Thiện Lai - Chương 46

Cập nhật lúc: 2026-02-28 08:02:27
Lượt xem: 78

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sở đại phu nhận sự tiếp đãi vô cùng trọng hậu tại Lưu phủ.

Tiệc rượu bày biện ngay trong lầu các giữa hoa viên. Đồ ăn thức uống là sơn hào hải vị thì đành, Lạc phu nhân còn cất công gọi thêm bốn ca kỹ tới. Dưới bóng cây hoa quế, kẻ , gảy đàn tỳ bà hát những điệu ỉ ôi êm tai. Hát thì thật đấy, ngặt nỗi bàn tiệc lúc chẳng ai tâm trí nào mà thưởng thức.

Đám tỳ nữ Lạc phu nhân đuổi ngoài từ sớm. Chẳng cần hầu hạ, đích Lạc phu nhân rót rượu, gắp thức ăn cho Sở đại phu. Sự ân cần thái quá khiến Sở đại phu khỏi chột , hoang mang.

Lưu gia là dòng dõi thế nào, xuất của Lạc phu nhân cao quý , Sở đại phu đều nắm rõ trong lòng bàn tay. Bởi , nàng thể tự hỏi: Bản tài cán gì, đức hạnh chi mà khiến một vị phu nhân quyền quý hạ đến mức ?

Sở đại phu tuổi đời tuy trẻ nhưng vốn sống vô cùng phong phú. Dẫu cũng trưởng thành trong môi trường y thuật, mà chốn trâm thế phiệt thì bao đời nay chẳng thiếu những chuyện thâm cung bí sử. Từ nhỏ, nàng bao nhiêu giai thoại về những ân oán tình thù chốn hào môn. Nghe thì nhiều, nhưng tận mắt chứng kiến thì , bởi nàng mới chập chững bước nghề, cơ hội dấn những vũng lầy .

Lẽ nào... cơ hội đến nhanh như ?

Trong lòng Sở đại phu đ.á.n.h lô tô. Lỡ như vị phu nhân bắt nàng hại thì ? Nàng nên theo kháng cự? Hại là việc thất đức! Mặc dù nàng khao khát mượn ngọn gió đông của vị phu nhân để chen chân giới quyền quý, coi như là cầu cạnh , nhưng thể vì thế mà bán rẻ lương tâm? Tuyệt đối ! Tuyệt đối thể nhận lời!

Vừa hạ quyết tâm, nét mặt Sở đại phu lập tức trở nên nghiêm nghị. Nàng cau mày, mím chặt môi, khẽ nghiêng đầu Lạc phu nhân.

Nào ngờ, Lạc phu nhân cũng đang chằm chằm nàng. Thậm chí, đôi mày ngài của bà còn nhíu chặt hơn cả nàng, sắc lẹm, đuôi mắt hằn lên tia sắc bén, lạnh lẽo.

Sở đại phu hoảng hồn, vội vàng thẳng lưng, rụt rè dò xét sắc mặt Lạc phu nhân, ấp úng cất lời: "Phu nhân... chuyện gì ạ?"

Lạc phu nhân đáp. Nét mặt bà vẫn cứng đơ, đôi mắt dán chặt đối diện chớp, đến mức khiến sởn gai ốc. Mãi một lúc lâu , bà mới nở một nụ chậm rãi, đầy ẩn ý. Thấy nụ , Sở đại phu sợ hãi nuốt ực một ngụm nước bọt.

"Sở đại phu ... đang mải nghĩ ngợi chuyện gì mà thất thần ?"

Cũng may là lời lẽ trách mắng nặng nề, giọng điệu vẫn còn khá ôn hòa. Chỉ cần khéo léo ứng phó, chắc chắn sẽ êm xuôi.

Sở đại phu lén thở phào nhẹ nhõm, vội vàng nặn một nụ tươi tắn mặt, cố vẻ tự nhiên: "À... vị ca kỹ gảy tỳ bà , dáng dấp giống một bạn cũ của dân nữ. Đã nhiều năm chúng gặp . Vừa bất chợt thấy giống , khiến dân nữ chạnh lòng nhớ vài chuyện xưa cũ, chẳng may chìm đắm trong suy tư... Phu nhân gì cơ ạ?"

Lạc phu nhân vẫn giữ nụ đều đều môi, thong thả đáp: "Nói cũng thật tình cờ, cũng là chuyện về cây đàn tỳ bà... Ta khen khúc tỳ bà , định hỏi xem Sở đại phu chung suy nghĩ ..."

