Thiện Lai - Chương 66
Cập nhật lúc: 2026-03-09 04:09:37
Lượt xem: 57
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Dạo gần đây, Thiện Lai gì cũng như mất hồn.
Thắt dây lộn xộn, cắm hoa lỡ tay bẻ gãy cả cành, thậm chí lúc vẽ mẫu hoa tô nhầm lá thành màu xanh lam. Tệ hơn nữa là lúc xỏ ngọc, kim đ.â.m phập ngón tay...
"Tỉnh ! Đang cái gì thế hả!"
Một tiếng thét thất thanh vang lên.
Thiện Lai giật b.ắ.n bừng tỉnh. Cúi xuống , nàng thấy bàn tay đang một bàn tay khác nắm chặt, mũi kim sắc lẹm chỉ cách ngón trỏ tay trái chừng hai tấc. Nàng ngẩn một thoáng, từ từ ngẩng lên mặt. Khóe môi khẽ nhếch lên, nặn một nụ ngượng nghịu, e thẹn.
"Mấy hôm nay định hỏi , cứ như mất hồn thế là ?" T.ử Du nhíu mày lo lắng: “Có chuyện gì giấu ?"
Tất nhiên là chuyện, nhưng thể kể cho khác ?
Nói chỉ khiến chê là lượng sức , đũa mốc mà đòi chòi mâm son.
Mọi nguồn cơn đều xuất phát từ sự xuất hiện của Khưu Tình Phương.
Nàng vô cùng chán ghét con đó.
Không vì ả vô tình va nàng, mà vì ả suýt chút nữa trở thành thê t.ử danh chính ngôn thuận của Lưu Mẫn.
Thê t.ử của , sẽ sánh bước ngang hàng với . Nhắc đến là nhắc đến nàng. Sống thì đồng cam cộng khổ, c.h.ế.t thì chôn chung một huyệt, bia đá khắc chung hai cái tên song song.
Trên đời , chắc chắn sẽ một phụ nữ như thế tồn tại.
đó tuyệt đối là nàng.
Nàng tư cách .
Vì thế, nàng mang lòng oán hận.
Oán hận một như thế tồn tại đời.
Tại giữa hai họ chen ngang một kẻ như ?
Tại nhất thiết lấy vợ?
Nàng cưới ai khác.
Nếu thốt những suy nghĩ , chắc chắn sẽ thiên hạ cho thối mũi.
Nàng tưởng là cái thá gì cơ chứ?
mà... nàng cứ thấy buồn bực trong lòng...
"Chỉ là chóng mặt chút thôi, chuyện gì tỷ."
Nàng cất giọng nhẹ nhàng, kèm theo một nụ mỉm.
Không chuyện gì mới là lạ!
"Muội thấy trong khó ở ? Để gọi Sở đại phu đến xem cho nhé. Lâu lắm gặp tỷ , cũng nhớ tỷ lắm. Một hào sảng, thẳng thắn, y thuật cao minh, ăn đứt mấy gã nam nhi. Ta gặp bao nhiêu đại phu , kể cả các vị trong Thái Y Viện, nhưng chẳng ai sánh bằng tỷ ."
Sở đại phu vốn dĩ là chỗ thâm giao với Thiện Lai. Người trong Quảng Ích Đường hễ ốm đau bệnh tật gì đều nhờ nàng đến khám. Mà chẳng cứ ốm đau mới mời, lúc rảnh rỗi cũng mời nàng sang chơi, tiện thể xin vài bài t.h.u.ố.c bổ dưỡng theo mùa.
"Muội chỉ choáng váng thôi, chắc do mấy hôm nay ăn uống kém. Tỷ bận rộn lắm, đừng phiền tỷ nữa."
Nghe , T.ử Du bỗng thở dài não nuột: "Ta kể, giờ tỷ nổi tiếng lắm . Ngay cả căn bệnh đau đầu kinh niên của An Bình Hầu phu nhân cũng tỷ chữa khỏi. Giờ thì đến xin khám đông như trẩy hội, đạp nát cả ngưỡng cửa y quán . Tỷ đích thị là nhân vật má ở Hưng Đô ! Tỷ y thuật cao siêu, thì tài vẽ vời xuất chúng. Thật đáng ngưỡng mộ! Tương lai hai chắc chắn sẽ lưu danh sử sách, tiếng thơm muôn đời!" Nói đoạn, nàng thở hắt một dài ngoằng, vẻ mặt đầy sự nghiêm trọng, khiến Thiện Lai tạm quên nỗi ưu tư, bật thành tiếng.
