Thiện Lai - Chương 21

Cập nhật lúc: 2026-02-27 14:20:30
Lượt xem: 97

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cuộn giấy Lưu Mẫn cầm tay vô cùng bắt mắt, khiến chú ý cũng khó.

"Trong tay cháu cầm cái gì thế?" Tần lão phu nhân hỏi.

Nghe , Lưu Mẫn ba bước gộp hai vội vã tới. Vừa đến mặt, chẳng màng đến lễ nghi, cứ thế mở tung tờ giấy cho tổ mẫu xem.

"Lão thái thái xem thử , bức mẫu đơn thế nào? Còn cả hai câu thơ nữa."

Ngay khi thấy bức tranh, Tần lão phu nhân vô cùng kinh ngạc. Đọc xong hai câu thơ, bà càng mừng rỡ đến mức chẳng biểu lộ nét mặt thế nào cho .

"Tranh vẽ , thơ cũng ..." Đôi mắt vốn đục ngầu của bà lúc ánh lên nét rạng rỡ khôn tả: “Sao xuất sắc thế ? Chuyện từ lúc nào ? Ta cứ tưởng cháu thích mấy thứ , cháu để tâm !"

Lưu Mẫn tổ mẫu đang hiểu lầm đây là nét bút của , vội vàng giải thích: "Tranh của cháu, chữ cũng . hai câu thơ thì đúng hàng thật giá thật là do cháu đấy ạ."

"Không cháu vẽ? Vậy là ai?" Nói đến đây, bà chợt nhớ điều gì: “Là Thiện Lai ?"

" ! Chính là nàng !" Lưu Mẫn nheo mắt đáp: "Nàng vẽ thực sự giỏi, nét bút cứ gọi là vung vẩy tự nhiên. Cháu thật, đừng cùng lứa, ngay cả những danh gia cửu đỉnh mà cháu từng chỉ e cũng chẳng sánh bằng! Cháu nghĩ cái gọi là thiên túng kỳ tài, chắc cũng chỉ đến mức mà thôi!"

Tần lão phu nhân nén đưa mắt bức tranh, liên tục gật gù khen ngợi: "Thật là hiếm . Một con như thế, nếu ..." Bà bật , đưa mắt Lưu Mẫn: “Cũng là do cháu phúc..."

Lời mang hàm ý khá sâu xa, nhưng Lưu Mẫn chẳng buồn nghĩ ngợi nhiều, bởi vẫn còn chuyện khác .

"Bức mẫu đơn là sáng nay cháu gọi nàng qua vẽ đấy. Phàm chuyện gì cũng nguyên do, lão thái thái tại cháu bảo nàng vẽ ?"

Chuyện thì mà đoán ? Tần lão phu nhân đành mở miệng hỏi: "Vì cớ gì?"

Nhắc đến ngọn nguồn sự việc, Lưu Mẫn nhịn khẽ tiếng, kể với tổ mẫu: "Bởi vì nàng mặc đồ màu xanh tùng sương phối với trắng xanh, một đôi giày xanh lam thêu đầy hoa cỏ. Cách phối màu chẳng cao minh chút nào. Cháu mới nghĩ, một vẽ, còn vẽ , thể phối màu cho quần áo chứ? Sinh nghi, cháu bèn bảo nàng vẽ một bức mẫu đơn xem ."

Tần lão phu nhân sống đến chừng tuổi, công phu thấu lòng sớm đạt đến mức lô hỏa thuần thanh. Ẩn ý trong lời của Lưu Mẫn, đương nhiên bà hiểu rõ. Chỉ là bà dám chắc, sợ đoán sai nên vẫn hỏi : “Rồi nữa?"

Lưu Mẫn bèn : "Lão thái thái tìm mấy xấp vải màu sắc trang nhã may cho nàng vài bộ xiêm y ! Nếu cứ để nàng mặc mấy bộ đồ mà bọn bà t.ử đưa cho thì thật là chà đạp quá!"

Thì đang mở miệng xin tổ mẫu đồ ban cho Thiện Lai. Chuyện nay từng xảy . Từ bao giờ quan tâm đến chuyện ăn mặc của khác cơ chứ? Hắn đối đãi với Thiện Lai quả thực khác biệt.

Tần lão phu nhân cảm thấy vô cùng mãn nguyện. Bà từng , chỉ cần Thiện Lai thể khiến Lưu Mẫn vui vẻ, bà tuyệt đối sẽ bạc đãi nàng.

"Được chứ! Sao ? Ta nhớ trong vải vóc kinh thành gửi tới năm nay, một xấp màu tím viền núi, một xấp xám ngọc trai, còn cả màu nụ dâu và màu xanh nhạt nữa. Đều là những màu nhã nhặn, cho cháu hết, chịu ?"

