Thiện Lai - Chương 92

Cập nhật lúc: 2026-03-18 08:53:06
Lượt xem: 56

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thấy Thiện Lai bình an vô sự trở về quê nhà, Minh Hải bèn ngỏ ý xin phép cáo từ để về chùa Hộ Quốc. Đã đội bộ tóc giả quá lâu, đỉnh đầu bắt đầu nổi những nốt mụn nhọt đau nhức.

Không rõ nguyên do thực sự, Thiện Lai sức níu kéo .

"Huynh đồng hành cùng suốt chặng đường dài, lo toan việc chu đáo, ân tình luôn ghi nhớ trong lòng. Giờ về đến nhà, thiết đãi thật t.ử tế chứ! Làm thể để ngay ? Cứ nán đây nghỉ ngơi vài hôm, dưỡng sức cho khỏe hẵng lên đường. Lúc đó chúng sẽ cùng . Nói thật với , cũng định ở đây lâu. Vài ngày nữa, sẽ tiếp tục xuôi Nam. Ta cũng chẳng giấu giếm gì , mang theo khá nhiều tiền bạc. Người dân quanh đây đều gốc gác của . Nếu , bỏ một một , e rằng khó mà bình yên rời khỏi đây..."

Những lời lẽ thấu tình đạt lý khiến Minh Hải thể chối từ, đành ngoan ngoãn ở .

Thiện Lai cho rằng thích hợp với cái mác "vinh quy bái tổ", khoe khoang sự giàu . ân nghĩa thì thể đền đáp. Đêm hôm đó, khi hỏi han vợ Chu Chính cặn kẽ chuyện, nàng bắt đầu từ nhà Chu Chính, lượt đến thăm những từng giúp đỡ . Đến mỗi nhà, nàng đều biếu tiền, tặng quà, và nhờ họ tiếp tục trông coi ngôi nhà cũng như phần mộ của cha.

Nàng tự trách là một đứa con bất hiếu, vì những món nợ ân tình trả xong nên tạm thời thể chăm lo chu cho cha đang yên nghỉ suối vàng.

Đền đáp xong xuôi ân nghĩa, nàng quyết định lên đường.

Lời từ biệt chỉ dành cho gia đình Chu Chính và nhà Vương đại nương.

Phản ứng của hai gia đình đều giống : ngỡ ngàng và khó hiểu.

Mới về đến nhà, vội vã ? Cháu là con gái, định bây giờ? Chẳng nơi nào bằng nhà , chúng ở đây, tuyệt đối ai dám ức h.i.ế.p cháu. Với dung mạo và xuất từ gia đình danh giá như cháu, thiếu gì những mối duyên . Lập gia đình , cuộc sống yên , chúng nhất định sẽ hỗ trợ cháu hết .

Thiện Lai hiểu rõ tấm lòng chân thành của họ, nhưng nàng thể nhận lời.

chuyện của Sở Thanh Đại, trấn Hội Tiên cũng là nơi nàng thể dung lâu dài. Ở đây, rắc rối chắc chắn sẽ ngừng bủa vây.

Nói lời từ biệt xong, ngày hôm nàng lập tức lên đường.

ông trời dường như thử thách nàng, những hạt mưa lất phất bắt đầu rơi.

Mưa thu phương Nam ẩm ướt, lạnh lẽo. Nếu thêm chút gió bấc, cái rét sẽ cắt da cắt thịt, thấm tận xương tủy.

Lạnh đến mức Minh Hải chẳng màng đến những vết mụn đầu, lên tiếng khuyên Thiện Lai đợi tạnh mưa hẵng .

Thiện Lai kiên quyết từ chối.

Nàng chán ghét những cơn mưa ở Bình Thành, thậm chí còn mang nỗi sợ hãi mơ hồ. Nàng luôn linh cảm những điều tồi tệ thường xảy những cơn mưa như thế .

Nàng nhất quyết .

Hay đúng hơn là chạy trốn.

