Thiện Lai - Chương 43

Cập nhật lúc: 2026-02-28 07:39:01
Lượt xem: 74

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hình như nàng đổ bệnh thật .

Nàng , hai gò má ửng đỏ rực, qua tưởng như tươi tắn. Thế nhưng, đôi môi nàng khô khốc nứt nẻ, thần sắc tiều tụy, ý thức lơ mơ tỉnh táo.

Việc nàng ngã bệnh âu cũng là điều dễ hiểu.

Mặc bộ áo mỏng tang, phơi trong cái lạnh giá của đêm thu suốt ngần thời gian.

Lưu Mẫn rướn , vươn tay đặt lên trán nàng.

như dự đoán, nóng hầm hập như hòn than.

Nàng đổ bệnh là vì .

Lòng Lưu Mẫn tràn ngập sự áy náy khôn tả.

Đôi mày cau chặt , thẳng lên, sang căn dặn bên cạnh: "Mau mời đại phu."

Cảnh tượng T.ử Du thấy cũng giống hệt Lưu Mẫn. Nàng thừa hiểu chuyện gì đang xảy , dám chần chừ nửa khắc, vội vã sải bước . bước chân khỏi gian phòng phụ, giọng của Lưu Mẫn dội theo từ phía .

"Phải mời bằng danh y giỏi nhất, cấm dẫn mấy gã lang băm lang vườn về đây."

Làm nô tỳ, cái quyền lưng chuyện với chủ tử. Dù chỉ là đáp một tiếng "Vâng", nàng cũng xoay hẳn , đối diện để trả lời. Trả lời xong chữ "Vâng" , xoay thêm nữa.

là xoay như chong chóng.

một khi bước khỏi gian phòng phụ, nàng chẳng cần đích chạy đôn chạy đáo nữa. Việc chạy vặt kẻ lo.

"Ngươi chạy sang Di Hòa Đường, tìm Phương thẩm hầu hạ phu nhân. Báo với thẩm là Thiện Lai cô nương bên viện đang ốm nặng, nhờ thẩm bẩm báo với phu nhân."

Cô nha lời, vội vã vứt cây chổi xuống đất, co cẳng chạy .

T.ử Du lộn trở gian phòng phụ, bẩm báo với Lưu Mẫn: "Bẩm thiếu gia, nô tỳ sai mời đại phu ạ." Tiếng thì thầm nho nhỏ vang lên, nhưng dường như với nàng . Không kìm sự tò mò, nàng he hé mắt lén. Đập mắt là cảnh thiếu gia nhà nàng đang thõng vai bên mép giường, ghé sát mặt thì thầm to nhỏ với đang liệt giường.

Hai đứa nhóc vắt mũi sạch, trông cũng dáng uyên ương phết đấy chứ.

T.ử Du thấy lồng n.g.ự.c bí bách, ngột ngạt khó tả. Hai kẻ đúng là trời sinh một cặp. Đều mang nhan sắc khuynh thành, tình ý với . Đã thế tuổi đời còn trẻ. Quãng đời phía còn dài đằng đẵng, chặng đường đồng hành còn kéo dài hàng chục năm, vinh hoa phú quý bủa vây... Y hệt như mấy tuồng tích sân khấu, thanh mai trúc mã, trai tài gái sắc. Cho dù thiếu gia rước chính thất phu nhân về thì vị trí của con nha trong tim ngài vẫn là một sự tồn tại đặc biệt, ai thể thế... Nàng loại thâm độc, thấy khác hạnh phúc đ.â.m ghen ăn tức ở. Nàng đương nhiên mong những kẻ tình sẽ trở thành quyến thuộc. Hơn nữa, xuất của hai đều là phận nô tỳ. Con ranh đó khác nàng , là loại sinh mang kiếp nô tài, mà là kẻ lỡ bước phong trần. Chắc hẳn nó nếm mật gai, chịu đựng vô vàn tủi nhục... nghĩ đến cũng thấy tội nghiệp.

còn nàng , chẳng lẽ nàng tội nghiệp ?

