Thiện Lai - Chương 7

Cập nhật lúc: 2026-02-24 11:49:24
Lượt xem: 139

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thiện Lai lay tỉnh. Lúc mở mắt , trời sáng bảnh. Người gọi nàng dậy chẳng ai xa lạ, chính là Như Huệ. Đối với Thiện Lai, Như Huệ mang trọng trách chỉ bảo dạy dỗ do chính miệng lão thái thái dặn dặn . Nàng nào dám trễ nải, nên trời sáng thức giấc, rửa mặt chải đầu tươm tất hiên chờ Thiện Lai thức dậy. Đợi mãi đến lúc thể chờ thêm nữa, Như Huệ mới đẩy cửa bước , đích gọi .

Thực trong lòng Như Huệ cũng ôm một bụng bực dọc. Mấy năm hầu hạ ở đây, ngoài chủ t.ử , từng kẻ nào dám bắt nàng đợi. Điều đáng giận hơn là dẫu bực tức đến mấy, nàng cũng phép để lộ mặt. Đứng mặt khác, nàng vẫn tươi , nụ thật ôn hòa, nhu thuận. Thử hỏi khiến căm phẫn cho ? đây, ai bảo nàng mang kiếp nô tỳ? Chủ t.ử buông một lời, còn nặng tựa thái sơn.

"Muội ngoan, còn ngủ đến giờ ? Trời còn sớm nữa, dậy thôi." Như Huệ tủm tỉm, vươn tay vuốt mái tóc rối bù vì ngủ của Thiện Lai. Nào Thiện Lai cố tình dậy muộn. Cả đêm qua nàng trằn trọc chợp mắt . Thâm tâm nàng ngủ. Lão thái thái lòng thi ân, nàng nguyện dốc sức báo đáp. Lão thái thái nàng học quy củ, nàng sẽ nghiêm túc học cách hầu hạ . Lại thêm mấy lời của Xuân Yến hôm qua ít nhiều cũng an ủi nàng phần nào. Trên đời chỉ nàng chịu cảnh mệnh khổ, dẫu nỗi khổ mỗi mỗi khác, nhưng nghĩ đến cảnh chúng sinh đều chìm trong bể khổ, nàng bỗng thôi oán thán.

Làm nô tỳ thì nô tỳ. Ngày mai tới, là phúc họa thì cứ đợi ngày mai phân rõ trắng đen, cớ gì hôm nay tự đày đọa bản ? Dẫu tương lai mịt mù, cũng chắc đến bước đường cùng. Cổ nhân câu trời tuyệt đường sống của ai bao giờ. Trước đây nàng từng ngỡ cha hết cách cứu chữa, giờ chẳng hy vọng ? Nghĩ thông suốt điều , nàng thấy cõi lòng đột nhiên sáng sủa, trút bỏ gánh nặng ngàn cân. ... nàng vẫn tài nào ngủ nổi.

Gối cao đệm êm, hương thơm thoang thoảng dịu lòng, bốn bề tĩnh lặng một tiếng gà gáy ch.ó sủa, cũng chẳng tiếng chuột bò lạo xạo. Yên ắng đến mức khó tin, mà nàng cứ thao thức mãi. Cứ nhắm mắt , trong đầu nàng hiện lên đủ gương mặt, văng vẳng đủ âm thanh. Khuôn mặt vàng như sáp nhợt nhạt của cha, những tràng ho dồn dập, tiếng củi lửa nổ lách tách. Rồi bóng dáng những kẻ đến thăm bệnh: góa phụ họ Hoàng tóc tai rũ rượi bệt đất gào c.h.ử.i rủa; Xuân Yến; Như Huệ mang tâm tư khó lường; lão thái thái nhã nhặn. Và cả vị Liên Tư thiếu gia lên mười dung mạo thanh tú hơn cả nữ nhân, phóng túng ngang tàng nhưng ánh mắt nàng cau mày chứa đầy tâm sự... Nàng cứ thao thức đến tận lúc khung cửa sổ ngả màu trắng đục của rạng đông. Khi nàng quyết định cố ép ngủ nữa thì lúc nào .

