Thiện Lai - Chương 4

Cập nhật lúc: 2026-02-24 11:49:20
Lượt xem: 213

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lưu Mẫn cất tiếng chào đời tháng Tư mùa hạ. Tháng Hai năm , phụ vinh hiển Hoàng thượng đích chấm đỗ Thám hoa chốn điện tiền.

Tin mừng theo khoái mã phi báo về tận Bình Thành. Khắp các ngả đường phố xá đông nghịt qua , tiếng chiêng trống khua vang trời. Dòng chen vai thích cánh tấp nập như trẩy hội. Ánh hào quang rực rỡ thuở , dẫu mười năm nhắc vẫn khiến nhớ như in, ai nấy đều say sưa bàn tán. Một đứa trẻ sinh mang theo niềm hân hoan rạng rỡ, như dệt gấm thêu hoa, muôn kỳ vọng. Hắn cũng phụ lòng mong mỏi, là một mụn cháu trai đích tôn nối dõi. Thế nhưng, mẫu sinh may khó sản.

Hai ngày một đêm vật vã vắt kiệt giọt m.á.u cuối cùng của . Bà buông tay lìa đời, để một sinh linh bé bỏng yếu ớt.

Lão phu nhân nhà họ Lưu, tức chồng của nữ nhân đáng thương khuất, cũng là tổ mẫu của đứa trẻ tội nghiệp chào đời tự ôm lòng nỗi dằn vặt khôn nguôi. Bà cho rằng bản gánh vác trách nhiệm to lớn bi kịch . Thế nên, như một cách để chuộc , bà trút cạn tâm can để yêu thương đứa cháu ruột thịt mồ côi , bù đắp luôn cả phần tình cảm từ khuất. Có một con trai đỗ đạt Thám hoa, đương nhiên bà thừa cách nuôi dạy một đứa trẻ trở nên kiệt xuất. chọn cách chiều chuộng mù quáng. Vì áy náy, vì nỡ, bà dốc sức thỏa mãn yêu cầu của cháu đích tôn, thậm chí lúc nào cũng nơm nớp lo sợ cho như thế vẫn là đủ.

Lưu Mẫn lớn lên chẳng nét nào giống phụ . Dung mạo phần lớn kế thừa từ mẫu , mang nét nhu hòa uyển chuyển xen lẫn vẻ thanh tú sáng ngời. Về tính khí, tự thành một phái riêng biệt, chẳng mảy may giống cha mà cũng chẳng chút nào giống . Đừng là so với song phụ mẫu, ngay cả trong lịch sử trăm năm lập thế của Lưu gia, một kẻ mang tính nết như cũng là độc nhất vô nhị.

Hắn đúng chuẩn là một vị thiếu gia bệ vệ. Hầu như tất cả trong Lưu phủ đều xoay quanh mà sống, nhưng vẫn thường xuyên hậm hực cáu kỉnh. Hắn luôn vì những chuyện lông gà vỏ tỏi mà phát hỏa, cứ mặc định rằng đời quá nhiều thứ chẳng thuận theo ý . Hắn cảm thấy tủi vô cùng, dẫu khác răm rắp tuân theo lời nhất nhất, vẫn chẳng lòng. Hắn tuyệt đối loại chịu hạ tủi , nên nào cũng là hầu kẻ hạ uốn để chiều chuộng .

Đây rành rành là mầm mống của kẻ phá gia chi tử. Tần lão phu nhân chẳng bận tâm, đúng hơn là bà nhận . Trong mắt bà, đứa cháu đích tôn bảo bối điểm nào cũng thập thập mỹ.

Tướng mạo phi phàm, khí chất thanh linh, thêm trí tuệ thông minh xuất chúng, học gì hiểu nấy. Phàm là từng tiếp xúc với , ai là hết lời khen ngợi. Đành rằng tính nết chút ngang tàng ngoan cố, nhưng bản vốn chẳng ưa ngoài la cà, chỉ loanh quanh luẩn quẩn chốn nội vi thư phòng. Hắn quậy phá chút đỉnh cũng chẳng phương hại đến ai. Hơn nữa, đối nhân xử thế bên ngoài vẫn giữ chừng mực tiến thoái rõ ràng. Dẫu phần lớn là vì luôn tự phụ bản cao giá hơn , lười biếng chẳng buồn để mắt tiếp lời, nhưng chung quy vẫn đ.á.n.h mất lễ nghi phép tắc. Thêm nữa, cam tâm tình nguyện quậy phá trong phủ cũng là vì gần gũi tổ mẫu. Hắn chỉ nũng ở nhà, chỉ quấn quýt bên bà, đó chẳng là mảnh hiếu tâm chân thành của ? Chính vì thế, Tần lão phu nhân càng vui vẻ dung túng cho quậy phá tung trời.

