Thiện Lai - Chương 64
Cập nhật lúc: 2026-03-09 03:33:17
Lượt xem: 65
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lạc phu nhân là đầu tiên phát hiện sự hiện diện của Lưu Mẫn. Bà lập tức nở nụ rạng rỡ, đon đả vẫy gọi: "Liên Tư đến !" Lưu Thận tiếng gọi, cũng từ từ ngước mắt lên, hướng cái về phía con trai.
Lưu Mẫn cung kính chắp tay, khom hành lễ thỉnh an phụ , đó tương tự với kế mẫu. Xong xuôi thủ tục, mới từ tốn lui về một góc, lặng lẽ cúi đầu đợi.
Theo lẽ thường, khi trai bước , Lưu Khởi với phận em chủ động bước tới thi lễ chào hỏi. con bé cố tình phớt lờ, như hề sự xuất hiện của , vẫn tiếp tục cúi gằm mặt mải mê chơi đùa với chú ch.ó nhỏ.
Thấy thái độ lạnh nhạt của con gái, Lạc phu nhân cảm thấy vô cùng ngượng ngùng, sắc mặt sượng trân: “Cái con bé , mải chơi đến mức lớn chuyện cũng chẳng thèm để tai ." Nói đoạn, bà phắt dậy, định bước tới giáo huấn cho con một trận.
Biết tỏng vợ định giở bài la mắng con gái, Lưu Thận vội lên tiếng can ngăn: "Hiếm khi thấy con bé vui vẻ thế , thôi phu nhân cứ để nó chơi ." Ông hiểu rõ, nếu bung bét chuyện , ai nấy đều mất mặt: “Liên Tư, theo ngoài." Nói , ông xoay lưng bước .
Lưu Mẫn răm rắp nối gót theo .
Suốt đoạn đường, hai cha con chẳng ai hé răng nửa lời. Mãi đến khi tận hoa viên, Lưu Thận mới dừng bước, phắt , cất giọng dò xét: "Con thấy Khưu tiểu thư thế nào, ?"
Lưu Mẫn thầm nghĩ trong bụng: "Biết ngay mà!" Thực tình, chẳng dính dáng gì đến câu hỏi .
"Chuyện tế nhị thế , con phận con, dám lạm bàn, e rằng sẽ mang tiếng bất kính mất."
Lưu Thận im lặng một lúc lâu mới thẳng thừng hỏi: "Con cảm tình với nàng ?" Với sự thông minh nhạy bén của Lưu Mẫn, Lưu Thận thừa hiểu con trai đoán ý đồ của cuộc gặp mặt hôm nay. Thái độ lảng tránh của chỉ thể giải thích bằng một lý do duy nhất: Hắn ưng ý vị Khưu tiểu thư .
Thế nhưng, Lạc phu nhân hết lời khen ngợi Khưu tiểu thư hết nấc.
Vốn là khắt khe, khó tính, phu nhân mở miệng khen ngợi thì ắt hẳn cô nương xuất chúng lắm.
Lưu Thận thầm suy đoán trong đầu: "Hay là vì con bé Thiện Lai? Ta con cảm tình với nó."
Vừa nhắc đến tên Thiện Lai, Lưu Mẫn giật thót, câm như hến, dám ho he nửa lời.
"Thiện Lai quả thực là một cô nương , là do chính tay tổ mẫu con tuyển chọn. Xưa nay vẫn luôn xem trọng con bé. cũng , dẫu phận của nó cũng chỉ là một nô tỳ."
Bản Lưu Thận từng coi Thiện Lai là nô tỳ, ông thậm chí còn định trả khế ước bán cho nàng. khi động chạm đến chuyện hôn nhân đại sự của con trai, là chuyện trọng đại liên quan đến thể diện gia tộc, ông buộc dùng lý lẽ khắc nghiệt để chấn chỉnh.
Lời của cha như một đòn giáng mạnh mẽ. Lưu Mẫn dám mạo hiểm đ.á.n.h cược xem liệu cha buông thêm những lời cay độc hơn , ví như đổ vấy trách nhiệm cho Thiện Lai vì sự ngoan cố của .
"Không ạ. Con chỉ cảm thấy hiện tại vẫn còn quá sớm. Con vẫn thi đỗ công danh, tay trắng lập nghiệp, e rằng sẽ lỡ dở thanh xuân của con gái nhà ... Chuyện , xin đợi đến lúc con thi đỗ Bảng vàng bàn tính tiếp cũng muộn."
