Thiện Lai - Chương 59
Cập nhật lúc: 2026-03-09 01:57:15
Lượt xem: 68
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau khi thu dọn hành lý xong xuôi, Lưu Mẫn vội vã lên đường trở Quốc T.ử Giám. Dáng vẻ hấp tấp, vội vàng của cứ như thể đang nôn nóng gặp ai đó. Chỉ vì Bích Đào gấp quần áo chậm một chút mà cau mày thúc giục. Hành động bất thường khiến đám nha trong phòng khỏi ngạc nhiên, ai nấy đều len lén đưa mắt . Thiện Lai yên một góc lặng lẽ quan sát. Nàng nhận thấy niềm vui sướng rạng ngời xen lẫn chút nôn nóng, bồn chồn hiện rõ khuôn mặt . Chẳng hiểu , sự hưng phấn của nhen nhóm trong nàng một ngọn lửa bực bội. Nỗi bực bội lớn dần đến mức, khi Lưu Mẫn bước khỏi cửa phủ, nàng thậm chí còn buồn tiễn.
Sự vắng mặt của Lưu Mẫn để trong lòng Thiện Lai một trống khó lấp đầy. Ngực nàng cứ nặng trĩu, việc gì cũng uể oải, mất tập trung. Đến bữa tối, nàng cũng chẳng buồn đụng đũa, đêm đến trằn trọc chợp mắt. Tâm trí nàng cứ mãi quẩn quanh với những câu chuyện vui vẻ mà kể về cuộc sống mới. Trước đây, nàng từng nghĩ trở nên nhỏ nhen đến . Nàng luôn mong sống vui vẻ, hạnh phúc. Vậy mà giờ đây, khi chứng kiến thực sự tận hưởng những niềm vui mới, nàng cảm thấy khó chịu, bứt rứt. Thật vô lý và trẻ con. Tại như ? Nàng tự đặt câu hỏi nhưng thể tìm lời giải đáp thỏa đáng.
Rồi nàng tự biện minh rằng, lẽ vì nàng dành cho quá nhiều sự quan tâm, nên mới nảy sinh những cảm xúc phức tạp như thế.
Sáng hôm , Thiện Lai nhờ Phân Nhi, một tiểu nha lanh lợi, sang Di Hòa Đường dò hỏi xem Lão gia Lưu Thận đang ở nhà . Rất nhanh chóng, Phân Nhi về mang theo tin lành. Thế là Thiện Lai chuẩn kỹ lưỡng đồ đạc và bước khỏi phòng.
Khi tin Thiện Lai đến xin gặp, Lưu Thận liền đặt quyển sách đang dở xuống bàn và bước trung đường. Vừa vén bức rèm châu, khóe mắt ông tình cờ bắt gặp bóng dáng một thiếu nữ mặc áo lụa xanh mướt đang quỳ lạy kính cẩn. Trên tay nàng ôm khư khư một cuộn giấy. Tư thế đoan trang, nhã nhặn, toát lên vẻ thanh tao, thoát tục.
"Lão gia."
Giọng nhẹ nhàng, êm ái như tiếng suối reo khiến Lưu Thận khẽ sững . Trong khoảnh khắc , một suy nghĩ thoáng qua trong đầu ông: Thật đáng tiếc cho một tài nữ. Ông nhớ lầm thì năm nay nàng mới chỉ mười bốn tuổi. Mười bốn tuổi mà trổ mã xinh , khí chất thanh tao như một đóa phù dung, một nhành phong lan. Dẫu là con gái nhà quyền quý, giáo d.ụ.c bài bản từ nhỏ cũng chắc phong thái đài các như . Thật kỳ lạ , một nông dân chân lấm tay bùn thể sinh một nàng con gái tuyệt sắc giai nhân đến thế.
Rồi ông nàng tiếp lời: "Tỳ nữ đến đây để xin Lão gia trị tội."
Miệng thì "xin trị tội", nhưng thái độ vô cùng bình thản, hề lộ chút hoang mang sợ hãi. Đứng chủ nhân quyền uy, nàng vẫn giữ vẻ ung dung, tự tại.
