Thiện Lai - Chương 52

Cập nhật lúc: 2026-03-02 07:05:23
Lượt xem: 77

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lục Dương chẳng còn tâm trí mà bận tâm đến Thiện Lai nữa.

Nàng gục đầu bên mép giường, lóc t.h.ả.m thiết.

Nàng mù mờ về ngọn ngành sự việc, nhưng danh dự và thể diện của nàng coi như vứt xuống bùn đen. Sau ngẩng cao đầu , e rằng khó hơn lên trời.

Tiếng nức nở nghẹn ngào của Lục Dương đ.á.n.h thức Thiện Lai. Nàng khó nhọc hé đôi mắt nặng trĩu, thấy Lục Dương đang liền cất giọng hỏi: "Tỷ tỷ, chuyện gì mà tỷ ?"

Lục Dương đang mang trong lòng cả bầu tâm sự oan ức, hỏi han, tự nhiên như dịp trút bầu tâm sự.

"... Tỷ thực sự hiểu tại món đồ đó xuất hiện . Hay là do tỷ tiện tay cất đó quên béng mất?" Nói đến đây, nàng cảm thấy hoang mang, vội nắm c.h.ặ.t t.a.y Thiện Lai, dồn dập hỏi: "Muội tin tỷ ?" Vừa hỏi xong, nước mắt nàng trào : "Tỷ thề là tỷ hề ăn cắp! Tỷ thể chuyện trộm cắp ? Ở quê, cây táo nhà hàng xóm trĩu quả vươn cả sang sân nhà tỷ, tỷ cũng từng hái trộm một quả nào..."

"Muội tin... Tỷ tỷ, tin tỷ..." Nàng gắng gượng nắm lấy tay Lục Dương để an ủi, nhưng thể yếu ớt chút sức lực, đành bất lực buông xuôi.

Lục Dương nức nở, dè dặt hỏi mặt: "Muội tin tỷ thật ?"

"Muội thật sự tin tỷ."

Nàng tin chắc rằng chính là nguyên nhân khiến Lục Dương liên lụy.

Quả nhiên, ngay lúc Lục Dương đang thao thao bất tuyệt kể lể về những chiến tích "thật thà, trung thực" trong quá khứ, cánh cửa phòng đột ngột đẩy tung, Chanh Phong sừng sững bước .

Nhìn thấy , Lục Dương như ai đó bóp nghẹt cổ họng, giọng im bặt tức thì. Toàn nàng run lên bần bật, cứ thế co rúm thành một cục.

Lúc sự việc vỡ lở, Chanh Phong cũng mặt ở đó. Nàng chứng kiến tất cả nhưng chọn cách im lặng, bênh vực nửa lời. Chính vì sự im lặng , Lục Dương đinh ninh rằng Chanh Phong cũng coi là một kẻ cắp đê tiện.

Nhìn thấy bộ dạng khúm núm, hèn nhát của Lục Dương, cơn giận trong lòng Chanh Phong bốc lên ngùn ngụt. Nàng lao tới, lôi xệch Lục Dương dậy, gào mặt: "Làm cái bộ dạng gì thế ? Lẽ nào tỷ đúng là phường trộm cắp thật!"

Bị mắng té tát, Lục Dương thoáng sững . ngay giây phút , nàng trợn trừng hai mắt, gân cổ lên đáp trả: "Ta kẻ cắp! Làm thể là kẻ cắp !"

Chanh Phong khẩy một tiếng mỉa mai: "Nếu phường trộm cắp thì thẳng lưng lên cho ! Cái dáng vẻ khúm núm, sợ sệt để cho ai xem!"

Vì đang mải mê đôi co, Lục Dương ưỡn thẳng ngực, khí thế bừng bừng. khi Chanh Phong nhắc nhở về việc " thẳng lưng", bờ vai nàng bỗng nhiên chùng xuống, rũ rượi như tàu lá héo. Nàng ngoảnh mặt , lảng tránh ánh mắt của Chanh Phong, giọng chua chát: "Ta kẻ cắp thì ích gì? Tang chứng vật chứng rành rành bàn dân thiên hạ, chẳng kẻ cắp thì là gì? Đời thế là xong . Cứ tưởng lối thoát hé mở, nào ngờ đ.â.m đầu ngõ cụt... Lẽ nào mệnh đen đủi, khốn nạn đến thế?"

