Thiện Lai - Chương 53
Cập nhật lúc: 2026-03-02 07:05:24
Lượt xem: 67
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lục Dương dám ló mặt về phòng, đành tá túc qua đêm ở Tây nhĩ phòng cùng Thiện Lai.
Chập tối, Phân Nhi xách hộp cơm tới. Lục Dương sợ chạm mặt quen, bèn lưng , im thin thít, giả vờ như thấy, chuyện gì đang xảy .
Thế nhưng, từ lúc bước qua bậu cửa, ánh mắt Phân Nhi dán chặt Lục Dương. Đặt hộp cơm xuống bàn, con bé rụt rè bước tới, khẽ níu ống tay áo Lục Dương lay lay, giọng lí nhí: "Tỷ tỷ... Muội tỷ bao giờ chuyện trộm cắp... Bọn ai cũng cả..."
Sau khi Phân Nhi rời , Lục Dương gục mặt xuống bàn, nức nở . Trong khi đó, Thiện Lai giường, cặm cụi bưng bát cơm ăn, từng miếng c.ắ.n mạnh bạo, dứt khoát. Ăn xong, nàng lập cập bò dậy, lảo đảo quanh phòng. Đi miệt mài suốt cả tuần vẫn ý định dừng .
Thấy , Lục Dương khỏi xót xa, lên tiếng khuyên can: "Muội , nghỉ ngơi chút , bệnh khỏi hẳn, lỡ lao lực quá sinh chuyện."
Thiện Lai khẽ lắc đầu: "Muội , cứ thêm chút nữa cho m.á.u huyết lưu thông, bệnh mới mau khỏi ."
Thực , cơ thể nàng rã rời, đau nhức từng khúc xương. ý chí thì sục sôi mãnh liệt. Nàng khao khát khỏi bệnh càng sớm càng . Đây là đầu tiên trong đời, trong nàng bùng lên một ngọn lửa đấu tranh hừng hực. Không vì lợi lộc gì, chỉ đơn giản là cam tâm để cho đám đê tiện đắc ý.
Căn phòng chật hẹp chỉ độc một chiếc giường nhỏ, hai đành chen chúc chung. Lục Dương đến cạn kiệt nước mắt, mệt lả . Nàng cũng dần nguôi ngoai và hiểu chân lý: Cuộc sống vẫn tiếp diễn. Mình trộm cắp thì cớ gì sợ lời gièm pha? Mình nhất quyết cam chịu oan ức, kẻ nào dám mở miệng vu khống, sẽ xé xác kẻ đó! Phải ngủ sớm, nạp đủ năng lượng để ngày mai còn chiến đấu giành sự trong sạch.
Ngặt một nỗi, bên cạnh đang một bệnh nhân.
"Muội , tỷ chợp mắt nhé. Đêm khát cần gì thì cứ gọi tỷ."
Nghe một tiếng "" mỏng manh đáp , Lục Dương mới yên tâm nhắm mắt chìm giấc ngủ.
Chẳng say giấc bao lâu, nàng đ.á.n.h thức bởi những âm thanh "chít chít" râm ran.
Nàng lờ mờ đoán đó là tiếng chuột kêu, nhưng thấy lạ: Nơi căn nhà tồi tàn quê, lũ gặm nhấm cơ chứ?
Thôi kệ, mệt quá , mặc xác chúng. Cứ cho là chuột , mà bắt . Miễn là chúng đừng bén mảng lên giường, chuyện để mai tính tiếp.
ngẫm , gì đó sai sai. Bọn chuột săn mồi ban đêm thường nghênh ngang, đủng đỉnh, coi nhà như nhà . Đằng , âm thanh phát cứ như thể chúng đang hoảng loạn tháo chạy, đ.â.m sầm đồ đạc, kêu la thất thanh...
Ồn ào đến mức đinh tai nhức óc!
Tình trạng mà ngủ nổi? Vốn dĩ định nhắm mắt ngơ, nhưng giờ thì thể chịu đựng thêm nữa.
Lục Dương bật dậy như chiếc lò xo, vớ vội chiếc áo khoác ngoài định bước xuống giường xử lý lũ phá bĩnh. ngay lúc đó, nàng phát hiện một điều bất thường khác.
