Thiện Lai - Chương 22

Cập nhật lúc: 2026-02-27 14:20:31
Lượt xem: 79

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lưu Mẫn khai tâm từ sớm. Lên ba tuổi, lúc còn vững, dắt đến bức họa Thánh nhân quỳ lạy. Bái Thánh nhân xong bái . Tiên sinh cầm bút lông chấm chu sa, điểm một nốt ruồi đỏ giữa trán , gọi là "khai bút". Dạy một chữ "Nhân", đó đ.á.n.h trống. Tiếng "tùng" vang lên, vẫn còn nhớ rõ âm thanh dội của nó.

Tổ mẫu luôn trong tầm mắt của , nên đương nhiên học ở nhà. Tiên sinh sắp xếp ở tại khách viện. Tôn sư trọng đạo, thế nên ngày ngày Lưu Mẫn đều cuốc bộ sang chỗ để thỉnh giáo. Học đủ ba năm, vị từ quan về quê, bái khác thầy. Vị tân chính là "Lão râu dê", một cực kỳ đáng ghét.

Cùng Lưu phủ với Lão râu dê còn hai vị dạy toán thuật và thư họa. Phương dạy thư họa kiêm luôn cả khoản dạy đ.á.n.h đàn và chơi cờ. Còn cưỡi ngựa b.ắ.n cung thì tuyệt đối học, tổ mẫu yên tâm.

Trong ba vị , Lưu Mẫn chỉ quý mỗi Hồ dạy toán thuật. Hồ tính tình hiền hòa, chuyện hóm hỉnh thú vị, chú trọng phương pháp học chơi, còn hùa theo bày trò cùng Lưu Mẫn. Hồ chỉ ở Lưu phủ hai năm, đó già đột ngột lâm bạo bệnh, ông đành cáo quan về quê tận hiếu. Từ khi Hồ rời , Lưu phủ rước thêm thầy dạy toán thuật nào cho Lưu Mẫn nữa. Môn tính toán vốn chẳng quan trọng gì cho cam, ý của Lưu Thận là chỉ cần sơ sơ là đủ, khỏi cần bày vẽ tốn công. Thế là chỉ còn hai ông thầy. Lão râu dê ngoài cái vốn kiến thức uyên bác thì chẳng tích sự gì. Phương thì , điều tính tình trầm uất. Ông là kiệm lời hiếm khi mở miệng, mà lúc thì y như rằng tuôn mấy câu thâm sâu khó hiểu. Ông là danh sĩ chân chính, vốn hợp thầy dạy học. Có học vẽ chim chóc, Phương dẫn Lưu Mẫn lên núi. Theo ông, chim nhốt trong lồng thì là chim thật. Không thấy chim thật, lột tả cái thần của nó? Lên núi, Lưu Mẫn giẫm rắn, hình như còn là rắn độc. Về nhà, ốm thập t.ử nhất sinh. Một rắn cắn, mười năm sợ dây thừng. Sau trận ốm , lâu Lưu Mẫn chịu đụng đến cọ vẽ, ngày càng trở nên thiết với Lão râu dê hơn. Khoảng một, hai tháng , Phương viện cớ dưỡng bệnh, cáo từ Tần lão phu nhân. Lúc trong lòng vẫn còn ấm ức nên Lưu Mẫn mở miệng giữ ông . Rất lâu khi Phương rời , mới ý thức hành động bồng bột của , trong lòng nảy sinh áy náy. muộn , chẳng còn cách nào cứu vãn nữa. Dù bù đắp thế nào chăng nữa thì với Phương , đó cũng là một sự sỉ nhục. Chi bằng cứ im lặng. Điều duy nhất thể là kiên quyết từ chối việc tổ mẫu tìm thầy dạy vẽ mới. Hắn học họa nữa.

Vì thế, vị mới tới là do đặc biệt mời đến cho Thiện Lai.

Tiên sinh tiết lộ danh tính, nên dùng đạo hiệu "Liên Thường" của ông, gọi tôn là Liên .

Liên trạc tứ tuần, râu dài tới bụng, mày thanh mục tú, cốt cách đạm bạc tĩnh tại, toát lên phong thái của một bậc cao sĩ.