Trong cơn mơ màng, nàng thấy lạc giữa một vùng đầm lầy mênh m.ô.n.g sương mù giăng lối. Cảnh vật mờ ảo, tiến thoái lưỡng nan. Giữa lúc đang do dự, chân bỗng trồi lên vô lũ quỷ xoa nước, khuôn mặt xanh lè gớm ghiếc tóm lấy nàng lôi tuột xuống đáy bùn. Dẫu nàng dốc cạn sức lực vùng vẫy, cuối cùng vẫn dòng nước đen ngòm nuốt chửng lấy miệng mũi... Giật tỉnh giấc, rõ chỉ là một giấc mộng, nhưng nỗi kinh hoàng vẫn bủa vây. Cái lạnh thấu xương ngỡ như vẫn còn bám chặt lấy da thịt, khiến cả nàng run lên bần bật, mồ hôi vã như tắm.

Như Huệ cũng hoảng hồn. Người tỉnh từ lâu, nhưng đôi mắt vẫn mở trừng trừng vô hồn, cả cơ thể ngừng run rẩy: “Muội gặp ác mộng ?" Không tiếng đáp lời. Tình hình vẻ tệ. Như Huệ thầm nghĩ, trách nhiệm nàng gánh nổi. Nàng vội vàng dậy, cửa : "Ta bẩm báo lão thái thái, chuyện mời đại phu đến khám thôi.”

“Không cần !" Thiện Lai hét lớn, đồng thời vươn tay túm chặt lấy ống tay áo của Như Huệ: “Muội cả, tỷ tỷ đừng cho ai ."

Như Huệ vẫn hết lo âu. Người giao phó cho nàng , nàng thể cẩn trọng, nhưng cũng thể phật lòng. Nghĩ ngợi một lát, nàng xuống, giọng càng thêm dịu dàng êm ái: " sắc mặt trắng bệch như tờ giấy thế , thực sự cần đại phu ?”

“Thật sự cần ạ." Đỉnh khuôn mặt chút huyết sắc, Thiện Lai một mực cự tuyệt. Để lời thêm phần đáng tin, nàng cố gắng giải thích dài dòng hơn: "...Chỉ là hoảng sợ chút thôi, vả ... đây cũng chẳng đầu... Một lát nữa là sẽ bình thường trở ..."

Như Huệ ngạc nhiên: "Không đầu ?"

Thiện Lai gật đầu: "Đã nhiều . Lần nào trong mộng cũng giống hệt , một biển nước mênh m.ô.n.g thấy bờ, chỉ , đột nhiên vô ác quỷ trồi lên..."

Như Huệ chép miệng: "Chắc hẳn đầu tiên gặp ác mộng sợ hãi tột độ, nỗi sợ cắm rễ tâm trí nên mới thường xuyên mộng thấy. Ta quen một , hồi bé nhà hỏa hoạn, nó ám ảnh kinh hoàng, cứ thường xuyên mơ thấy lửa. Nó kể rằng ngọn lửa cứ đuổi theo nó, dập cách nào cũng tắt, nó cuống cuồng bật , mãi giật tỉnh giấc...”

là như đấy!" Thiện Lai vội vàng hùa theo: “Muội cũng hoảng sợ vô cùng..." Đôi mắt nàng vốn to, lúc mở trừng trừng trống rỗng càng to hơn, tưởng như chỉ thấy lòng trắng. Dẫu , vẫn che lấp vẻ thanh tú. Như Huệ thở dài một : "Thực sự cần gọi đại phu ?”

“Thực sự cần ạ." Thiện Lai đáp nữa.

“Được ." Như Huệ gật đầu lên: “Muội thì mau chóng dậy . Hôm nay chúng tới Ngưỡng Thánh Hiên, thiếu gia cũng sẽ tới đó, thể đến muộn hơn ngài ."

Thiện Lai bộ y phục mới, dùng nước ấm rửa mặt, chải tóc gọn gàng búi thành hai lọn nhỏ. Trông nàng lúc thật sáng sủa xinh , duy chỉ hai quầng thâm ứ đọng hốc mắt. Vốn dĩ làn da nàng trắng ngần như bạch ngọc, nay càng hai quầng thâm thêm phần nổi bật. Nàng chợp mắt t.ử tế, nhưng vẫn cố lấy tinh thần. Đã nô tỳ thì hầu hạ , hiện giờ hầu hạ thì cũng học cách hầu hạ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thien-lai/chuong-7.html.]

