Thiện Lai - Chương 84
Cập nhật lúc: 2026-03-17 15:04:10
Lượt xem: 51
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vừa bước qua cổng viện, Thiện Lai thấy tiếng giòn giã của Lạc phu nhân.
Có vẻ như tâm trạng phu nhân đang phấn khởi.
Thiện Lai vẫn dám lơ là cảnh giác.
Rốt cuộc là tại họ chịu hé răng nửa lời với nàng? Nếu thì đành chịu, nhưng đằng rõ ràng họ mà cố tình giấu diếm.
Rốt cuộc là chuyện gì đang chờ đợi nàng đây?
Nha bẩm báo, Thiện Lai ngoan ngoãn hiên, chờ đợi chỉ thị. Lúc , một giọng nữ dịu dàng, êm ái vang lên, rầm rì to nhỏ, vô cùng bắt tai. Lạc phu nhân đang mải mê trò chuyện với đó, nụ rạng rỡ ngớt môi.
Có vẻ như nha truyền đạt xong, Lạc phu nhân ngừng , cất tiếng: "Ồ? Đã đến ? Sao đây? Mau gọi nó !"
Nghe lệnh, Thiện Lai đợi nha gọi, lẳng lặng cúi đầu bước trong.
Vừa bước , nàng lập tức quỳ xuống hành lễ. Chưa lệnh cho phép, nàng tuyệt đối dám ngẩng đầu lên.
Đây là quy củ bất di bất dịch của bậc nô tỳ.
"Đây chính là Thiện Lai." Lạc phu nhân tươi giới thiệu.
Thiện Lai thấy tiếng lụa là sột soạt, cùng tiếng bước chân nhẹ nhàng tiến gần. Một lát , đôi hài thêu hoa tinh xảo đính hạt ngọc trai xuất hiện trong tầm mắt. Nàng lùi một bước, cúi đầu hành lễ.
Chưa kịp thẳng , hai cánh tay nàng cảm nhận một lực nâng nhẹ nhàng.
Là chủ nhân của đôi hài thêu hoa . Nàng đưa tay , đỡ lấy cánh tay Thiện Lai. Nàng liếc thấy đôi vòng ngọc bích lấp lánh cổ tay đối phương, và thấy tiếng leng keng vui tai khi hai chiếc vòng va .
"Đây là Duẫn Huệ.” Lạc phu nhân mỉm giới thiệu: “Cô nương dạo quanh hoa viên một chút, ngươi theo hầu hạ nhé."
Lời căn dặn dành cho Thiện Lai.
Một mệnh lệnh khá khó hiểu.
Thiện Lai từ từ ngẩng đầu lên.
Trước mắt nàng là một mỹ nhân thanh , tinh khiết như nước mùa thu.
Mỹ nhân khẽ gật đầu, trao cho nàng một nụ mỉm.
Ba gồm Thiện Lai, vị tiểu thư và a của tiểu thư, tản bộ dọc theo lối mòn trong khuôn viên Lưu phủ.
"Phía chính là hoa viên , tiểu thư cẩn thận nhé."
Thiện Lai dừng bước, cung kính nhắc nhở, lùi sang một bên nhường đường.
Khi đến hoa viên, nàng tiện dẫn đường nữa, bèn chờ tiểu thư bước qua mới lẽo đẽo theo , sẵn sàng đợi lệnh.
"Được ." Vị tiểu thư gật đầu, nhẹ nhàng : "Làm phiền ngươi ."
"Nô tỳ dám."
Ba cùng bước hoa viên.
Hoa viên rực rỡ sắc màu với muôn ngàn loài hoa đua nở: mẫu đơn kiêu sa, thược d.ư.ợ.c đài các, hải đường kiều diễm, tường vi mỏng manh, mộc hương nồng nàn, hoa hồng quyến rũ, đồ mi trắng muốt...
Tất cả đều là những bảo vật tâm đắc của Lạc phu nhân.
Thế nhưng, vị tiểu thư dường như chẳng mảy may hứng thú, cứ lặng im thốt một lời.
Thiện Lai cũng giữ im lặng.
Nàng hiểu rõ vị tiểu thư tìm đến chắc chắn là mục đích. Vốn là kiên nhẫn, nàng cứ từ tốn đợi đối phương mở lời .
"Ta thấy nơi cũng chẳng gì đặc sắc.” vị tiểu thư cuối cùng cũng lên tiếng: “Ngươi ở viện nào? Chúng đến đó nghỉ một lát nhé."
