Thiện Lai - Chương 48
Cập nhật lúc: 2026-02-28 08:02:29
Lượt xem: 66
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tần lão phu nhân sắp qua khỏi.
Kể từ ngày lên xe hoa về nhà chồng, cuộc đời bà hiếm khi một ngày thảnh thơi. Gia đình chồng vốn là dòng dõi danh gia vọng tộc mấy đời, nhưng đến đời chồng bà thì là độc đinh duy nhất. Sinh trong nhung lụa, cưng chiều nâng niu từ bé, ông sống như một công t.ử bột, ngây thơ, chẳng màng sự đời, nhưng bản chất vô cùng lương thiện. Dù thích bay nhảy, vui thú nhưng bao giờ ông tự chuốc rắc rối . Những chuyện trượng nghĩa giữa đường thấy sự bất bình chẳng tha cũng là hiếm. Lấy một chồng như thế cũng coi như là phúc phần. Hơn nữa, hai định hôn từ thuở mười ba mười bốn. Từ lúc đó, ông mặc định là gia đình, sống vô cùng mẫu mực. Cả cuộc đời ông chỉ duy nhất bóng hình bà, bao giờ để bà muộn phiền vì những chuyện ong bướm lăng nhăng. Bà thực sự ơn ông. Còn ông cũng ơn bà, bởi bà chỉ là một vợ, mà còn đảm nhận cả vai trò của một , chị, tri kỷ và quản gia trong nhà.
Bố chồng đều khuất núi khi bà bước chân qua cửa. Ngay ngày hôm hôn lễ, chồng bà giao bộ sổ sách, chìa khóa nhà cửa cho bà quán xuyến. Những bậc bề còn, ông chẳng là kẻ tài quản lý, thế nên mớ sổ sách rơi tay bà chẳng khác nào mớ bòng bong. Bà hao tâm tổn trí, vắt kiệt sức lực mới dần đưa thứ khuôn khổ. Vì trong quá trình dọn dẹp, vài thủ đoạn cứng rắn tiện phơi bày, bà lo sợ chồng sẽ nghĩ độc ác, gây rạn nứt tình cảm phu thê. Thế nên, bà cố tình tìm cơ hội để rõ vài chuyện với ông, cốt để thăm dò thái độ. Tưởng chừng ông sống phóng túng, chẳng gì, ai ngờ ông vô cùng bình thản, chỉ xòa đắc ý. Ông bảo đỏ cưới cô vợ xinh tháo vát, từ nay ông chỗ dựa vững chắc, cứ thế mà ung dung hưởng lạc suốt đời. Bà mắng yêu ông chí tiến thủ, đàng hoàng, nhưng trong lòng ngập tràn hạnh phúc. Ông tuyệt vời như thế, bà cam tâm tình nguyện bến đỗ bình yên cho ông, để ông tự do vui vầy suốt phần đời còn .
nào ngờ, chính cái thói ham vui lấy mạng ông.
Giữa mùa đông giá rét, tuyết rơi trắng trời, ông cứ khăng khăng thuyền giữa hồ, bắt chước xưa học thú "Một câu cá sông tuyết lạnh”. Ai dè cá c.ắ.n câu giật mạnh, ngã nhào xuống dòng nước lạnh buốt thấu xương. Lúc vớt lên, ông chỉ còn thoi thóp chút tàn. Kéo về đến nhà, khuôn mặt ông nhợt nhạt còn giọt máu, lạnh ngắt, cứng đơ. Dù ủ ấm, xoa bóp đủ kiểu cũng thể ấm mềm . Tất cả các danh y tiếng tăm ở Bình Thành đều mời đến, nhưng ai cũng lắc đầu bất lực, phó mặc cho trời. Bà ôm chặt đứa con thơ, quỳ gục bên giường, đến đứt ruột đứt gan, nhưng cũng chẳng thể gọi ông về. Cầm cự một đêm, ông đột nhiên mở trừng mắt, bà, thều thào bằng giọng thoi thóp rằng ông sắp , với hai con...