Thì ! Sở đại phu vội vàng lục lọi từ ngữ hoa mỹ trong bụng để khen ngợi lấy khen ngợi để, khen đến mức suýt chút nữa thành nịnh bợ kệch cỡm.

Trên mặt Lạc phu nhân vẫn là nụ nhạt .

kỳ thực, trong lòng bà hận đến rỉ máu. Một phận đại phu quèn mà dám lơ, coi bà gì, chắc hẳn là chê cuộc sống quá êm đềm ! Xưa nay bà là thù tất báo, nắm trong tay quyền sinh quyền sát, chỉ cần khẽ lật bàn tay là đủ để hủy hoại cả cuộc đời một kẻ hèn mọn. Cô nương trẻ tuổi mắt , trong mắt bà chỉ như loài kiến hôi.

... đây là một đại phu...

Rất thể, nàng chính là bà đang cần tìm.

Thế nên, bà quyết định nhẫn nhịn.

Bà lặp câu hỏi lúc nãy thêm một nữa.

"Sở đại phu am tường về Nữ khoa ?"

Sở đại phu khẽ "A" lên một tiếng, ngẩn tại chỗ.

Cũng trách nàng phản ứng như . Câu chuyện rẽ hướng quá nhanh, chủ đề chẳng ăn nhập gì với . Nàng đang trong trạng thái đề phòng cao độ... nên việc phản ứng chậm nhịp cũng là điều dễ hiểu. Lạc phu nhân thì buồn thông cảm.

Bà cố chấp cho rằng đó là sự giễu cợt.

Bọn họ đều đang nhạo bà!

Cười nhạo bà là cây độc trái, đẻ nổi một mụn con trai, đành ngậm đắng nuốt cay ôm con của kẻ khác về nuôi. Cười nhạo bà hoang tưởng, sự đến nước mà vẫn còn ôm mộng sinh nở...

Bà hận bọn họ, hận thấu xương tủy!

Thế nhưng, nếu thực sự thể đạt tâm nguyện, chê vài câu thì xá gì? Chỉ cần toại nguyện là !

hận nàng , ôm hy vọng nàng sẽ là vị cứu tinh vớt bà khỏi bể khổ.

"Ta từng danh Sở Hoài Chân Sở thái y, là một bậc thánh thủ trong giới Nữ khoa..."

Nghe đến đây, Sở đại phu mới vỡ lẽ.

Hóa ! Nếu thế thì yên tâm .

Những phiền muộn của Lạc phu nhân, Sở đại phu ít nhiều cũng phong thanh. Những lời tiếp theo bà định , nàng cũng lờ mờ đoán .

Nàng khẽ trút một thở phào, nở một nụ rạng rỡ thực sự.

"Dân nữ tuy tài hèn sức mọn, nhưng tuyệt đối dám ô uế danh tiếng của tiên tổ. Phu nhân tìm dân nữ để khám Nữ khoa ?"

Khi thốt những lời , nàng còn vương chút sợ hãi, khúm núm nào nữa, mà đó là sự tự tin, điềm tĩnh, tựa như nắm chắc phần thắng trong tay.

Trái tim Lạc phu nhân đập liên hồi.

Là thật ! Nàng thể cứu bà! Bà cứu ! Cuối cùng thì...

Bát đĩa bàn tiệc dọn dẹp sạch sẽ, đám ca kỹ cũng thức thời thu dọn nhạc cụ cáo lui. Khu hoa viên rộng lớn giờ đây chỉ còn hai : Lạc phu nhân và Sở đại phu.

Vẫn là bốn bước quen thuộc: Vọng, văn, vấn, thiết.

Trong suốt quá trình khám, đôi môi căng mọng của Sở đại phu luôn mím chặt thành một đường thẳng tắp.

Nàng tuyệt nhiên hé răng nửa lời.

Lạc phu nhân bắt đầu thấy bồn chồn. Tim bà đập nhanh hơn cả lúc nãy, đập đến mức khiến bà nghẹt thở, đập đến mức lợm giọng buồn nôn.

Ngột ngạt, oán hận, và cả sự mệt mỏi, chán chường ập tới.

Chỉ e là kết quả vẫn tồi tệ như cũ, bà một nữa trao nhầm hy vọng .

"Phu nhân đang cầu tự ?"

Lạc phu nhân nhắm nghiền đôi mắt.