Biết đối phương vô cớ đưa yêu cầu , Thiện Lai cũng chẳng buồn từ chối, ngoan ngoãn dẫn đường về phòng .
Dù Lưu Mẫn đang nghỉ trong phòng, nhưng việc dẫn lạ Quảng Ích Đường cũng chẳng ảnh hưởng gì đến .
Về đến nơi, Thiện Lai nhún nhường: "Nô tỳ phận thấp hèn, chỗ ở phần chật chội, tuềnh toàng, e phiền tiểu thư." Nói xong, nàng mới từ từ đẩy cửa mời khách .
Vị tiểu thư vẫn giữ thái độ nhã nhặn, mỉm gật đầu.
Thiện Lai cẩn thận dùng khăn tay lau sạch chiếc đôn tròn mời khách , cung kính hỏi xem khách dùng loại nào.
"Ta kén chọn , nào cũng ."
Nghe , Thiện Lai cũng lăn tăn thêm, bèn xin phép lui ngoài pha .
Vị tiểu thư vẫn giữ nụ nhẹ môi, khẽ gật đầu đồng ý.
Trà bưng lên nhanh chóng. Thiện Lai cẩn trọng nâng chén bằng cả hai tay, theo đúng quy củ của kẻ hầu hạ, dâng lên tận tay khách. Nào ngờ, vị tiểu thư đích vươn tay đón lấy.
Nàng đỡ chén , khẽ nhấp một ngụm, buông lời khen ngợi đặt sang chiếc bàn nhỏ bên cạnh.
"Ta họ Tống, tên Duẫn Huệ."
"Tống tiểu thư."
Tống tiểu thư mỉm , ánh mắt chuyển hướng sang bức tranh thư pháp treo tường.
Một bức tranh sơn thủy thủy mặc, điểm xuyết vài dòng chữ thư pháp thanh và đóng dấu đỏ chót.
"Tranh vẽ tuyệt mỹ, nét chữ cũng bay bướm, thật đáng khâm phục."
Tống tiểu thư khen ngợi.
"Thực , hôm nay là đầu chúng gặp mặt. Hai hôm , từng thấy cô nương ở Đại Hùng Bảo Điện, chùa Hộ Quốc..." Nói đến đây, nàng nở một nụ rạng rỡ: “Nhắc mới nhớ, chúng cũng quả thật duyên. Ta đến chùa Hộ Quốc cũng chính là vì cô nương đấy."
"Vì những bức tranh của cô nương."
"Bức bích họa trong Đại Hùng Bảo Điện chùa Hộ Quốc nức tiếng gần xa. Mỗi đến đó, đều dừng chân chiêm ngưỡng hồi lâu. Ta cũng từng gặng hỏi các vị sư phụ xem tác giả là ai, nhưng họ đều nhất quyết giữ bí mật... Ta thất vọng lâu. Thế nên, khi tác giả của bức bích họa tuyệt mỹ là ái của Lưu công tử, và hơn thế nữa, là một nữ nhân... Cảm giác vui sướng trong dâng trào khó tả... Kể từ ngày đó, ngày nào là đến chùa Hộ Quốc ngắm tranh. Hôm tình cờ gặp cô nương, đang mải mê ngắm tranh thì văng vẳng tiếng tụng kinh. Giọng trong trẻo, truyền cảm đến lạ lùng, khiến bất giác lắng tai . Lắng một lúc, mới nhận đó là kinh Phật, mà là một bài sám hối. Lời lẽ sâu sắc, mang theo cả tâm tình... Sự tò mò thôi thúc lén lút đến gần xem thử... Quả là một mỹ nhân tuyệt sắc."
"Bị thu hút bởi nhan sắc của cô nương, tự hỏi, cô nương trải qua những biến cố gì? Liệu thể giúp đỡ gì chăng? Vì thế, sai âm thầm theo đuôi xe ngựa của cô nương..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thien-lai/chuong-84.html.]
"Khi họ bẩm báo rằng bước cổng phụ của phủ Lại bộ Thượng thư Lưu gia, liền hiểu chuyện!"
"Chính vì thế, hôm nay mới cất công đến tận đây."
Nàng dậy, tháo đôi vòng ngọc bích tay, nắm lấy tay Thiện Lai, nhẹ nhàng lồng đôi vòng .
Thiện Lai nào dám nhận món quà quý giá ? cũng dám từ chối phũ phàng, sợ rơi vỡ.
"Đây là chút quà mọn dành tặng cô nương, mong cô nương vui lòng nhận cho." Tống tiểu thư ân cần : “Ta hỏi phu nhân , cô nương kém hai tuổi, đáng lẽ nên gọi cô nương một tiếng . Muội , hãy nhận lấy , thực lòng quý mến ."
