Thiện Lai - Chương 75

Cập nhật lúc: 2026-03-17 14:29:04
Lượt xem: 58

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mỗi khám bệnh xong, Sở Thanh Đại đều cẩn thận ghi chép hồ sơ bệnh án, để lọt một chi tiết nhỏ nào. Thói quen nàng duy trì suốt nhiều năm qua. Nàng xem đây là một công việc thiêng liêng, luôn tự tay chắp bút, bao giờ nhờ vả ai. Dù mệt mỏi, bận rộn đến mấy, nét chữ của nàng vẫn luôn ngay ngắn, chỉnh chu và đầy tâm huyết.

Hồ sơ bệnh án của nàng chỉ lưu giữ thông tin cơ bản về tên tuổi, nghề nghiệp, triệu chứng, chẩn đoán và phương pháp điều trị của bệnh nhân, mà còn ghi cả những đoạn hội thoại, những nét tính cách, sở thích riêng của họ...

Nàng từng thề sẽ trở thành một danh y lẫy lừng.

Và giờ đây, lời thề trở thành hiện thực.

"Sao thích mấy thứ ?"

Thiện Lai nhẹ nhàng đáp: "Thẩm việc bận nên ngoài . Muội một buồn chán, khi nào tỷ mới xong việc, đành tìm việc gì đó g.i.ế.c thời gian. Tỷ phiền chứ? Muội tự tiện đụng đồ của tỷ."

"Có gì mà phiền!" Sở Thanh Đại đặt khay xuống bàn, tươi : "Chỗ của tỷ món đồ quý giá nào mà cấm đụng ? Cứ tự nhiên thoải mái , tỷ còn cảm ơn ghé chơi nữa đấy. Sao ? Với bộ óc thông minh của , phát hiện điều gì thú vị ?"

Thiện Lai mỉm lắc đầu: "Mỗi nghề mỗi nghiệp, mấy thứ chẳng khác nào xem thiên thư, mù tịt."

"Con sinh ai ngay. Muội từng học qua y thuật, hiểu cũng là chuyện đương nhiên. bảo là thiên thư thì quá lời . Đâu đến mức hiểu chữ nào? Có chỗ nào thấy thắc mắc ?"

Thiện Lai trả cuốn sổ cho Sở Thanh Đại, : "Chữ nào cũng hiểu, trả cho tỷ ."

"Sao thể thế ?" Sở Thanh Đại cầm lấy cuốn sổ, lật nhanh qua các trang: “Tỷ bằng ngôn ngữ đời thường mà, hiểu?"

Câu đùa hóm hỉnh của Sở Thanh Đại khiến Thiện Lai bật , đôi mắt cong lên như vầng trăng khuyết.

Thật là xinh .

Chuyện hiểu hiểu giờ đây chẳng còn quan trọng nữa, cứ mặc kệ nó .

"Người một nụ bằng mười thang t.h.u.ố.c bổ, nhiều thì mới khỏe mạnh . Hơn nữa, xinh thế , càng nên nhiều hơn. Bọn tỷ vui vẻ là thấy yêu đời hẳn lên, như là đang mang niềm vui cho đấy!"

"Tỷ khéo miệng thật đấy, thảo nào đến cũng yêu quý."

Nhắc đến chuyện , Sở Thanh Đại vô cùng tự hào: "Muội chờ xem, tương lai tỷ chắc chắn sẽ nổi danh khắp thiên hạ. Đến lúc đó, tỷ sẽ mở một y quán lớn, chỉ khám chữa bệnh cứu mà còn nhận tử. Tỷ chỉ nhận t.ử nữ thôi, sẽ truyền hết bí kíp y thuật cho họ, để họ cũng một cuộc sống độc lập, tự chủ như tỷ. Giống như đấy, đến cũng nể trọng, tiền bạc, địa vị."

"Tuyệt vời quá! Ước gì sinh muộn bốn mươi năm, ngay gần y quán của tỷ. Lớn lên một chút, sẽ xin học nghề. Có một cái nghề lận lưng, dẫu gia đình ly tán, chỉ còn một một , vẫn thể tự đôi chân của . Sẽ bán nô tỳ, chịu đựng sự chà đạp của kẻ khác..."

Nghe những lời tâm sự chua xót ...

Sở Thanh Đại bỗng thấy chạnh lòng, hối hận vì vô tình khơi vết thương lòng của Thiện Lai.