"Con suy nghĩ chuyện đơn giản quá . Thanh xuân của con gái vô giá, chỉ bằng một lời bâng quơ của con mà bắt mòn mỏi chờ đợi... Chuyện ép quá đáng như thế, thực sự mở lời nổi."
Lưu Mẫn vẫn một mực giữ thái độ im lặng.
Dường như thực sự ý định thỏa hiệp.
Tuy chút tiếc nuối cho một mối lương duyên , nhưng Lưu Thận kiểu độc đoán, ép uổng con cái trong chuyện hôn nhân.
"Ta hiểu tâm tư của con . Chuyện coi như khép ở đây, con lui về phòng nghỉ ngơi ."
Lưu Mẫn dám chần chừ thêm giây phút nào, kính cẩn hành lễ lưng định rời .
Thế nhưng, giọng Lưu Thận cất lên, níu bước chân .
"Hưng Đô rộng lớn bao la, thiếu nữ tài sắc vẹn nhiều như hoa mùa xuân, đếm xuể, ngắm hết. Con cứ từ từ tìm hiểu, kiểu gì cũng sẽ gặp trong mộng."
Ông ngầm chấp nhận cho con trai tự do lựa chọn yêu thương, nhưng với điều kiện tiên quyết: đó môn đăng hộ đối, xuất môn đàng hoàng. Tối kỵ là rước một cô nương nông thôn cửa.
Hai cha con đăm đăm.
Lưu Mẫn là đầu tiên lảng tránh ánh mắt.
Rời khỏi hoa viên, Lưu Mẫn cứ thế thẩn thờ dạo bước vô định.
Hắn dám đặt chân về Quảng Ích Đường, bởi nỗi sợ hãi đối mặt với Thiện Lai cứ ám ảnh trong tâm trí.
Biết mở lời với nàng thế nào đây, về cái chuyện quái quỷ ...
"Cho dù cưới thê tử, vẫn sẽ yêu thương nàng, đối xử với nàng."
Thốt những lời cặn bã , chẳng khác nào tự rước họa , hứng chịu búa rìu dư luận, trời chu đất diệt.
Thế nhưng, bất lực, thể tự định đoạt phận của chính . Hắn thể dõng dạc tuyên bố: "Nô tỳ thì ? Ta cứ nhất quyết lấy nàng vợ đấy! Ta chỉ yêu nàng, chỉ gắn bó trọn đời với nàng. Trong mắt , nàng là con gái tuyệt vời nhất thế gian."
Ngày , khi nàng hứa sẽ luôn sát cánh bên , gật đầu ưng thuận.
Làm để vẹn đôi đường, phụ tấm lòng son sắt của nàng?
Hắn vắt óc suy nghĩ mà vẫn bế tắc, chẳng tìm lối thoát.
Thực , là cách giải quyết, mà là đủ dũng khí để thực hiện.
Bởi lẽ, lời hứa năm xưa trao chỉ dành riêng cho một .
Trời dần ngả về chiều, những cơn gió bắt đầu nổi lên, mang theo lạnh mơn man da thịt, khiến khẽ rùng .
Không thể chần chừ thêm nữa, về thôi. Nếu cứ lì ở đây, chắc chắn sẽ đổ bệnh mất.
Vừa chống tay dậy, khóe mắt bỗng chốc bắt gặp một dải tà áo tung bay lất phất trong gió...
Thật kỳ lạ, rõ ràng bầu trời đang chìm trong một mảng xám xịt, bao phủ bởi sự u ám, hỗn mang của buổi chạng vạng, mà ánh mắt bắt một tia đỏ rực rỡ từ đôi mắt nàng.
Nàng lặng lẽ bóng cây lay lắt, hình mỏng manh, thon thả, đôi mắt ầng ậng nước.
Trái tim bỗng nhói lên một cơn đau xé ruột, cảm giác như hàng ngàn lưỡi d.a.o đang đ.â.m c.h.é.m tàn nhẫn.
Nàng chắc chắn hết chuyện. Dù nàng chỉ đó, hé răng nửa lời, nhưng linh cảm mách bảo rằng nàng thấu tỏ tất cả.
Cõi lòng chỉ đau đớn mà còn ngập tràn nỗi sợ hãi tột độ. Những lời cứ trực trào trong lồng ngực, cuộn trào như nước sôi, thi đòi thoát ngoài...
khi mở miệng, những gì thoát chỉ là một câu vụng về: “... Sao ăn mặc phong phanh thế ... Nàng..."