"Tỷ cứ mở miệng là chuyện lưu danh sử sách. Chuyện đó cứ khua môi múa mép là thành sự thật . Sống cho trọn vẹn kiếp là gian nan lắm , ai còn sức mà bận tâm đến những cách hàng ngàn năm ?"
T.ử Du lập tức gạt phắt ý nghĩ đó.
"Chắc chắn sẽ nhớ đến! Dù chỉ một cũng ! Dẫu cho xác hóa thành tro bụi, chỉ cần tác phẩm để cho hậu thế, đời sẽ đến tên tuổi của , từng tồn tại, từng cống hiến những gì. Thậm chí họ còn nuối tiếc giá như sinh cùng thời với để tận mắt diện kiến một nhân tài xuất chúng như !"
Nghe thì bùi tai thật đấy, nhưng Thiện Lai chẳng mảy may hứng thú. Cuộc đời nàng vốn dĩ nhạt nhẽo, tẻ nhạt, chẳng gì đáng để đời chiêm ngưỡng, tôn thờ.
Đang định chuyển chủ đề để gạt câu chuyện sang một bên thì một hớt hải chạy xộc từ bên ngoài, nhắm thẳng hướng hai mà tiến tới.
Đó là Bích Ly, hầu cận tín của Lạc phu nhân.
Thiện Lai và T.ử Du vội vã dậy. T.ử Du còn bước lên vài bước, niềm nở nắm lấy tay Bích Ly, tươi như hoa: "Tỷ tỷ mến, cơn gió nào đưa tỷ đến chỗ chúng thế ? Muội nhớ tỷ lắm, nhưng tỷ lúc nào cũng thoắt ẩn thoắt hiện, tìm mãi chẳng thấy bóng dáng ."
Bích Ly xòa đáp: "Tỷ bận tối mắt tối mũi đây ! Chạy đôn chạy đáo khắp nơi, chẳng lúc nào ngơi tay. Giá mà thảnh thơi nhâm nhi bánh, tán gẫu như các thì mấy."
Đó là sự thật rành rành, nhưng chỉ kẻ ngốc mới thừa nhận điều đó.
"Tỷ tỷ trêu . Thiếu gia tuy ít khi ở nhà, nhưng công việc của chúng chẳng vơi chút nào. Không tin tỷ cứ xem, cái bàn lau chùi sạch ? Tìm mỏi mắt cũng chẳng thấy hạt bụi nào ! Tỷ tỷ đây mà xem."
Bích Ly xua tay từ chối: "Để hôm khác nhé. Tỷ thực sự đang bận, còn bao nhiêu việc lo. Hôm nay tỷ đến để buôn chuyện với , mà là việc chính đáng. Có đang đợi, mau theo tỷ."
Hai câu cuối, Bích Ly hướng mắt về phía Thiện Lai.
"Tìm ?"
" , là đấy, mau thôi!" Vừa , Bích Ly định kéo tay Thiện Lai .
Thiện Lai còn kịp phản ứng, T.ử Du nhanh chóng giang tay chặn .
"Có chuyện gì tỷ? Ai tìm ? Trước giờ chuyện bao giờ!"
"Là chuyện ! Tỷ thiết với con bé nên mới báo cho . Nếu là chuyện , tỷ dám hé nửa lời."
Cái gọi là "chuyện " ở đây, hóa là Thiện Lai đến nhà khác để phụ giúp.
Tất nhiên, đó là một gia đình bình thường, nếu gọi là "chuyện " ?
Đó là Tĩnh Quốc Công phủ, nơi quy tụ dòng dõi thiên hoàng quý tộc, uy quyền hiển hách. Đại Lão gia và Nhị Lão gia, một văn một võ, đều là rường cột quốc gia, nắm giữ những trọng trách lớn lao. Tam Lão gia tuy tham gia quan trường nhưng nổi danh khắp thiên hạ là một bậc đại tài tử, tinh thông cả thư pháp lẫn hội họa. Đặc biệt hơn cả, ông còn là em cột chèo với đương kim Thánh thượng, đích thực là hàng ngũ hoàng quốc thích.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thien-lai/chuong-66.html.]
