Thiên Trản Bất Túy - Chương 01: Lương Nhược Âm
Cập nhật lúc: 2026-05-17 04:25:54
Lượt xem: 6
Trên đàn đài cao vời vợi của Yến Vân Các, Tam Hoàng t.ử phi Lương Uyển Nhi chìm gian mờ sương của rèm lụa và làn khói trầm hương lững lờ. Nàng đặt tay lên dây đàn Tương Phi, thả hồn gảy khúc Thiên Trản Bất Túy.
Tiếng đàn mở khung cảnh non sông thanh bình, rực rỡ ánh tà dương. Rồi chẳng mấy chốc, giai điệu êm ả trở nên dồn dập, gấp gáp tựa vó ngựa hành quân, hóa thành muôn vạn mũi giáo chốn sa trường.
Còn đó bên đài, tiếng xì xầm khe khẽ len qua làn khói trầm.
“Quả nhiên là nhất tài nữ kinh thành. Tam Hoàng t.ử phi cầm nghệ xuất chúng như , thể thua một cầm sư của thanh lâu?”
Giữa những lời cợt , khoé môi Uyển Nhi khẽ nhếch, liếc mắt về phía hàng đầu gian nhã toạ trái.
Rồi ngón tay trái của nàng chạm nhẹ lên dây, ngón gảy mạnh. Một âm mỏng bay vút lên, cắt ngang qua làn hương mờ ảo.
Rồi ngắt bặt.
Toàn bộ quan khách nín thở, lặng lẽ chờ đợi Tam Hoàng t.ử phi tấu nốt khúc nhạc.
…. Tam hoàng t.ử phi vẫn im bất động.
Rồi bất thình lình, Lương Uyển Nhi chồm dậy, hất tung cây đàn Tương Phi xuống sàn.
Nàng giật phắt chiếc trâm phượng tóc, rạch điên cuồng mặt . Dung nhan diễm lệ rách toạc, m.á.u tươi tuôn xối xả, hòa lẫn phấn son thành những vệt đỏ nhớp nháp chảy dài xuống cằm, nhuộm thẫm vạt váy lụa.
Và Uyển Nhi đột ngột dừng .
Đôi mắt nàng trợn trừng, ghim thẳng về góc điện khuất bóng.
Ở đó, một nữ t.ử đeo mạng che mặt, khoác xiêm y đen tuyền, đang đặt tay một cây đàn khác.
Bất chấp da mặt nát bươm, Uyển Nhi lao như thiêu phi lửa. Thế nhưng, nàng thể chạm đến con ả Cầm sư thấp hèn vì một bóng đỏ chắn ngang.
Ở hàng đầu phía gian trái, Thượng Quan Tịch Điệm đang ung dung thưởng rượu, vạt mãng bào đỏ rực rủ xuống mặt sàn. Thấy Tam Hoàng t.ử phi xông đến, khẽ nhấc ly rượu lên, lách sang một bên, chừa lối cho nàng lao nữ Cầm sư đang lưng .
Móng tay bê bết m.á.u của Uyển Nhi tóm chặt lấy mạng che mặt của nữ Cầm sư.
Xoẹt.
Lớp lụa giật phăng, gương mặt của nữ Cầm sư hiện ánh nến.
Lương Uyển Nhi trừng mắt, hai hàm răng va lập cập. Nàng há miệng gào lên, nhưng chỉ những tiếng khò khè bật .
Còn… nữ Cầm sư, nàng vươn tay đến, xô Tam Hoàng t.ử phi ngã nhào xuống sàn.
“Yêu nữ! Ngươi dám phá hoại thọ yến, động tay với hoàng quốc thích?”
Tam Hoàng t.ử Tư Mã Vĩnh Tú hét lên, luống cuống lao đỡ Uyển Nhi thì đổ cả bình rượu. Vài đại thần và mệnh phụ triều đình thấy đều vô thức kéo vạt áo, lùi bước về .
Giữa sự sợ hãi, hoang mang xen lẫn thưởng thức vở kịch thì trong góc khuất, Chỉ huy sứ Cẩm Y Vệ siết chặt chuôi đao. Hắn lướt mắt nhanh qua cây đàn Tương Phi trơ trọi, vệt m.á.u trâm vàng và… ả Cầm sư phía Thượng Quan Tịch Điệm.
Ả mạo phạm Tam Hoàng t.ử phi xong thì nép , trốn lưng tên thái giám , bờ vai gầy run rẩy như con thú nhỏ.