Nói dứt lời, nàng chuẩn rời .
"Ta về phủ , cần tiễn ." Vừa , nàng rảo bước cửa, dáng vẻ thanh thoát, nhẹ nhàng.
Lẽ Thiện Lai tiễn khách tận cổng, nhưng đôi chân nàng như đóng đinh xuống sàn.
Những lời của Tống tiểu thư khiến Thiện Lai run lên bần bật, một cảm giác hoang mang, sợ hãi dâng lên trong lòng. Cảm giác như đang rơi tự do xuống một vực thẳm đáy, chới với tìm kiếm điểm tựa mà vô vọng...
Nàng chìm cơn ác mộng kinh hoàng, nước lũ bủa vây, khiến nàng ngạt thở, thể vùng vẫy.
Tống Duẫn Huệ bước khỏi cổng, Lưu Thận hớt hải chạy về đến nhà.
Ông Lạc phu nhân sai gọi về khẩn cấp. Gia nhân chỉ ấp úng phu nhân dặn dò việc gấp, xin Lão gia về ngay. Dạo gần đây gia đình xảy bao nhiêu biến cố, ông dám chậm trễ, tức tốc lên đường. Trên đường , ông mới nhớ để hỏi xem rốt cuộc là chuyện gì, nhưng gia nhân chỉ lắc đầu ngao ngán, bảo rõ. Ông chút bực , tự nhủ phu nhân ăn hấp tấp quá, chẳng rõ ngọn ngành.
Vừa bước qua cổng, ông vội vã tháo mũ trát, ôm chặt lòng, cắm đầu chạy thục mạng.
"Có chuyện gì thế? Liên Tư mệnh hệ gì ?"
Ông chạy thở dốc.
"Lão gia đừng gở! Liên Tư thì mà chuyện gì ?" Lạc phu nhân trách móc, giọng pha chút trách móc: “Nếu chuyện thì cũng chỉ thể là chuyện hỷ! Đại hỷ sự!"
Bà mừng rỡ đến mức chân tay múa may lộn xộn.
"Nhà Thông chính sứ Tống gia, nhị tiểu thư của họ, Lão gia ? Chính là cô nương lúc hứa gả cho Bái vương Thế t.ử . Đáng lẽ chỉ còn vài tháng nữa là thành , ai dè Bái vương Thế t.ử đoản mệnh, mắc phong hàn mà ... Chuyện cũng hai năm . Từ dạo đó, bảo cô nương tổn thương nặng nề, nhất quyết chịu nhận lời cầu hôn của ai nữa. Thế mà hôm nay, cô nương bất ngờ gửi thiệp mời đến nhà ... Mới hàn huyên vài câu, cô nương lân la hỏi thăm Liên Tư, những lời khen ngợi cánh, khiến cứ ngỡ đang lầm! Còn kịp định thần, cô nương hỏi thăm Thiện Lai, ngỏ ý gặp mặt... Thiếp thấy tình hình vẻ khả quan..." Bà ngập ngừng diễn tả cho đúng, đành bỏ lửng câu chuyện: “Thiếp bèn sai gọi Thiện Lai đến, cho hai họ hoa viên dạo mát. Vừa khuất bóng họ, bèn hối gọi Lão gia về ngay..."
"Thiếp hề hiểu nhầm ý ! Cô nương mới về. Trước khi , cô nương còn bóng gió bảo nếu ưng ý thì hãy nhờ bà mai đến dạm ngõ..."
"Lão gia thấy ? Thiếp thấy mối quá tuyệt vời, chê ! Tiếc là Lão gia về muộn quá, thì diện kiến cô nương ! gặp cũng chẳng ! Phủ Bái vương là danh gia vọng tộc cỡ nào? Một cô nương đủ tư cách bước cửa vương phủ thì nhân phẩm thể tầm thường ? Bái vương và phu nhân đều là những sắc sảo, kén chọn khét tiếng. Họ gật đầu ưng thuận thì thể sai ?"
Lưu Thận đương nhiên cũng ưng ý. Chức Thông chính sứ còn cao hơn chức Vận sứ nửa bậc. Nếu mối lương duyên thành hiện thực, bao nhiêu chuyện xui xẻo đây coi như gột rửa sạch sẽ.
Phía bên Tống phủ, Tống Bị, Tống đại nhân, cũng phu nhân triệu hồi khẩn cấp từ quan nha về nhà.
