Thiện Lai - Chương 91
Cập nhật lúc: 2026-03-18 08:53:05
Lượt xem: 45
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trấn Hội Tiên dường như chẳng hề đổi .
Vẫn vẹn nguyên những nét thuộc của ngày xưa cũ.
Cây cối um tùm, một màu xanh bạt ngàn, nhuộm cả ánh tà dương thành sắc xanh ma mị. Những mái nhà cổ kính, đen nhẻm, hứng chịu bao mùa mưa nắng nên gỗ mục nát, xỉn màu. Dẫu phơi nắng bao lâu cũng chẳng thể giấu sự cũ kỹ, u ám...
Thế nhưng, thể đổi cho ?
Thoắt cái sáu năm trôi qua.
Giờ đang là tiết tháng Tám, tính hơn sáu năm ròng rã.
Lũ trẻ con túm năm tụm ba, chỗ một đám, chỗ một bầy, chạy nhảy, nô đùa, rôm rả...
Vừa bước xuống xe ngựa, đập mắt Thiện Lai là khung cảnh ồn ào . Bọn trẻ cũng lập tức chú ý đến nàng, ngừng bặt hoạt động, tò mò chằm chằm lạ mặt.
Người lạ, từng gặp bao giờ.
Thiện Lai cũng chẳng nhận đứa nào trong chúng.
Hai bên cứ thế trân trân .
Mấy đứa nhát gan chỉ dám liếc vài cái co cẳng bỏ chạy về nhà. Còn những đứa bạo dạn thì nghênh ngang ngẩng đầu, dõng dạc hỏi Thiện Lai: "Tỷ là ai ? Đến đây tìm ai ?"
Khoảnh khắc , hàng loạt hình ảnh của những bạn cùng trang lứa năm xưa bỗng ùa về trong tâm trí nàng.
Bọn trẻ con thời đó cũng y hệt như đám nhóc tỳ bây giờ, từ trai đến gái, đứa nào đứa nấy quần áo lấm lem, chắp vá, mặt mũi tèm lem, đứa còn thò lò mũi xanh.
Từ đến nay, Thiện Lai từng hòa những trò chơi của bọn trẻ ở trấn Hội Tiên. Nàng cảm thấy thuộc về thế giới của chúng. sống cùng một làng, chạm mặt, nàng cũng rõ tên tuổi, gia cảnh của từng đứa, đứa nhà ai, đứa con nhà nào...
Bọn trẻ vùng sơn cước, lớn lên nhờ gió sương, bản tính hoang dã, tự do tự tại. Chúng thường văng tục, những lời thô lỗ như lớn, suốt ngày chạy nhảy reo hò ầm ĩ. Bọn con trai thậm chí còn vô tư tụt quần tè bậy giữa đường...
Ngày đó, Thiện Lai vô cùng chướng mắt những hành động thiếu giáo d.ụ.c , nên chẳng bao giờ chơi cùng chúng.
Dù , nàng vẫn nhớ rõ từng khuôn mặt.
Đôi lúc, tận sâu trong thâm tâm, nàng thấy ghen tị với chúng.
Trong khi chúng chỉ ăn chơi, tận hưởng tuổi thơ vô lo vô nghĩ thì nàng gồng gánh bao nhiêu công việc nhà. Những tiếng đùa rộn rã của chúng nhiều khi khiến nàng chạnh lòng. Mỗi ôm bó cỏ ôm củi ngang qua, nàng đều kìm mà liếc chúng.
Ngày xưa, những điều đó tưởng chừng như là nỗi buồn, nhưng giờ nhớ , thứ đều trở nên đáng yêu, đáng thứ tha đến lạ.
"Đệ tên gì? Cha tên gì?"
Cậu nhóc bặm môi, kiên quyết hé nửa lời.
Đứa bé cạnh liền lém lỉnh đáp : "Cha nó tên là Cẩu Đản đấy!"
Kèm theo đó là một điệu khoái trá, hả hê.