Đang lúc nàng tính chuyển hướng câu chuyện sang một chủ đề vui tươi hơn, Thiện Lai đột nhiên dậy, : "Trời cũng muộn , về đây tỷ ạ."

Sở Thanh Đại vội vàng lên: "Để tỷ tiễn ."

Thiện Lai gật đầu, từ chối.

Nhìn theo bóng lưng Thiện Lai cho đến khi khuất cánh cửa, Sở Thanh Đại mới bước .

Trên đường về, lòng nàng trĩu nặng một nỗi xót xa. Một cô nương lương thiện, tài sắc vẹn như Thiện Lai, cớ gánh chịu phận hẩm hiu đến ? Cuộc đời phía của sẽ về ? Câu "Kẻ sĩ vô tội, ôm ngọc bích mới tội" (Tài năng, nhan sắc dễ chuốc họa ) quả sai. Nếu chỉ là một tỳ nữ bình thường, lẽ cuộc sống dễ thở hơn. với nhan sắc và tài năng xuất chúng, dẫu thoát khỏi nanh vuốt của Khưu tiểu thư, liệu tránh những âm mưu của Hạ tiểu thư, Xuân tiểu thư khác?

Haizz.

Mỗi khi thời gian rảnh rỗi, Sở Thanh Đại nghĩ về điều , trăn trở tìm cách giúp Thiện Lai tìm một lối thoát.

Thực lòng mà , Sở Thanh Đại luôn dành cho Thiện Lai một sự quan tâm đặc biệt. Nàng vẫn luôn ghi nhớ ân tình mà Thiện Lai dành cho . Nhờ Thiện Lai ngã bệnh và cần đến nữ y, nàng mới cơ hội bước chân Lưu phủ, một gia đình quyền quý, danh giá, là chốn dành cho những kẻ tầm thường. Từ bước đệm đó, nàng tiếp tục mở rộng mối quan hệ đến Lạc phủ, một gia tộc còn bề thế hơn nữa...

Chính Thiện Lai là gián tiếp tạo nên thành công cho nàng.

Tất nhiên, nếu xét cho cùng, ân nhân thực sự của nàng là Lạc phu nhân. Hơn nữa, chỉ cần tài năng thực sự, nàng vẫn thể tìm kiếm những cơ hội thăng tiến khác.

tựu trung , Thiện Lai chính là điểm khởi đầu cho may mắn của nàng, là một vô cùng đáng mến.

Nàng thể kìm lòng mà đối xử với .

Lòng vẫn luôn canh cánh lo lắng cho vết thương của Thiện Lai, nàng tự nhủ sắp xếp thời gian đến thăm .

Không ngờ Thiện Lai tự tìm đến y quán.

"Sao đến đây? Vết thương ở chân khỏi hẳn ?"

Chân vẫn lành lặn mà cứ lung tung, lỡ vết thương rách thì chắc chắn sẽ để sẹo.

"Vẫn khỏi hẳn tỷ, nhưng lọ t.h.u.ố.c mỡ hết , nên đến xin thêm."

"Hết ?"

Lọ t.h.u.ố.c đó to cỡ nửa cái bát cơ mà.

Thôi thì coi như là dùng hết thật .

"Chuyện vặt vãnh , cứ sai đại nào đó đến lấy là xong, việc gì đích lặn lội tới đây? Vết thương ở chân vốn khó lành, còn di chuyển. Đi thế thấy đau rát ? Nếu chịu khó giữ gìn, lỡ để sẹo thì lúc đó cũng chẳng ai thương nhé."

Vừa quở trách, Sở Thanh Đại mở tủ tìm thuốc.

Chưa kịp tìm thấy thuốc, một tiểu nha hớt hải chạy báo cáo: đến tìm Sở đại phu khám bệnh khẩn cấp.

Biết phân biệt nặng nhẹ, Sở Thanh Đại lập tức xách hộp t.h.u.ố.c lên vai. Nàng chỉ tay về phía Thiện Lai, dặn dò tiểu nha : "Lát nữa em tìm lọ Ngọc Ngưng Cao đưa cho tỷ nhé. Xong nhớ gọi đưa tỷ về tận nhà, đảm bảo an tuyệt đối đấy." Vừa , nàng chỉnh trang phục, hối hả bước ngoài.