Khi , Chỉ huy sứ Cẩm Y Vệ nghĩ màn đổ m.á.u là do gã thái giám và yêu nữ bày , mà chẳng rằng… thứ bắt đầu từ lâu, trong một tiểu viện gần như quên lãng của Lương phủ…
Thiên Quyền, Thừa Thiên năm thứ hai mươi lăm.
Đã liên tiếp bốn đêm , đôi tay của Nhược Âm vẫn miệt mài những tờ giấy. Giọt sáp đỏ thẫm từ ngọn nến dường như thể rơi xuống tay nàng bất kì lúc nào.
Nhược Âm nào còn tâm trí bận tâm tới nó. Vì dẫu rơi xuống, tay nàng cũng tê dại tới mất cảm giác. Ngón áp út tay thì sưng tấy thể duỗi thẳng, các khớp ngón tay rã rời như rụng thành từng khúc. Tệ hơn nữa, mực thấm da tay nàng theo từng năm tháng, chẳng thể nào rửa trôi.
Trong khi các tiểu thư khuê các cùng lứa lên kiệu hoa xuất giá gần hết, nàng vẫn ở trong tiểu viện lụp xụp của Lương phủ, đặt hết tâm tư soạn binh pháp về nghệ thuật bố trí trận địa, hạ trại ở khu vực đầm lầy.
Tận tâm tận lực đến vì đây là nhiệm vụ cuối cùng của nàng.
Chủ mẫu rằng kiếm cho nàng một mối hôn sự . Nghe đối phương là một vị quan lớn, bước phủ sống thì đôi tay cũng bớt vất vả, cần quẩn quanh với giấy, bút và mực nữa. Và thứ nàng , bao gồm cả cuốn binh pháp dở dang ... nó định sẵn sẽ lưu tên khác.
Còn kẻ soạn nên chúng... chỉ mãi là một cái bóng vô danh.
"Nhược Âm."
Nàng nắn nót cái tên ở mép tờ giấy nháp đặt bên cuộn binh thư.
Mong của nàng chỉ đơn giản là cái tên của cất lên, ghi trong một điều gì đó . Trong ký ức của Nhược Âm, âm thanh thuộc nhất là tiếng gọi "Nhược Âm", mà đó là một lời ru đứt quãng, xen những tiếng ho sặc sụa. Nàng nhớ rõ khuôn mặt sinh mẫu, chỉ mang máng nhớ tiếng hát ru của .
Vú nuôi rằng nàng vốn là một nô tỳ thông phòng, may mắn mang giọt m.á.u của lão gia. Khi Nhược Âm bốn tháng tuổi, nàng Chủ mẫu vu cáo tội ăn cắp chiếc vòng bạch ngọc. Một nô tỳ thông phòng thể biện minh về cái bẫy giăng sẵn. Không còn cách nào, nàng bèn ôm chặt đứa con bé bỏng xông thẳng giữa gia yến linh đình, dập đầu đến tứa m.á.u van xin Lương Hải Thiện minh oan chủ.
trong mắt Thượng Thư Bộ Lễ Lương Hải Thiện, sự xuất hiện của một ả nô tỳ thông phòng khiến ông mất thể diện. Ông lệnh phạt đ.á.n.h ba mươi trượng ngay tại chỗ vì tội loạn yến tiệc, mặc cho tiếng yếu ớt của đứa trẻ trong tã lót. Thân thể vốn dĩ suy nhược khi sinh, hứng chịu đòn roi, nàng vong mạng.
Không chỉ , Lương Hải Thiện còn nhẫn tâm lệnh vứt nàng bãi tha ma cùng . May mắn , trong gia yến một vị đại quan động lòng trắc ẩn, ngài lên tiếng can ngăn và đích đề bút lên chiếc tã, ban cho đứa bé cái tên "Nhược Âm" kèm hai câu thơ. Tuy nhiên v.ú nuôi của Nhược Âm mù chữ, bà chẳng thể nhớ nổi để thuật cho nàng hai câu thơ của vị đại quan là gì.
Nể mặt vị đại quan , Lương Hải Thiện đành bày vẻ quân t.ử mà thu nhận đứa con xuất thấp kém. Tới cha ruột nhẫn tâm như thì còn thể mong chờ gì ở chính thê của ông ? Đích mẫu của Nhược Âm là Thu Cẩm Nhan, bà hề ngược đãi nh.ụ.c m.ạ nàng. Bà chỉ đơn giản là xuyên qua cơ thể nàng, coi một con sống sờ sờ là kẻ vô hình.