Như một gáo nước lạnh dội thẳng chảo lửa đang sôi sùng sục, cuồng nhiệt, mãnh liệt phút chốc tan biến, chỉ còn những làn khói mờ ảo, nhạt nhòa, cũng nhanh chóng tan biến hư ...
"Ta tìm mãi... Lục lọi khắp nơi mà thấy bóng dáng ..."
Nàng cúi gầm mặt, giọng lí nhí, thều thào.
Hắn thẳng , bước gần nàng. Khi cách thu hẹp, khẽ khàng cất lời: "Chúng về thôi."
Nàng thấu tỏ chuyện, cũng rõ điều đó. Vậy mà, tất cả những gì thể chỉ dừng ở đây. Hắn thể đưa bất cứ lời hứa hẹn nào.
Nàng đáp , chỉ nở một nụ nhẹ nhàng. Một nụ toát lên vẻ bình thản, tĩnh lặng, như thể giông bão qua , để một tâm hồn thanh thản, an yên. Nàng quyết định giữ im lặng.
Thế nhưng, ngay khoảnh khắc chuẩn bước qua bậu cửa, bỗng đột ngột , buông một câu chắc nịch: "Ta từ chối . Ta hề chút tình cảm nào với nàng ."
Chỉ vỏn vẹn vài lời , hối hả lao nhanh trong sân viện.
Thiện Lai chôn chân lặng ngoài cửa, ánh mắt dõi theo bóng lưng . Một luồng sóng dữ dội bất ngờ ập đến, càn quét qua tâm trí, khiến nàng loạng choạng suýt ngã.
"Thế nào ? Muội rõ chuyện với thiếu gia ?"
T.ử Du hớt hải chạy , nét mặt lộ rõ sự nôn nóng, lo âu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thien-lai/chuong-64.html.]
Thiện Lai , sợ nghĩ đang hả hê đắc ý, nhưng niềm vui sướng trào dâng khiến nàng thể nào kiềm chế .
"Thiếu gia bảo, hề ý với nàng ."
Nghe , T.ử Du cũng bật rạng rỡ: "Ta bảo mà, chỉ cần cất lời, thiếu gia nhất định sẽ theo ý ."
Thế nhưng, Hứa Quốc công phu nhân chẳng thể nở một nụ nào.
Bà hớt hải chạy đến Khưu phủ, đem bộ những lời dặn dò của Lạc phu nhân truyền đạt sót một chữ.
Giọng điệu khi kể lộ rõ vẻ bất bình, uất ức.
Cái lý do "Chưa thi đỗ công danh, vội tính chuyện vợ con" thì vẻ cao thượng, nhưng lúc thẳng ? Đợi đến khi hai bên mặt đối mặt mới buông lời từ chối, thử hỏi ai mà tin ? Hành động chẳng là đang cố tình chà đạp lên danh dự, nhân phẩm của con gái nhà ? Lẽ nào chỉ con cái nhà họ Lạc mới là cành vàng lá ngọc, đáng trân trọng? Ỷ thế là gia đình Thủ phụ mà lộng quyền, ức h.i.ế.p khác đến mức ? Trời cao mắt, luật nhân quả chừa một ai!
Hứa Quốc công phu nhân vốn nổi tiếng với tính cách bộc trực, thẳng thắn, trọng nghĩa khinh tài. Giờ phút , bà sang nắm lấy tay Vương phu nhân, giọng điệu chân thành: "Người xưa câu: Kẻ phúc chẳng bao giờ sa chân chốn lầm than, còn phường vô phúc dọn mâm cỗ sẵn cũng chẳng thể nào hưởng thụ. Muội , sống đời đến ngần tuổi, trải qua ba đời Vua... Chuyện gì mà từng chứng kiến? Cứ tấm gương của vị Hoàng đế tiền triều thì rõ. Thời kỳ hoàng kim, uy quyền tột đỉnh, chỉ cần một cái phẩy tay cũng đủ khiến giang sơn rung chuyển. Thế nhưng kết cục thì ? Cũng chỉ là mây khói thoáng qua. Bị giam cầm trong lãnh cung lạnh lẽo đến phát điên, chính ruột thịt cấu xé, róc xương hút tủy... Lưới trời lồng lộng, thưa mà khó lọt, kẻ ngông cuồng, hống hách chắc chắn sẽ thần linh che chở... Muội là hiền lành, nhân hậu, con cái trong nhà những đứa ngoan ngoãn, hiểu chuyện, tài giỏi xuất chúng. Phúc phần lớn lao nhường , nếu dành cho gia đình thì còn dành cho ai? Lời xin để đây chứng. Ta xin phép cáo lui, nếu tin vui, thề sẽ bao giờ đặt chân đến phủ của nữa."