Cuộc sống của nàng cũng dễ dàng gì.

Thế nên cũng chẳng thể oán trách nàng . Muốn đóng vai phản diện thì cứ đóng thôi. Người , trời tru đất diệt, đạo lý trong kịch cũng rả suốt đấy thôi.

Nghĩ thông suốt điều , lòng nàng nhẹ nhõm hẳn. Khuôn mặt giãn , nở một nụ tươi tắn. Nàng xăng xái lăng xăng phục dịch: nào là bưng nước ấm, lấy khăn ướt, đun canh gừng... Miệng thì ngừng phàn nàn bọn hầu chạy việc chậm chạp, trách đại phu đến trễ. Tóm là múa may cuồng, sức thể hiện mặt chủ tử.

Mặc cho nàng huyên náo ồn ào đến mấy, vị chủ t.ử đáng kính vẫn thèm liếc mắt nàng lấy một . Hắn chỉ dán chặt ánh mắt cô nương đang giường. Thấy khuôn mặt nàng mỗi lúc một đỏ lựng, ý thức ngày càng mờ mịt, gọi mãi cũng phản ứng...

Tim đau thắt . Nàng vì nông nỗi ... Sao đại phu còn tới? Phải đợi đến bao giờ nữa? Cứ kéo dài thêm một phút, nàng chịu đựng sự hành hạ thêm một phần...

Hắn thể yên thêm nữa, cứ bứt rứt yên. Phải gì đó cho nàng mới . gì đây? Hắn thấy thật bất lực, chỉ trơ bên giường, đầu óc trống rỗng, hoang mang tột độ.

Từ ngoài cửa vọng tiếng động xôn xao. T.ử Du dỏng tai lên ngóng, dường như tiếng nha bẩm báo phu nhân giá lâm. Nàng giật thót tim, mặc kệ việc trong phòng, ngoắt , co cẳng chạy ngoài. Ra đến nơi, quả nhiên thấy bóng dáng Lạc phu nhân, nàng vội vàng quỳ xuống hành lễ thỉnh an.

Lạc phu nhân vẫn còn nhớ mặt T.ử Du, bà khẽ mỉm hiền từ, gật đầu chào hỏi.

Được chủ t.ử ban cho thể diện lớn đến , T.ử Du sướng rơn cả . Nàng định thừa thắng xông lên, lân la bắt chuyện với chủ tử. kịp mở lời, Lạc phu nhân ngoảnh mặt , rảo bước nhanh về phía trong phòng.

Gian phòng phụ tối tăm, chật hẹp tuềnh toàng. Lạc phu nhân vốn dĩ là cao quý, thường ngày nếu là cung điện nguy nga thì tuyệt đối bước chân . Vậy mà hôm nay bà chẳng hề tính toán chi li, ngập ngừng lấy một giây, thẳng trong gian phòng, hề lộ nửa phần bất mãn. Giọng điệu của bà khi hỏi han cũng vô cùng dịu dàng, ấm áp: "Sao tự nhiên ốm thế ? Có đám hạ nhân ở đây ăn tắc trách, hầu hạ chu đáo ? Ta tin nóng ruột như lửa đốt, vội vàng sai mời Tề thái y . Liên Tư, con cứ bình tĩnh, đừng quá lo lắng."

Có lo lắng , vốn dĩ chẳng liên quan gì đến bà. nhọc công đến tận nơi thì cũng ứng phó cho t.ử tế.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thien-lai/chuong-43.html.]

bước cửa lập tức lên tiếng. Lưu Mẫn chỉ cúi đầu hành lễ, im lặng lắng . Lời bà là nhắm , thể đáp . Hơn nữa, danh nghĩa bà là của . Đáng lẽ chủ động đến Di Hòa Đường thỉnh an bà từ sớm, đằng chần chừ , để bà đích đến tận nơi thăm hỏi. Việc thực sự vô cùng thất lễ. Hắn bèn khom , hạ giọng kính cẩn đáp: "Đa tạ thái thái quan tâm, thái thái vất vả . Con thấy trong uể oải, mệt mỏi, nên sáng nay dậy muộn. Đến giờ vẫn qua Di Hòa Đường thỉnh an thái thái, đó là tội tày đình. Nay phiền thái thái chinh đến tận đây, tội càng thêm chồng chất, khiến lòng con vô cùng hoang mang, sợ hãi."