Chồng mất, bà trở thành góa phụ khi tuổi đời còn quá trẻ. Dẫu thiên hạ đồn đại bà ghê gớm, sắc sảo đến , nhưng một gia sản kết xù, thử hỏi ai mà nổi lòng tham? Một bầy sài lang hổ báo đội lốt lập tức nhảy xâu xé, bắt nạt con bà. Nhà đẻ thì chẳng mong nhờ vả gì, đổ thêm dầu lửa là may. Cầu cạnh ngoài sợ rước họa , chỉ còn cách tự gồng gánh. Bà trằn trọc tính toán, lao tâm khổ tứ, may kết quả cũng viên mãn. Bà bảo vệ sản nghiệp, giữ vững mái ấm, nhưng cái giá trả là sự mệt mỏi, kiệt quệ đến cùng cực.
Chỉ một một , gánh vác quá nhiều, bà thực sự quá mệt mỏi.
Bà cạn nước mắt. Khóc xong, bà nắm chặt lấy tay con trai, dặn dò nó nỗ lực thành tài. Cuộc đời bà coi như sắp xếp. Thân phận đàn bà dẫu đèn sách cũng chẳng thể đỗ đạt quan, quyền lực trong tay thì mãi mãi chỉ là miếng mồi ngon cho kẻ khác xâu xé. Nếu nó nên trò trống gì thì hai con chỉ còn nước ăn tươi nuốt sống. Đứa con bé bỏng của bà gật đầu kiên định, thề sẽ khắc cốt ghi tâm.
Mất chồng, bà sống chỉ vì con. Từng đường nước bước đều bà lo liệu chu . Nó là huyết mạch của bà, là kết tinh của bao nhiêu tâm huyết tuổi thanh xuân. Bà niềm tin mãnh liệt rằng nó sẽ đem vinh quang cho bà, và cho chính nó, mở một con đường rạng rỡ.
Là con trai của bà, tất nhiên nó xuất chúng hơn . Ai gặp nó cũng tấm tắc khen ngợi, mười phân vẹn mười. Mới mười tuổi đầu đến chúc mừng bà sẽ phong Cáo mệnh phu nhân, bảo bà cứ an tâm hưởng phước. Bà khiêm tốn đáp lời: chuyện đời ai mà đoán , nhưng trong thâm tâm, bà tự hào khẳng định con trai bà nhất định sẽ nên nghiệp lớn.
Quả thực, nó thành tài, quá đỗi thành tài. Thành tài đến mức gián tiếp hại c.h.ế.t vợ tào khang, khiến bà mang danh tội đồ gián tiếp g.i.ế.c , ôm trọn món nợ ân tình cả đời thể gột rửa.
Đứa cháu nội mồ côi ngay từ lúc lọt lòng, chính là núm ruột của bà. Vì cảm thấy mắc nợ nó, và cũng vì tình m.á.u mủ ruột rà, bà một nữa bước vòng xoáy lo toan, vun vén từng chút một, nơm nớp lo sợ, ruột gan héo hon vì nó.
Kể từ khi xuất giá, bà bao giờ sống cho riêng . Đến tận lúc , bà kiệt quệ.
Bà tự hiểu rõ sức khỏe của , cũng quá hiểu nội tình Lưu phủ. Vì thế, bà thể giữ nó bên cạnh. Giữ nó chính là hại nó! Đẩy nó để nó cơ hội tạo dựng tiền đồ. Chỉ cần nó nắm bắt thời cơ, tương lai chắc chắn sẽ xán lạn.
Nó , nó sẽ , nhưng bà thì .
Bà thể qua khỏi nữa .
Không lúc nào bà nhớ đến nó. Nỗi nhớ cồn cào khiến bà mất ăn mất ngủ, cạn nước mắt, ho cả m.á.u tươi. Nhìn vũng m.á.u đỏ au, bà thực sự khiếp sợ.
Ân tình bà cháu, mẫu tử, lẽ nào thể gặp mặt cuối? Bà vì bọn họ mà móc gan móc ruột cơ mà!
Người đưa tin hiểu rõ sự tình cấp bách, dám lơ là nửa khắc. Mỗi ngày chỉ chợp mắt vài canh giờ, ăn uống lưng ngựa, dãi nắng dầm sương, phi nước đại ngày đêm, cuối cùng cũng tới Hưng Đô.