Khí chất điềm đạm khiến Lưu Thận thầm khen ngợi. Ông gặng hỏi: "Ngươi tội tình gì?"
Sau khi cung kính vái lạy một nữa, Thiện Lai chậm rãi kể ngọn ngành sự việc bái sư học đạo: “Tỳ nữ mang phận kẻ hầu hạ, giữ đúng bổn phận, tự ý hành động, đó quả là một tội lớn." Nàng tiếp tục trình bày về việc chùa Hộ Quốc đang kế hoạch tu bổ các bức bích họa, đồng thời dâng lên cuộn giấy tay. Nàng cẩn thận mở một trong những bản vẽ đó cho Lưu Thận xem.
"Tỳ nữ cầu xin Lão gia rủ lòng thương, cho phép tỳ nữ đích đem bức họa dâng lên ân sư, để trọn vẹn nghĩa thầy trò. Sau khi việc tất, tỳ nữ xin chịu hình phạt mà Lão gia ban xuống."
Lưu Thận đón lấy cuộn giấy, xem xét kỹ lưỡng từng bản vẽ. Ông gật gù tán thưởng: "Vẽ lắm." Rồi ông tiếp: "Đây là phước phần của ngươi, cớ gọi là tội? Có gì mà phạt? Ngươi cứ tự mang bản vẽ đến gặp sư phụ, cần bận tâm gì cả."
Thiện Lai vội vàng khấu đầu tạ ơn.
Lưu Thận thêm: "Ngươi cũng cần mười ngày nửa tháng mới ngoài một . Trong viện vốn dĩ cũng chẳng việc gì nhiều nhặn, cũng ý định giữ ngươi tỳ nữ." Nói đến đây, ông chợt nhớ một điều, bèn phòng trong. Thiện Lai theo bóng ông qua bức rèm, trong lòng khỏi băn khoăn. Một lúc , ông bước , tay cầm một tờ giấy.
"Ngươi giữ lấy cái . Lão thái thái tin tưởng giao phó ngươi cho , bà chắc chắn nhầm ."
Đó chính là khế ước bán của Thiện Lai. Hồi còn ở Bình Thành, Lưu Thận vô tình nhớ đến và sai tìm . Lúc , ông cũng nghĩ rằng, ép một tài năng như nàng phận tỳ nữ thì quả là uổng phí. Vì , ông ý định trả tự do cho nàng.
Sự thấu hiểu và ân cần của chủ khiến lòng khỏi mơ mộng về một tương lai tươi sáng hơn.
Thiện Lai quyết định đ.á.n.h cược một : “Lão gia." Nàng chậm rãi lên tiếng: “Tỳ nữ đến chùa Hộ Quốc... Những bản vẽ đều là tâm huyết của tỳ nữ. Nếu tự tay thiện chúng, tỳ nữ thực sự cam tâm..."
Lưu Thận mỉm đáp: "Điều đó là dĩ nhiên. Ngươi là tạo chúng, tất nhiên do ngươi tự tay thành. Chờ đến khi công trình tất, nhất định sẽ dẫn cả gia đình đến chiêm ngưỡng." Ông trầm ngâm một lát tiếp: "Chùa Hộ Quốc ở ngoại ô, khá xa xôi và vất vả. Hay là ngươi cứ chuyển đến ở luôn tại khu nhà trọ của nhà chùa cho tiện. Khi nào công việc xong xuôi thì hẵng về. Ngươi thể chọn một nha trong Quảng Ích Đường theo để lo liệu việc cơm nước, sinh hoạt."
Thiện Lai chọn Lục Dương đồng hành.
Quyết định khiến T.ử Du phần hậm hực. Nàng luôn tự coi là cận nhất với Thiện Lai. Bất cứ chuyện gì Thiện Lai cần giúp đỡ, nàng đều sẵn lòng lo liệu. Vậy mà , một công việc quan trọng như vẽ bích họa ở chùa Hộ Quốc, Thiện Lai chọn nàng .
T.ử Du hờn dỗi cũng lý của nàng . Thiện Lai bạn tổn thương, bèn nắm c.h.ặ.t t.a.y T.ử Du, ân cần giải thích: "Tỷ tỷ , tỷ là trụ cột của viện . Thiếu tỷ, thứ sẽ rối tung lên mất. Tỷ bắt buộc ở để quán xuyến việc chứ."