Suốt dọc đường, ông cũng lý do, khi bước cửa, ruột gan ông nóng như lửa đốt, buông lời than trách.
"Chỉ bảo là chuyện hệ trọng, rốt cuộc là hệ trọng cỡ nào? Bà thế? Lú lẫn ? Chọc tức thì bà cái tích sự gì?"
Trần phu nhân vốn dĩ cũng là tiếng , chẳng bao giờ chịu lép vế ai. Nếu là ngày thường, Tống đại nhân dám buông lời khó như , bà chắc chắn sẽ phản đòn thương tiếc. hôm nay thì khác, bà đang lo lắng đến phát điên, chỉ nhanh chóng bàn bạc đại sự với chồng. Lời tuôn như thác đổ, ngừng nghỉ, xong bật vì sốt ruột.
"Ông tính đây!"
Con gái rượu tự ý chạy đến nhà bàn chuyện hôn sự, phu nhân sang hỏi ông tính .
Ông tính !
Chuyện đúng là thể tưởng tượng nổi. Tống đại nhân thầm nghĩ: "Hay là vẫn tỉnh ngủ?"
Không thể nào, nếu là giấc mơ thì chân thực đến ...
Ông bèn cúi xuống, nhéo mạnh mu bàn tay .
Cơn đau điếng ông bừng tỉnh.
Nhận đây là một giấc mơ, ông suýt nữa thì tắt thở. Ông chỉ tay lên trời, hai mắt trợn trừng, loạng choạng, bộ dạng như sắp ngã quỵ.
Trần phu nhân hoảng hốt, vội vàng đỡ ông xuống ghế, vuốt n.g.ự.c cho ông dễ thở: "Ông ngã gục lúc ! Cả nhà đang trông cậy ông đấy!"
Một lúc lâu , Tống đại nhân mới dần lấy thở, nhưng bàn tay vẫn chỉ lên trời, đôi mắt vẫn trừng trừng giận dữ.
"Nó ? Gọi nó đây!"
Nha vội vã chạy gọi .
Trần phu nhân òa : "Lão gia, xin ông hãy chuyện nhẹ nhàng với con bé, đừng nó sợ. Nó cũng chịu nhiều khổ tâm ..."
"Bà tưởng bà thương con chắc? Ta là cha ruột của nó đây! Nó khổ tâm, cũng xót xa lắm chứ! dù khổ tâm đến mấy, cũng thể cái chuyện tày đình thế ! Thật là vô phép vô thiên!"
Người "vô phép vô thiên" xuất hiện. Nàng từ tốn bước , chào cha, chào , phong thái ung dung, điềm đạm.
Cứ như chuyện gì xảy .
Tống đại nhân một nữa cảm thấy m.á.u nóng dồn lên não.
"Con điên ?"
Ông hét lên, giọng lạc vì tức giận, nhưng sâu thẳm bên trong là sự bất lực.
Thật sự gì với đứa con gái .
"Cha năn nỉ con suốt hơn một năm trời! Chỉ mong con đồng ý tìm một mối lương duyên mới! Cha gả con , nhưng con thể chọn nhà họ Lưu! Cả cái Hưng Đô ai mà nhà họ hiện đang là trò cho thiên hạ!"
Chính ông cũng thường xuyên cùng các đồng liêu trong viện bàn tán, chê nhà họ!
Giờ thì , tự biến thành trò cho thiên hạ!
"Nhà họ mà con cũng dám bước chân ! Con là vì một tên tiểu di nương mà bức t.ử một vị thiên kim tiểu thư ? Con chán sống , tự chuốc lấy cái họa sát ! Con điên !"
"Cha thế là phần thiên vị . Mọi đều rõ, Khưu tiểu thư gieo gió gặt bão, tự chuốc lấy họa, thể đổ cho khác? Lẽ nào chỉ cho phép nàng hại , còn khác đòi công bằng? Nàng nghĩ là ai chứ?"
"Con bận tâm đến nàng gì!" Tống đại nhân gắt gỏng: "Vấn đề ở tên tiểu di nương kìa! Hiện tại như thế, còn lộng hành đến mức nào nữa? Khéo nó ăn tươi nuốt sống con luôn chừng! Ai cũng đó là hố lửa, mỗi con to gan nhảy ! Con điên thật !"
"Bởi vì con cũng thiện cảm với tên tiểu di nương đó. Nàng là một vô cùng hiếm , nhan sắc tài năng con đều sánh kịp. Nếu nửa đời còn một như thế bầu bạn, cuộc sống chắc chắn sẽ còn nhàm chán."