Ngoài tiếng chuột kêu éc éc, dường như còn tiếng "khè khè", xen lẫn âm thanh trườn sột soạt ma sát nền đất.
Chợt, một tiếng rít dài lanh lảnh, t.h.ả.m thiết vang lên... Tiếng của con chuột...
ngoài tiếng chuột, còn tiếng của một loài sinh vật khác...
Rốt cuộc là cái gì?
Một ý nghĩ lóe lên trong đầu, mang theo nỗi sợ hãi tột độ...
Chỉ mới mường tượng thôi mà luồng hàn khí chạy dọc sống lưng, sởn gai ốc khắp ...
Nàng phiền bệnh là nên, nhưng một một đối mặt với tình cảnh quái dị , nàng thực sự đủ can đảm...
"Muội ..." Giọng Lục Dương run lẩy bẩy, đôi tay cũng mềm nhũn, chẳng còn chút sức lực: “Tỉnh dậy ... Hình như... hình như trong phòng ... rắn... Muội ơi..."
Thiện Lai bừng tỉnh, đầu óc vẫn còn mơ màng, đôi mắt cay xè. Vừa đưa tay dụi mắt, nàng hỏi: "Tỷ tỷ, chuyện gì ?"
"Có rắn... Hình như rắn trườn phòng chúng ..."
Rắn...
Lời thông báo như gáo nước lạnh dội thẳng mặt, Thiện Lai tỉnh hẳn ngủ. Nàng thừa loài sinh vật đó đáng sợ đến mức nào.
"Rắn đang nuốt chửng con chuột..."
Rắn. Loài bò sát với hình thon dài, uốn éo, trơn tuột. Chúng ngừng thè chiếc lưỡi chẻ đôi, lầm lũi trườn trong bóng tối, rình rập con mồi bằng ánh mắt lạnh lẽo, vô hồn. Hàm răng sắc nhọn ngậm đầy nọc độc, chỉ một nhát c.ắ.n cũng đủ lấy mạng ... Một loài sinh vật gieo rắc nỗi kinh hoàng.
Tại chúng lọt phòng nàng? Cửa nẻo đóng kín mít cơ mà? Cho dù khe hở thì giữa tiết trời thu se lạnh, cỏ cây héo úa thế , rắn rết lẽ tìm hang ổ để ngủ đông từ lâu . Vậy mà giờ đây, ngay trong căn phòng , một con rắn đang hiện diện. Ngay lúc đây.
Tuổi thơ lớn lên ở vùng sơn cước, Thiện Lai quá quen thuộc với loài bò sát . Rắn cuộn tròn bên bờ suối, vắt vẻo cành cây, rình rập lớp lá khô... Vô tình chạm trán chúng, ai mà chẳng thất kinh hồn vía...
Sợ hãi là điều đương nhiên, bởi ai mà chẳng quý trọng mạng sống của . Nhỡ may đụng loài rắn độc, chỉ một vết c.ắ.n là tong cái mạng quèn...
Ký ức về một cắt cỏ ven sông ùa về. Nàng thấy tiếng sột soạt, cúi xuống thì chạm mặt ngay một con rắn dài ngoằng, da màu vàng nâu sần sùi. Nó trườn vun vút ngay chân nàng...
Dù con rắn đó nọc độc, nhưng nỗi sợ hãi vẫn ám ảnh tâm trí nàng đến tận bây giờ. Mỗi nhớ là nổi da gà rùng ...
Sợ hãi là , nhưng sự căm phẫn sục sôi trong lòng lấn át tất cả, đè bẹp cả nỗi khiếp sợ và cơn đau ốm đang hành hạ thể xác.
Không thèm đếm xỉa đến thứ, nàng vùng dậy mạnh bạo, lao như thiêu về phía chiếc bàn, chộp lấy ống thổi lửa. Một ngọn lửa bùng lên le lói, soi rõ một nhỏ bé mắt.