Đích nhũ mẫu của Nhị tiểu thư phủ Tĩnh Quốc Công đến đón nàng.
"Nhị tiểu thư nhà ghé phủ khách, chiêm ngưỡng tài nghệ của cô nương, quả thực là kinh ngạc tột độ. Từ bấy đến nay, tiểu thư vẫn luôn khắc khoải trong lòng. Vì thế, hôm nay tiểu thư sai đến mời cô nương qua phủ chơi một chuyến, để tiểu thư cơ hội thỉnh giáo thêm."
Lời lẽ vẻ khiêm nhường, lọt tai, nhưng thực chất đạo lý như .
Đã gọi là "thỉnh giáo", đáng lẽ đích đến tận nơi, chứ bắt thỉnh giáo lặn lội tìm?
trách ai bây giờ? Người là thiên kim tiểu thư của phủ Quốc Công, còn Thiện Lai chỉ là một phận nô tỳ thấp hèn. Sự kiêu ngạo, trịch thượng của họ âu cũng là điều dễ hiểu.
Thế nhưng, Thiện Lai là một nô tỳ bình thường.
Hôm bữa tiệc, Lưu Khởi dõng dạc tuyên bố rõ ràng phận của Thiện Lai là "tỳ ".
Dù tỳ cũng chỉ là một dạng nô tỳ, nhưng địa vị vẫn cao hơn một bậc. Huống hồ, Thiện Lai là tỳ của nhà họ Lưu.
Lưu Thận hiện đang nắm giữ trọng trách trong triều, kể đến sự hậu thuẫn vững chắc từ nhà họ Lạc. Dẫu đối phương là hoàng quốc thích, cũng chẳng cần hạ luồn cúi, ngoan ngoãn phục tùng sự sai bảo của họ như . Nếu chuyện truyền ngoài, e rằng sẽ mất thể diện của gia tộc.
Việc vị tiểu thư phủ Quốc Công cư xử thiếu lễ độ là một chuyện, nhưng cách xử lý của Lưu phủ cũng tỏ thiếu khôn khéo.
Nguyên do sâu xa là do sự vắng mặt của Lạc phu nhân. Nếu bà nhà, chắc chắn sẽ bao giờ chấp nhận yêu cầu vô lý .
Vốn dĩ khi bà vắng, đám hạ nhân chẳng dám tự tiện quyết định, chỉ cần lấy cớ đợi phu nhân về để từ chối khéo là xong.
Ngặt nỗi, Lưu Khởi là chuyện .
Vốn ác cảm với vị tỳ của trai, nay cơ hội ngàn vàng, Lưu Khởi đương nhiên bỏ lỡ dịp hạ nhục nàng.
Ngươi thể sở hữu nhan sắc trời ban, tài năng xuất chúng, đè bẹp ngóc đầu lên nổi. xét cho cùng, ngươi cũng chỉ là một con tỳ thấp hèn. Mà là tỳ thì ai cũng quyền chà đạp!
Thế nên, Thiện Lai buộc tuân lệnh đến phủ Tĩnh Quốc Công. Quả thực, nỗi khổ của kẻ nô tỳ là thể tự chủ bản , lấy tư cách gì mà đòi hỏi sự kiêu ngạo?
Suốt chặng đường, Thiện Lai trầm ngâm, hé răng nửa lời.
Hàn ma ma, nhũ mẫu của Nhị tiểu thư, là một vô cùng hòa nhã, cởi mở. Từ lúc bước lên xe ngựa, bà nắm c.h.ặ.t t.a.y Thiện Lai, thao thao bất tuyệt ngừng. Dù Thiện Lai chỉ đáp bằng những nụ lịch sự, bà vẫn cho rằng đó là biểu hiện của sự chín chắn, điềm đạm, hề cảm thấy thờ ơ.