Minh Hải vẫn cố gắng thuyết phục, lo lắng cho sức khỏe của nàng, sợ nàng nhiễm lạnh mà đổ bệnh.

Hai lời qua tiếng , ai chịu nhường ai.

Thấy , Thiện Lai c.ắ.n răng, đội chiếc tay nải lên đầu, lầm lũi bước trong mưa, mặc cho nước mưa ướt sũng đôi giày.

Sự kiên quyết của nàng khiến Minh Hải đành chịu thua, lật đật đ.á.n.h xe ngựa đuổi theo.

Đuổi kịp , nhưng nàng nhất quyết chịu lên xe, cứ bướng bỉnh đội mưa mà .

Đây rõ ràng là hành động cố ý khó Minh Hải.

Minh Hải đành xuống nước năn nỉ: "Sư thúc, là sai . Xin sư thúc mau lên xe , hà cớ gì tự hành hạ bản như ? Nể tình tận tâm phục vụ sư thúc suốt một tháng qua, xin đừng giận nữa."

Nghe những lời gợi nhắc ân tình , Thiện Lai chợt nhận quá đáng. Minh Hải từng với nàng, mà nàng đối xử với như .

Nàng cảm thấy vô cùng áy náy và vội vàng xin .

"Là do bốc đồng quá... Thực sự ... căm ghét những cơn mưa. Cứ hễ trời mưa là cảm giác bất an, hoảng loạn và sợ hãi..."

Minh Hải nhận định: "Đó là tâm ma ."

Thiện Lai xong, khẽ gật đầu, nở một nụ bất đắc dĩ: "Hai chữ đó quả thực chính xác."

"Vậy thì là do , nếu lời sư thúc ngay từ đầu thì đến nỗi . Sư thúc mau lên xe , đừng để ướt mưa thêm nữa."

Thiện Lai khẽ "ừ" một tiếng, gỡ tay nải xuống đưa cho Minh Hải.

Minh Hải nhận lấy, cất xe, định đỡ Thiện Lai lên.

Nàng vươn tay thì một tiếng gọi thất thanh của phụ nữ chợt vang lên: "Có Thiện Lai đó ? Thiện Lai!"

Lại là quen nào đây?

Thiện Lai đầu . Xuyên qua màn mưa dày đặc, một phụ nữ ướt sũng đang chạy vẫy tay vồn vã về phía nàng. Thấy Thiện Lai , nàng vui mừng đến mức nhảy cẫng lên.

Đó là ai nhỉ? Thiện Lai chút manh mối nào. Nàng rời khỏi nơi quá lâu . vẻ mặt hớn hở của nàng , chắc hẳn hai từng mối quan hệ sâu đậm. Rốt cuộc là ai...

Chưa kịp nhớ thì đó chạy đến ngay mặt, hai bàn tay ướt sũng nước mưa tóm chặt lấy hai cánh tay nàng.

"Thiện Lai! Là ! Có đúng là ! Trời ơi!"

ngay mắt, Thiện Lai vẫn thể nhận .

Bởi vì bộ dạng của nàng lúc trông thật buồn .

Đôi mắt ánh lên niềm vui sướng tột độ, nhưng khuôn mặt loang lổ những vệt đỏ, vệt đen, kỹ còn thấy cả những vết bầm tím.

"Tỷ là..."

"Ta là Xuân Yến! Xuân Yến đây!"

A, Xuân Yến!

"Trời đất! Là Xuân Yến tỷ tỷ! Muội thực sự nhận tỷ..."

Xuân Yến đổi quá nhiều. Lần cuối cùng họ gặp là ở Lưu phủ, khi đó Xuân Yến vẫn là một thiếu nữ thon thả. Giờ đây, nàng đẫy đà hơn nhiều, tuy bằng nàng nhưng cũng thể gọi là vạm vỡ.

"Muội nhận , nhưng thì nhận ngay! Mặc dù nhiều năm gặp, nhưng thấy nhan sắc tuyệt trần , ngay là !"