Bà khát khao một đứa con trai do chính mang nặng đẻ đau, khát khao đến mòn mỏi con mắt. Khát khao chẳng liên quan gì đến vinh hoa phú quý. Nếu bà sinh con trai, nếu thể rút cạn sạch sành sanh dòng m.á.u trong Lưu Mẫn mà bằng m.á.u của , bà sẵn sàng đem bộ gia sản đổi lấy. Nó là con của phụ nữ khác, liên quan m.á.u mủ gì đến bà ? Bà một kẻ xa lạ chen chân cuộc sống giữa bà và đàn ông bà yêu.

Thấy Lạc phu nhân đáp lời, Sở đại phu đành tự tiếp: "T.ử cung của phu nhân tổn thương quá nặng. Muốn sinh nở thêm nữa... e rằng vô cùng gian nan."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thien-lai/chuong-46.html.]

Lồng n.g.ự.c Lạc phu nhân chỉ khẽ nhói lên một nhịp. Ngoài , chẳng thêm phản ứng nào khác. Thậm chí bà còn vô thức bật .

Chẳng là ảo tưởng hão huyền ? Bao nhiêu năm qua, t.h.u.ố.c thang uống tính bằng xe bò, tác dụng gì ? Số mệnh định sẵn như , cưỡng cầu cũng vô ích.

"Tổ phụ của dân nữ đây từng biên soạn một bài t.h.u.ố.c dưỡng thai, đợi dân nữ..."

"Tốt!" Lạc phu nhân đột ngột lên tiếng, cắt ngang lời Sở đại phu. Bà mỉm : "Ta sẽ chờ tin từ Sở đại phu." Lúc câu , gương mặt bà hằn rõ sự mệt mỏi rã rời.

Sở đại phu là quan sát sắc mặt, hiểu ý nên thêm gì nữa.

Vừa lúc đó, nhũ mẫu bế Lưu Khởi bước . Bà bẩm báo rằng tiểu thư ngủ dậy quấy đòi . Quả nhiên, thấy , Lưu Khởi bèn mếu máo òa , dang hai tay chồm tới đòi bế.

Thấy , Lạc phu nhân vội vàng đón lấy con gái, ôm lòng dỗ dành, đung đưa nhè nhẹ, miệng ngừng lời ngon ngọt.

Phải mất một lúc lâu Lưu Khởi mới chịu nín. Lạc phu nhân vội vàng đặt con xuống. Dù con bé cũng sáu tuổi, phổng phao và khá nặng cân. Một quý phu nhân chân yếu tay mềm như bà bế lâu cho nổi? Lưu Khởi tuy ngoan ngoãn rời khỏi vòng tay , nhưng vẫn chịu buông, một tay níu chặt lấy , ngoan ngoãn tựa đầu bà. Chỉ đôi mắt là chịu yên. Đôi mắt hạnh to tròn, ướt át chớp chớp, tò mò chằm chằm Sở đại phu.

Nhìn con gái, môi Lạc phu nhân bất giác nở nụ . Nụ là thật tâm, chan chứa sự viên mãn. Nói cho cùng, chính đứa con gái liên lụy khiến bà chịu khổ sở. dẫu , bà vẫn yêu thương nó vô điều kiện, một lời oán thán.

"Đứa con gái của tính tình bướng bỉnh lắm, để Sở đại phu chê ."

Sở đại phu vội vàng xua tay: "Dạ ạ. Tiểu thư đang độ tuổi ngây thơ, hoạt bát, đáng yêu như là phúc phần lớn lao đó phu nhân."

Vị tiểu thư "ngây thơ, hoạt bát" bỗng nhiên giật giật gấu áo , kiễng gót chân cố rướn tới tai .

"Con thế?"

Lạc phu nhân hỏi, cúi xuống.

Lưu Khởi thì thầm to nhỏ tai . Nghe xong, bà liền bật trêu con: "Muốn tìm cha thì cứ thẳng , việc gì cái bộ dạng bí hiểm ?"

Bị lật tẩy, cô bé phụng phịu vui, hừ một tiếng mặt chỗ khác.

Lạc phu nhân dắt tay Lưu Khởi, sang mỉm với Sở đại phu: "Ta mà, con bé bướng lắm, chẳng dám đắc tội với nó . Nên giờ đành đưa nó tìm lão gia nhà . Phải để Sở đại phu một , mong cô nương lượng thứ. Sở đại phu cứ an tâm ở phủ, phiền cô nương lưu tâm chăm sóc cho nha của chúng . Nếu đám hạ nhân điều gì thất kính, xin cô nương cứ thẳng với ."