Lạc phủ hôm nay đông vui nhộn nhịp. Từ lão gia, lão thái thái đến đám con cháu lớn bé, thiếu một ai, tề tựu đông đủ như hội.
Sao giống ngày hội cho ? Cô con gái cưng dắt cháu ngoại về thăm quê ngoại cơ mà!
Phải , bà là vị cô nương duy nhất trong thế hệ đó, là con út. Từ nhỏ cưng như trứng mỏng, trời cũng hái cho. Bất cứ chuyện gì liên quan đến bà đều Lạc gia coi là đại sự, đón tiếp trịnh trọng.
Do đó, dù xin nghỉ , vị Các lão cùng ba vị thiếu gia đương nhiệm quan lớn cũng ở nhà để giữ thể diện cho cô con gái rượu.
Trong tiếng chào hỏi vồn vã của đám a , ma ma, Lạc phu nhân một tay khoác vai con trai, một tay dắt con gái, hiên ngang sải bước qua ngưỡng cửa Bảo Hoa Đường.
Bảo Hoa Đường là nơi sinh hoạt riêng của Lạc Các lão và phu nhân, vốn dùng để tiếp khách. con gái và cháu ngoại thì tính là ngoài, đây là m.á.u mủ ruột rà, thể đối xử như khách khứa bình thường?
Nhà chứ nhà , cha cũng dưng. Lạc phu nhân bước tới, chỉ hớn hở chào hỏi chứ chẳng buồn hành lễ. Lưu Khởi cũng học theo , thậm chí còn bạo dạn hơn. Con bé chẳng chẳng rằng, cứ thế sà lòng ngoại tổ mẫu, nũng nịu ỉ ôi chịu buông, khiến cả nhà ồ lên thích thú.
Lưu Mẫn là một câu chuyện khác. Hắn chỉ xem là nửa ngoài, nên răm rắp tuân thủ lễ nghĩa, cúi gập hành lễ.
Ngay khi bước , Trương lão phu nhân để mắt tới. Bà định dậy đón, nhưng cháu gái quấn lấy buông nên đành yên. Thấy cúi rạp hành lễ, bà vội vã xua tay: "Mau lên con, đây cho ngoại tổ mẫu xem mặt nào."
Lưu Mẫn Lạc phu nhân dắt đến mặt Trương lão phu nhân. Lạc phu nhân tít mắt, đẩy nhẹ lên : "Đây là Liên Tư của con, mẫu xem tuấn tú ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thien-lai/chuong-48.html.]
Trương lão phu nhân vuốt ve khuôn mặt khôi ngô của Lưu Mẫn, hiền từ: "Tốt lắm, chứ? Trông y hệt như đúc từ một khuôn với T.ử Tu, tương lai chắc chắn cũng sẽ nên rạng rỡ gia phong như cha nó."
Nghe , Lạc phu nhân vội sang Lạc Các lão, hớn hở : "Cha thấy ? Mẹ khen nhé. Từ nay con giao thằng bé cho hai , lúc trả cho con, ít nhất cũng là một Thám hoa lang đấy!"
Lạc Các lão chỉ mỉm đáp. Lạc phu nhân bằng lòng, bước tới nũng nịu lay tay cha: "Cha gì? Mau hứa với con !" Cái giọng nũng nịu, ngang ngược hệt như hồi còn là thiếu nữ chồng đòi cha mua trang sức quần áo, chẳng cho ông cớ gì để chối từ.
Trong khi đó, Lưu Mẫn cảm thấy vô cùng lạc lõng, hổ đến mức chỉ tìm lỗ nẻ chui xuống. Hắn cảm giác như ánh mắt tò mò đang soi mói . Những ánh lẽ đang thầm mỉa mai, chê tham lam, trơ tráo vác mặt đến nhà ngoại của kế để xin xỏ ân huệ. Thật vô liêm sỉ! Nỗi oan ức thể giãi bày, chỉ ngậm bồ hòn ngọt. Tương lai những chuyện thế còn tái diễn bao nhiêu nữa, chỉ nghĩ thôi cũng thấy ngột ngạt, bức bối.