Xuân Yến mưa tạt ướt sũng, quần áo dính chặt . Cứ mỗi hai chữ, nàng run lên bần bật vì lạnh. Nhìn cảnh tượng , thật khiến xót xa.

Thiện Lai vội : "Tỷ mau lên xe đồ !" Vừa , nàng đẩy Xuân Yến lên xe.

Xuân Yến phá lên: "Muội ngốc ạ, quần áo cho ! Muội xem bộ dạng bây giờ !"

thật.

"Muội đừng lo, chồng đang ở ngay phía . Bọn cũng xe ngựa đến đây, xe sẵn quần áo của . Bọn vội quá, gặp mưa nên xe lật, hỏng mất hai chỗ."

Xuân Yến lấy chồng . Ở tuổi , chuyện lập gia đình cũng là lẽ đương nhiên.

Nàng lấy chồng, nhưng khuôn mặt nông nỗi ...

Sắc mặt Thiện Lai bỗng chốc đanh : "Hắn đ.á.n.h tỷ ?"

"Không hề!" Xuân Yến sảng khoái, đến gập cả : "Hắn bao giờ đ.á.n.h ! Đây là do tự bôi phấn son và nhọ nồi đấy!"

Bôi phấn son và nhọ nồi lên mặt để thành thế ...

Thiện Lai thực sự hiểu nổi.

"Người đàn ông của , gặp sẽ ngay. Hắn... hồi đó cho một tiền lớn, bảo tìm đường sống. Cầm tiền lớn như , lúc đường ai cũng thấy giống kẻ cướp. Ta nghĩ cứ thế , nên lời , vẫn quyết định ở Bình Thành. Ban đầu mở một sạp bán bánh bao. Muội đấy, châm lửa thạo. Trong lúc bán bánh bao, quen chồng . Hắn nghề mổ lợn bán thịt. Ta qua tiệm của , lâu dần thành quen, đồng ý lấy chồng. Lấy xong, nghỉ bán bánh bao, dùng tiền cho để mua đất, mua lợn giống. Giờ giàu lắm ! Sau đó, tìm đến, đòi tiền để cất nhà cưới vợ cho con trai bà ..." Nói đến đây, Xuân Yến khẽ nhạt: “Ta đời nào đưa tiền cho bà ! Vừa mới rời khỏi Lưu phủ, lúc chỗ nào để , đành về cái nhà đó. Vừa thấy , câu đầu tiên họ hỏi là mang về bao nhiêu tiền. Khi bảo , còn đuổi khỏi phủ, sắc mặt của bà lúc đó, cả đời thể nào quên."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thien-lai/chuong-92.html.]

"Nghe tiền, mất việc, cả cái nhà đó như trúng tà. Cả ngày mặt sưng mày xỉa, tay chân thì lóng ngóng, đến rơi đôi đũa cũng bắt nhặt rửa. Ở ba ngày, chịu nổi nữa nên bỏ , cũng chẳng ai thèm tìm. Đến lúc lấy chồng, họ mới kéo đến nhà loạn, lăn lộn ăn vạ đòi tiền công nuôi dưỡng. Công nuôi dưỡng cái nỗi gì! Bọn họ rõ ràng là bán thêm một nữa! Ta thực sự hận..."

"Ta bảo chồng đuổi cổ bọn họ hết. bọn họ đến một thì sẽ hai, ba. Đâu thể đ.á.n.h c.h.ế.t họ , đ.á.n.h thương cũng xong, lỡ vướng vòng lao lý thì phiền. Nên ngày nào cũng bôi nhọ nồi lên mặt, thỉnh thoảng trốn một góc giả vờ lóc, để đều tưởng chồng là kẻ vũ phu, đ.á.n.h đập vợ. Sau bọn họ đến, cứ lóc ỉ ôi, bảo rằng suốt ngày chỉ chịu đòn, lấy tiền mà đưa cho họ. Bọn họ xong thì c.h.ử.i bới . Chửi thì cứ chửi, cũng chẳng mất miếng thịt nào, chỉ thương cho chồng . Vốn dĩ tướng mạo dữ dằn, giờ mang tiếng đ.á.n.h vợ, ai mà dám quen với nữa?"