Nói Lưu Mẫn là , thật cũng là do Tần lão phu nhân thiên vị mù quáng. Bởi lẽ thỉnh thoảng cũng chịu phát tâm từ bi, phút chốc biến thành một kẻ thấu tình đạt lý đến lạ lùng. Ví dụ như ngay lúc .

"Lão thái thái ban cho nó bao nhiêu bạc? Dù là bao nhiêu, cứ cho nó về nhà . Phụ nó đang bạo bệnh liệt giường, thể để hai cha con họ chia lìa cốt nhục? Thử đổi là con xem, bắt con xa rời lão thái thái, khác nào lấy mạng con, con sống cho nổi, còn tâm trí mướn thuê cho khác?"

Trước nay, Tần lão phu nhân luôn đáp ứng đòi hỏi của Lưu Mẫn, hơn nữa còn gật đầu vô cùng sảng khoái. Thế nhưng , bà chọn cách trầm mặc.

Trái tim Thiện Lai như ai đó thóp , treo lơ lửng trung. Nàng cần tiền để cứu mạng cha, chỉ cần đưa tiền cho nàng, nàng cam tâm trâu ngựa, điều nàng sớm đả thông tư tưởng. Thế nhưng, nếu như cơ may, nàng vẫn tiền giữ tôn nghiêm. Nàng nào thiết tha gì vinh hoa phú quý chốn Lưu phủ, chẳng lưu kẻ nô bộc mất tự do, còn chuyện lẽ thì càng tồi tệ hơn cả nô tỳ... Nàng thà về chốn núi rừng hoang vu thái rau chăn vịt còn hơn. Đương nhiên nàng hiểu, ăn đồ của khác là trái đạo lý, nên nàng sẽ coi đây là mượn, dẫu mai cày cuốc trả gấp đôi, gấp mười nàng cũng cam lòng! Nàng tuyệt đối phường vô ơn bạc nghĩa.

Nàng sắp đến nơi . Nàng khao khát trút hết tâm can, mượn dòng nước mắt mà giãi bày. Rằng nàng nguyện kiếp trả nợ gấp mười, về nhà ngày ngày thắp nhang quỳ lạy tượng Bồ Tát, cầu xin Người ban phước cho những ân nhân bụng nơi đây, cầu cho lão phu nhân trường thọ vô biên, Lưu phủ phúc lộc dồi dào...

, nàng , cũng chẳng hé răng một lời. Bởi sâu thẳm trong cốt cách, nàng là một cô gái mười phân vẹn mười lòng tự tôn. Nàng bao giờ hạ cầu xin ai điều gì, nàng thấy thế là mất mặt. Người khác sốt sắng dâng đồ đến tận tay, nàng cũng thẳng thừng cự tuyệt. Nàng luôn giữ bộ dạng tĩnh mịch, trầm mặc, ai hỏi thì , lúc hỏi nàng cũng chẳng buồn cất lời.