Tiếng nũng nịu bướng bỉnh vẫn tiếp tục, xen lẫn những tiếng khúc khích, nhưng đa phần là sự im lặng ngượng ngùng.
Nghe thấy tiếng ồn ào từ trong phòng vọng , Lưu Thận cùng do phu nhân quá phấn khích mà rảo bước quá nhanh thong thả bước .
"Lại nũng nữa ." Ông bước , nở nụ , cất giọng trêu chọc. Lời rành rọt, âm điệu trầm ấm, ẩn chứa sự dịu dàng, cưng chiều.
Mỗi khi ông cất giọng điệu , Lạc Nhã Tâm cảm thấy như tan chảy, hồn xiêu phách lạc, chẳng thể nào tự chủ bản . Mất kiểm soát với chính , bà tự động trở nên ngoan ngoãn, phục tùng.
Bà gì thêm, để Lưu Thận bà lên tiếng mặt cả gia tộc.
"Đây là Liên Tư. Hôm nay đưa thằng bé tới để mắt các bậc trưởng bối, quen với biểu ." Câu rõ ràng là dành cho gia đình họ Lạc. Câu tiếp theo, ông sang hỏi Lưu Mẫn: "Đã chào hỏi ?"
Lưu Mẫn vẫn chìm trong cảm giác ngột ngạt, lạc lõng, nên để ý đến lời của Lưu Thận, cũng chẳng phản ứng gì.
Hà phu nhân, với tư cách là con dâu trưởng, lúc mặt tròn bổn phận.
Bà tiến lên, tươi : "Vẫn kịp quen ạ." Bà hướng ánh mắt cung kính về phía Lạc Các lão và Trương lão phu nhân, nụ càng thêm rạng rỡ: "Phụ mẫu, con dâu xin phép mạn phép chủ." Nói , bà nắm lấy tay Lưu Mẫn, lượt giới thiệu từng một trong gia đình.
"Ngoại tổ phụ tổ mẫu thì con , giờ giới thiệu các cữu cữu và cữu mẫu nhé. Đây là Đại cữu cữu, là Đại cữu mẫu. Đây là Nhị cữu cữu, Nhị cữu mẫu. Tam cữu cữu, Tam cữu mẫu..."
Lưu Mẫn lượt cúi đầu hành lễ thỉnh an. Các cữu cữu, cữu mẫu thì gật đầu mỉm , thì buông lời khen ngợi. Không khí hòa thuận, vui vẻ. Đều nể mặt gái, cộng thêm thằng nhóc trông cũng vẻ hiểu chuyện, phận, nên chẳng ai khó dễ.
Giới thiệu xong bậc trưởng bối, đến một bầy chị em họ.
Trước khi giới thiệu, Hà phu nhân cẩn thận hỏi tuổi của Lưu Mẫn. Biết tuổi tác, bà giới thiệu trơn tru, dễ dàng hơn hẳn: “Đây là Đại ca ca, Nhị ca ca, Tam ca ca, Tứ ca ca. Dưới là các : Ngũ , Lục ... Còn đây là Đại tỷ tỷ, Nhị tỷ tỷ, Tam tỷ tỷ, Tứ , Ngũ ..."
Cả căn phòng rộn rã tiếng chào hỏi, tiếng giòn giã. Một khung cảnh gia đình đầm ấm, sum vầy.
Thấy đại tẩu cư xử thấu đáo, Lạc phu nhân vô cùng hài lòng. Bà tìm cơ hội kéo tẩu tẩu một góc, thủ thỉ: "Đại tẩu, dạo sức khỏe tẩu thế nào? Muội mới quen một vị Sở đại phu đang lưu trong phủ . Tuy tuổi đời còn trẻ, là nữ nhi, nhưng y thuật vô cùng cao minh. Nghe tổ phụ của nàng chính là Sở thái y, vị thần y nổi tiếng chốn Thái Y Viện năm xưa. Có nàng tay, bệnh tình của tẩu chắc chắn sẽ thuyên giảm."