Những lời tuyệt vọng thoát khỏi miệng Lục Dương.

Ngọn lửa giận dữ trong lòng Chanh Phong cũng theo đó mà lụi tàn dần, kéo theo cả bờ vai đang gồng cứng cũng chùng xuống bất lực.

Một sự im lặng ngột ngạt bao trùm.

Đột nhiên, Chanh Phong phắt mặt , ánh mắt sắc như d.a.o chằm chằm ghim Thiện Lai.

Thiện Lai vẫn thản nhiên đón nhận ánh , mảy may xao động. Ngay từ lúc Chanh Phong bước , nàng cố gắng gượng dậy, tựa lưng tường, lạnh lùng quan sát màn đấu khẩu giữa hai bạn .

Nàng thừa hiểu, những lời lẽ gay gắt chỉ đơn thuần dành cho Lục Dương. Đó chỉ là màn dạo đầu, để chuẩn cho những lời sắp sửa với nàng.

Nàng tĩnh lặng chờ đợi.

Cuối cùng, Chanh Phong cũng kìm nữa, đành lên tiếng phá vỡ sự im lặng. nàng chẳng gì dài dòng, chỉ khẽ gọi một tiếng: "Muội ."

Thiện Lai khẽ "Dạ" một tiếng, đáp bằng hai chữ "Tỷ tỷ". Cuộc trò chuyện chỉ dừng ở đó, thêm lời qua tiếng nào.

chính sự giao tiếp ngắn ngủi khiến Chanh Phong kinh ngạc tột độ.

Chanh Phong là con cả trong một gia đình nghèo khó. Từ nhỏ, nàng khác biệt với bầy em nheo nhóc bên . Lũ trẻ con nhà nghèo thì hệt như đàn chuột nhắt, cũng bẩn thỉu, lấm lem, suốt ngày réo rắt kêu gào ầm ĩ. Còn Chanh Phong thì khác. Nàng luôn giữ sự im lặng đến đáng sợ. Im lặng lũ em quậy phá tưng bừng, im lặng chống nạnh gào thét c.h.ử.i rủa, im lặng cha giơ tay giáng đòn xuống đám trẻ. Nàng chỉ , hé môi nửa lời. Thậm chí, nàng cũng chẳng nét nào giống cha .

Cha Chanh Phong là một cặp vợ chồng thấp bé, đen nhẻm. Những đứa con họ sinh cũng thừa hưởng trọn vẹn ngoại hình , ngoại trừ Chanh Phong. Nàng cao ráo, nước da trắng ngần, đôi mắt to tròn, sống mũi cao thanh tú, đôi môi mỏng gợi cảm. Một nhan sắc khuynh nước khuynh thành từ trong trứng nước. Hàng xóm láng giềng thường trêu đùa, hỏi cha nàng bế nhầm con của ai khác . Mỗi , họ đều cáu bẳn đáp trả. sâu trong thâm tâm, họ cũng khỏi thắc mắc. Đứa trẻ dung mạo quá đỗi xuất chúng, thể là cốt nhục của họ ? rõ ràng nàng sinh tại chính ngôi nhà , từng rời khỏi vòng tay họ nửa bước, tuyệt đối chuyện nhầm lẫn. Thế nên, họ chỉ tặc lưỡi cho rằng thần tiên hiển linh, ban phước lành cho gia đình, mang đến một đứa con gái để rạng rỡ tổ tông. Càng lớn, tính cách nàng càng trầm , điềm tĩnh. Dù sâu bọ rớt trúng mặt, nàng cũng chỉ khẽ nhíu mày. Người làng thấy đều tấm tắc khen gia đình nàng phúc, nàng con gái vàng ngọc , tương lai chắc chắn sẽ phất lên như diều gặp gió. Cha nàng cũng tin sái cổ, một lòng ôm mộng đổi đời. hỡi ôi, vinh hoa phú quý thấy thì tai họa ập tới.