Sở đại phu vội vàng đáp lời dám, khom cung kính: "Những lời phu nhân dặn dò, dân nữ xin ghi tạc trong lòng. Phu nhân cứ bận việc ạ, cần bận tâm đến dân nữ."

Lạc phu nhân mỉm gật đầu, dắt tay Lưu Khởi tìm Lưu Thận.

Lạc phu nhân khỏi, Sở đại phu cũng chẳng thiết tha nán hoa viên. Nàng rảo bước ngoài, tiện tay kéo một tỳ nữ , xưng danh tính yêu cầu dẫn đường về Quảng Ích Đường.

Lúc trời độ giờ Mùi. Tiết chớm thu, cái nóng đổ lửa vẫn còn vương vấn. Ánh nắng rát bỏng khiến cây cỏ héo rũ, vạn vật uể oải, cả đất trời chìm trong một bầu khí tĩnh mịch, oi ả.

Gian phòng phụ ở Quảng Ích Đường nơi Ngô Thanh Ngọc túc trực càng tĩnh lặng đến lạ thường.

Thiện Lai li bì giường, Lưu Mẫn trầm ngâm cạnh đó, còn Ngô Thanh Ngọc thì đang quỳ lạy bức tượng Quan Âm bằng gỗ nhỏ nhắn đặt ngay ngắn giữa bàn thờ.

Khung cảnh yên bình, thanh tịnh đến mức Sở đại phu nỡ bước phá vỡ. Nàng chỉ lặng lẽ ngoài cửa. Cũng may là nàng đến đúng lúc. Vừa tới nơi thì một nha hớt hải chạy đến mời Lưu Mẫn lên tiền sảnh tiếp khách.

"Chu lão gia ở Quốc T.ử Giám, vốn là khách quen của phủ, quan hệ thiết với Lão gia nhà . Hôm nay ngài đến bàn việc với Lão gia, thiếu gia lên kinh nên gặp mặt một chút. Lão gia bèn sai gọi thiếu gia lên."

Tình thế né cũng chẳng xong, Lưu Mẫn đành cau mày, miễn cưỡng bước theo nha .

Thấy Sở đại phu bước , Ngô Thanh Ngọc vội ngừng việc tụng niệm. Bà nhiệt tình mời Sở đại phu , luống cuống rót , mở tủ lấy bánh trái quả hạt, vồn vã mời mọc.

Ngô Thanh Ngọc dọn món nào, Sở đại phu cúi đầu cảm tạ món đó. Cảm tạ xong, vẫn kịp nhấp môi, bánh trái chỉ cầm tay.

"Không vội, để xem tình hình cô nương thế nào ."

"Cô nương " đương nhiên là chỉ Thiện Lai.

"Bắt mạch thì thấy bệnh tình thuyên giảm nhiều ."

"Thật ? Thế thì quá !"

giọng cất lên của Ngô Thanh Ngọc.

Sở đại phu và Ngô Thanh Ngọc đồng loạt đầu cửa. Đứng đó là một cô nương trẻ tuổi, ăn vận theo lối tỳ nữ, tay vịn khung cửa, nét mặt rạng rỡ tươi .

Sở đại phu , Ngô Thanh Ngọc cũng thấy lạ lẫm, nên cả hai đều vội lên tiếng.

Nhận sự lúng túng của họ, cô nương bước , với Ngô Thanh Ngọc: "Ma ma nhận cháu ? Cháu là Lục Dương, hầu hạ trong phòng thiếu gia đây ạ. Hôm chúng gặp mà."

Nghe cô nhắc , Ngô Thanh Ngọc mới sực nhớ . , từng chạm mặt. Bà vội vã mời : "Cô nương qua đây việc gì ?"

Lục Dương liếc về phía chiếc giường: "Cháu đến thăm Thiện Lai ."

Thực nàng sang thăm từ lâu, nhưng ngặt nỗi công việc ngập đầu, dứt . Giờ mới rảnh tay một chút, nàng bèn ba chân bốn cẳng chạy ngay sang đây.

Lục Dương đến thăm Thiện Lai, kéo ghế xuống lân la trò chuyện với Ngô Thanh Ngọc, và đương nhiên bỏ qua Sở đại phu.

Nữ đại phu là chức nghiệp hiếm thấy, Lục Dương đầu tiên diện kiến nên vô cùng ngưỡng mộ. Nàng tuôn một tràng lời lẽ tâng bốc Sở đại phu, ngượng ngùng nhờ Sở đại phu xem giúp mắc chứng bệnh gì , tại mỗi đến kỳ kinh nguyệt đau bụng dữ dội, tưởng c.h.ế.t sống . Sở đại phu nhiệt tình đồng ý ngay, bảo nàng chìa tay để bắt mạch.