Ngày mới về quê, dân làng thấy nàng xinh xắn nhu thuận nên đỗi yêu mến, đám trẻ con bất kể trai gái đều thích xúm xít chơi cùng nàng. Chúng còn tị nạnh xem ai với nàng hơn. lâu dần, ai nấy đều nhận nàng đối đãi với chẳng chút vồn vã, lạnh lùng cứng nhắc như một tảng đá ủ ấm nổi. Cứ thế, dần xa lánh nàng. Dù còn ai tìm đến, nhưng những lời đàm tiếu bủa vây nàng thì chẳng hề vơi bớt. Kẻ lời xuôi tai thì bảo nàng tính tình chất phác mộc mạc, do gặp đại nạn nên tâm tính e sợ. Kẻ ác miệng thì dè bỉu nàng bộ tịch, thanh cao rởm đời, khinh miệt nhà quê, mới sống sung sướng dăm bữa quên mất phận, hiểu cái đạo lý "phượng hoàng sa cơ chẳng bằng gà què". Huống hồ nàng nào phượng hoàng, thế mà dám lên mặt cao mặt phụ lão hương . Những lời mỉa mai nàng đều lọt tai cả, nhưng tuyệt nhiên từng lên tiếng biện bạch lấy nửa lời. Nàng thấy cần thiết. Nàng vốn chẳng màng, ai quấy rầy càng , càng thêm thanh tĩnh. đôi lúc từ xa đám trẻ nô đùa rượt đuổi, trong lòng nàng cũng dâng lên một nỗi cô đơn trống trải khó tả. Song nếu bắt nàng bước tới hòa nhập cùng bọn chúng, nàng chẳng tài nào nổi. Những lúc một bóng , nàng cũng thẫn thờ suy ngẫm, chăng bản thực sự đang giả vờ thanh cao.

Nàng hai chữ "thanh cao" cho khổ sở. Giờ bắt nàng hạ cầu xin , còn là một yêu cầu đường đột quá đắt, nàng mở miệng cho cam? Chỉ vì mà tự dưng cho nàng vay tiền ? Lời gió bay, hai môi chạm dăm ba cái là thốt những lời bùi tai như "trả gấp mười ", nhưng nàng đào chừng tiền mà trả?

Ngay chính bản nàng còn do dự, gì đến ngoài. Nàng sợ những lời từ chối. Sự cự tuyệt giống như một sự phủ nhận chua chát. Nàng dường như thể gánh vác nổi. Thế nên nàng đành câm lặng, phó mặc chuyện cho ý trời.

Lưu Mẫn thực tâm buông tha cho Thiện Lai về nhà. Một mặt là kính phục tấm lòng hiếu thảo nặng nghĩa nặng tình của nàng, góp chút sức mọn để thành . Mặt khác, quả thực thêm bất kỳ lời xì xầm nào về ba chữ "tiểu di nương" nữa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thien-lai/chuong-4.html.]

Hắn cứ ngỡ tổ mẫu sẽ chiều theo ý . Nào ngờ Tần lão phu nhân kiên quyết đáp: "Không , nó thể , nó ở ." Đó là phán quyết cuối cùng.

Nghe xong lời , trong lòng Thiện Lai chẳng dấy lên quá nhiều cảm xúc hỗn loạn, cũng chẳng hề thấy thất vọng bi thương như tưởng tượng. Ngược , nàng thấy lòng nhẹ bẫng, một cảm giác giải thoát khi chuyện cuối cùng cũng sắp xếp, còn treo ngược cõi lòng để mà lo âu phấp phỏng nữa. Làm tỳ nữ cũng , lẽ cũng chẳng đường cùng tăm tối. Cảnh ngộ thê t.h.ả.m hơn nàng cũng từng tính đến, chỉ là thâm tâm vẫn còn vương vấn chút tâm lý ăn may, hy vọng vớt vát một kết cục tươi sáng hơn. Có kết cục thì tất nhiên là mãn nguyện, cũng chẳng , đằng nào thì nàng cũng c.ắ.n răng nhận mệnh.

Lưu Mẫn thì tràn ngập kinh ngạc và hoang mang. Kinh ngạc vì tổ mẫu đầu tiên bác bỏ yêu cầu của , hoang mang hiểu con nha ranh con mị lực gì mà lọt mắt xanh của bà nội đến mức . Dung mạo thì công nhận là tệ, chữ cũng tinh xảo mắt, khí chất toát lên chút bất phàm... cũng chỉ đến thế là cùng. Cố bới móc thêm ưu điểm thì chẳng thấy , khuyết điểm thì rành rành đấy. Đầu tiên kể đến cái nết bần thần ủ rũ, mặt mũi cứ lầm lì bí xị, chán ngắt...