Hắn quyết tâm coi bà là dưng nước lã, nên lễ nghi phép tắc đều tuân thủ một cách cứng nhắc, cẩn trọng, cốt để vạch rõ ranh giới, ai phạm đến ai. Lạc phu nhân thấu hiểu nội tâm của . Thấy cư xử cung kính, lễ phép, bà đinh ninh rằng thằng bé hề ác cảm thù địch gì với . Bà tin chắc rằng về lâu về dài, hai con sẽ tìm tiếng chung, chung sống hòa thuận. Nghĩ đến đó, bà vô cùng hoan hỉ và mãn nguyện. Bà chớp lấy cơ hội để đổ thêm dầu lửa, khẳng định tấm chân tình của dành cho .

"Nói gở gì thế con! Ta đương nhiên con đường vất vả. Chuyến dài nhọc nhằn thế , lớn còn chịu thấu, huống hồ chi là con? Thương con tuổi còn nhỏ mà nếm trải sương gió, xót xa đến đứt ruột đứt gan đây ! Con ngoan của , chúng là mẫu t.ử tình thâm, tình cảm sâu nặng nhường nào, câu nệ mấy cái tiểu tiết sáo rỗng ? Con là độc đinh của gia tộc , trọng trách gánh vác môn đình đều đặt cả lên vai con. Ai nấy đều đặt trọn kỳ vọng con, bắt con học hết thứ đến thứ khác, từ khi còn bé xíu, cứ coi con như sắt bằng... Ta xót xa cho con, nên mới thế nào mới là nhất cho con. Khổ nỗi chỉ là phận nữ nhi tầm thường, chữ nghĩa chẳng bao nhiêu, con đường học vấn thể giúp sức gì cho con, chỉ lo liệu chăm sóc những việc vặt vãnh. Con ngoan của , bọn trẻ các con luôn thiếu ngủ, thèm ngủ. Con luôn kính trọng thì mấy cái lễ nghi thỉnh an buổi sáng ý nghĩa gì? Ta thà để con dành thời gian đó mà ngủ nướng thêm một lúc! Tình mẫu t.ử thiêng liêng, gặp mặt thì vẫn luôn chủ động đến thăm con thôi!"

Tình mẫu t.ử thiêng liêng, ôi dào!

Nghe những lời đó, Lưu Mẫn cảm thấy vô cùng ngột ngạt. Tình cảm ruột thịt cũng chỉ đến thế là cùng. Lạc phu nhân đối xử t.ử tế với như , đáng lẽ thấy ơn mới đúng. Thế nhưng là kẻ điều, từ chối lòng của bà. Tệ hại hơn nữa là, chỉ chối từ trong tư tưởng chứ hề bày tỏ rõ ràng, khiến bà tiếp tục nuôi hy vọng hão huyền. Hắn để bà hao tâm tổn trí vì , quả thực là hành vi đê tiện, bỉ ổi. Kẻ nào còn chút lương tâm thì cũng cảm thấy hổ thẹn.

Ngay cả những lời lẽ xã giao sáo rỗng, cũng thốt nên lời.

Người đang giường bỗng bật một tiếng rên rỉ mơ hồ, đứt quãng, xen lẫn sự đau đớn khó tả. Tiếng rên thu hút sự chú ý của trong phòng.

Lưu Mẫn tưởng nàng sắp tỉnh, vội vã nhoài tới gần xem xét. Thấy nàng vẫn nhắm nghiền hai mắt, bắt đầu quýnh lên. Càng lúc càng hoảng loạn, mất bình tĩnh, đưa tay lay mạnh nàng: "Tỉnh ! Mau tỉnh !"