"Tỷ tỷ mến, chỉ là chút hiểu lầm cỏn con, tỷ cần bận tâm, nặng lời như ... Việc nhà mang ơn tỷ nhiều, kịp đến quý phủ để lời cảm tạ, nay phiền tỷ..."
Vương phu nhân mặt cắt còn một giọt máu, lớp phấn trang điểm dày cộp cũng giấu nổi sự mệt mỏi. Gương mặt cứng đơ, gượng gạo, trông thật khó coi. dẫu khó coi đến mấy, bà vẫn cố gắng nặn nụ , dùng giọng điệu nhẹ nhàng, ấm áp để trò chuyện với Hứa Quốc công phu nhân. Đó chỉ là sự tu dưỡng đạo đức mà còn là thể diện, là danh dự mà bà cố sức giữ gìn.
Chỉ vì bản tính quá đỗi hiền lành, bà mới gánh chịu những uất ức, nhục nhã .
Hứa Quốc công phu nhân bực tức trong lòng, lạnh một tiếng phất tay áo, tức tối bước .
Lẽ Vương phu nhân tiễn khách tận cổng, nhưng lúc bà kiệt sức , như chiếc cung giương căng quá mức, còn chút sức lực nào để duy trì nụ gượng gạo môi, huống hồ là lên tiễn khách.
Từ tấm bình phong, Khưu Tình Phương chầm chậm bước , đôi mắt sưng húp đỏ hoe, nét mặt tái nhợt, tiều tụy.
Giống như , nàng trốn ở đó để lắng những tin tức lành...
đổi chỉ là một nỗi nhục nhã ê chề. Thật sự là một sự sỉ nhục thể nào gột rửa!
Vương phu nhân dần lấy bình tĩnh, ngẩng đầu lên thì thấy con gái.
"Con thấy cả chứ?" Bà cất tiếng hỏi, giọng chứa đựng sự tức giận, chỉ đọng một nỗi mệt mỏi rã rời: “Con tính đây?"
Con gái do chính tay bà mang nặng đẻ đau, nuôi nấng khôn lớn, bà tự nhận ai hiểu nó hơn . Bề ngoài tuy vẻ dịu dàng, nhu mì, nhưng bên trong là một cô nương cứng cỏi, bướng bỉnh. Bị sỉ nhục đến mức , nó nhất định sẽ bao giờ hạ níu kéo nữa.
Bà đinh ninh là , nhưng con gái bà chọn cách im lặng.
Bà bắt đầu mất kiên nhẫn, giọng điệu trở nên gay gắt hơn: "Như thế còn đủ ? Con còn thế nào nữa?"
Khưu Tình Phương vẫn câm nín, ánh mắt dán chặt những bông hoa cắm trong bình bàn, khuôn mặt tối sầm .
Bà thừa hiểu tính nết của con gái. Không chỉ cứng rắn, mà còn cực kỳ cố chấp. Những gì nó , nó sẽ tìm cách để đạt . Bà yêu thương nó, chiều chuộng nó hết mực, luôn cố gắng đáp ứng yêu cầu của nó.
thì khác, bà thể nhượng bộ.
Con sống đời, danh dự là thứ quan trọng nhất. Đối với những gia đình danh giá như nhà họ, mất thể diện thì thà c.h.ế.t còn hơn.
Nói trắng , cũng chỉ là một đàn ông thôi mà. Thiên hạ thiếu gì đàn ông ? Mất thì còn khác, chẳng gì to tát.
"Sao con gì!"
Hãy là con hận , thề từ nay về bao giờ dây dưa với nữa.
Khưu Tình Phương vẫn câm lặng. Nàng đó, hé răng nửa lời.
Vương phu nhân vô cùng thất vọng. Bà luôn coi con gái là một viên ngọc quý, xứng đáng với những điều nhất thế gian. Sao nó tự chà đạp bản như thế? Thật là tiền đồ!
Bà cũng thêm gì nữa. Lạnh lùng dậy, vịn tay nha , bước nhanh chóng.
Khi Vương phu nhân khuất, Khưu Tình Phương bắt đầu òa nức nở. Tiếng nghẹn ngào, nước mắt tuôn rơi như mưa.