Tiểu nha lon ton chạy theo tiễn nàng, luôn miệng .

Sở Thanh Đại hỏi: "Người nhà nào đến mời ?"

Như thường lệ, khi khám bệnh, nàng luôn hỏi rõ danh tính gia chủ. Nếu là khách quen, nàng sẽ tính cách của họ để dễ bề ứng xử. Nếu là khách mới, nàng cũng cần chuẩn tinh thần để đối phó với những tình huống bất ngờ.

Câu trả lời của tiểu nha khiến nàng bất ngờ.

"Dạ, là của phủ Đô chuyển vận Diêm sứ Khưu đại nhân ạ."

Cái ...

Nếu hôm nay Thiện Lai mặt ở đây, một hồi đắn đo, Sở Thanh Đại chắc chắn vẫn sẽ nhận lời đến khám. Thiện Lai đang sờ sờ đó, ánh mắt trong veo của ... Sở Thanh Đại thực sự cảm thấy áy náy, nỡ nhận lời.

"... Em với họ là đang bệnh, . Bảo họ tìm vị đại phu khác giỏi hơn !"

Nói xong, nàng ngoắt thẳng trong. Vừa bước qua cửa, nàng bắt gặp ánh mắt trong trẻo của Thiện Lai đang chằm chằm.

Ánh mắt khiến nàng chột , cảm thấy chút hổ thẹn.

Chắc chắn là Thiện Lai thấy tất cả.

Chỉ cách vài bước chân, thể thấy?

May mà nàng dứt khoát từ chối, hề do dự, nếu thì chẳng giấu mặt .

"Tỷ tỷ, ? Quên mang theo gì ?"

"Tỷ hết." Sở Thanh Đại khựng cửa, xua tay lia lịa: "Với tài sản hiện tại, dẫu tỷ chơi xơi nước cả đời cũng chẳng lo c.h.ế.t đói... Mất một khoản tiền khám bệnh cũng chẳng hề hấn gì. Vừa vặn dạo tỷ cũng đang mệt mỏi, ở nhà nghỉ ngơi tĩnh dưỡng vài bữa."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thien-lai/chuong-75.html.]

Lời dứt, tiếng của Hồ thị oang oang vọng từ xa: "Thanh Đại, con gì mà rề rà mãi thế? Người chờ đến dài cổ kìa!"

Sở Thanh Đại định mở miệng đáp thì Thiện Lai nhanh nhảu vọng : "Thẩm đừng sốt ruột, Thanh Đại tỷ tỷ ngay đây ạ!"

Nghe tiếng khác, Hồ thị hỏi : "Có Thiện Lai đó ?"

Thiện Lai , qua lớp tường ngăn cách, nàng vẫn cảm nhận sự vui mừng rạng rỡ trong giọng của Hồ thị: "Thẩm phía tiếp chuyện với chút, lát thẩm ngay nhé."

"Vâng ạ, con chờ thẩm."

Sau khi dứt lời với Hồ thị, Thiện Lai sang Sở Thanh Đại.

Sở Thanh Đại bỗng thấy lúng túng, ứng xử .

"Tỷ tỷ, tại tỷ từ chối?"

Muội còn hỏi tại ? Tất nhiên là vì !

"Muội thừa hiểu tâm ý của tỷ. Tỷ vì xót xa cho , bất bình nên mới đến nhà họ Khưu. Tỷ tỷ , tỷ coi ruột thịt, cũng luôn xem tỷ như tỷ tỷ trong nhà. Muội thấu hiểu những khó khăn, cực nhọc mà tỷ nếm trải để ngày hôm nay... Tỷ tỷ, công tư phân minh, tỷ thể vì mà bỏ lỡ cơ hội . Nếu tỷ thực sự cho thì tỷ đến nhiều gia đình quyền quý hơn nữa, mở rộng mối quan hệ, tạo dựng danh tiếng lẫy lừng. Tỷ thành danh thì mới thể chỗ dựa vững chắc cho . Tỷ tỷ , hiểu rõ chuyện... Nếu hôm nay tỷ vì mà từ chối bệnh nhân, trong lòng sẽ áy náy, dằn vặt vô cùng!"

Thiện Lai quả là một cô nương tuyệt vời: xinh , nhân hậu, thấu tình đạt lý, ...