"Cẩu Đản", cái tên thật bần hàn, thô thiển.
Có lẽ chính bé cũng cảm thấy hổ vì cái tên của cha . Mặt nó đỏ bừng, giơ nắm đ.ấ.m rượt đuổi đứa bạn nó bẽ mặt.
Hình như ngày xưa cũng từng xảy một chuyện tương tự...
Thiện Lai rơi trạng thái thẫn thờ, cố gắng chắp vá những mảnh ký ức vụn vỡ.
Hồi đó, ai đuổi đ.á.n.h ai nhỉ?
Cố vắt óc suy nghĩ mà vẫn tài nào nhớ ...
"Làm cái quái gì ! Kéo đây! Việc nhà còn chất đống kìa!"
Một giọng nữ chanh chua, cáu kỉnh vang lên, x.é to.ạc bầu khí tĩnh lặng. Âm thanh ngày một rõ và gần hơn.
Thiện Lai giật bừng tỉnh, ngước mắt về phía âm thanh phát .
Đó là một đàn bà trạc ba mươi, hình to béo, ục ịch.
Vừa thấy Thiện Lai, bà cũng giật thót .
"Trời đất ơi! Ai đây! Sao lạc cái xó xỉnh !"
Người phụ nữ trông quen mắt, Thiện Lai dò hỏi: "Có là Trần thẩm ạ?"
Người phụ nữ sững sờ, trố mắt : "Cô nương quen ?"
"Cháu là Thiện Lai nhà họ Diêu đây. Thẩm còn nhớ cháu ? Cha cháu là Thạch Đầu... Cháu là con gái của Thạch Đầu."
"Nhớ chứ! Sao nhớ cơ chứ!" Trần thẩm vỗ đùi đ.á.n.h đét, giậm chân rầm rầm vì mừng rỡ: “Thiện Lai! Con gái của Thạch Đầu ca! Trời đất ơi! Hồi bé ai cũng bảo con lớn lên chắc chắn sẽ thành đại mỹ nhân, giờ thì đúng là tiên sa cá lặn ! Con thì cũng chẳng dám nhận quen. Ủa, nhưng mà đồn con lên kinh thành cơ mà? Sao giờ ở đây? Vị là Lưu thiếu gia ? Ôi chu choa, trông tuấn tú quá mất!"
Đây là Lưu thiếu gia, mà là Hà công tử.
Hà Kính khựng bước, định lên tiếng giải thích thì Thiện Lai nhanh nhảu chen ngang.
"Dạ ... ..."
"Không ?" Trần thẩm ngơ ngác. Chẳng thiên hạ đồn ầm lên là con gái Thạch Đầu phủ họ Lưu tiểu di nương cho Lưu công t.ử ? "Thế vị là ai?"
"Chỉ là một bạn thôi ạ."
Đang mải mê trò chuyện, bỗng một gã đàn ông từ lao tới như tên bắn, túm chặt lấy vạt áo Trần thẩm, buông lời c.h.ử.i rủa thậm tệ: "Hóa ngươi trốn ở đây! Việc nhà thì , suốt ngày lẻn chơi, việc đến c.h.ế.t ! Đồ đàn bà lười thây! Đồ ăn hại! Ta đúng là mù mắt mới rước ngươi về vợ!"
Thiện Lai nhận gã đàn ông , đó chính là chồng của Trần thẩm.
Bị mắng té tát, Trần thẩm vẫn hề hề, sang giới thiệu với chồng: "Ông xem ai đây , Thiện Lai đấy, nhớ ? Con gái Thạch Đầu ca."
Làm mà chứ, con bé giờ đúng là "phượng hoàng tung cánh" .
"Thiện Lai! Ối giời ơi! Thật nhận luôn! Cháu kinh thành cơ mà?"
"Cháu về thăm mộ cha. Thúc ơi, mấy năm gặp, gia đình vẫn khỏe cả chứ ạ?"