Lưu Mẫn là thiếu gia, là một đứa cháu ngoan ngoãn hiếu thuận, đương nhiên sẽ vì một ả tỳ nữ mà kỳ kèo cò kè với tổ mẫu. Tổ mẫu phán thì , chuyện định thì cũng chẳng buồn bận tâm thêm. Hắn lập tức ném chuyện của Thiện Lai đầu, sà lòng tổ mẫu nũng: “Lão thái thái hôm nay mới sai tới đón con? Hay là chẳng nhớ nhung gì con? Con thì lúc nào cũng canh cánh nhớ về , hồi phủ sớm lắm chứ, nhưng lão thái thái cho tới đón, con sợ giận thèm mặt, nên chẳng dám tự vác xác về. Mấy hôm là do con hồ đồ, trong lúc nóng giận mất khôn mới dám to tiếng cãi , quả là tội đáng muôn c.h.ế.t! Con thực sự , lão thái thái rộng lượng tha cho con , từ nay về con thề dám tái phạm nữa."

Vài câu đường mật dỗ ngọt khiến Tần lão phu nhân mở cờ trong bụng, mặt mày hớn hở tươi rói. Bà ôm riết lấy cháu đích tôn lòng, bàn tay nhăn nheo liên tục vuốt ve gáy , mắng yêu: "Nói gở cái gì thế! Ta lo việc cho con xong, con bực tức cũng là lẽ đương nhiên. Ta chỉ cầu xin con đừng để cơn giận tổn hại đến thể, mấy chuyện khác chẳng gì đáng bận tâm."

Hai bà cháu quấn quýt mật một hồi lâu. Xong xuôi đấy, Tần lão phu nhân liếc mắt thấy Như Huệ và Thiện Lai vẫn đang chôn chân hầu hạ một bên, bèn dặn dò Thiện Lai một câu: "Những lời khi nãy, con ngàn vạn khắc cốt ghi tâm." Dứt lời, bà mới sang phân phó Như Huệ: "Cứ theo như ý định ban đầu của , ngươi dẫn nó nhận phòng sắp xếp , tối đến dẫn tới gặp ." Như Huệ ngoan ngoãn lời, hành lễ từ tốn lui .

Thiện Lai lầm lũi bước theo , bỗng Như Huệ khẽ kéo tay một cái. Nàng ngơ ngác hiểu, chỉ ngẩng mặt lên . Như Huệ lòng điểm hóa nhắc nhở, nhưng bất tiện thẳng tuột . Nàng liếc nhanh về phía Tần lão phu nhân và Lưu Mẫn, thấy hai bà cháu vẫn đang ríu rít trò chuyện, chẳng hề để mắt tới góc , nên đành c.ắ.n răng im lặng, kéo tay Thiện Lai thoăn thoắt ngoài.

Thiện Lai đương nhiên đủ thông minh để nhận Như Huệ nhắc nhở điều gì đó, nhưng vắt óc suy nghĩ mãi vẫn hiểu rốt cuộc là chuyện gì. May mà tuy mù mờ, nhưng bù nàng bản tính kiên nhẫn hơn , tuyệt nhiên cất tiếng hỏi han ngay lúc đó. Phải đợi đến lúc đến bên ngoài vắng vẻ, còn ai dòm ngó, nàng mới nhẹ nhàng cất lời hỏi: “Tỷ tỷ, nãy sai điều gì ?"

Như Huệ cũng là kẻ mang tâm can linh lung thấu triệt, thừa hiểu đối mặt với loại nào thì nên lời gì, vì nàng ngẫm nghĩ một lát điềm nhiên thẳng với Thiện Lai: "Muội , phận chúng là phận nô tỳ, chủ t.ử coi trọng cất nhắc đến thì cũng tuyệt đối quên bổn phận. Lưu phủ nhà chúng là gia tộc trâm thế phiệt, thơ thư lễ nhạc gia giáo nghiêm ngặt, thể dung túng cho lũ hạ nhân ngông cuồng vô lễ? Vừa nãy lúc lui , lẽ cũng hành lễ tạ ân như tỷ mới đúng phép tắc." Lúc Thiện Lai mới bừng tỉnh đại ngộ, hóa là do nàng giữ trọn đạo nô tỳ.

Như Huệ tiếp: "Muội chân ướt chân ráo mới phủ, hiểu quy củ cũng là điều dễ thông cảm, ai trách phạt . từ nay về nhất định lưu tâm cẩn trọng, ngàn vạn đừng để kẻ khác nắm thóp bắt ." Lý lẽ của Như Huệ quá sức rành rọt. Thiện Lai trầm mặc hồi lâu, khẽ gật đầu đáp lời: "Muội xin ghi lòng tạc , đa tạ tỷ tỷ chiếu cố nhắc nhở." Như Huệ cũng gật đầu hài lòng.