"Cô nương quả là một viên ngọc quý hiếm . Nhan sắc khuynh thành như tiên nữ giáng trần, phẩm hạnh cao quý tựa vàng ngọc. Lão bà sống đến từng tuổi , gặp đếm xuể, đông hơn cả những vì trời. để tìm một như cô nương thì quả thực là hiếm khó tìm, thuộc hàng thượng phẩm !"
Thậm chí nếu đem so sánh với mấy vị tiểu thư trong phủ, nhan sắc của nàng cũng chẳng hề lép vế chút nào!
Tất nhiên, vì liên quan đến thể diện của chủ tử, bà chỉ dám thầm nghĩ trong bụng chứ dám thốt thành lời.
Được khen ngợi, tâng bốc lên tận mây xanh như , nhưng Thiện Lai vẫn chỉ giữ nụ nhẹ môi.
Sự bình thản, sủng nhục bất kinh quả thực hiếm thấy, khiến càng thêm nể trọng và quý mến nàng.
Xuống khỏi xe ngựa, Hàn ma ma vẫn nắm c.h.ặ.t t.a.y Thiện Lai, dắt nàng bước qua cánh cổng phụ của phủ Tĩnh Quốc Công.
Vào đến bên trong, Hàn ma ma càng nhiều hơn. Bà chỉ kể lể về tính nết, sở thích của Nhị tiểu thư mà từng nuôi nấng, mà còn tận tình chỉ bảo Thiện Lai cách ứng xử khi gặp mặt. Bà quả thực dốc hết tâm can để giúp đỡ nàng.
Thế nhưng, Thiện Lai vẫn chỉ đáp bằng những nụ và cái gật đầu nhẹ nhàng, tuyệt nhiên hé nửa lời.
Sau khi qua vô những hành lang uốn lượn, quanh co, Hàn ma ma dừng một cánh cửa. Bà sang với Thiện Lai: "Lát nữa chúng sẽ gặp Nhị tiểu thư. Cô nương cứ yên tâm, tiểu thư nhà chúng hiền lành, dễ tính lắm. Hơn nữa, cô nương là khách do chính tiểu thư mời đến, chắc chắn sẽ khó dễ gì . Chỉ cần cô nương thành công việc giao, tiểu thư nhất định sẽ ban thưởng hậu hĩnh!"
Kẻ bề ban phát ân huệ cho kẻ bề , đương nhiên gọi là "ban thưởng".
Nụ khuôn mẫu dường như dán chặt khuôn mặt Thiện Lai. Nàng cất giọng nhẹ nhàng: "Đa tạ Nhị tiểu thư và ma ma chiếu cố."
Một tiểu nha mở cửa, Hàn ma ma dẫn Thiện Lai men theo con đường nhỏ rợp bóng trúc xanh. Băng qua giàn hoa mộc hương và khóm tầm xuân rực rỡ, mắt họ hiện vài gian phòng chạm trổ hoa văn tinh xảo, mái ngói lưu ly xanh biếc uốn lượn. Trên thềm đá, dăm ba tiểu nha đang xúm xít khâu vá, thêu thùa.
Một bé gái tinh mắt thấy Hàn ma ma và Thiện Lai, vội vàng bật dậy, tươi rói: "Ma ma cuối cùng cũng về ! Bên trong tiểu thư mong ngóng mãi, nãy còn sai ngóng xem . Sao ma ma cổng thế ?"
Hàn ma ma xòa đáp: "Sợ tiểu thư sốt ruột nên mới dẫn cô nương đường tắt cho nhanh đấy. Con mau bẩm báo tiểu thư là khách đến." Con bé liền bỏ ngang công việc, lon ton chạy tót trong. Một lát , một a ăn mặc sang trọng, phục sức lụa là gấm vóc bước . Vừa thấy Hàn ma ma, ả đon đả cất tiếng chào, sang săm soi Thiện Lai từ đầu đến chân. Đánh giá xong xuôi, nụ môi ả càng thêm phần rạng rỡ: "Tỷ tỷ đến , mau trong thôi." Nói đoạn, ả khoác tay Thiện Lai, sang với Hàn ma ma: "Ma ma vất vả ." Hàn ma ma xua tay bảo gì, cả nhóm cùng bước phòng.