Năm Nhược Âm lên bảy, nàng cẩn thận bưng một chén hoa cúc dâng lên Đích mẫu. Thu Cẩm Nhan nhấp một ngụm, hài lòng gật đầu sang hỏi tỳ nữ bên cạnh:
"Trà ngon. Là ai pha ?"
Dù Nhược Âm đang ngay mặt, hai tay vương chút nóng của ly thì Chủ mẫu Lương gia vẫn coi như thấy. Làn khói mỏng che mờ gương mặt trát phấn dày cộp của vị đương gia chủ mẫu. Bà mỉm , nụ khiến nếp nhăn nơi khóe miệng và đuôi mắt hằn sâu hơn.
"Coi như cũng điều hơn mẫu ngươi. Từ giờ theo hầu hạ Diệu nhi ."
Ngay từ khoảnh khắc , Nhược Âm học một nguyên tắc: "Muốn sống ở Lương gia thì phục tùng."
Năm Nhược Âm lên chín tuổi, nàng đại ca Lương Thừa Diệu sách, tóm tắt cho hiểu những ý chính. Tuy là trưởng nam Lương gia, đại ca ham hư vinh và bỏ bê đèn sách. Từ tới nay, nàng luôn luôn ở phía giúp tóm tắt hàng vạn chữ thánh hiền thành từng dòng ngắn, dễ hiểu và dễ ghi nhớ.
Đêm kỳ thi quan trọng nhất, Lương Thừa Diệu ngoài uống rượu say khướt đến mức trời đất là gì. Nhược Âm thức thâu đêm, bộ sách lược trị quốc để sáng hôm gọi dậy học thuộc.
Khi Lương Thừa Diệu đỗ đạt, Lương phủ liền treo đèn kết hoa, mở yến tiệc linh đình tiếng vang truyền khắp thành Lạc Chiêu. Giữa buổi náo nhiệt, một vị quan khách tò mò hỏi thăm:
"Nghe Lương phủ còn một vị nhị tiểu thư, thấy chung vui?"
"Con bé quanh năm thể yếu ớt dễ trúng phong hàn, nghỉ ngơi trong phòng kín." Chủ mẫu gật đầu tỏ khiêm nhường, ái ngại mỉm .
Trong tiểu viện tồi tàn khác tách biệt với gia yến xa hoa ở chính điện, Nhược Âm đang xoa nắn cổ tay. Khi thấy bớt mỏi nhức nàng vùi mặt chép ba cuốn binh thư "Bích Tiêu Chi Đạo" để sáng mai đại ca mang nhậm chức, trải t.h.ả.m cho bước chính trường.
Dẫu cho trưởng công thành danh toại thì nhiệm vụ của Nhược Âm vẫn hết. Đích tỷ Lương Uyển Nhi mỗi ngày đều dài ghế, chờ nàng lóc cóc chạy đến dạy đàn và phổ nhạc.
Lương Uyển Nhi là bảo bối trân quý trong lòng Chủ mẫu. Dung nhan nàng diễm lệ, rực rỡ như hồng ngọc, thế nhưng bên trong ruỗng tuếch. Lâu nay Lương Hải Thiện luôn con gái cưng tiến Hoàng thất để củng cố địa vị. Tuy nhiên, chốn cung đình sâu như biển, kinh thành Lạc Chiêu trăm hoa đua nở, chỉ mỗi nhan sắc sẽ chẳng ý nghĩa gì cả.
"Ta cho phép con ở bình phong nhạc sư dạy Uyển Uyển cầm nghệ. Đừng thất vọng."
Lương Hải Thiện thẳng, nhưng ý tứ của ông trong lòng Nhược Âm tự rõ. Kể từ ngày , nàng đều thức khuya phổ nhạc, chăm chút từng phách và còn dạy đại tỷ gảy đàn.
Trong buổi thọ yến của Cao Quý phi, Lương Uyển Nhi bắt đầu gảy những nốt nhạc mà Nhược Âm phổ và ứa m.á.u tay vì chỉ dạy. Và ước nguyện của Lương Hải Thiện thành , Tam Hoàng t.ử si mê Lương Uyển Nhi cầm nghệ phi phàm. Ngay trong bữa tiệc, Thánh thượng ban hôn cho "Đệ Nhất Tài Nữ" trở thành Hoàng t.ử phi phi của Tam hoàng tử.