Hai tiếp tục song bước dọc hành lang. Chuyến là dẫn Thiện Lai nhận rèm trướng, chăn nệm gối mùng. Vừa đặt chân đến gian phòng của mấy bà t.ử quản sự, đám thấy mặt Như Huệ liền xúm xít vây xuýt xoa nịnh nọt: “Ôi chao cô nương, nhọc công tự chạy đến tận đây thế ? Có việc gì cần sai bảo, cứ gọi đại một đứa nha tới báo một tiếng là xong, lẽ nào chúng xong việc? Đoạn đường xa thế , lỡ cô nương mệt nhọc thì tính ? Mau mau xuống nghỉ chân chút !" Vừa , một bà t.ử xun xoe bưng ngay chiếc ghế đẩu tới, một bà khác lăng xăng lót thêm tấm nệm êm: “Cô nương mau nhấp ngụm nhuận giọng ."

Như Huệ chẳng , cũng chẳng màng uống , chỉ tươi khéo léo từ chối: "Đa tạ ý của các vị ma ma, vốn dĩ phận vãn bối nên khước từ, nhưng ngặt nỗi lão thái thái giao phó công việc, thời gian gấp rút, nào dám chểnh mảng nghỉ ngơi. Nếu , chắc chắn sẽ đây hầu chuyện cùng các vị ma ma một phen." Nói , nàng kéo tay Thiện Lai lên phía , giới thiệu: "Các ma ma xem, chính là đây, hôm nay mới bước chân phủ, lão thái thái đặc mệnh bề sắp xếp nơi ăn chốn ở cho , nên dẫn tới đây nhận đồ dùng."

Nghe đến đây, đám bà t.ử đồng loạt ngoắt sang đ.á.n.h giá Thiện Lai, miệng ngớt lời trầm trồ khen ngợi: "Quả là khuê nữ xinh , đúng là một mỹ nhân hiếm ." Một bà t.ử trong đó lanh chanh chỉ tay đống đồ lụa là gấm vóc chất bàn, đon đả với Thiện Lai: "Chuẩn sẵn sàng cả ! Toàn là gấm vóc thượng hạng cả đấy. Chỉ là nãy giờ cô nương sẽ dọn đến ở viện nào, nếu chúng sớm sai mang qua tận nơi , cần phiền hai vị cô nương đích lặn lội tới đây? Hai vị cô nương nán chút xíu, để lão rửa tay sạch sẽ đích ôm qua phòng cho cô nương."

Như Huệ gạt : "Sao dám phiền các vị ma ma đại giá? Lỡ bề lỡ dở công việc của các vị ma ma thì tội tày đình. Bọn cất công tới đây , cứ để bọn tự mang về là . Các ma ma ngày thường trăm công nghìn việc bận rộn suốt, nay chút thời gian rảnh rỗi, cứ nghỉ ngơi thêm một lát, cũng coi như là chút lòng hiếu kính của bọn ." Vừa dứt lời, nàng khẽ liếc mắt hiệu cho Thiện Lai.

Thiện Lai ngầm hiểu ý, hé miệng định , nhưng ngặt nỗi nàng mới nô tỳ ngày đầu tiên, tính tình vốn dĩ khô khan trầm lặng, thực sự tài nào học theo cái tài dẻo miệng khéo léo của Như Huệ. Nàng nghẹn đỏ cả mặt, cuối cùng chỉ rặn hai chữ khô khốc: "Đa tạ."

Dẫu , đám bà t.ử tuyệt nhiên cho rằng nàng đang tỏ vẻ coi thường khinh mạn, ngược còn vồn vã xúm vỗ về nắm lấy tay nàng, hiền hậu: "Cô nương ngàn vạn đừng khách sáo, mấy mụ già chúng chuyên quản lý đồ đạc trong phủ, cô nương thiếu thốn thứ gì, cứ sai qua báo một tiếng là ngay." Dù cũng là phận tiểu di nương, bọn họ dám lơ là chậm trễ.

 

 

Loading...