Ngưỡng Thánh Hiên cách Bích Ngô đường khá xa. Hai tản bộ cũng mất tàn một tuần mới tới nơi. Đập mắt là ba gian nhà lớn sừng sững uy nghi giữa rặng tùng bách. Trong Ngưỡng Thánh Hiên tàng trữ hàng ngàn cuốn sách trân quý do Lưu gia tích lũy qua nhiều thế hệ. Vốn dĩ đây chỉ là nơi cất giữ sách, nhưng vị lão gia đương nhiệm thuở còn ở nhà miệt mài kinh sử, vì thấy tiện nên cải tạo thành thư phòng riêng. Đương nhiên, cái tên Ngưỡng Thánh Hiên cũng do lão gia hồi đó tự tay ban tặng. Lưu gia mấy đời độc đinh, tự khắc lời ngài trọng lượng nhất.

Nay đến đời con trai độc nhất của Lưu phủ cũng nối gót dùng nơi thư phòng. Ban đầu Lưu Mẫn chẳng hề , chê đường xa, mùa hè oi bức, mùa đông lạnh giá, nhọc xác. Chính lão phu nhân hết đến khác dỗ ngọt, kể lể rỉ tai rằng phụ con năm xưa cũng mài đũng quần ở đây mười mấy năm trời mới nên công danh sự nghiệp, rước cáo mệnh về cho mẫu. Bà nội cũng mỏi mắt trông mong con nên đại sự để tổ tông nở mày nở mặt. Nghe bùi tai vài bận, cũng đành gật đầu chấp thuận. Những chuyện đều do Như Huệ rủ rỉ kể cho Thiện Lai dọc đường .

Lúc trò chuyện, giọng Như Huệ lúc nào cũng êm ái, môi luôn thường trực nụ . Nàng dung nhược nhu thuận, hàng chân mày cong vút thanh tú, đôi môi mỏng thanh tú điểm xuyết chút son đỏ tươi. Tầng phấn nhạt phủ từ gò má xuống tận cằm toát lên khí chất kiều diễm. Nét của nàng là sự tinh xảo tiêu chuẩn nhưng hề tạo cảm giác xa cách, bởi nụ khiêm nhường luôn tạo cho đối diện cảm giác gần gũi thiện. Trông nàng y hệt một bụng, một vị tỷ tỷ chu đáo dịu hiền. Thiện Lai thể nào tưởng tượng nổi dáng vẻ độc ác của con . Thế nhưng trong lòng nàng vẫn duy trì sự cảnh giác cao độ. Lời nàng , Thiện Lai ghi tạc từng câu từng chữ, nhưng tuyệt nhiên tin tưởng vội. Thật giả lẫn lộn, ai phía gài bẫy ?

Hai kẻ bước Ngưỡng Thánh Hiên. Lúc bên trong vẫn ai, đồ đạc bày biện bừa bộn ngổn ngang. Như Huệ tiện tay cầm một cuốn sách bọc bìa xanh lam sập dài, đưa đến mặt Thiện Lai hỏi: "Mấy chữ là gì?" Thiện Lai liếc mắt qua, đáp ngay: "Là Trang Các Tập."

Như Huệ gật gù hài lòng: "Tốt lắm, quả nhiên là chữ." Nàng hỏi tiếp: "Muội bao nhiêu chữ?"

Thiện Lai ngẫm nghĩ một lát lắc đầu: "Muội cũng rõ nữa."

Như Huệ tò mò: "Không rõ ?”

“Vâng, từng đếm bao giờ."

Như Huệ lấy thêm mấy cuốn sách khác để Thiện Lai tên. Nàng thảy đều trôi chảy vấp chữ nào. Như Huệ im lặng một lúc, đoạn mỉm : "Ta tin . Thật ngưỡng mộ , nhiều mặt chữ như ." Câu Thiện Lai tiếp lời , đành giữ im lặng.