Hà phu nhân xong, mừng rỡ như bắt vàng. Bà chứng đới hạ (bệnh phụ khoa) hành hạ nhiều năm nay. Bệnh tật chỉ ảnh hưởng đến sức khỏe mà còn khiến tình cảm vợ chồng rạn nứt, cộng thêm muôn vàn nỗi khổ tâm khác khiến bà sống dở c.h.ế.t dở. Muốn mời đại phu nhưng vướng cái mác nam nữ thụ thụ bất , hơn nữa bà là phu nhân quyền quý, mắc cái bệnh khó dám hé răng? Không dám tìm thầy thuốc, chỉ hỏi han mấy mụ v.ú tìm phương t.h.u.ố.c dân gian. Lúc đầu cũng đỡ phần nào, nhưng tái phát, thậm chí còn trầm trọng hơn, khiến bà càng thêm e ngại chuyện khám xét. Mang căn bệnh trong , chút danh dự cuối cùng của một phụ nữ cũng tước đoạt sạch sẽ.
Trượng phu ruồng bỏ, thèm đoái hoài chuyện chăn gối, đối xử với bà như một thứ dơ bẩn. Nỗi nhục nhã đủ ê chề, nhưng dừng ở đó.
Chị em dâu trong nhà đông đúc, ngày ngày chạm mặt khó tránh khỏi những xích mích. Ngoài mặt đon đả nhưng trong lòng ghim hận. Bà mang danh nghĩa là con dâu trưởng, nắm quyền cai quản hậu viện, càng khiến nhiều kẻ gai mắt. Bà đường đường chính chính, để lộ sơ hở nào, bọn họ chẳng thể bắt bẻ , chỉ tức tối hậm hực. Bà cũng chẳng để tâm, bọn họ thể gì bà cơ chứ? từ khi bí mật về căn bệnh của bà bại lộ, tình thế đổi. Nắm điểm yếu chí mạng, mỗi khi xích mích, bọn họ đắc ý lôi chuyện mỉa mai. Giả vờ quan tâm, giới thiệu đại phu, bày mẹo chữa trị, ngoài miệng thì lời ý , nhưng bên trong thì ai cũng rõ mười mươi. Mỗi nhắc đến căn bệnh quái ác , c.ắ.n răng nuốt hận trong chính là bà.
Nếu chỉ là chị em dâu đấu đá, bà vẫn thể nhẫn nhịn. Dù thì địa vị bọn họ cũng kém bà, chẳng thể nên trò trống gì. Có chọc giận bà, bà vẫn quyền phản đòn, cho bọn họ nếm mùi cay đắng để hả . điều đáng hận nhất là ngay cả chồng - đáng bậc trưởng bối, lúc ý cũng mang chuyện đay nghiến. Mắng bà giấu bệnh sợ thầy, chịu chữa trị mới khiến trượng phu chán ghét. Cùng là phụ nữ, bà hiểu rõ điều gì phụ nữ tổn thương nhất, nhẫn tâm đem nỗi đau của con dâu rêu rao cho thiên hạ chê ... Một mụ già cay nghiệt, thiên vị đến mức mù quáng, coi con gái là bảo bối, còn con gái là cỏ rác! Dù hận đến thấu xương, bà vẫn c.ắ.n răng chịu đựng, nặn nụ lấy lòng. Khóc thầm lưng bao nhiêu , hận đời hận ông trời, hiểu nên tội tình gì mà chịu đựng sự đày đọa tàn nhẫn .
Nay con đường sống bỗng chốc mở mắt, bà thể chần chừ thêm một phút giây nào nữa. Nắm c.h.ặ.t t.a.y em chồng, đầu tiên trong đời bà cảm nhận lòng ơn chân thành: "Muội , đúng là vị cứu tinh của đời tẩu!"
Tiếng ồn ào trong Bảo Hoa Đường cứ đều đặn rót tai Hà phu nhân, nhưng một từ nào lọt tâm trí bà. Tâm tư của bà lúc đặt trọn ở nơi khác. Bà đang trông ngóng, mòn mỏi ngóng chờ từ bên ngoài bước báo tin...
Chờ đến khô héo cả ruột gan, cuối cùng cũng một a hớt hải chạy , nhưng chạy về phía bà.
"Bên ngoài tìm cô gia! Người từ Bình Thành đến, báo... báo tin Tần lão phu nhân nhà cô gia qua khỏi... cô gia mau chóng về mặt cuối..."