Hình ảnh phản chiếu trong bóng tối rõ mồn một. Một con rắn thon dài, da màu vàng lục, vệt đen kéo dài từ hốc mắt, lưng điểm xuyết những hoa văn vằn vện. Nó đang há cái miệng rộng ngoác, từ từ nuốt chửng một con chuột cống lông đen xì béo múp.
May mà rắn độc, nhưng chừng đó cũng đủ khiến buồn nôn lợm giọng.
Vừa thấy cảnh tượng , Lục Dương hét lên thất thanh, ôm đầu run rẩy. Bản Thiện Lai cũng giật thót một cái. ngay giây tiếp theo, một chút do dự, nàng phóng tay nhanh như chớp, nhắm thẳng yếu huyệt ở cổ con rắn...
Lớp vảy nhỏ li ti, láng bóng nhưng chạm thô ráp, ram ráp. Con rắn dài ngoằng vùng vằng giãy giụa kịch liệt khi bắt thóp. Toàn bộ cơ bắp dọc cơ thể nó co thắt , siết chặt lấy làn da nàng...
"Rầm!"
Cánh cửa tung một cách thô bạo.
Lục Dương c.h.ế.t sững, mất một lúc lâu khi bóng khuất hẳn, nàng mới sực tỉnh. Lập cập bò xuống giường, tay chân lóng ngóng quờ quạng, nàng cất giọng run rẩy gọi với theo: "Muội ... Muội ! Muội định !"
Bị đ.á.n.h thức bởi âm thanh chát chúa giữa đêm khuya, đám trong viện hoảng hốt bật dậy, thở dốc, dáo dác hỏi : "Có chuyện gì thế? Xảy chuyện gì ? Động đất ?"
Biết hỏi ai bây giờ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thien-lai/chuong-53.html.]
"Ai ngoài đó đấy? Đang cái trò gì thế hả?" Một bạo gan lên tiếng hỏi vọng ngoài.
"Lý T.ử Du ở đây ?"
"Tìm T.ử Du tỷ tỷ ? Tỷ ngủ ở khu , ngươi..."
"Nàng đang ở phòng nào?"
"Ở dãy nhà kế bên, phòng cuối cùng phía Nam ..."
Chưa kịp hết câu, hỏi vội vã rời .
Chìm trong bóng tối dày đặc, đám ngơ ngác , chẳng hiểu đầu cua tai nheo .
"Đêm hôm khuya khoắt, ầm ĩ cái gì . Lạ lùng thật..."
Có mạnh dạn lên tiếng: "Hay là chúng ngoài ngó xem ?"
Tất nhiên là xem ! Bằng , cái bụng tò mò yên giấc nổi? Thế là cả đám lục tục khoác áo bò xuống giường. Bước ngoài hiên, họ thấy các tỳ nữ ở phòng bên cạnh cũng đang thò đầu ngoài thám thính, ngơ ngác đầy thắc mắc.
Bên , T.ử Du cũng thấy tiếng động ầm ĩ. Nàng chần chừ nửa giây, tung chăn nhảy khỏi giường lao cửa. Thật , từ lúc xuống nàng trằn trọc chợp mắt nổi. Tâm trí cứ quẩn quanh với những âm mưu thâm độc vạch , thấp thỏm chờ đợi kết quả. Và giờ thì điều đó thành hiện thực. Trước khi mở cửa, nàng quên đ.á.n.h mắt liếc chiếc giường bên cửa sổ. Kẻ đó vẫn đang say giấc nồng, tiếng ngáy đều đặn vang lên trong tĩnh lặng.
là lợi hại thật! Trông hiền lành thế mà tâm tư sâu sắc đến đáng sợ. Thật hối hận vì đ.á.n.h giá thấp ả . Lần cảnh giác cao độ mới . Đối phó với hạng , tuyệt đối thể lơ là.
Nghĩ đến con rắn và lũ chuột, thứ mà T.ử Du nhờ quen mang đến. Gã là bạn chí cốt của Lý Xuyên, trai nàng . Khi giao hai chiếc hũ đất nung cho T.ử Du, một hũ im lìm động tĩnh, hũ thì cứ phát tiếng "đục đục" và tiếng "chít chít" rên rỉ, cần mở cũng thừa là lũ chuột gớm ghiếc.