Lay mãi mà vẫn bất động, chẳng phản ứng gì.

Thế thì nguy to ! Trán nàng nóng ran như lửa đốt, lỡ sốt hỏng cả não thì tính ? Hắn tiếp tục hoảng hốt, đầu óc rối tung rối mù. Tay sức vung vẩy, bất chấp hậu quả, như thể chỉ cần đ.á.n.h thức nàng tỉnh dậy, dù nàng gãy xương đứt gân cũng màng.

Bộ dạng điên cuồng, mất trí của khiến trong phòng phát khiếp.

Lạc phu nhân chứng kiến cảnh tượng cũng lạnh sống lưng. Bà sợ tổn thương bệnh thật sự. Nhìn con bé đang sốt li bì, hành hạ đến mức như một con búp bê vải rách, một chút sức sống, bà vội vàng giang tay kéo : "Dừng tay! Liên Tư, con mau dừng tay , thể thế !" Đồng thời, bà ngoài cửa gào thét: "Đám vô dụng các ngươi! Tàn phế hết ? Tề thái y vẫn tới!"

May , dứt lời gào thét, từ bên ngoài tiếng đáp vội vã: "Tới ! Đại phu tới ạ!"

Mọi nhanh chóng rước đại phu . Các vách ngăn trong gian phòng phụ mở toang, ánh sáng ùa xua tan sự u ám. Tề thái y trao đổi vài câu khách sáo với Lạc phu nhân, xuống chiếc ghế đẩu đặt cạnh giường, bắt đầu thể hiện y thuật của .

Đại phu xuất hiện, Lưu Mẫn lập tức lấy bình tĩnh. Hắn nép sang một bên, gào thét, chỉ lồng n.g.ự.c là phập phồng dữ dội.

Tề thái y rụt tay khỏi mạch của bệnh, Lưu Mẫn lập tức cất tiếng hỏi: "Nàng ?"

Trên đường , Tề thái y kịp dò la tin tức, rõ đây là vị thiếu gia độc nhất vô nhị của Lưu phủ. Thấy đặt câu hỏi, ông dám chậm trễ. Đứng dậy, chắp tay vòng quyền, ông đáp lời: "Cô nương chỉ là nhiễm phong hàn. Thời tiết dạo chuyển lạnh, tà khí xâm nhập cơ thể, mất cân bằng âm dương. Bệnh tình vốn dĩ gì nghiêm trọng. Ngặt một nỗi cơ thể cô nương suy nhược, khí huyết hư hao, nên dẫu là bệnh nhẹ nhưng khi bùng phát vô cùng dữ dội. Tuy nhiên thiếu gia cũng cần quá lo lắng. Chỉ cần uống hai thang t.h.u.ố.c là bệnh tình sẽ thuyên giảm ngay." Nói xong, ông sang xin giấy mực để kê đơn.

T.ử Du nhanh nhảu mời Tề thái y gian ngoài , sai chuẩn đầy đủ bút nghiên giấy mực hầu hạ ông phương thuốc.

Nét chữ Tề thái y bay bướm như rồng bay phượng múa, loáng cái thành một bài thuốc: “Cứ sắc uống theo đơn , chẳng bao lâu sẽ khỏi bệnh."

phương t.h.u.ố.c trong tay, Lạc phu nhân lập tức sai bốc thuốc. Sắp xếp xong xuôi, bà sang dăm ba câu chuyện vãn với Tề thái y, sai tiễn ông về.

Tề thái y khỏi, Lưu Mẫn trở về gục bên mép giường.

Hành động thực sự vô cùng thất lễ, bởi lẽ Lạc phu nhân vẫn còn đang sờ sờ ở đó. Hắn những lời chuẩn đoán của Tề thái y cho rối trí. Cơ thể suy nhược ư? Đương nhiên là suy nhược . Ở Bình Thành sức khỏe nàng chẳng gì, trải qua cơn ác mộng đau thương tột cùng. Nỗi đau mất cha nguôi ngoai, lập tức lên đường rong ruổi. Tâm trí sầu muộn, thể xác rã rời, nội ngoại công kích, đổ bệnh cho ? Lại thêm cái tội nhiễm sương lạnh trong đêm. Ngoài việc phụ nàng qua đời do gây , thứ khác đều là của . Hắn quả thực tội với nàng.