Nghe những lời nịnh nọt lọt tai , T.ử Du nguôi giận ngay lập tức. Nàng vui vẻ chuẩn hành lý cho Thiện Lai và Lục Dương.
Thấy T.ử Du thuyết phục dễ dàng, Lục Dương còn giấu giếm niềm vui sướng nữa. Kể từ ngày bước chân Lưu phủ, nàng từng bước khỏi cánh cổng lớn. Lưu phủ tuy rộng rãi, khang trang nhưng ở mãi cũng sinh chán. Có cơ hội ngoài hít thở khí tự do, đương nhiên nàng vô cùng phấn khích. Tuy nhiên, niềm vui cũng kèm với chút lo âu. Lục Dương lén kéo Chanh Phong một góc vắng, hạ giọng nhờ vả: "Trong thời gian vắng, tỷ giúp gánh vác phần việc của nhé." Chanh Phong ngạc nhiên hỏi : "Tất nhiên tỷ sẽ , việc đó gì lạ mà căn dặn kỹ thế?"
"Ý là, tỷ chịu khó hết tất cả phần việc của nhé, đừng chia cho khác."
Chanh Phong càng thêm khó hiểu: "Sao thế? Đáng lẽ công việc chia đều cho chứ, cớ bắt tỷ ôm đồm hết?"
Lục Dương dáo dác quanh, đảm bảo ai lén mới dám thổ lộ tâm can.
"Đừng nhờ vả ai khác. Thú thật, e ngại Bích Đào. Muội dám nhờ nàng . Tỷ chịu khó vất vả một chút nhé. Khi nào nhận lương tháng , sẽ đưa hết cho tỷ."
Chanh Phong hiểu rõ nỗi sợ hãi của Lục Dương. Kể từ sự cố hôm , Lục Dương trở nên nhút nhát, rụt rè hẳn. Làm gì cũng ngó , rón rén từng bước, sợ mắc mếch lòng khác. Chanh Phong thở dài thườn thượt, cảm thông cho tình cảnh của bạn.
"Tỷ lấy tiền lương của . Chỉ cần lúc nào ngoài, mua tặng tỷ một cành hoa là . Nhớ chọn cành nào tươi tắn, rực rỡ nhất nhé."
Lục Dương mừng rỡ gật đầu đồng ý.
Tại chùa Hộ Quốc, Thiện Lai trình bày bản vẽ cho Hoằng Triệt đại sư và xin ý kiến của ngài.
Hoằng Triệt đại sư xem qua bản vẽ, chắp tay mỉm từ bi: "Rất . Ngộ tính của con cao siêu hiếm thấy, cả đời bần tăng từng gặp nào như con."
Ngài hề can thiệp chỉ dạy gì về kỹ thuật vẽ cho Thiện Lai. Bởi lẽ, kỹ năng của nàng đạt đến mức thượng thừa, cần bàn cãi. Điểm còn thiếu sót duy nhất chính là cái hồn, cái khí chất của bức tranh. Nàng định hình phong cách cá nhân, mà chỉ đơn thuần là chép. như lời nhận xét của Bạch tài tử: núi mang bóng dáng của Phó Khang Thần, cây mượn nét bút của Lữ Nguyên Lâm, chim bắt chước phong cách của Nàng Tĩnh Trai. Hoa cỏ, côn trùng cá chép... tất cả đều là vay mượn từ khác. Sự rập khuôn đó đương nhiên giảm giá trị nghệ thuật của tác phẩm.
Thế nhưng, chuyện giờ khác. Sau những năm tháng thành tâm tu tập Phật pháp, tâm hồn nàng thanh lọc, nuôi dưỡng một trái tim từ bi, hướng thiện. Khi nàng cầm cọ lên, sự thanh tịnh, bao dung tự nhiên hòa quyện từng nét mực, truyền tải lên trang giấy.
Bức bích họa tái hiện cảnh Đức Phật tọa thiền thuyết pháp. Ánh hào quang tỏa từ Ngài phổ độ chúng sinh, vạn vật như bừng tỉnh. Hoa cỏ vươn khoe sắc, chim muông líu lo ca hát, tín đồ thành kính quy y.