Trái ngược với vị Khưu tiểu thư ! Nàng dẫu mang phận thiên kim đài các, sống trong nhung lụa từ nhỏ, nhưng bản chất hẹp hòi, độc ác, xách dép cho Thiện Lai cũng xứng!

Nhổ toẹt!

Đáng đời nàng !

Sở Thanh Đại rụt tay khỏi mạch cổ tay Khưu tiểu thư, thẳng dậy, hắng giọng một cái sang bẩm báo với Vương phu nhân: "Tiểu thư chứng Phế Phong Sáng (mụn nhọt do nóng trong phổi) thôi, gì đáng lo ngại. Chỉ cần uống vài thang t.h.u.ố.c thanh nhiệt giải độc là sẽ khỏi."

Rõ ràng là một lang trung tâm, trong chuyện khám chữa bệnh, Sở Thanh Đại bao giờ ăn tắc trách, qua loa.

Với vài đường cọ dứt khoát, đơn t.h.u.ố.c thành.

Bài t.h.u.ố.c Hoàng Liên Giải Độc.

Gồm các vị: Hoàng liên, Hoàng cầm, Hoàng bá, Chi tử.

Cứ sắc lên uống, bệnh ắt sẽ tiêu tan.

Vương phu nhân cầm đơn t.h.u.ố.c lên xem, ngập ngừng hỏi: "Cái ... liệu phương t.h.u.ố.c nào khác ? Tiểu thư nhà sợ đắng, nếu sắc mấy vị t.h.u.ố.c lên..."

Sở Thanh Đại vẫn giữ thái độ điềm tĩnh, ung dung đáp: "Thưa phu nhân, t.h.u.ố.c đắng dã tật, tâm tĩnh thì mắt mới sáng. Căn bệnh của tiểu thư phần lớn xuất phát từ tâm trạng bồn chồn, lo âu. Thuốc đắng mới giúp xua tan tạp niệm, khi tâm tư thanh thản thì bệnh tật tự khắc lùi xa."

" mà... cái ... chẳng lẽ còn phương pháp nào khác ?"

"Đương nhiên là , mà t.h.u.ố.c cũng hề đắng..."

Đôi mắt Vương phu nhân chợt sáng lên hy vọng.

"Chỉ là hiệu quả sẽ nhanh bằng phương t.h.u.ố.c . Phu nhân cũng thấy đấy, mụn nhọt mọc đầy mặt, những nốt viêm sưng khá nặng. Tốt nhất là nên dùng t.h.u.ố.c tác dụng mạnh để điều trị dứt điểm. Nếu bệnh tình kéo dài, e rằng tiểu thư sẽ chịu nhiều đau đớn, nguy cơ nhiễm trùng cũng cao hơn..."

Được cái là trong phòng chỉ nàng là thạo nghề y, nàng thì họ tin . Nhìn cái khuôn mặt sần sùi mụn nhọt , nàng đố họ dám mạo hiểm rước thêm lang băm về khám.

Những lời nàng đ.á.n.h trúng "tử huyệt" của Vương phu nhân.

, mụn nhọt mọc ngay mặt, là khuôn mặt "tiền tỉ" của con gái bà cơ mà...

Vương phu nhân nghiến răng ken két, quyết tâm dậm mạnh chân: “Cứ cho con bé uống loại !"

Miễn giữ khuôn mặt nguyên vẹn thì chút đắng cay thấm tháp gì?

Sở đại phu khẽ gật đầu, cầm lấy hòm t.h.u.ố.c chuẩn cáo từ.

Vương phu nhân vội vàng níu tay nàng : "Đại phu khoan hãy ! Ngài kê thêm t.h.u.ố.c bôi ngoài da ? Chữa mấy cái bệnh ngoài da , chẳng đều áp dụng nguyên lý 'trong uống ngoài bôi' ?"

"Thực chỉ cần dùng t.h.u.ố.c sắc là đủ . nếu phu nhân lời, tại hạ cũng dám chối từ. Cũng chẳng cần kê đơn phức tạp gì, phu nhân cứ sai gia nhân vườn nhổ một ít cỏ Trường mệnh, rửa sạch, giã nát đắp lên vùng da mụn. Đảm bảo sẽ hiệu quả."

Vương phu nhân ngơ ngác, bà mù tịt về loại cỏ Trường mệnh . Một loài cỏ mọc hoang dại ngay trong vườn nhà bà...