Khi Thiện Lai yên vị trong sảnh, nàng a mới lên tiếng: "Tỷ tỷ đây đợi một lát nhé, mời tiểu thư ." Dứt lời, ả lách qua tấm bình phong, gian phòng trong.
Trong lúc chờ đợi, Thiện Lai đảo mắt quan sát xung quanh. Quả hổ danh là phủ Quốc Công trăm năm bề thế, gian toát lên vẻ quyền quý, xa hoa. Mọi đồ đạc từ bàn ghế, tủ kệ đều từ gỗ t.ử đàn quý hiếm. Chiếc lư hương đồng chạm trổ hoa văn cổ kính đặt bàn đang tỏa những làn khói trầm hương nghi ngút, quyện những bức thư pháp, tranh thủy mặc nhuốm màu thời gian treo tường. Một bức thư pháp hoành tráng, đôi câu đối đầy ý nghĩa, cùng bốn bức tranh hoa điểu tuyệt mỹ.
Đều là những món đồ cổ vô giá, tinh xảo đến mức khiến Thiện Lai say sưa chiêm ngưỡng, như hút hồn.
"Đây là những tác phẩm do chính tay tổ phụ múa bút thời trai trẻ. Toàn là những bảo vật vô giá đấy! Ta rỉ rả cầu xin tổ mẫu mãi mới rước chúng về đây, treo lên cho vẻ thanh tao, phong nhã."
Giọng cất lên cho chủ nhân xuất hiện.
Khi nhận tiếng bước chân đến gần, Thiện Lai mới sực tỉnh, nhận sự thất thố của . Nàng vội vàng cúi đầu thỉnh an, tròn bổn phận của một kẻ nô tỳ.
"Kính chào tiểu thư."
"Xin cô nương mau lên. Đoạn đường xa xôi, chắc hẳn cô nương vất vả nhiều ."
Cánh tay Thiện Lai một bàn tay mềm mại đỡ lấy. Nàng khẽ liếc mắt, đập mắt là một mảng lụa màu vàng nhạt dệt hoa văn hoa cỏ vô cùng tinh xảo, rực rỡ và bắt mắt.
Người đó chính là Nhị tiểu thư của phủ Tĩnh Quốc Công. Nàng mang họ Cô, tên Điền, nhũ danh Xuân Linh. Sở dĩ tên gọi là bởi đại tỷ của nàng sinh đúng dịp mừng thọ của tổ mẫu. Là đứa cháu đầu lòng, đời trong ngày đại hỷ, nên đặt tên là Chi Thọ. Nối gót chị, nàng đời và gọi là Xuân Linh.
Nàng Nhị tiểu thư sở hữu nhan sắc mặn mà, thanh tú như đóa hoa lê. Làn da trắng ngần, trong trẻo đến mức tưởng như thể phát sáng. Dáng thanh mảnh, thon thả, vòng eo con kiến yểu điệu, thướt tha.
"Mời cô nương ." Cô Xuân Linh đưa tay hiệu mời Thiện Lai, sang trách móc đám nha : "Sao còn rót cho Diêu cô nương? Thật chẳng ngó gì cả!"
Sau khi răn đe kẻ hầu, nàng hướng ánh mắt về phía Thiện Lai.
Thiện Lai vẫn lặng im.
Vẻ mặt Cô Xuân Linh thoáng chút bối rối, hiểu nguyên do.
Thiện Lai khẽ mỉm , đáp: "Phận hèn mọn như nô tỳ dám an tọa nơi quyền quý. Nô tỳ mới hợp lẽ ."
Nghe , Cô Xuân Linh lộ rõ vẻ hài lòng: "Ta cất công mời cô nương đến đây thì cô nương chính là thượng khách của . Ta khinh rẻ cô nương, cớ cô nương hạ như ? Chẳng hóa ngoài đ.á.n.h giá gia giáo nhà tồi tệ ?" Nói đoạn, nàng sải bước đến gần, ấn nhẹ lên vai Thiện Lai, ép nàng xuống ghế, tươi rói: "Cô nương cứ tự nhiên xuống , thì chúng mới dễ bề trò chuyện chứ!"
Thiện Lai vô cùng ngạc nhiên.
Vị Nhị tiểu thư quyền quý xem mang cái thói hống hách, cậy quyền cậy thế.