Công trình bao gồm ba bức tường lớn. Một bức vẽ Đức Phật, hai bức còn vẽ cảnh vật thiên nhiên và con .
Bức tường trong Đại Hùng Bảo Điện cao sừng sững, hơn một trượng. Đứng đất giơ tay lên cũng thể với tới trần nhà. Vì , dựng một giàn giáo cao vút để Thiện Lai lên vẽ. Nàng quấn khăn quanh đầu, khoác một chiếc áo choàng dài màu trắng tinh khôi, vạt áo buộc hờ. Hai bên n.g.ự.c đeo lủng lẳng ba chiếc túi: một đựng cọ vẽ đủ loại, một đựng màu nước rực rỡ, một đựng bình nước rửa cọ.
Phải mất ròng rã một tháng trời, nàng mới thành ba bức tường. Những ngày đầu, việc giơ tay lên cao liên tục khiến cánh tay nàng đau nhức rã rời, thậm chí còn sức để cầm đũa ăn cơm. Lục Dương xót xa vô cùng, tự tay đút từng thìa cơm cho nàng. Lâu dần, cơ thể cũng quen với cường độ việc, cánh tay dù giơ cao suốt cả ngày cũng còn thấy mỏi. Nét vẽ cũng trở nên uyển chuyển, mượt mà hơn, giúp nàng thành công việc đúng tiến độ.
Tuy cơ thể mệt mỏi rã rời, nhưng ý chí mãnh liệt giúp nàng vượt qua khó khăn. Nàng thành bức bích họa một cách liền mạch, đứt quãng. Vì , nàng chẳng màng đến hình tượng, tóc tai bù xù, bệt xuống đất nghỉ ngơi. Nàng dám thả lỏng bản như là vì ở đây ai quấy rầy. Nếu lỡ ai bắt gặp bộ dạng thê t.h.ả.m , nàng chắc chắn sẽ hổ độn thổ.
Chiều hôm đó, khi đang mải mê tô điểm cho chiếc lông chim đuôi công, nàng bất chợt nhận một cái bóng in dài bức tường, che lấp cái bóng của chính nàng. Nàng khựng , căng cứng, dám nhúc nhích.
Tiếng bước chân báo cho nàng đang tới. nàng đó là ai, cũng dám đầu . Nàng sợ bộ dạng lếch thếch hiện tại sẽ khiến mất mặt. Nàng thầm cầu mong đó ý mà rời mau chóng...
thời gian trôi qua, đó vẫn lặng yên, dường như ý định nán lâu hơn. Sự bực tức xen lẫn lo âu dâng lên trong lòng Thiện Lai. Dù , nàng vẫn dám manh động, nỗi sợ mất mặt vẫn chế ngự lý trí nàng. Đột nhiên, một giọng quen thuộc vang lên từ phía : "Là Thiện Lai ?" Giọng điệu chút ngập ngừng, lưỡng lự.
Thiện Lai mở to mắt, thể tin tai , nàng phắt .
là Lưu Mẫn! Thật sự là ! Cạnh còn một thiếu niên trạc tuổi, hiên ngang.
Thiện Lai cuống cuồng bật dậy, lưng thẳng tắp, cả căng như dây đàn.
Lưu Mẫn cũng tỏ lúng túng kém. Ánh mắt đảo liên tục, dám thẳng nàng.
Trái ngược với sự ngượng ngùng của hai , vị thiếu niên cùng tỏ vô cùng thoải mái. Cậu tươi rói, hết đưa mắt chiêm ngưỡng bức bích họa sang ngắm khuôn mặt Thiện Lai. Đột nhiên, nghiêng đầu với Lưu Mẫn: "Huynh đúng, bức quả nhiên hơn hẳn!" Sau đó, sang Thiện Lai, nở nụ rạng rỡ: "Ta tên , nhưng chắc tên . Ta là Lý Tưởng, chữ Tưởng trong câu 'Vân tưởng y thường hoa tưởng dung'* đấy!”
*Nhìn mây nhớ xiêm y, hoa nhớ dung nhan.