Đầu tiên là hạn hán kéo dài, tiếp đến là nạn châu chấu tàn phá. Mấy sào ruộng coi như mất trắng, chẳng thu hoạch hạt lúa nào. Dù triều đình ban lệnh miễn thuế, nhưng cái miệng ăn trong nhà vẫn cứ lo. Lâm cảnh đường cùng, gia đình đành bán con cái để kiếm sống. Giữa năm đói kém, thứ đều tăng giá phi mã, chỉ mạng là rẻ mạt. Ba mươi đồng bạc lẻ là mua một cô bé. Con trai thì giá hơn, nhất là những đứa trẻ còn ẵm ngửa, ghi nhớ chuyện đời. Trong nhà Chanh Phong cũng một đứa như , chính là em trai út. Mọi đều đinh ninh rằng đứa bán sẽ là thằng bé. cha nàng kiên quyết: "Bán con lớn . Nó thông minh lanh lợi, tự khắc tìm đường sống cho ."

Câu khiến Chanh Phong hề nảy sinh một chút oán hận nào khi bán . Nàng tin rằng cha con mắt tinh đời, nhận giá trị của nàng. Đã đ.á.n.h giá cao như , nàng trách nhiệm đền đáp. Thế là nàng ngoan ngoãn theo chân kẻ buôn .

Kẻ buôn cũng là một tay con mắt tinh đời. Giữa một đám nhếch nhác, lấm lem bùn đất, nàng vẫn nổi bật lên như một viên ngọc sáng. Chỉ cần im một chỗ, nàng tỏa khí chất khác biệt . Lão quyết định giữ nàng , ban đầu chỉ định chờ giá cao mới bán. một thời gian, lão đ.â.m quý mến, coi nàng như con đẻ, chăm sóc tận tình. Chính vì tạo cho nàng một bước đệm vững chắc cho tương lai, lão mới tìm cách đưa nàng việc trong Lưu phủ.

Bản Chanh Phong cũng nhận thức rõ sự khác biệt của . Điều nàng tự hào nhất chính là sự "tĩnh khí" toát từ bên trong. Nàng tin tưởng mãnh liệt rằng, với khí chất , chắc chắn nàng sẽ gặp những cơ duyên kỳ ngộ trong đời.

Thế nhưng hôm nay, đối diện với một đứa bé mới mười tuổi đầu, nàng mới thấm thía thế nào là "Cao nhân tất hữu cao nhân trị". Nàng thua, thua tập về độ điềm tĩnh một đứa trẻ vắt mũi sạch. Đôi mắt trong veo, sâu thẳm của nó như thấu hồng trần, dẫu cho muôn vàn biến cố xảy cũng chẳng thể xao động tâm can.

chút hụt hẫng, nhưng lý trí của nàng vì thế mà mờ mịt. Nàng quyết định lật ngược bộ kế hoạch vạch từ .

Một tự cao tự đại như nàng, dám coi thường một đối thủ còn đáng gờm hơn ?

Ngay khi Bích Đào đề xuất việc khám xét, Chanh Phong linh cảm chuyện chẳng lành. Nàng định lên tiếng can ngăn, nhưng kịp mở lời thì Lục Dương, cái đứa ngốc nghếch ngoan ngoãn dang hai tay, tự nguyện nộp mạng như cá thớt.

Trong cách nhận của Chanh Phong, thế giới vốn lạnh lẽo và tàn nhẫn. Vì luôn ảo tưởng bản xuất chúng hơn , nên nàng thường chỉ soi mói những khuyết điểm của kẻ khác. Theo lý lẽ của nàng, thiên hạ nhan nhản những kẻ ngu ngốc, chẳng đáng để bận tâm dây dưa.

Trong bốn các nàng, trừ bản , T.ử Du thì tự phụ thái quá, Bích Đào thì bề ngoài giả lả nhưng bụng nham hiểm. Còn Lục Dương, một bụng đúng nghĩa nhưng ngây thơ đến mức nực . Đó là loại nàng khinh bỉ nhất, một kẻ hồ đồ, dẫu c.h.ế.t cũng chẳng ai xót thương. Nàng luôn giữ suy nghĩ về Lục Dương. khi chứng kiến Lục Dương sắp trả giá cho sự ngu ngốc của , nàng kìm sự lo lắng. Tuy , nàng vẫn chọn cách ngậm miệng, dại gì vì bênh vực Lục Dương mà đắc tội với đám .

Khi T.ử Du tìm đến, rỉ tai nàng những lời lẽ mưu mô đó, nàng cảm thấy vô cùng khinh bỉ. Thế nhưng nàng vẫn mỉm gật đầu đồng ý, chẳng buông nửa lời trách móc.