Lưu Mẫn rộ lên: "Sao là cho cháu cơ chứ?"

Đang chuyện thì Tần Hủ bước tới. Thấy hai bà cháu chuyện trò vui vẻ, nàng liền hỏi: "Lão thái thái và Liên Tư đang chuyện gì mà vui thế ạ?"

Tần lão phu nhân vội vẫy tay gọi: "Mau đây xem bức tranh , còn cả thơ cháu nữa."

Tần Hủ nhận lấy tờ giấy, nghiêm túc ngắm . Trầm ngâm một lát, nàng ngẩng đầu lên, tỉ mỉ đ.á.n.h giá Lưu Mẫn.

Tần Hủ cũng từng học vẽ. Tuy cảnh nhà sa sút còn như xưa, nhưng dẫu nàng cũng là đại tiểu thư coi trọng, Tần gia từng để nàng chịu thiệt thòi. Nàng học, nhưng đam mê. Bản chất Tần Hủ là thực tế, chỉ cần quẹt vài nét đủ để mang khoe khoang với ngoài là .

Biết về họa, nên đương nhiên nàng cái của bức tranh . Thơ từ nàng cũng am hiểu đôi chút. Nàng chợt nhận vị biểu mắt , ngoài xuất danh giá , tài hoa cũng thật xuất chúng.

Nàng , cảm giác như hôm nay mới thực sự quen con .

"Đẹp thật, tranh , thơ , chữ cũng tuyệt."

Nàng sang Tần lão phu nhân, buông lời khen ngợi: "Lão thái thái dạy bảo khéo quá. Người ngoài đồn đại bá phụ đỗ Thám hoa là nhờ tư chất thông minh trác tuyệt, nhưng theo cháu thấy, công lao của lão thái thái mới là lớn nhất."

Nghe lời , mặt Tần lão phu nhân hiện rõ vẻ vui mừng. Những lời của Tần Hủ hiển nhiên gãi đúng chỗ ngứa của bà. Vui thì vui thật, nhưng bà vẫn liên tục xua tay từ chối: "Ta cũng thế lắm chứ, ngặt nỗi tài năng của hạn. Bá phụ cháu từ nhỏ chủ kiến, đạt thành tựu đều là dựa thực lực bản , chẳng giúp gì, dám nhận công về ! Còn cả cháu nữa, đương nhiên cũng chẳng bản lĩnh gì để dạy bảo, đều là do bản nó tư chất thôi!"

Tần lão phu nhân vốn là thật thà, nay luôn chuộng thực tế chứ màng hư danh: “Hai câu thơ đúng là do nó , nhưng còn tranh và chữ thì đều là của Thiện Lai đấy. Thiện Lai, cháu còn nhớ là đứa nào ? Chính là con bé hôm qua đến tạ ơn đó, cháu còn nếm thử đồ ăn nó mang tới, cháu nhớ ?"

"Là nàng ?!"

Sắc mặt Tần Hủ thoắt cái tái nhợt. Tai nàng đột nhiên ù , chẳng còn thấy âm thanh gì nữa.

Thấy nàng ngây , Tần lão phu nhân lo lắng hỏi: "Ngọc nhi, cháu thế?"

Mất một lúc lâu, Tần Hủ mới hồn, nhưng sắc mặt vẫn nhợt nhạt như cũ. Tần lão phu nhân khỏi sốt sắng, bà nắm lấy tay nàng , sang gắt nha phía : "Tiểu thư nhà ngươi ? Ngươi ? Có trong khó chịu ở ?"

Nha nguyên do, chỉ đành khúm núm .

Tần lão phu nhân nổi giận: "Hỏi ba câu thì cả ba! Ngươi hầu hạ tiểu thư kiểu đó hả?"

Nãy giờ Lưu Mẫn vẫn giữ im lặng, bởi câu khi nãy của Tần Hủ đắc tội với . Vốn dĩ chút bất mãn với biểu tỷ .

Hắn cất giọng lạnh nhạt: "Tần tỷ tỷ ngủ lâu quá nên hồ đồ ?" Nói đoạn, nghiêng đầu, cũng chĩa mũi nhọn nha : "Tỷ tỷ dậy lúc mấy giờ? Ngươi trả lời thành thật cho ."

Nha run rẩy đáp: "Tiểu thư... tiểu thư dậy lúc giờ Thìn ạ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thien-lai/chuong-21.html.]