Cái tên Lý Tưởng , Thiện Lai từng qua.
Ngày thứ ba Lưu Mẫn học ở Chính Tâm Đường, giữa giờ Tỵ, khi Tiến sĩ đang vòng quanh lớp giảng bài, bỗng bên ngoài vang lên tiếng ồn ào, dường như tiếng trách mắng. Tiếng ồn gián đoạn bài giảng, Tiến sĩ dừng bước, . Các học trò cũng đồng loạt hướng ánh mắt cửa.
Lý Tưởng xuất hiện trong cảnh đều chú ý như thế.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thien-lai/chuong-59.html.]
Cậu cũng mặc bộ đồng phục cổ tròn, đầu đội khăn xếp, đúng chuẩn thư sinh. Tuy nhiên, chống gậy, bước tập tễnh. Khuôn mặt thì nhăn nhở, cợt, chẳng chút gì nghiêm túc của một học. Trông giống một tên lưu manh hơn là học trò, nhưng là một tên lưu manh khá điển trai.
"Tiến sĩ, thật sự xin ! Chân con gãy vẫn lành hẳn, khó khăn nên mới đến trễ." Cậu học trò điển trai toe toét giải thích.
Vị Tiến sĩ họ Phương nổi tiếng là nóng tính. Hôm qua, khi ông đặt câu hỏi, một học trò lúng túng trả lời , ông nổi trận lôi đình, mắng c.h.ử.i thậm tệ: "Đồ ngu dốt, gỗ mục thể điêu khắc, tường đất bẩn thỉu!" Cậu học trò hổ đến mức dám ngẩng đầu lên, và từ đó đến cuối buổi học, ai dám ho he một lời.
Tội học muộn còn nặng hơn tội trả lời bài cũ. Mọi đều nín thở chờ xem Phương Tiến sĩ sẽ xử lý học trò .
Lưu Mẫn cũng đinh ninh rằng sẽ mắng cho một trận té tát vì tội vô lễ. bất ngờ , Phương Tiến sĩ chỉ buông một câu lạnh nhạt: "Vào ." Nói xong, ông bục giảng và tiếp tục bài giảng của , như thể chuyện gì xảy .
Cậu học trò lớn tiếng cảm tạ: "Đa tạ Tiến sĩ!" Rồi chống gậy lộc cộc bước , tiếng gậy va xuống sàn gạch kêu vang. Phương Tiến sĩ vẫn lời nào, coi như thấy gì.
Chứng kiến cảnh tượng , Lưu Mẫn bỗng nhớ tiếng nức nở trong rừng đỗ quyên hôm nào, trong lòng dâng lên một cảm giác khó chịu. Đang mải suy nghĩ, tiếng gậy gỗ lộc cộc bỗng dừng ngay bên cạnh . Hắn ngẩng lên thì thấy bạn mới đến đang chễm chệ chỗ trống duy nhất còn .
Thì là .
Việc chung bàn với một kẻ lưu manh như thế khiến Lưu Mẫn cảm thấy vô cùng bức bối. Từ khi đặt chân đến đây, cố gắng rũ bỏ quá khứ, học theo phong thái điềm đạm, nghiêm túc của cha . Hắn thể chịu đựng những kẻ thiếu giáo dục, hành xử ngông cuồng. bất ngờ , bạn cùng bàn ngoan ngoãn. Dù tư thế nghiêm chỉnh cho lắm, cúi gằm mặt xuống bàn, nhưng ít cũng gây ồn ào ảnh hưởng đến khác. Lưu Mẫn phần nào yên tâm hơn.
Nào ngờ, hết giờ học, sán gần, hỏi dồn dập: "Huynh là ai ? Chỗ của Triệu Lâm mà, đây? Người mới đến ? Tên gì? Quê quán ở ?" Câu hỏi dồn dập khiến Lưu Mẫn chẳng trả lời câu nào. May , Lư Duyệt ngoài cửa gọi. Lưu Mẫn đáp , vội vàng buông một câu "Xin ", dứt khoát dậy rời .
Đến giờ cơm trưa, hai đụng mặt . Lần cư xử khá chừng mực, ăn cùng , hành động gì đáng chê trách.