Chẳng là cỏ dại ?

Khuôn mặt ngọc ngà của con gái bà mà đắp cỏ dại ư?

"Thật sự còn phương t.h.u.ố.c nào khác ?"

Sở Thanh Đại bắt đầu cảm thấy mất kiên nhẫn.

Nàng chúa ghét cái kiểu kì kèo, kén chọn . Cái ưng, cái cũng chê, rốt cuộc là ý gì? Chẳng lẽ nghi ngờ nàng cố tình hãm hại?

Nàng thực sự đảo mắt một cái biểu lộ sự ngán ngẩm.

Vốn dĩ nàng chẳng mấy thiện cảm với gia đình .

"Có chứ, nhưng loại t.h.u.ố.c đó sử dụng những d.ư.ợ.c liệu quý hiếm, đắt đỏ. Phải tán nhuyễn thành bột mịn, pha với mật ong, đó thoa lên vùng da mụn khi rửa sạch mặt khi ngủ. Khoảng một nén nhang thì rửa bằng nước sạch... Phương pháp hiệu quả , nhưng chi phí nguyên liệu khá cao, đòi hỏi quá trình bào chế phức tạp... Tốt hơn hết là cứ dùng cỏ Trường mệnh cho tiện lợi. Hơn nữa, phương t.h.u.ố.c là bảo bối gia truyền của tổ phụ để ... Ta cũng cân nhắc đến danh tiếng của gia tộc chứ..."

Tiền bạc đối với Khưu phủ chỉ là chuyện vặt vãnh.

"Đại phu cứ yên tâm! Ta hiểu rõ tâm huyết của ngài, nhưng phận cha , ai cũng mong mang đến những điều nhất cho con cái... Chúng quyết định chọn phương t.h.u.ố.c !"

"Được , sẽ bảo về lấy t.h.u.ố.c ngay."

Ra đến một góc khuất, Sở Thanh Đại kéo nàng nha cùng thì thầm dặn dò: "Em về phòng , mở cái tủ bên , ngăn thứ hai, tìm cái hũ sành màu trắng đặt ở ngoài cùng bên trái, đó dán nhãn đỏ ghi 'Đan Sâm Bạch Chỉ'. Em lấy một hộp mang đến đây. Nhớ là dùng hộp ngọc loại đắt tiền nhất đấy nhé..."

Nàng nha gật đầu, nhanh nhẹn chạy .

Sở Thanh Đại thầm đắc ý trong bụng. Dược liệu quý hiếm gì chứ? Chẳng qua chỉ là Đan Sâm, Bạch Chỉ, Xích Thược và Địa Đinh thôi. Vài hôm mặt nàng cũng nổi một nốt mụn, nàng tự tay pha chế một ít để bôi. Giờ chia cho Khưu tiểu thư một chút, tiện thể "chém " Khưu phủ một vố, lấy tiền đó đem tặng cho Thiện Lai.

Đó là cái giá mà họ trả.

Chờ một lúc lâu, nàng nha mới hớt hải , nhưng tay mang theo hộp thuốc.

"...Lúc lấy hũ thuốc, em lỡ tay trượt ngã, va tủ mấy cái hũ rơi vỡ tung tóe. Thuốc men lẫn lộn hết ..."

"C.h.ế.t dở!"

Sở Thanh Đại xong mà tức ách, mỗi việc nhỏ xíu mà cũng xong! ngoài miệng nàng hỏi han: "Em ngã đau trầy xước gì ?"

Nàng nha lắc đầu: "May mà lúc đó Thiện Lai cô nương cạnh kéo em kịp thời."

Người là may .

Sở Thanh Đại đành bẩm báo với Vương phu nhân: "Người nhà sơ ý, bảo quản t.h.u.ố.c cẩn thận, nay hỏng dùng nữa. Phải tốn công điều chế từ đầu. Thật xin vì sự cố chậm trễ . phu nhân cứ yên tâm, những loại t.h.u.ố.c bôi lên da mặt thế thì dùng t.h.u.ố.c mới điều chế sẽ luôn mang hiệu quả hơn..."

Vương phu nhân còn gì hơn ngoài những lời cảm tạ: "Lại phiền đại phu . Trăm sự nhờ ngài nhanh chóng điều chế t.h.u.ố.c giúp, gia đình vô cùng ơn."

 

Loading...