Về phía Lạc phu nhân, vì luôn coi Lưu Mẫn là con trai ngoan của , nên khi thấy mất kiểm soát, bà chỉ nghĩ đơn giản là thằng bé là trọng tình trọng nghĩa. Bà tuyệt nhiên mảy may nghi ngờ việc ngó lơ sự hiện diện của . Miễn là bà , bà luôn là phụ nữ tâm lý và thấu hiểu lòng nhất trần đời.

Bà vẫn đó, lên tiếng an ủi: "Thôi nào, đừng lo lắng quá. Chẳng Thái y , gì nghiêm trọng , uống t.h.u.ố.c là khỏi. Chỉ tội nghiệp con bé, mấy ngày tới sẽ chịu chút cực khổ thôi..." Xuất phát từ sự ưu ái dành cho Lưu Mẫn, Lạc phu nhân cũng khá xem trọng Thiện Lai. xem trọng đến mấy, suy cho cùng Thiện Lai cũng chỉ là một con nha thấp hèn. So với Lưu Mẫn, nàng chẳng là cái thá gì. Mọi toan tính của Lạc phu nhân đều xoay quanh lợi ích của Lưu Mẫn.

"Nó ốm , ở đây nữa thì tiện. Lỡ lây bệnh cho con thì phiền phức to. Đáng lẽ chuyển nó ngoài, bao giờ khỏe hẳn mới cho về. dẫu nó cũng là của con, nể mặt mũi con một chút..." Lạc phu nhân khẽ mỉm : “Cứ tìm một chỗ trống trong phủ sắp xếp cho nó ở tạm . À... chỗ Mai Ổ hình như còn hai gian phòng trống đấy, dời nó qua đó !"

Sự việc diễn hợp tình hợp lý. Đây chính là mục đích T.ử Du nhắm tới khi bẩm báo sự tình với Lạc phu nhân. Nàng chỉ mong Lạc phu nhân lệnh đuổi con tiện tì . Thế nhưng Lưu Mẫn đồng tình.

Nàng vì nông nỗi , nỡ bỏ mặc nàng? Ở gần đây còn tiện bề bề chăm sóc, chứ chuyển qua tận Mai Ổ... Ai mà cái Mai Ổ đó ở cái xó xỉnh khỉ ho cò gáy nào! Xung quanh một bóng hầu hạ, lúc nàng khát nước uống một ngụm cũng chẳng ai bưng!

Lạc phu nhân, kế của , mở lời phán quyết, nếu ngoan cố chống đối...

Thiện Lai là một phần quan trọng trong lòng . Nàng đang lâm trọng bệnh, thể khoanh tay . Hắn thể mang tính mạng của nàng trò đùa.

Lời từ chối trực trào môi thì một giọng già nua, khàn đặc bất ngờ vang lên: "Phu nhân quả là Bồ Tát sống giáng trần, rủ lòng thương xót nó, đó là phúc phận ba đời của con bé nha . Lão nô xin mặt nó khấu đầu tạ ơn phu nhân! Thưa phu nhân, lão nô chỉ là kẻ vô dụng, Lão gia và phu nhân chê bai, cho phép nương nhờ trong phủ, trong lòng... thực sự vô cùng hổ thẹn! Lão nô gì để báo đáp ân tình biển trời của Lão gia và phu nhân. Nay cơ hội đến tay, lão nô quyết thể bỏ lỡ. Xin phu nhân cho phép con bé dọn đến ở chung với lão nô. Lão nô sẽ dốc lòng chăm sóc nó, để đền đáp tấm lòng nhân từ của phu nhân!"

 

 

Loading...