Ăn xong, Lưu Mẫn đến phòng việc của Uông Tri Nghiêu. Dù chỉ mang danh nghĩa là thầy giáo, Uông Tri Nghiêu vẫn dành thời gian buổi trưa để giảng bài và hướng dẫn Lưu Mẫn văn. Hôm nay, Lư Duyệt đến thông báo rằng Uông Tri Nghiêu cảm lạnh, thể dạy học, bảo Lưu Mẫn cần đến. với tư cách là học trò, thầy ốm thể đến thăm hỏi? Vì , vẫn quyết định . Khi đến nơi, thông báo rằng Uông Tri Nghiêu uống t.h.u.ố.c và ngủ. Lưu Mẫn đành nhờ sư chuyển lời hỏi thăm sức khỏe đến thầy. Vị sư mỉm đồng ý. Lưu Mẫn cáo từ, lưng bước . vài bước, .
Thấy , sư hỏi: "Đệ còn chuyện gì ?"
Lưu Mẫn khẽ đáp: "Sư thể cho xin vài phút ?"
Hai cùng đến gốc cây thông trong sân. Lưu Mẫn lên tiếng: "Đệ hỏi sư về một . Đó là cạnh trong lớp, nhưng tên. Sư thể cho tính cách của như thế nào ?"
Hỏi về một mà tên, sư vẻ bối rối: "Cậu trông thế nào?"
"Rất tuấn tú, cao xấp xỉ , phong thái cũng khá , chỉ điều cẩu thả. Hôm nay mới học, chống gậy, là thương ở chân."
Nghe đến chuyện thương ở chân, sư bật sảng khoái: "Đệ thì là ai . Chắc chắn là Lý Tưởng. Nghe đồn quậy phá nên tổ phụ đ.á.n.h gãy chân, nghỉ học một thời gian. Cậu tuy lúc tùy tiện, nhưng bản chất tồi . Đệ cần lo lắng, cứ thoải mái quen với ."
Lý Tưởng lai lịch hề tầm thường. Tổ phụ của , Lý Chinh, khi cáo quan về hưu từng là Đại học sĩ điện Văn Uyên, chức quan văn cao nhất triều đình. Dưới thời ông, gia tộc họ Lý đạt đến đỉnh cao vinh quang. Ông quả là một vận vô cùng may mắn.
Gia tộc họ Lý là một dòng họ truyền thống quan lâu đời ở kinh thành. Tuy chức vị quá cao, nhưng họ am hiểu nghệ thuật sinh tồn chốn quan trường. Không tài năng xuất chúng cũng chẳng , chỉ cần thấu hiểu đạo lý "Trung dung", cách lấy lòng cấp , trấn áp cấp thì đường quan lộ ắt sẽ hanh thông. Dòng họ Lý bao đời nay vẫn dùng triết lý để dạy dỗ con cháu. Lý Chinh cũng áp dụng phương pháp đó với con trai . Ông luôn tự hào vì dạy dỗ , con trai học hành chăm chỉ. Chính vì thế, đến tận bây giờ ông vẫn hiểu tại bi kịch năm xưa xảy .
Mười ba năm , con trai duy nhất của Lý Chinh, cũng là cha đẻ của Lý Tưởng, đang nhậm chức Huyện lệnh tại Bình Dương. Đó là năm cuối cùng trong nhiệm kỳ của ông. Lý Chinh lo liệu chu bề, dọn sẵn đường để con trai trở về kinh thành, nhậm chức tại Lục bộ. Tương lai xán lạn đang rộng mở mắt, ông chỉ cần kiên nhẫn chờ đợi, cần thêm bất cứ điều gì. Thế nhưng, trong một trận lũ lụt kinh hoàng, ông dũng cảm lao xuống dòng nước xiết để cứu sống hai chị em một gia đình bần nông.
Ông nên công trạng gì nổi bật trong nhiệm kỳ, nhưng điều đó còn quan trọng nữa. Quan trọng là, sự chứng kiến của bao , ông hy sinh bản để cứu sống sinh mạng của dân lành. Ông là một vị quan, nhưng xả vì hai đứa trẻ nghèo khó. Thi thể ông vớt lên, trương phình, biến dạng. Ngày rước linh cữu ông về, bách tính cả thành quỳ rạp hai bên đường, than t.h.ả.m thiết. Họ thương cho một vị quan , một "Thanh thiên đại lão gia" thực sự. Họ lập miếu thờ ông, để hương khói ngày đêm tưởng nhớ công đức.