"Khỏe re! Thôi, đây chuyện tiện, nhà , uống ngụm nước cho mát."
Thiện Lai mỉm từ chối: "Cháu về nhà ạ."
" , nhà thì đương nhiên về nhà chứ! Thúc vui quá đ.â.m lẩm cẩm mất !"
Ngôi nhà của Thiện Lai, giờ chắc hoang tàn lắm .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thien-lai/chuong-91.html.]
Bỏ hoang lâu ngày, nhà cửa xuống cấp nhanh lắm.
Có lẽ giờ nó thành tổ chim, ổ chuột mất .
Thiện Lai đinh ninh là , nhưng sự thật trái ngược.
Ngôi nhà vẫn vẹn nguyên như xưa, hề sụp đổ mục nát, thậm chí đến một cọng cỏ dại cũng . So với lúc hai cha con nàng còn ở, nó còn sạch sẽ, tươm tất hơn nhiều.
Thật kỳ lạ.
Thiện Lai hiểu chuyện gì đang xảy .
Trần thẩm bên cạnh liền giải thích ngọn ngành: "Cháu còn nhớ vợ chồng Chu Chính ? Cha cháu từng cưu mang, giúp đỡ nhà họ nhiều lắm... Suốt những năm qua, chính tay họ dọn dẹp, trông coi ngôi nhà đấy. Họ bỏ công bỏ sức nhiều lắm. Hồi cháu mới , mụ Hoàng góa phụ, cái mụ thằng con ngốc , ngày xưa còn định ép cháu dâu nhà mụ , tin cháu lên kinh thành bèn nổi lòng tham, rắp tâm chiếm đoạt ngôi nhà . Mụ xúi giục thằng lưu manh đến phá cửa ngang nhiên dọn ở. Cha cháu sống hiền lành, nhân hậu, dân làng thể khoanh tay khác ức h.i.ế.p gia đình cháu? Mọi bèn tụ tập , xông tống cổ gã lưu manh đó . Gã đó đúng là đồ chí phèo! Rút d.a.o c.h.é.m bừa, suýt nữa thì đứt cả cánh tay Chu Chính! May mà dân làng đông, khống chế gã, ném gã khỏi nhà cháu. Vốn dĩ định kéo sang phá nát cửa nhà mụ Hoàng góa phụ để rửa hận, nhưng cháu cũng mụ là loại đàn bà ngoa ngoắt, lăn ăn vạ, lu loa c.h.ử.i bới đủ điều. Thấy dây dưa với mụ, đành bỏ qua. Sau đó, Chu Chính sửa cửa nẻo, ổ khóa mới. Hai vợ chồng ngày nào cũng sang đây kiểm tra, trời mưa thì lợp mái tranh, trời nắng thì mang đồ đạc phơi phóng... Vợ chồng họ đúng là ơn báo nghĩa, là hiếm đấy!"
Thiện Lai gật đầu đồng tình: "Cha cháu uổng công cứu giúp họ."
Nhắc đến Diêu Dụng, Trần thẩm nhớ một chuyện: “Phần mộ của cha cháu cũng vợ chồng họ chăm sóc chu đáo, lễ tết nào cũng thắp hương, dọn dẹp sạch sẽ."
là "ân bằng giọt nước, báo đáp bằng cả dòng suối".
Câu tục ngữ thật vặn với cảnh .
Ngẫm bản , sáu năm ròng rã, Thiện Lai từng đốt cho cha lấy một nén nhang, một tờ tiền giấy.
Thật là một đứa con bất hiếu.
"Cháu thăm mộ cha..."
"Vào nhà nghỉ ngơi chút , cháu mua hương nến ?"
"Cháu mua ..."
Hương nến, vàng mã, đồ cúng tế, thứ đều chuẩn sẵn sàng.
Ngôi mộ của Diêu Dụng quả thực chăm sóc chu đáo, chứng tỏ những việc thiện ông lúc sinh thời hề uổng phí.