Kể đến đây, Xuân Yến bật ha hả, vẫn đến gập cả .

Thiện Lai cũng vui lây, thật sự mừng cho Xuân Yến.

Xuân Yến thực sự tìm chỗ cho .

"Muội , thất vọng." Xuân Yến nghiêm túc trở : “Vì thế mới mặt mũi đến gặp ."

"Ta sống , cho điều đó. Ta vốn định đợi con lớn hơn một chút, cứng cáp thì sẽ lên kinh đô tìm . Nào ngờ về đây. Hôm qua gặp thẩm Tôn Nhị phố, thẩm hỏi còn nhớ , báo tin về."

Thực , bà thẩm còn thêm vài lời khác, nhưng là những lời khó , nào là " đuổi cổ về”, “ thế"... Giọng điệu đầy vẻ khinh miệt, khiến Xuân Yến vô cùng tức giận. Vì , nàng lạnh nhạt bỏ mặc bà thẩm , thẳng tiệm tìm chồng.

Hai vợ chồng nhanh chóng thu xếp công việc ở nhà, thuê xe ngựa chạy xuyên đêm về trấn Hội Tiên. Dọc đường dầm mưa, lật xe, chịu ít vất vả.

nếu trải qua những khó khăn , họ thể gặp cần gặp?

"Muội , trời đang mưa thế , ngoài? Định ? Có việc gì gấp ?"

Thiện Lai thành thật trả lời: "Muội định luôn. Muội việc khác lo. Nói thật hổ, từ lúc về đến nay, ai nhắc đến tỷ, bản cũng nghĩ tới, nên kịp đến thăm. Nếu tỷ vẫn ở Bình Thành, kiểu gì cũng đến gặp tỷ một ..."

"Ôi dào, cắt đứt liên lạc với ở đây , ai rảnh mà nhắc đến . May mà gặp thẩm Tôn Nhị, nếu hôm nay là chúng lỡ mất cơ hội gặp . là chúng duyên mà."

Thiện Lai cũng gật đầu đồng tình: " , chúng duyên, thể xa ."

"Muội , việc của gấp lắm ? Nếu gấp thì về nhà ở vài hôm . Khó khăn lắm mới về một chuyến, tiếp đãi đàng hoàng chứ!"

Thiện Lai mỉm : "Muội chắc chắn sẽ đến nhà tỷ chơi một chuyến."

Nghe , Xuân Yến vui mừng khôn xiết, khuôn mặt bừng lên sức sống. Nàng liên tục ngóng về phía đường cũ, miệng càu nhàu: "Sao thế nhỉ? Giờ vẫn tới! Lỡ việc mất thôi!"

"Không , tới thì chúng tìm, còn thể giúp một tay."

! Xuân Yến tự vỗ mạnh trán : "Ta đúng là ngốc thật!"

"Tỷ tỷ, chúng lên xe ."

"Tới ngay!"

Thiện Lai phía đỡ Xuân Yến lên xe, tự vươn tay để Xuân Yến kéo lên.

Chân chạm trục bánh xe thì bất ngờ trượt chân, hụt đà rơi xuống. May mà Xuân Yến giữ chặt tay, nên chỉ va đập nhẹ, ngã nhào.

"Ối chà! Có chuyện gì ? Muội chứ?"

Thiện Lai va mạnh ngực, tuy xương cốt nhưng phần mềm vẫn còn ê ẩm.

Nàng bảo Xuân Yến chờ một lát, để nàng định thần .