Lòng dân đồng thuận như thế, triều đình tự nhiên thể ngó lơ. Thánh chỉ ban xuống, ca ngợi ông là tấm gương sáng cho bách quan noi theo, truy phong hàm Thái t.ử Thiếu phó, và ban cho nơi an táng. Tuy lễ cúng tế đặc biệt, nhưng khi linh cữu ông đưa về kinh đô, Đương kim Thánh thượng, khi đó còn là Tề Vương, cùng nhiều vị Thân vương khác đích đến viếng. Tề Vương thậm chí còn bế đứa trẻ mồ côi của vị trung thần lòng.
Thanh danh của Lý Chinh trong giới quan vốn đ.á.n.h giá cao, nhưng khi thấy ông gào t.h.ả.m thiết linh cữu con trai, các đồng liêu đều tạm gác những hiềm khích cá nhân. Họ tiến đến an ủi, thậm chí còn rơi lệ cùng ông. Nhờ âm đức của con trai, con đường quan lộ của Lý Chinh lên như diều gặp gió, cuối cùng thăng tiến Nội Các. Tuy vui mừng, nhưng ông vẫn giữ sự tỉnh táo. Ông hiểu rõ năng lực của , rằng vị trí trong Nội Các là nhờ hưởng sái từ danh tiếng của con trai. Ông bằng lòng với một cái danh hão, nên khi Tân đế lên ngôi, ban thưởng cho công thần, ông chủ động dâng sớ xin cáo lão từ quan, nhường vị trí cho khác. Sự điều, thức thời giúp ông nhận sự ân sủng đặc biệt từ Thánh thượng. Trở về quê nhà, Lý Chinh dồn hết tâm huyết việc nuôi dạy đứa cháu nội. Tuy nhiên, do quá nuông chiều, Lý Tưởng lớn lên trở nên lười biếng, ham chơi. Ông uốn nắn cháu, nhưng nỡ tay đ.á.n.h đòn. Ông tự an ủi : "Đứa bé thật tội nghiệp!". Nghĩ thoáng , ông kỳ vọng cháu quan to chức lớn, chỉ mong nó một đời bình an, phú quý. Vì , ông gửi cháu Quốc T.ử Giám, hy vọng nó sẽ kết giao với những bạn , những thể giúp đỡ nó trong tương lai.
Khốn nỗi, thằng bé quá mức hư hỏng. Mới mười sáu tuổi đầu đắm chìm chốn lầu xanh. Tức giận đến mức cực điểm, tổ phụ nó vác gậy định nện cho một trận nhừ tử. Thực , ông nỡ đ.á.n.h thật, chỉ dọa thôi. Ai dè lúc bỏ chạy, thằng bé vấp ngã gãy chân, liệt giường ba tháng trời. Khỏi bệnh, nó xách tráp đến Quốc T.ử Giám, tiếp tục công cuộc "ngoại giao", kết giao bè bạn.
Sau khi hàn huyên với những bạn cũ, Lý Tưởng trở về nhà. Tổ phụ hỏi thăm tình hình ngày đầu học , nó xoa xoa cái chân đau nhăn nhó: "Chân con vẫn còn đau lắm, khó khăn, ông cho con nghỉ thêm vài ngày nữa ?"
Tổ phụ trừng mắt quát mắng: "Thái y bảo con khỏi hẳn cơ mà! Hơn nữa, mấy bước thì c.h.ế.t ai ?"
Lý Tưởng im thít, xị mặt xuống, bộ dạng trông đến là tội nghiệp.
Thấy cháu phụng phịu, tổ phụ mềm lòng, hạ giọng hỏi: "Bạn cùng bàn mới thế nào? Dễ chơi ?"
Lý Tưởng ngạc nhiên hỏi : "Sao ông con bạn cùng bàn mới?"
Lý Chinh thừa nhận dùng chút mối quan hệ.