Như Huệ trầm ngâm : "Trong phủ chữ đếm đầu ngón tay. Ngoài thiếu gia, lão thái thái, mấy vị phòng thu chi thì chỉ Hàm Thúy... Chắc Hàm Thúy là ai, đó chính là nha đây hầu hạ bút mực cho thiếu gia, cũng là luôn gặp ác mộng thấy lửa mà kể cho lúc nãy. Cha nàng vốn là thầy đồ, bỏ mạng trong trận hỏa hoạn đó. Gia cảnh khốn cùng đành đem bán con gái. Nàng phủ chúng , thiếu gia phá lệ cất nhắc. Ai nấy đều ngưỡng mộ nàng , vì trong đám hạ nhân chỉ nàng chữ, ai cũng nhờ vả nàng chỉ bảo đôi chút. Khổ nỗi nàng lúc nào cũng bận rộn. vẫn nuôi hy vọng đợi lúc nàng rảnh rỗi sẽ dạy cho vài mặt chữ. Ấy mà... nàng phúc mỏng, sớm quá... Thật sự đáng tiếc." Nói đến đây, Như Huệ trút một tiếng thở dài thườn thượt.

Thiện Lai xong nín thinh, đến thở cũng dám thở mạnh. Trong đầu nàng bỗng cuộn lên những viễn cảnh đáng sợ. Không tiếp theo tỷ định gì đây? Muốn thế chỗ Hàm Thúy, dạy chữ cho bọn họ ? Có nên đồng ý ? Tại Hàm Thúy từ chối dạy? Nếu đồng ý thì hậu quả sẽ ? Thiện Lai khẽ nuốt nước bọt, căng cứng chờ đợi câu tiếp theo của Như Huệ.

Như Huệ chẳng để nàng đợi lâu, lời lẽ đột ngột chuyển hướng: "Công việc của quanh quẩn trong thư phòng thôi. Phải nắm rõ vị trí từng cuốn sách, chủ t.ử cần quyển nào thì dâng quyển đó. Ngài xong thì cất gọn sang một bên, xong thì xếp về chỗ cũ. Nếu chủ t.ử khát nước dùng điểm tâm, cứ ngoài phân phó một tiếng, khắc kẻ mang tới, chỉ việc bưng hầu hạ. Chủ t.ử mà buồn ngủ, căn dặn gì thì cứ y lệnh mà , nếu dặn thì cứ túc trực canh gác. Việc cuối cùng là chuẩn giấy bút mực thước. Muội mài mực ?"

Thiện Lai khẽ giật , ngẫm nghĩ cẩn thận dám tự phụ bảo rằng . Nàng từng mài mực bao giờ. Hồi ở nhà nghèo kiết xác mực, nàng lấy que vạch chữ đất. Lúc bùa đào thuê thì mực mài sẵn cả , nàng chỉ việc vung bút cho nhanh. chắc cũng khó, hình như chỉ cần đổ nước mài thỏi mực thôi. Song lề thói quy củ chốn hào môn đại trạch thì nàng mù tịt, nhất đừng huênh hoang tự cao.

Như Huệ cũng là kẻ tinh ý lanh lợi. Thấy Thiện Lai chần chừ, nàng đợi câu trả lời mà bước thẳng đến giá sách, mở tủ vẫy tay gọi: "Muội đây." Thiện Lai tiến gần, thấy đủ loại văn phòng tứ bảo: “Tất cả đều ở đây, nhận diện cho kỹ, thiếu gia cần thứ gì thì lấy thứ đó ." Vừa , nàng rút một thỏi mực mang đến bàn học: “Nghiên mực, thanh chặn giấy, giá gác bút, chậu rửa bút..." Như Huệ lượt điểm tên từng thứ, chỉ phía bệ cửa sổ: “Nước sạch ở bên . Trước tiên mang nghiên đó rửa cho sạch, châm nước sạch , chú ý đừng châm quá nhiều. Sau đó cầm thỏi mực thẳng thế , lực đạo . Cứ thế xoay tròn, mài càng lâu thì mực càng đậm, nhạt thì đừng mài lâu quá, hoặc châm thêm chút nước cũng . Thỏi mực dùng xong phơi cho ráo mới cất , nghiên mực cũng rửa sạch sẽ, nước rửa xong đem đổ ngoài..."

Như Huệ tận tình chỉ bảo, Thiện Lai cũng chuyên tâm ghi nhớ. Cả hai dồn hết tâm trí công việc, chẳng màng đến xung quanh. Thế nên, khi một giọng đột ngột vang lên, cả hai giật nảy hoảng hốt.

 

 

Loading...