Người tiến cử Liên là một vị trưởng giả đức cao vọng trọng ở địa phương, vốn là chỗ thế giao với Lưu phủ. Chuyện kể cũng thật tình cờ. Liên trải qua một đời chìm nổi bấp bênh, nếm đủ ấm lạnh tình đời, nên cõi lòng sớm nguội lạnh. Từ đó ông gửi gắm tâm tình chốn non nước sơn thủy, cắt đứt vạn sự hồng trần. Vị lão hương thần chính là cố nhân năm xưa của Liên , bặt vô âm tín lâu, nay trùng phùng nơi đất khách quê , quả là chuyện chẳng ai ngờ tới. Gặp nơi sơn dã Bình Thành, qua bao năm xa cách, gặp mặt mà nhận . May nhờ cái bóng lưng gốc liễu quá đỗi quen thuộc, lão hương thần vội chạy đến hỏi thăm, quả nhiên đúng là cố nhân. Đôi bên khỏi mừng tủi ôm rơi lệ. Thiếu niên lang năm xưa ý khí phong phát nhường nào, nay về già sống cảnh nghèo túng bần hàn đến . Lão hương thần động lòng trắc ẩn, quyết tâm tương trợ. Ra tay tiếp tế thì e tiện. Vừa lúc đó, thư của Tần lão phu nhân gửi tới phủ. Đây đúng là chuyện vẹn cả đôi đường, nên lão hương thần dốc hết sức tác thành. Ông dùng đủ lời lẽ thuyết phục, thậm chí còn bịa đặt chuyện Lưu phủ ơn với , nay Lưu phủ cần , ông nhất định dốc sức báo đáp, cuối cùng dùng đến cả chữ "cầu xin". Thịnh tình khó chối từ, Liên đành gật đầu đồng ý, nguyên văn câu lúc là: "Có thể thử một phen."

Liên tính tình danh sĩ, mấy cái lễ nghi bái sư rườm rà phiền phức đều ông miễn giảm hết.

Vừa mới gặp mặt, hàn huyên dăm ba câu, Liên yêu cầu Lưu Mẫn múa bút họa. Ông xem trình độ của đến , bởi phong thanh thiếu gia Lưu phủ thông minh xuất chúng, tư chất hơn , tinh thần hướng học, quả là hạt giống hiếm .

Lưu Mẫn hỏi vẽ gì, Liên bảo tùy ý. Lưu Mẫn bèn phóng bút vẽ vài cành kỳ hoa dị thảo bằng mực thủy mặc.

Ngay từ lúc Lưu Mẫn hạ bút, Liên hề chớp mắt, dán chặt ánh mặt giấy. Đến khi thu bút, ông kỹ đóa hoa giấy, khẽ gật gù.

Khuyết điểm thì nhiều đấy, nhưng vẫn giữ chút linh khí. Dù tuổi còn nhỏ, vẽ đến mức là khó .

Thấy Liên gật đầu, Lưu Mẫn hỏi: "Tiên sinh thấy thế nào ạ?"

Liên thẳng thắn nhận xét: "Hình dáng , bút pháp tồi. Bố cục, gian, đậm nhạt, thưa nhặt xử lý khá chuẩn mực. Tuy nhiên về mặt mực pháp thì non tay. Dù , đó chuyện một sớm một chiều luyện , cần nôn nóng."

"Vậy là cũng tệ đúng ạ?"

Liên gật đầu.

Lưu Mẫn ha hả: "Hồi cháu hạ quyết tâm học đàng hoàng, nhận lời đ.á.n.h giá coi như cũng uổng phí tâm sức." Nói xong, Thiện Lai, thuận tay đưa luôn cây bút về phía nàng: "Ngươi cũng vẽ thử hai nét cho xem , để chỉ điểm cho vài đường cơ bản."

Thiện Lai ngờ chuyện liên quan đến , nhất thời ngây đó, nhúc nhích.

Lưu Mẫn vẫn giữ nguyên tư thế đưa bút. Thấy nàng bộ dạng , bất mãn nhíu mày: “Lại thế nữa ! Sao cứ lên mặt bàn thế hả? Còn mau qua đây!"

Nghe , Thiện Lai vội bước lên mấy bước, nhận lấy cây bút giữ chặt trong tay.

Liên cũng lường tình huống .

Lúc nãy Thiện Lai ở xa, cứ cúi gằm mặt nên Liên mấy để ý. Giờ nàng ngay mắt, ông phớt lờ cũng chẳng .