"Đó là con trai độc nhất của Lưu Thị lang, , bây giờ là Lưu Thượng thư . Cậu bé mới từ quê lên kinh thành. Ta nhờ sắp xếp cho hai đứa cạnh , để tiện bề quen, kết bạn."
Lý Tưởng gãi đầu gãi tai: "Lưu Thượng thư nào ạ?"
Lý Chinh trợn tròn mắt: "Còn ai đây nữa? Cả cái kinh thành mấy họ Lưu Thượng thư? Chỉ một thôi! Ta với con bao nhiêu , con chịu nhớ! Là con rể quý của Lạc Thủ phụ đấy!"
Nghe đến "con rể quý của Lạc Thủ phụ", Lý Tưởng mới "À" lên một tiếng rõ to: "Thì là ! Nếu ông sớm thì con nhận ! Hèn chi trông lúc nào cũng vẻ u buồn, đáng thương. Hóa là ."
Lý Chinh hiểu ý cháu: "Đáng thương chỗ nào?"
"Con trai duy nhất của Lưu Thượng thư á, tội lắm..."
"Tội lắm ?" Lý Chinh ngẫm nghĩ: “Không thể nào, dù mất sớm, nhưng là con trai độc nhất, ngược đãi ?"
"Không ạ." Lý Tưởng giải thích: “Không kiểu ngược đãi . Mà là cảm giác luôn cô độc, cứ như cả thế giới chỉ một ."
Làm mà đáng thương cho ? Trận chiến giành chồng giữa công chúa và tiểu thư nhà Tướng phủ gián tiếp bức t.ử vợ cả. Một đứa trẻ mất , sống chung với phụ nữ gián tiếp gây cái c.h.ế.t cho . Quả thực quá đỗi đáng thương.
Chính vì sự đồng cảm , Lý Tưởng kết với Lưu Mẫn. Thực , bản tính của Lý Tưởng hề . Cậu luôn chân thành với bạn bè, nên dễ dàng khiến khác cảm động. Hơn nữa, cả hai học chung một lớp, cùng một bàn, ăn cùng một mâm: “Lửa gần rơm lâu ngày cũng bén", chỉ cần kiên nhẫn, việc kết gì khó khăn. Chỉ trong vòng một tháng, họ trở nên vô cùng thiết.
Thân đến mức rủ thanh lâu.
Lưu Mẫn tất nhiên là từ chối thẳng thừng, chừa cho Lý Tưởng chút thể diện nào.
Lý Tưởng hề giận dỗi, vẫn kiên nhẫn thuyết phục: "Đừng cổ hủ thế, như rủ chuyện gì đồi bại lắm . Ta chỉ đến đó thưởng thức cái thôi. Huynh thể vì Trân Nô là chốn phong trần mà khinh thường nàng . Nàng tài sắc vẹn , nhất là tài thi họa, thấy còn xuất sắc hơn khối tài nữ tâng bốc lên tận mây xanh. Huynh cứ xem thử thì ."
Thấy Lý Tưởng kiên quyết như , Lưu Mẫn đành nhượng bộ.
Đến Hoa Nguyệt Lâu, gặp Trân Nô, thưởng thức tài nghệ thư pháp và hội họa của nàng, Lưu Mẫn vẫn tỏ dửng dưng, kiếm cớ để về sớm.
Lý Tưởng ngờ phản ứng của bạn nhạt nhẽo đến . Cậu đinh ninh Lưu Mẫn sẽ trầm trồ khen ngợi như đây. Nếu thì cất công đưa đến đây gì? Cậu nhất quyết hỏi cho nhẽ.
Bị Lý Tưởng gặng hỏi mãi, Lưu Mẫn đành thú nhận: "Nàng vẽ cũng , nhưng từng thấy vẽ hơn nhiều, nên chẳng thấy gì lạ."
Nghe vẽ hơn, Lý Tưởng tò mò là ai. Lại một màn chèo kéo, năn nỉ ỉ ôi, Lưu Mẫn đành đồng ý.
Thực lòng, trong thâm tâm Lưu Mẫn cũng chút tự hào.
Tài năng của Thiện Lai quả thực xuất chúng.