Đêm đại tỷ khoác hỷ phục đỏ thêu chỉ vàng, lên cỗ kiệu xa hoa rời khỏi Lương gia, Nhược Âm ngoài chung vui. Nàng chỉ lẳng lặng trong căn phòng khoá, xoa bóp đôi tay đau nhức.
Cuối cùng cũng kết thúc.
Nàng cứ ngỡ nhiệm vụ thành, Lương gia sẽ đúng lời hứa sắp xếp cho nàng một mối hôn sự, gả đó thật xa cho khuất mắt.
Rồi cho tới một buổi chiều cuối thu, Nhược Âm bưng khay chè sen bước đến ngoài cửa thư phòng của trưởng. Phía bình phong, tiếng bàn bạc của Lương Thừa Diệu và Đích mẫu rần rần như một buổi chuyện phiếm hằng ngày. Cả hai thản nhiên lên kế hoạch dâng nàng lên cho gã hoạn quan Cửu Thiên Tuế - Đốc chủ của Đông Xưởng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thien-tran-bat-tuy/chuong-01-luong-nhuoc-am.html.]
"Thấy Cẩm Y Vệ còn đường sống. Gặp của Đông Xưởng... chỉ đường c.h.ế.t."
Khắp kinh thành Lạc Chiêu ai cũng hiểu đạo lý .
"Con nha đầu việc gì nữa ." Thu Cẩm Nhan chậm rãi kết luận, kèm theo đó tiếng nhâm nhi tách .
"Con đỗ đạt , Uyển Uyển cũng phủ Tam Hoàng tử. Có giữ con nha đầu đó thêm cũng chỉ tổ tốn cơm tốn gạo, chi bằng dâng nó lên cho Thiên Tuế mua vui. Biết ngài thấy vui vẻ cho phụ mặt Bệ hạ. Tuy là hoạn quan nhưng trong triều đình chỉ Cửu Thiên Tuế Bệ hạ tin tưởng, trọng dụng nhất."
Thượng Quan Đốc chủ... Cửu Thiên Tuế?
Nhược Âm chôn chân vách, đôi bàn tay nàng vẫn bưng khay. Chén sen đó khói ngừng bốc lên, nguội lạnh từ lúc nào . Mối hôn sự mà họ hứa hẹn với nàng thì là dâng tới chỗ hoạn quan, dọn trở ngại cho phụ trong triều đường.
"Hoạn quan thì càng , đỡ mắc công lão gia thêm một đứa cháu xuất hèn mọn. Vị trí của con nha đầu đó vốn chỉ đáng ở trong chuồng lợn, nô tỳ mua vui cho Cửu Thiên Tuế là phúc ả tu mấy kiếp mới ."
Những lời cay nghiệt của Chủ mẫu Thu Cẩm Nhan như con d.a.o sắc bén đ.â.m tai Nhược Âm. Thế nhưng nàng chỉ xoay , lặng lẽ bước về cái tiểu viện lụp xụp.
Đặt khay chè sen xuống bàn, Nhược Âm chậm rãi trang binh thư cuối cùng. Mọi thứ đều xong xuôi, mực cũng khô.
Rồi nàng đôi tay những năm miệt mài cống hiến cho Lương gia. Những ngón tay chai sần, lấm tấm những vết mực đen chẳng thể nào rửa sạch. Chính đôi tay đem tới vinh quang cho Lương gia, mà tới cuối nhưng nhận gì.
Nhược Âm vén tóc tai, thổi tắt nến đến bên giường. Nàng xuống kéo chăn lên, chằm chằm lên trần nhà dù chỉ bóng đêm mù mịt.
Miễn là còn thở thì vẫn sống.
Sáng hôm , Lương Thừa Diệu gọi nàng đến thư phòng của . Khi Nhược Âm bước , khí bên trong vẫn như ngày. Lương Thừa Diệu đang thong dong phe phẩy chiếc quạt giấy đề thơ, mười ngón tay trơn nhẵn cắt tỉa móng gọn gàng. Đích mẫu ngay bên cạnh, khẽ trở tay nâng tách , chiếc vòng ngọc phỉ thúy liền trượt nhẹ chiếc cổ tay trắng toát. Còn phía bên khung cửa sổ, Lương Uyển Nhi khoác lên bộ lụa là gấm vóc dệt chỉ vàng, cài trâm phượng nạm ngọc lưu ly, đôi môi đào e ấp mỉm như nụ hoa sắp chớm nở.