Dung mạo xinh tuyệt trần, toát lên vẻ tĩnh tại linh tú hiếm . Dù nàng là tiểu thư khuê các thì cũng chẳng ai nghi ngờ. Sao là một nha ? Nếu nàng còn vẽ nữa thì quả thực là chuyện lạ đời.

Chắc hẳn là một kẻ lỡ bước phong trần thất ý đây mà.

Thiện Lai nắm chặt cây bút, chậm rãi bước tới án thư, khẽ nhún hành lễ với Liên : "Tiểu nữ bái kiến ."

Cách thưa gửi của nàng càng khiến Liên vững tin phán đoán ban nãy. Trong lòng ông nảy sinh một tia thương xót, bèn ừ một tiếng gật đầu chào .

Hành lễ xong, Thiện Lai cầm bút hướng về phía án thư.

Lưu Mẫn sớm lùi sang một bên. bức họa của vẫn còn nguyên án. Một tờ giấy to tướng choán hết cả mặt bàn.

Lưu Mẫn cũng nhận điều đó, bèn định bước tới đổi giấy mới cho nàng. Chẳng ngờ Thiện Lai trực tiếp vung bút vẽ đè lên bức tranh của .

Cũng là thủy mặc. Cành mai chim thước tung cánh chực bay, bóng đào cá quẫy đuôi vọt nước. Gợn sóng lăn tăn, nét mực nhòe loang rực rỡ. Dưới khóm lan bầy cua bò, nấp lá cúc là lũ dế mèn. Chỉ vài nét chấm phá đơn sơ mà khí vận sống động chân thực, ý vị tuyệt diệu hoan hỉ.

Chỉ mấy đường cọ thôi cũng đủ thấy công lực thâm hậu hơn hẳn bức trúc và mẫu đơn lúc .

Lưu Mẫn theo thói quen kinh ngạc đến mức câm nín, mí mắt Liên cũng tự chủ mà giật lên liên hồi.

Một lúc lâu , Liên mới cất lời: "Mấy nét thủy mặc của ngươi, quả thực phảng phất phong thái của Vân Các cư sĩ năm xưa..."

Vân Các cư sĩ? Là ai?

Thiện Lai từng qua cái tên bao giờ.

Liên hỏi: "Ngươi bái ai thầy?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thien-lai/chuong-22.html.]

Thiện Lai đành lôi mấy lời thuộc lòng nhai nữa.

"Từ năm năm tuổi đến nay, ngươi ai dạy dỗ thêm ?"

Thiện Lai gật đầu xác nhận.

Liên khép miệng trầm ngâm.

Lưu Mẫn chỉ mải mê dán mắt bức tranh.

Thiện Lai thì cảm thấy chút luống cuống tay chân. Chẳng ai hỏi thêm gì, cũng chẳng ai sai bảo nàng việc, mà dường như nàng cũng thể tự tiện bỏ . Bầu khí quái lạ đến ngạt thở. Nàng , đành cứ yên tại chỗ, đầu vô thức cúi gằm xuống.

Cả ba cứ thế bất động, ai một lời nào.

Đột nhiên, Liên trút một tiếng thở dài thườn thượt. Tiếng thở dài đ.á.n.h thức Lưu Mẫn. Hắn sực tỉnh, ngoái đầu Thiện Lai.

Nàng vẫn yên bất động, cúi đầu tạc dáng khiêm nhường suy suyển. Dù hai rõ ràng đều tài năng của nàng cho kinh hỉ, mà nàng vẫn bình tâm như nước, quả thực là sủng nhục bất kinh.

Lưu Mẫn lúc thực sự nảy sinh lòng khâm phục đối với nàng.

Hắn sang Liên , thành khẩn đề nghị: "Tiên sinh, ngài nhận nàng học trò , ạ? Chữ của nàng cũng ... Đối với thư họa cháu dứt tình tuyệt ý . Nàng tuy phận nô tỳ, nhưng thiên phú cực cao, điều ngài cũng tận mắt chứng kiến. Vậy nên, nếu nàng bái nhập môn hạ của ngài, cũng chẳng coi là sỉ nhục danh tiếng của ngài ..."

Liên đáp lời.