Loài chuột vốn đáng ghê tởm, khiến nàng sởn gai ốc. Còn nhắc đến rắn, chỉ nghĩ đến thôi cũng đủ nàng kinh hồn bạt vía.
Gã đưa đồ thấy nàng tái mặt, run lẩy bẩy, bèn tò mò hỏi: "Tỷ mượn mấy thứ gớm ghiếc để gì ?" Theo kinh nghiệm của gã, đám con gái hễ thấy hai loại sinh vật là y như rằng hét toáng lên, chạy mất dép, thế mà nàng chủ động xin.
Nàng dùng chúng để gì ư? Đương nhiên là sống để bụng c.h.ế.t mang theo, tuyệt đối thể hé răng hé nửa lời. Nàng đành nặn một nụ giả lả: "Ca ca , cảm ơn nhọc lòng giúp đỡ. Muội mượn chúng việc dùng riêng thôi. nhớ giữ kín chuyện nhé, đừng tiết lộ với ai, kể cả trai cũng . Huynh là tin tưởng nhất nên mới nhờ cậy, chứ nhờ ai khác ..."
Tiếng gọi "ca ca " ngọt ngào, lịm tim khiến bất cứ gã đàn ông nào xong cũng nhũn , thể chối từ?
Gã nam nhân vốn là kết nghĩa với trai nàng , nên ngóc ngách trong gia đình họ Lý gã đều nắm rõ như lòng bàn tay. Trong mắt gã, T.ử Du chính là tuyệt sắc giai nhân hiếm khó tìm. Nàng chỉ sở hữu nhan sắc nghiêng nước nghiêng thành mà còn mang trong khí chất cao ngạo, kiêu kỳ khiến kẻ khác xao xuyến. Mỗi chạm mặt, gã thể rời mắt khỏi nàng. Chỉ cần nàng mở lời, dẫu bảo gã hái trời gã cũng cam tâm tình nguyện.
Bị ánh mắt si tình, say đắm của gã "ca ca " dán chặt , nhưng tâm trí T.ử Du lúc trống rỗng, mảy may nhận . Toàn bộ sự chú ý của nàng hai chiếc hũ đất nung tay hút cạn.
Chiếc hũ đựng rắn vẫn im lìm như tờ. Còn chiếc hũ chứa chuột thì một hồi giãy giụa cũng im bặt, còn phát tiếng động nào nữa.
Thật gớm ghiếc! Kinh tởm đến tột cùng! Cả rắn và chuột, hai loài vật gieo rắc nỗi kinh hoàng...
Tại nàng ôm khư khư mấy thứ đáng sợ ? Nàng thực sự định dùng chúng để dọa nạt một bé gái ? Mà đứa trẻ đang mắc bệnh nặng liệt giường, lỡ mệnh hệ gì thì ?
Những lo âu, day dứt , nàng từng đem bàn bạc với kẻ bày mưu tính kế. Thế nhưng, kẻ đó thản nhiên như , dửng dưng đáp: "Nếu tỷ cảm thấy sợ hãi thì cứ dừng thôi. Với , tay sai cho ai cũng thế cả, phục tùng kẻ nào mà chẳng ? Muội dốc lòng dốc sức vạch kế hoạch cũng chỉ vì xót xa cho tỷ chịu thiệt thòi. Nay tỷ rụt vòi lùi bước thì còn gì hơn?"
Nói chẳng khác nào ép nàng leo lên lưng cọp, thể đ.â.m lao theo lao. Mũi tên rời cung, chỉ cách lao thẳng về phía .
Thế nhưng, mới giao đồ cho Bích Đào mang , nàng cảm thấy hối hận tột độ. Trong đầu ngừng tự vấn, liệu cái danh dự và thể diện phù phiếm đáng giá hơn sinh mạng của một con ?
Đó là một sinh mạng sống sờ sờ đấy!
Nàng thực sự hối hận. Mọi thứ dường như quá xa, nàng chỉ chấm dứt màn kịch điên rồ .