Sau vài lời dặn dò, sự nể phục của Lục Dương dành cho Sở đại phu tăng thêm vài bậc.

Sở đại phu kê cho Lục Dương một toa thuốc: "Muội cứ uống t.h.u.ố.c . Ít hôm nữa sẽ khám cho . Cứ tin , chắc chắn sẽ khỏi bệnh."

Cầm đơn t.h.u.ố.c tay, Lục Dương xúc động rưng rưng: "Thế gian quả thực những như Sở đại phu thì mới cứu rỗi chúng sinh! Cái căn bệnh khó hành hạ bao năm nay, nhưng chẳng bao giờ dám khám... Bắt kể những chuyện tế nhị đó với đám nam nhân, thà c.ắ.n răng chịu đựng cho xong! May mà hôm nay gặp ngài! Vì ngài chọn theo nghiệp y ?"

Lục Dương vốn là hoạt ngôn, nay thêm lòng ngưỡng mộ ngút ngàn dành cho Sở đại phu, nên cái miệng cứ tía lia hỏi han ngớt.

Sở đại phu tính tình đôn hậu, hiền hòa, ai hỏi gì cũng từ tốn giải đáp, hề tỏ bực bội. Nhờ thế, Lục Dương và Ngô Thanh Ngọc mới tường tận lai lịch của vị nữ y . Tên đầy đủ của nàng là Sở Thanh Đại, tên một vị t.h.u.ố.c đông y. Cái tên do chính tổ phụ nàng ban cho. Khi nàng cất tiếng chào đời, tổ phụ đang kê đơn thuốc. Cha nàng chạy báo tin mừng và xin ông ban cho đứa cháu gái một cái tên. Tổ phụ cúi xuống tờ đơn t.h.u.ố.c xong, thấy vị t.h.u.ố.c "Thanh Đại", bèn lấy luôn tên cho cháu.

mệnh của Sở Thanh Đại hẩm hiu. Mới bốn tuổi, cha đều bạo bệnh qua đời, nàng đành nương tựa tổ phụ. Tổ phụ thương nàng thì thương, nhưng thiên vị các em họ của nàng hơn. Bởi trong mắt ông cụ, nữ nhi sánh bằng cháu đích tôn nối dõi tông đường. Ông dốc lòng truyền thụ y thuật cho các cháu trai, còn nàng thì giao cho bà v.ú dạy thêu thùa may vá. Sở Thanh Đại cam chịu, ném phăng kim chỉ, thề sẽ vượt mặt tất cả đám em họ để chứng minh cho tổ phụ thấy tài năng của . Đáng tiếc, ngày đó sẽ vĩnh viễn bao giờ đến. Khi nàng lên sáu, tổ phụ chìm giấc ngủ và bao giờ tỉnh nữa.

Đám chú bác trong nhà là những kẻ bất hiếu, chỉ ăn tàn phá hại. Các em họ cũng chẳng gì. Tổ phụ xuống, cái gia đình vốn bề thế bỗng chốc tan đàn xẻ nghé. Tranh giành nhà cửa, cướp đoạt bí kíp y thuật, thậm chí lao đ.á.n.h vỡ đầu chảy m.á.u ngay linh cữu ông cụ. Nhà cửa đem bán, y quán gia truyền cũng đổi chủ. Tội nghiệp nhất là Sở Thanh Đại. Trong lúc chia gia tài, phần đáng lý thuộc về cha quá cố của nàng tước đoạt sạch sẽ. Chẳng ai cho nàng một đồng cắc, cũng chẳng ai thèm cưu mang. Cuối cùng, một bạn cũ của cha nàng vì động lòng thương xót nhận nuôi nàng, cho nàng một chốn dung qua ngày. Cha nuôi cũng nàng học nữ công gia chánh, nhưng nàng kiên quyết chối từ. Nàng thề trở thành một đại phu, dẫu trần ai khoai củ đến cũng bằng . Nàng giành thở, giành thể diện cho chính .

Sở Thanh Đại kể chuyện rưng rưng xúc động, những cũng cuốn dòng cảm xúc, tâm hồn thổn thức theo từng lời kể. Chính vì quá mải mê với câu chuyện, mà tiếng đập giường thùm thụp của Thiện Lai chẳng ai màng để ý.

 

 

Loading...