Lưu Mẫn cứ ngỡ ông bằng lòng, toan mở miệng thuyết phục thêm thì chợt thấy Liên khẽ lắc đầu: "Ta chẳng chút bản lĩnh gì để dạy dỗ nàng cả. Những gì , nàng đều hiểu rõ, thậm chí còn lĩnh ngộ sâu sắc hơn ." Ông nhịn bèn hỏi : "Ngươi thực sự nhớ ? Rốt cuộc là cao nhân phương nào truyền thụ cho ngươi?" Sáng đạo lý, chiều dẫu c.h.ế.t cũng cam. Trên đời cao nhân bực ? Một đứa trẻ dẫu thiên phú đến thì vẫn cứ là một đứa trẻ, rèn giũa đạt đến cảnh giới ...

"Không nhớ ạ." Giọng Thiện Lai nghẹn ngào: “Ngay cả dung mạo mẫu con cũng nhớ nổi, trong mơ cũng thấy ... Con thực sự còn nhớ một chút gì hết."

Lúc thốt những lời chất vấn , Liên nghĩ ngợi nhiều, giờ nàng nhắc đến mẫu với dáng vẻ sầu t.h.ả.m nhường , ông mới nhận lỡ lời, chạm vết thương lòng của .

Liên quyết định sẽ tìm Tần lão phu nhân để cáo từ.

Dạy Lưu Mẫn thì ông , nhưng thẳng là còn chút tâm tư nào với thư họa. Đứa học trò còn thì ông bất lực chẳng dạy nổi.

Vậy ông ở đây để gì nữa?

Ông dứt khoát nhấc chân toan bước .

Thấy , Lưu Mẫn cuống cuồng lao tới, dang rộng hai tay cản đường Liên .

"Tiên sinh cớ gì vội vã như ? Cháu đồng ý với lời ngài ! Sao gì để dạy cơ chứ? Lẽ nào thấu tận tâm can nàng ? Nàng chẳng qua chỉ phác họa vài con vật, thì thật, nhưng cũng chỉ là vài con vật thôi! Đâu còn thứ gì khác! Lẽ nào nàng dám lớn lối vỗ n.g.ự.c xưng tên là cái gì cũng ? Tiên sinh còn xem qua nét chữ của nàng cơ mà! Dẫu thiên phú cao ngút trời thì vẫn cần chỉ dẫn chứ! Xin hãy ở ạ!"

Lời lẽ của Lưu Mẫn khá lọt tai, lòng Liên bắt đầu d.a.o động. Ông thể cứ thế mà . Một thiên phú cao như , tiền đồ vô lượng, nhưng nếu cứ tiếp tục giam ở đây nô tỳ thì tài năng chẳng thi triển. Lâu dần e rằng sẽ mài mòn, hóa thành kẻ phàm phu tục t.ử mất thôi. Như thì thật đáng tiếc!

Phải đưa nàng rời khỏi nơi mới .

Hay là... mượn bạn hữu một khoản tiền chuộc cho nàng...

Đang miên man suy nghĩ, chợt tiếng huyên náo vang lên từ bên ngoài, thanh thế vẻ rầm rộ. Lưu Mẫn cũng thấy, thêm đó là mùi khét lẹt xộc mũi. Hắn bất giác ngoắt ngoài. Phía Đông Nam khói đen cuồn cuộn bốc lên, tiếng ồn ào cũng từ hướng đó truyền .

"Hỏa hoạn ?"

Vừa , cắm đầu chạy ngoài.

Thiện Lai cũng vội vàng chạy cửa xem xét. Thấy cột khói đen bốc cao ngút trời, nàng hoảng hồn sắc mặt tái dại, tay ôm lấy n.g.ự.c lẩm bẩm: "Sao cháy thế ..."

Lưu Mẫn cắm đầu chạy thẳng một mạch về phía Phúc Trạch Đường. Nửa đường, chạm mặt Như Huệ cũng đang hớt hải chạy tới.

"Lão thái thái tỷ?"

"Liên Tư, chứ?"

"Đệ ."

"Lão thái thái vẫn bình an, chỉ là lo cho quá. Lúc chạy qua đây, cũng đang định đích qua chỗ đấy."

Lưu Mẫn lúc mới thở phào nhẹ nhõm, vội hỏi: "Chỗ nào cháy tỷ? Có nghiêm trọng lắm ?"

"Là khu nhà bếp. Cũng may ngay sát đó là giếng nước nên chắc vấn đề gì . Khoan chuyện , Liên Tư, mau gặp lão thái thái , để an tâm phần nào..."

 

 

Loading...