Sự xui xẻo của Lục Dương, cái đứa ngốc nghếch đó, là do chuốc lấy họa từ khác. Thần tiên đ.á.n.h , một tiểu quỷ như nàng lo mà trốn thật xa, cứ thích xen chốn thị phi, lãnh đủ cũng là đáng đời. Còn những kẻ khác thì càng đáng ghét hơn, thậm chí ngay cả Thiện Lai, trong mắt nàng cũng chẳng vô tội.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thien-lai/chuong-52.html.]

Nàng ghét cay ghét đắng những kẻ mang rắc rối đến cho khác. Bởi vì bản chúng chính là những rắc rối di động.

Quả thực, những lời lúc nãy khi bước cửa, chỉ để xỉa xói Lục Dương, mà còn là lời cảnh tỉnh dành cho Thiện Lai, Lục Dương chịu ấm ức đều là do nàng .

Qua vài ngày tiếp xúc, nàng tự tin rằng nắm thóp bản chất của Thiện Lai bảy, tám phần. Nàng cũng giống hệt Lục Dương, là một bụng, hiền lành, dịu dàng và dễ bảo. Những như thế luôn cái tật tự dằn vặt, ép uổng bản .

Với một kẻ thông minh, cách né tránh rắc rối là bản năng sinh tồn. Nàng hề T.ử Du tiếp tục gây chuyện, ai mà ngọn lửa thị phi ngày sẽ bén sang ? Nỗi oan ức của khác nàng chẳng buồn quan tâm, nàng chỉ cần sự bình yên cho riêng .

Nàng đinh ninh rằng, chỉ cần dựng lên một vở kịch như thế mặt Thiện Lai, chắc chắn nàng sẽ chìm trong sự áy náy tột cùng, c.ắ.n răng chịu đựng, ngậm bồ hòn ngọt. Và chuyện sẽ dừng ở đó.

Thế nhưng, sự thật ngược với toan tính của nàng.

Thiện Lai hề bộc lộ lấy một chút yếu đuối nào mặt nàng. Nàng cứ thản nhiên nàng, ánh mắt lạnh lùng như đang theo dõi một chú hề nhảy múa trò. Giờ phút , nàng mới nhận đ.á.n.h giá đối phương quá thấp.

Nàng buộc nhận vị thế của mặt con .

"Muội ." Nàng khẽ hắng giọng: “Những nỗi oan ức của , bọn tỷ đều thấu hiểu... cũng đấy, phận nô tỳ như bọn tỷ thấp cổ bé họng, lời chẳng trọng lượng, đành ngậm bồ hòn ngọt... Tỷ cũng chỉ là kẻ giữa truyền lời, còn chẳng thể can thiệp gì... Chắc hẳn cũng đoán , tất cả những trò mèo đều do T.ử Du giật dây. Nàng cản trở cho mời đại phu, mục đích là để hành hạ ... Đợi đến khi chịu nổi nữa, cúi đầu nhận , nàng sẽ dịp lên mặt hống hách. Bởi lẽ khi tới..."

Quả nhiên thêm một ả Vân Bình thứ hai.

Thiện Lai bao giờ ý định ganh đua, tranh giành bất cứ điều gì. Tất cả là do bọn họ tự suy diễn, cố chấp đẩy nàng thế đối đầu, coi nàng như cái gai trong mắt.

Chuyện của Vân Bình, nàng chọn cách nhẫn nhịn cho qua. Chuyện của T.ử Du, nàng cũng định bụng sẽ tiếp tục chịu đựng.

sự việc đến nước , thể nhẫn nhịn, nhưng đến mức nào thì thể tiếp tục nhẫn nhịn nữa?

"Tỷ tỷ, tỷ đến đây là để truyền lời. Vậy phiền tỷ về nhắn với nàng từng câu từng chữ : Tốt nhất là nàng nên tìm cách dìm c.h.ế.t ."

Nàng chỉ để một câu ngắn gọn, nhưng sức nặng của nó tựa ngàn cân.

Sự quyết tâm khắc sâu, thể nào xoay chuyển.

Chanh Phong hoảng hốt, yên.

Nàng bắt đầu cảm thấy nể phục đứa trẻ mặt. Và , nàng thực tâm khuyên nhủ nàng vì cho nàng.