Đối lập với vẻ phú quý của ba con , Nhược Âm bước như một giọt mực đen vô tình rớt xuống bức tranh kim ngọc mãn đường. Nàng chỉ bộ y phục xám tro và một cây trâm gỗ cố định tóc tai cho gọn gàng.
"Nhược Âm đến ?"
Lương Thừa Diệu mỉm , sốt sắng mời nàng tự tay rót một chén nghi ngút khói. Lần đầu tiên trong mười tám năm cuộc đời, Nhược Âm trưởng đích rót . Mà đó còn là Bích Loa Xuân hảo hạng mà nàng từng dám mơ tưởng đến.
Nàng cánh nhỏ xoắn nhẹ trong chén, chúng thật giống với tâm trạng rối bời của nàng lúc .
"Nhược Âm ." Đích mẫu đặt chén tay xuống, giọng điệu thản nhiên như đang hỏi về thời tiết hôm nay:
"Con cống hiến cho Lương gia nhiều năm. Những vất vả của con, mẫu đều cảm kích."
"Vâng."
Nhược Âm thẳng lưng, hai tay đặt ngay ngắn lên đầu gối.
" mới đây triều đình tự dưng căng, tại cái lão Thượng Thư Bộ Lại c.h.ế.t tiệt đó..."
Lương Thừa Diệu rút từ trong tay áo một tập giấy. Đó chính là bản thảo binh pháp mà nàng thức trắng đêm qua cho . Hắn mím môi đặt tập giấy lên bàn, chỉ tay kể lể như chịu ủy khuất:
"Lão già Công Tôn của Bộ Lại với phụ xích mích lâu năm, hôm nay lão dâng tấu, hợp lực với Ngự sử đài bắt đầu điều tra nguồn gốc những sách lược và binh pháp của ." Nói tới đây, đăm chiêu quét mắt một lượt lên Nhược Âm.
"Nếu chuyện của bại lộ, công sức giành danh tân khoa trạng nguyên của sẽ tan thành mây khói. Đó là tội khi quân phạm thượng như ... cả Lương gia chúng sẽ chu di cửu tộc."
Bộ Lại nắm giữ quyền quản lý bổ nhiệm, thăng chức. Gia phụ Lương Hải Thiện xưa nay đấu khẩu với Thượng Thư Bộ Lại Công Tôn Dịch. Chẳng khó để đoán con đường nhậm chức của Lương Thừa Diệu lão già Công Tôn đình trệ, săm soi kỹ lưỡng từng chân tơ kẽ tóc.
"Lương gia thể chuyện gì . Muốn cứu vãn đại cục thì ... để biến mất, Nhược Âm ."
Nghe bản án Lương Thừa Diệu tuyên bố, Nhược Âm hề tỏ hoảng hốt, quỳ xuống van xin Đích mẫu niệm tình bao năm qua. Chớp mắt một cái, nàng dời ánh từ tập giấy sang khuôn mặt não nề giả tạo của trưởng.
"Huynh biến mất như thế nào?"
Nàng điềm tĩnh hỏi, sự lạnh lùng khiến cả thư phòng khựng một nhịp.
"Muội...'' Lương Thừa Diệu nheo mắt hoài nghi. chỉ ngay đó, thong thả đóng chiếc quạt giấy .
"Vào ."
Ngay tức khắc, cánh cửa thư phòng mở tung. Hai tên gia đinh cao lớn, lực lưỡng bước . Bọn chúng xông đến, hung hăng ghì chặt vai Nhược Âm đè nghiến xuống bàn.
"Chỉ một chút thôi, ráng chịu đựng, một chút thôi mà."
Lương Thừa Diệu chậm rãi bước vòng quanh như tìm gì đó. Rồi vươn tay kéo đôi bàn tay của Nhược Âm đặt lên mặt gỗ lim phẳng lì.
Hắn cúi đầu, những ngón tay thon dài khắc đầy vết chai sần. Đó là công cụ cho hàng nghìn trang sách, dọn dẹp cỏ dại chông gai, trải t.h.ả.m cho đến vinh hoa phú quý.
"Ra tay ."
Lời Lương Thừa Diệu dứt, tên gia đinh dứt khoát vung thanh chày gỗ lớn lên.
Bốp.