Cơn đau vẫn dứt thì phía bỗng vang lên tiếng động lớn, rầm rầm như sấm rền, chấn động cả đất trời, và đang tiến gần với tốc độ chóng mặt. Khi tiếng động đủ gần, thể rõ ràng đó là tiếng vó ngựa dồn dập.

Một âm thanh hùng hồn, dữ dội...

Thiện Lai còn tâm trí bận tâm đến cơn đau n.g.ự.c nữa, vội vàng .

Làm một toán ngựa xuất hiện ở nơi hẻo lánh như trấn Hội Tiên , nhất là trong thời tiết mưa gió như thế? Thật quá đỗi bất thường!

Càng bất thường hơn khi mười mấy con ngựa đột ngột dừng phắt ngay mũi xe ngựa của Thiện Lai.

Cảnh tượng quả thực khiến khiếp sợ.

Minh Hải vội vàng xông lên , lấy che chắn cho Thiện Lai.

"Diêu Thiện Lai! Có là Diêu Thiện Lai !"

Có tiếng hét lớn.

Thiện Lai c.h.ế.t sững.

Bởi vì giọng , nàng quá đỗi quen thuộc.

Tại Lý Tưởng xuất hiện ở đây?

"Diêu Thiện Lai! Ta thấy !"

Lý Tưởng vung tay gạt phăng Minh Hải , lúc Thiện Lai mới rõ khuôn mặt .

Suýt chút nữa thì nhận .

Khuôn mặt vàng vọt, hốc hác, hình tiều tụy, gầy gò.

Sao nông nỗi ?

"Lý công tử, chuyện gì xảy với ?"

"Đừng bận tâm đến nữa! Mau theo về !"

Nói , chộp lấy cổ tay Thiện Lai, lôi xệch .

Hành động cướp trắng trợn khiến Minh Hải thể khoanh tay . lao tới tóm chặt lấy cổ tay Lý Tưởng, dùng sức bóp mạnh.

Lý Tưởng hét lên một tiếng t.h.ả.m thiết.

"Buông ! Mau buông ! Gãy xương bây giờ! Gãy thật đấy!"

Thiện Lai vội vàng can ngăn Minh Hải: "Lý công t.ử là bạn của , đừng thương!"

Lúc Minh Hải mới chịu buông tay, nhưng Lý Tưởng vẫn nhăn nhó, xuýt xoa vì đau đớn.

Thiện Lai dần thoát khỏi sự bàng hoàng, cất tiếng hỏi Lý Tưởng: "Lý công tử, đến tận đây?"

"Ta cất công đến tìm đấy!" Lý Tưởng ôm cổ tay đau điếng, vẻ mặt đầy phẫn uất: “Muội quả là một cạn tình cạn nghĩa! Lưu Liên Tư đối xử với như , thế mà nhẫn tâm dứt áo cái một! Muội thế xứng đáng với ! Ta mặc kệ đang tính toán điều gì, bây giờ lập tức theo về! Hắn với , thể bỏ rơi lúc !" Nói đến đây, giọng điệu bỗng chuyển sang uất ức, cầu khẩn: "Bây giờ chỉ mới cứu thôi..."

"Huynh đang lảm nhảm gì thế?"

Thiện Lai mù mờ, hiểu mô tê gì.

"Ta đang cầu xin về cứu đấy! Hắn sắp mất mạng ! Muội cứu !"

Sắp mất mạng...

"Huynh đang xằng bậy gì thế! Mau rõ ràng cho !"

Thiện Lai túm chặt lấy vạt áo Lý Tưởng, ánh mắt sắc lẹm, nghiến răng ken két.

Lý Tưởng mặt , lấy ống tay áo quệt ngang những giọt nước mắt má.

"Phụ sắp thêm con, nên chẳng thèm đoái hoài gì đến nữa! Cả nhà đó đều ruồng rẫy ... Đẩy chốn lao tù... Ta , đáng thương lắm, chỉ một một ... Giờ cũng bỏ ... Chẳng là đang dồn chỗ c.h.ế.t ?"

 

 

Loading...