Thật đáng giá.
Thiện Lai tự tay nhổ sạch những vạt cỏ mới nhú nấm mồ, lau chùi cẩn thận tấm bia đá vẫn còn sạch sẽ, bám nhiều bụi. Sau đó, nàng bày biện lễ vật, thắp hương, đốt vàng mã và quỳ lạy.
Đầu chạm xuống nền đá lạnh lẽo, một cảm giác buốt giá truyền đến, khác hẳn với sự ấm áp, mềm mại của một thể sống.
Diêu Dụng tròn sáu năm. Sáu năm, một thời gian đủ dài để Thiện Lai trưởng thành, rèn giũa cho một tâm hồn sắt đá...
Nàng từng đinh ninh rằng sẽ rơi một giọt nước mắt nào.
Thế nhưng, khi phủ phục nền đất lạnh, nàng gượng dậy nổi.
Nàng nếm trải quá nhiều cay đắng.
Bị bao kẻ ganh ghét, đố kỵ, bày mưu tính kế hãm hại, thậm chí đe dọa đến tính mạng. Trót trao trái tim cho một , nhưng chẳng thể chung bước...
Ngoài cha , nàng trút bầu tâm sự, giãi bày những uất ức cùng ai?
cha còn nữa, rời xa nàng mãi mãi...
Là phận con, thương mộ cha là đạo hiếu hiển nhiên. Những cùng nàng cũng thấu hiểu và để nàng thỏa lòng bày tỏ sự tiếc thương. Thế nhưng, tiếng của nàng quá đỗi bi thương, t.h.ả.m thiết, khiến lòng khỏi xót xa, đau thắt.
"Con ngoan, ngoan nào, dậy con. Khóc nhiều thế , suối vàng cha con sẽ đau lòng lắm đấy."
Trần thẩm cố gắng kéo nàng lên nhưng lực bất tòng tâm, đành nhờ sự giúp đỡ của hai đàn ông cùng.
"Hai cũng khuyên nhủ con bé !"
Vì e ngại sự khác biệt nam nữ, Trần thẩm chỉ dám nhờ họ lên tiếng khuyên can chứ dám bảo họ động tay động chân.
Minh Hải định bước tới an ủi thì Hà công t.ử bất ngờ xông lên, chắn ngang mặt .
Hà Kính thèm hé môi nửa lời, vươn tay tóm chặt lấy nàng, dùng sức kéo mạnh về phía , bất chấp sự phản kháng, giãy giụa quyết liệt của nàng, nhất quyết buông tay.
Chứng kiến cảnh tượng , Trần thẩm bỗng nhớ những chuyện của quá khứ.
Ngày diễn tang lễ của Diêu Dụng, Thiện Lai cũng từng kéo lê như .
Chao ôi! Đứa trẻ thật đáng thương!
Khi trở về, cửa nhà tụ tập đông đảo dân. Họ tin Thiện Lai trở về nên tò mò đến xem. Trong đó ít từng tay cưu mang, giúp đỡ nàng. Đáng lẽ Thiện Lai nở nụ tươi tắn, tay bắt mặt mừng, hàn huyên tâm sự với họ. Thế nhưng, nàng quá t.h.ả.m thiết, tiếng nức nở dứt, nước mắt giàn giụa như mưa.
Tiếng chân thực, xuất phát từ tận đáy lòng, khiến ai thấy cũng rơi lệ. Mọi nỡ phiền, cộng thêm việc nhà ai nấy đều bận rộn, nên đám đông cũng dần tản . Chỉ còn Trần thẩm và gia đình Chu Chính là vẫn nán .
Thiện Lai đến mức kiệt sức, ngất lịm . Khi tỉnh , trời sẩm tối. Đôi mắt nàng sưng húp, khó lòng mở , cổ họng khô rát, đau đớn.