Tiếng chày giã mạnh xuống khiến xương xẩu vỡ nát vang lên khô khốc.
Nhược Âm c.ắ.n chặt môi đến rướm máu. Toàn nàng co quắp vì cơn đau khủng khiếp xé rách thần kinh, mồ hôi lạnh vã như giữa ngày hạ. Một lúc , nhịp thở của nàng cũng dần dần định trở .
"Ôi chao."
Đích mẫu nhíu mày mặt , lấy khăn tay che ngang mũi. Bà chỉ đơn giản là sợ giọt m.á.u dơ bẩn, ô uế của đứa trẻ do nô tỳ thông phòng sinh b.ắ.n lên bộ đồ mẫu đơn mới may.
"Nhược Âm , ..."
Lương Uyển Nhi im lặng suốt cả buổi giờ mới thong thả bước tới, cúi xuống Nhược Âm. Giọng nàng ngọt ngào, nhẹ nhàng như kẹo bông gòn:
"Nhược Âm , giọng của đàn giỏi. mà..." Uyển Nhi hiệu cho tỳ nữ bưng lên một chiếc khay nhỏ đặt một lọ sứ đen.
Không đợi ai lệnh, tên gia đinh bóp chặt cằm Nhược Âm, bắt nàng ngửa cổ lên. Hắn đổ chất lỏng sền sệt, đắng ngắt thúc cho nàng nuốt xuống mặc cho cơ thể gầy guộc giãy giụa vì ngạt thở. Thứ t.h.u.ố.c khiến cổ họng nàng cháy rát, như thể hòn than đỏ rực chèn ngang.
"..."
Nhược Âm mở miệng nhưng thể phát âm thanh nào nữa.
Đến khi mặt trời khuất núi, đêm đen phủ xuống kinh thành phồn hoa, một chiếc xe bò treo đèn lồng lén lén lút lút từ cửa của Lương phủ.
Nhược Âm quấn chặt trong một bó chiếu rách nát bốc mùi phân bò, gia đinh ném nàng xe như bao rác. Còn Lương Thừa Diệu một bộ y phục mới, sảnh lớn đón tiếp vài vị quan khách đến dùng bữa tối. Cùng lúc đó, Đích mẫu Thu Cẩm Nhan và Lương Uyển Nhi đang trong tư phòng bận rộn sửa soạn trang điểm, lựa chọn xiêm y lộng lẫy. Lương phủ đèn lồng treo sáng rực rỡ, chẳng ai mảy may để ý một đống rác xe bò chở .
Chiếc xe một đoạn đường dài, cuối cùng dừng ở bìa rừng hoang vắng phía Tây thành. Hai tên gia đinh vội vã khiêng cuộn chiếu rách xuống, quẳng đại một bụi cây gần đó. Xong việc thì chúng phủi tay, nhổ nước bọt dè bĩu.
"Ê , ở đây bầy sói hung dữ lắm, khu xác rải rác khắp nơi, chẳng ai dám con đường cả, đường vòng còn giữ cái mạng."
"Có thì việc của chúng cũng xong , sâu thêm rừng mà sợ. Về!" Tên còn quát cởi dây cương, đầu xe.
Tiếng bánh xe gỗ từ từ xa dần chìm hẳn, khu rừng gần Tây thành sự im lặng rùng rợn. Cùng lắm chỉ tiếng muỗi vo ve, ếch nhái kêu để Nhược Âm còn sống. Cơn đau ở mười ngón tay sang giai đoạn tê liệt, còn cảm giác. Cổ họng nàng nghẹn đắng, một tiếng rên rỉ cũng thoát .
Trong khoảnh khắc lơ lửng giữa sự sống và cái c.h.ế.t , Nhược Âm nghĩ về thù hận với bốn kẻ ở Lương gia. Tâm trí nàng trôi dạt về một miền ký ức xa văng vẳng tiếng ru của sinh mẫu. Từ lâu ... nàng thời gian để nhớ đến âm thanh thương, ấm áp ...
Mà đó ở phía xa , từ trong rừng sâu âm thanh rung rung những tán lá, xen suy nghĩ của nàng. Có thể đó là bước chân của bầy sói mà hai tên gia đinh , hẳn là chúng đ.á.n.h thấy mùi m.á.u tươi.
Nhược Âm khẽ nhắm mắt .
Người c.h.ế.t thì thể kể chuyện .
Tiếc , nàng thể c.h.ế.t.
Có tiếng vó ngựa đang đến gần.