Lục Dao quả hổ danh là tỳ nữ tín của Khưu Tình Phương. Thấy tiểu thư , nàng vội vàng bước tới đưa khăn tay, nhẹ nhàng khuyên nhủ: "Tiểu thư, ở đây đông lắm. Người mau lau nước mắt , gì chúng về phòng từ từ chuyện." Vừa , nàng nắm tay Khưu Tình Phương, cố gắng kéo .
Ra đến khu vườn vắng vẻ, Lục Dao mới dừng . Nàng để Khưu Tình Phương một gốc cây quế, còn thì dáo dác quan sát xung quanh. Khi chắc chắn ai dòm ngó, nàng mới bên cạnh tiểu thư.
Lúc , Khưu Tình Phương nín , nhưng đôi mắt vẫn đỏ hoe, sưng vù, chiếc mũi cũng ửng đỏ. Trông nàng thật sự t.h.ả.m hại và đáng thương.
Lục Dao cũng cảm thấy thất vọng tràn trề, giống hệt như Vương phu nhân. Tiểu thư nhà nàng, vốn là cành vàng lá ngọc, thể vì một gã đàn ông mà tiều tụy đến mức ? Hơn nữa, còn là một gã đàn ông mù quáng, trân trọng nàng. Thật sự đáng một chút nào!
"Tiểu thư, phu nhân đúng đấy. Đã đến nước , đừng u mê chấp mê bất ngộ nữa, chỉ phu nhân thêm đau lòng thôi. Vì một kẻ như , thực sự đáng..."
Lời còn dứt, Lục Dao nhận ngay một cái trừng mắt sắc lẹm từ Khưu Tình Phương.
Có những điều thể với , nhưng mặt tỳ nữ cận thì cần giấu giếm.
"Ta thật sự đê tiện đến thế ? Phải đợi các hết đến khác nhắc nhở, sỉ nhục như ?"
Lục Dao , bèn hỏi: "Vậy trong lòng tiểu thư thực sự nghĩ thế nào?"
Khưu Tình Phương nghiến răng ken két, nét mặt lộ rõ sự căm phẫn, lạnh lùng : "Mối thù khắc cốt ghi tâm. Chuyện đừng hòng mà chìm xuồng dễ dàng như !"
Làm mà dễ dàng cho qua ?
Lạc phu nhân từng tuyên bố chắc nịch: "Nếu gì ý, cứ việc đến tìm ."
Thế lực của nhà họ Lạc quả thực bao trùm cả bầu trời, khiến ai nấy đều e dè.
Chính vì , ngay cả Hứa Quốc công phu nhân dù tức tối, ấm ức đến mấy cũng chỉ dám buông lời phàn nàn lưng.
Lục Dao, từ nhỏ như hình với bóng bên cạnh Khưu Tình Phương, lớn lên trong môi trường danh gia vọng tộc nên cũng tích lũy ít kinh nghiệm và sự tinh tường. Nàng khỏi lo lắng cho nàng chủ của ?
"Tiểu thư định thế nào đây? Lão gia và phu nhân e rằng sẽ chịu nhúng tay ..."
Đắc tội với một gia tộc quyền thế như , hậu quả ai mà lường ?
"Quân t.ử báo thù, mười năm muộn... Lời Quốc công phu nhân cấm sai, tin chờ đến ngày đó."
Trước mắt chỉ còn cách thôi.
Thấy tiểu thư thông suốt, Lục Dao gật đầu, tảng đá đè nặng trong lòng bấy lâu cũng gỡ bỏ.
mà, chờ đợi đồng nghĩa với việc nhẫn nhịn. Nỗi nhục nhã ê chề , thể nuốt trôi?
"Những món đồ quý giá thể chạm tới, nhưng chẳng lẽ những thứ hạ đẳng, hèn mọn cũng thể ?"
Lục Dao cũng hiểu rằng, lúc cần mở một lối thoát nhỏ để tiểu thư trút bỏ cơn giận dữ, nếu , cứ uất ức mãi e rằng sẽ sinh tâm bệnh.
Đảo mắt một vòng, nàng nảy một diệu kế.
"Nô tỳ một kế , tiểu thư thử xem ."
Nghe xong, Khưu Tình Phương liên tục gật đầu, nở một nụ mãn nguyện, khen ngợi: "Ta quả nhiên lầm ngươi, đúng là một cao kiến. Lần thì ngay cả đại ca cũng thể ăn đàng hoàng ."
Thật kỳ lạ, chuyện dính dáng đến Khưu Trụ, đại ca của Khưu Tình Phương?
Đó là một câu chuyện khác.