Trần thẩm về nhà từ lâu, nhưng gia đình Chu Chính vẫn kiên nhẫn chờ đợi. Vợ Chu Chính ân cần rửa mặt cho Thiện Lai, đó bưng lên một bát nước ấm và đĩa bánh gạo nóng hổi.
"Muội ăn chút gì , là đang đau khổ... Tất cả là của gia đình ! Nếu..."
Đang định buông lời an ủi, vợ Chu Chính kìm xúc động, bật nức nở.
"Nếu vì giúp đỡ gia đình , và Diêu thúc đến nỗi chịu cảnh ... Hại c.h.ế.t Diêu thúc, còn khổ ..."
Hà Kính vốn la cà, hỏi han tin tức về Thiện Lai từ những xung quanh, nên chuyện nàng rời khỏi Lưu phủ, còn là "phượng hoàng" nữa, cả trấn Hội Tiên ai ai cũng tường tận.
Nếu Thiện Lai thực sự bước chân gia đình quyền quý tiểu di nương, gia đình Chu Chính lẽ c.ắ.n rứt lương tâm đến . đằng , xôi hỏng bỏng , họ gián tiếp gây cái c.h.ế.t cho cha, hủy hoại cuộc đời nàng con gái...
Thiện Lai luôn ghi nhớ ân tình của gia đình Chu Chính. Nhìn thấy vợ Chu Chính lóc t.h.ả.m thiết, nàng đành lòng, vội vàng lên tiếng an ủi.
"Tẩu tẩu, gia đình tẩu hề hại , tẩu đừng nữa. Dù cha còn, nhưng những gì gia đình tẩu cho ông , như cũng coi như là trọn vẹn tình nghĩa ."
Đây là những lời bộc bạch từ tận đáy lòng Thiện Lai. Nàng từng oán trách gia đình Chu Chính. Số phận hẩm hiu do họ. Cái c.h.ế.t của Diêu Dụng, suy cho cùng cũng là do ông tự chuốc lấy. Nếu ông giúp đỡ... thì chuyện đến nỗi. Hoàn thể đổ cho ngoài. Còn về phần Thiện Lai, việc bán tỳ nữ quả thực là một nỗi tủi nhục, nhưng nếu trải qua điều đó, nàng cơ hội gặp gỡ Lưu Mẫn?
Dẫu cho nàng nếm trải muôn vàn đắng cay, dẫu cho nàng và Lưu Mẫn thể thành đôi, nàng vẫn bao giờ hối hận vì quen . Nàng luôn yêu , tình yêu còn lớn lao hơn cả sinh mệnh của chính . Nàng chấp nhận rời xa là vì cho , nếu , nàng sẽ như loài dây leo quấn chặt lấy , mặc kệ tiền đồ của , chỉ cần bản vui sướng là đủ.
Dù Thiện Lai lên tiếng an ủi, nhưng vợ Chu Chính vẫn thể nguôi ngoai.
Thiện Lai vốn là một cô nương xinh , vợ Chu Chính hiểu nổi tại nàng rời .
"Đang yên đang lành, về đây? Chẳng Lưu thiếu gia đối xử với ... Những năm về quê chịu tang, cứ đến ngày giỗ Diêu thúc, tiết Thanh Minh, rằm tháng Bảy, lễ Hàn Thực, thiếu gia đều mộ thắp hương, đốt vàng mã. Bọn cũng dịp trò chuyện vài . Cậu hiền lành, dễ gần lắm. Ta hỏi về cùng, bảo đang ốm, cần tịnh dưỡng, đường xa xôi tiện . Sau bảo, sống ở kinh thành , đang bận việc quan trọng nên tạm thời về ... Rốt cuộc hai xảy chuyện gì? Sao ... Ôi! Muội , nữa ? Có lỡ lời sai điều gì ?"
"Dạ ." Thiện Lai lắc đầu, nghẹn ngào cúi mặt: “Chỉ là... bánh cứng quá, c.ắ.n răng ê buốt... Muội thấy đau..."