"Sao đến mức ... Muội , vẫn đang mang bệnh trong , chúng đều là những kẻ tha hương cầu thực, sức lực hạn. Nếu lỡ chịu thiệt thòi mắt thì cứ c.ắ.n răng mà chịu , đường đời còn dài, thiếu gì cơ hội..."

"Muội ghi nhận ý của tỷ tỷ, nhưng tha thiết mong tỷ truyền đạt y nguyên lời . Muội nhất định xem thử nàng trò trống gì, lãnh giáo thủ đoạn của nàng đến cùng."

Biết thể khuyên can nữa, Chanh Phong dậy: "Ta sẽ chuyển lời, sót một chữ."

Thiện Lai khẽ gật đầu: "Đa tạ tỷ tỷ."

Chanh Phong rời để truyền lời, Lục Dương về chỗ cũ, vẻ mặt vẫn còn thất thần, bàng hoàng.

Lục Dương là kẻ ngốc, nàng chỉ là nhận thế giới quá đen tối, tàn nhẫn. lúc , nàng thực sự cạn lời, chẳng gì thêm.

Thiện Lai cất tiếng gọi: "Chén canh tỷ mang cho ?"

Thật kỳ lạ, một bệnh tưởng chừng như sắp tàn kiệt sức, lúc bỗng dưng tỉnh táo, sung sức lạ thường, chẳng khác nào đang khỏe mạnh. Rõ ràng, lòng căm hận đôi khi cũng là liều t.h.u.ố.c hữu hiệu.

"Ả cái gì?"

Khi Chanh Phong tường thuật câu với vẻ mặt đổi sắc, mặt T.ử Du lập tức đỏ phừng phừng. Một nửa vì hổ, nửa còn vì tức giận.

Thật quá quắt!

Lúc Bích Đào khám xét và vu khống Lục Dương là kẻ trộm, T.ử Du nghĩ thầm trong bụng: "Trò quá giới hạn ." Ngay cả khi Bích Đào bảo nàng tìm Hoắc Đại để chặn đường đại phu, nàng cũng suy nghĩ tương tự.

Bản chất nàng là hạng độc ác, tàn nhẫn đến mức tán tận lương tâm. Nàng chỉ là cam lòng khi thấy những gì cố gắng giành giật khác dễ dàng nẫng tay . Dẫu tranh đua, cũng nên dùng đến những thủ đoạn bỉ ổi, đê hèn như .

Quả thực là quá đáng!

Nàng bắt đầu sinh lòng oán trách Bích Đào. Cớ bày cái mưu hèn kế bẩn đó, Lục Dương lấy mặt mũi nào mà đời? khi đem chuyện chất vấn, ả thản nhiên đáp: "Muội cũng chỉ vì cho tỷ thôi." Lời biện minh khiến nàng cứng họng, chẳng phản bác thế nào.

Nói cũng , ngọn nguồn chuyện đều xuất phát từ nàng . Chính nàng khơi mào ngọn lửa, giờ trách móc kẻ khác thì phỏng ích gì?

khi sự việc đến bờ vực thể cứu vãn, nàng bắt đầu hoảng sợ. Nàng dừng , rút lui, nên mới nhờ Chanh Phong đến truyền lời, ngỏ ý đình chiến.

Nào ngờ, câu trả lời nhận là sự thách thức trắng trợn!

Ta nhượng bộ, trải sẵn t.h.ả.m đỏ cho nàng bước xuống , nàng ngoan ngoãn mà theo! Đâu cần thiết buông lời cay nghiệt như ! Rõ ràng là khiêu chiến đến cùng với đúng ? Nàng coi khinh đến mức đó !

Sự tủi nhục hòa lẫn với cơn thịnh nộ khiến nàng nghiến răng ken két.

"Tỷ tỷ, ả ăn ngông cuồng như thế, rõ ràng là coi ai gì. Tỷ nuốt trôi cục tức ? Nếu tỷ chịu lùi bước, thứ coi như chấm hết. Tỷ tỷ, bộ dạng thê t.h.ả.m của ả hiện tại, chúng việc gì sợ hãi? Chẳng qua chỉ là một con hổ giấy rách nát, hù dọa ai chứ! Tỷ tỷ, ả thể hiện dã tâm lớn như , chúng thể phụ lòng ả . Tỷ tỷ, một kế , cần lấy mạng ả, chỉ để xem khí phách của ả cao đến mức nào thôi..."

 

 

Loading...