Bình tâm suy nghĩ , nàng thấy quả là điên ! Nàng là tiểu di nương tương lai, là một nửa vị chủ t.ử của cái phủ . Bị một kẻ mang phận bề chèn ép thì ? Ngoài những vị chủ nhân thực sự, ai dám vỗ n.g.ự.c tự xưng uy quyền hơn nàng ? Tại nàng mụ mẫm, thấu đạo lý đơn giản cơ chứ!
Chỉ phút chốc ngộ , bao nhiêu gánh nặng, phiền muộn chất chứa trong lòng bấy lâu nay bỗng tan biến như mây khói. Nàng khẽ mỉm nhẹ nhõm, bước chân dường như cũng trở nên thanh thoát hơn. bước đến cửa, đập mắt nàng là bóng lưng kẻ rời . Nụ môi chợt tắt lịm, nhường chỗ cho vẻ mặt tái mét. Sự hân hoan lóe lên dập tắt thương tiếc.
"...Nhanh ?"
Kẻ , nở nụ nham hiểm: "Chỉ là chuyện vặt vãnh thôi mà, cái rụp là xong ngay."
Nếu sự thật đúng như , chuyện coi như sắp xếp, thể nào vớt vát nữa.
Bích Đào rửa tay sạch sẽ ngủ, nhưng nàng thao thức, tài nào chợp mắt nổi. Nằm trong bóng tối tĩnh mịch, đôi mắt mở trừng trừng, dám nhắm . Hễ nhắm mắt là hình ảnh con rắn nhung nhúc trườn bò hiện trong đầu.
Một loài sinh vật gớm ghiếc, lạnh lẽo, mang đầy t.ử khí... Một đứa trẻ con mong manh như nàng , chắc chắn sẽ hù dọa đến c.h.ế.t ngất mất...
Chắc chắn là . Chính vì nàng kinh hồn bạt vía nên mới cất công lùng mua rắn. Cần một cú đ.á.n.h chí mạng, và chỉ loài rắn mới đủ sức tạo nỗi khiếp sợ tột độ. Những thứ khác chẳng bõ bèn gì...
Hay là chạy báo tin cho bọn họ? Báo rằng rắn độc trong phòng, bảo bọn họ chạy ngay để khỏi dọa sợ...
nếu thế, bản nàng sẽ ? Một kẻ thủ ác bỗng chốc thức tỉnh lương tri? Thế thì càng đời khinh bỉ. Đóng vai ác cũng xong, việc rụt vòi, đúng là đồ nhu nhược, hèn nhát...
lỡ như nàng dọa sợ đến mức xảy án mạng thì ?
Đang chìm trong mớ bòng bong giằng xé, bên ngoài bỗng vang lên những âm thanh huyên náo, ầm ĩ...
Chuyện vỡ lở . Phải chạy xem tình hình thế nào.
Giờ thì nàng thực sự hối hận xanh ruột.
Lỗi lầm quá sức tưởng tượng. Cho dù thế nào chăng nữa, cũng bao giờ phép mang tính mạng con trò đùa!
Bị đời chê thì ? Dù nữa cũng thể để lương tâm c.ắ.n rứt, tội nghiệt chất chồng. Chắc hẳn đầu óc bã đậu lấp kín mới dám nhúng tay ba cái trò tồi bại ! Càng nghĩ, sự hối hận càng dâng trào, thôi thúc nàng lao ngoài tìm cách cứu vãn.
Vừa hé mở cánh cửa, một vật thể lạ bất ngờ bay vút tới, đập bốp mặt nàng . Cú đập gây thương tích gì nghiêm trọng, nhưng cảm giác...
Nàng rống lên những tiếng thét chói tai, vang vọng cả một góc trời.
"Món quà ưng ý chứ? Ta cố ý gửi để đền đáp ân tình của ngươi đấy. trông ngươi vẻ vui vẻ cho lắm? Chẳng nó là bảo bối của ngươi ?"
Sau khi gào thét đến cạn kiệt sinh lực, nàng mới ngừng , hớp lấy hớp để từng ngụm khí. lúc đó, một giọng lạnh lẽo, buốt giá vang lên ngay sát bên tai, như lưỡi d.a.o cạo cứa da thịt.