"Dậy lúc giờ Thìn ?" Lưu Mẫn khẩy một tiếng: “Ngươi hầu hạ chu đáo thì chớ, nay còn dám mở miệng lừa gạt chủ tử? Thật quá ngông cuồng đấy!" Nói , sang hỏi nha nhà : "Trong các ngươi, ai là theo hầu biểu tiểu thư? Nói cho nó , biểu tiểu thư rốt cuộc dậy lúc giờ Thìn !"

Đám nha đồng loạt cúi gầm mặt, ai dám ho hé nửa lời.

Lưu Mẫn gằn: "Sao? Lời của hết tác dụng ? Thế nuôi các ngươi gì? Chi bằng đem bán hết đổi đám khác cho rảnh nợ."

Tần Hủ họ Tần, nhưng Lưu Mẫn mới mang họ Lưu. Thế là kẻ lí nhí lên tiếng: "Biểu tiểu thư... quả thực mới dậy..."

Lưu Mẫn sang với Tần lão phu nhân: "Tần tỷ tỷ mới dậy, chắc là vẫn còn ngái ngủ thôi, lão thái thái đừng lo." Hắn bồi thêm một câu: “Vừa cháu lờ mờ đoán , chuyện dẫu hỏi, cháu cũng tỏng."

Từ nãy Tần lão phu nhân thấy khó hiểu. Nhìn thái độ dọa dẫm chất vấn của Lưu Mẫn, rõ ràng chắc chắn Tần Hủ mới ngủ dậy. ?

Lưu Mẫn đáp: "Chắc lão thái thái đang tò mò cháu chuyện của Tần tỷ tỷ chứ gì? Đương nhiên là nguyên do cả. Sáng nay ở Ngưỡng Thánh Hiên, cháu bảo Thiện Lai tìm sách cho cháu. Nàng luống cuống tay chân, đầu đập cả tủ, rơi lả tả mấy cuốn sách. Cháu mắng vài câu, bảo nàng việc cẩn thận một chút, nếu xong thì cháu đuổi thẳng cổ. Cháu nặng lời đến mức mà nàng vẫn tiếp tục phạm . Lúc mài mực, ống tay áo dính mực lúc nào , cứ thế quẹt qua quyển sách, trang giấy nhem nhuốc hết cả! Cháu giận đến mức nghẹn họng, nhưng nghĩ nghĩ , nàng đứa ngu ngốc vụng về, liên tiếp phạm như ? Quả nhiên lúc kỹ , cháu thấy quầng mắt nàng thâm sì. Cháu càng giận hơn. Cháu dặn dặn ngủ sớm cơ mà. Cháu bèn tra hỏi xem đêm qua ngủ thì gì. Nàng bảo ngủ sớm , nhưng Tần tỷ tỷ gọi qua chuyện, kéo dài đến tận đêm khuya nên nàng ngủ đủ giấc."

"Nàng thì cháu còn trách mắng thế nào nữa? Dù cũng lý do đàng hoàng. Nhà xưa nay thói hà khắc với hạ nhân, thế nên cháu cũng chẳng truy cứu lầm của nàng nữa."

"Vốn dĩ cháu định góp ý với biểu tỷ, nếu tìm chuyện thì thể chọn lúc ban ngày. Gọi hầu chuyện giữa đêm hôm khuya khoắt thì thể thống gì? Bọn là rảnh rỗi việc gì , ngủ muộn thì cùng lắm dậy muộn, chẳng ảnh hưởng đến ai. bọn họ thì khác, ai nấy đều phận sự riêng, thể trốn việc ."

"Cần gì khó như thế?"

"Tần tỷ tỷ thấy ?"

Tần Hủ cứng họng đáp lời nào. Nàng cảm thấy tức giận, thậm chí là thù hận.

Thứ nhất, hận Lưu Mẫn vì một con nha mà sẵn sàng nàng bẽ mặt. Thứ hai, hận Thiện Lai. Tất cả đều là tại nó! Một con ranh nha , một thứ đồ chơi sinh để hầu hạ khác thì tính là cái thá gì! Vậy mà dám nàng mất mặt! Đã thế còn giỏi giang hơn nàng , xinh hơn nàng , vẽ giỏi hơn, chữ cũng hơn... Nó biến nàng thành thứ hạ phong mất hết thể diện! Một đại tiểu thư đường đường chính chính như nàng sánh nổi với một đứa nha . Không bằng vốn dĩ là vấn đề của nàng , nhưng chỉ vì đối phương phận thấp hèn, nên Tần Hủ nghiễm nhiên cho rằng đó là của kẻ khác.

Nàng cứ im lặng, ánh mắt lạnh lùng chằm chằm đối diện. Người cũng thản nhiên kém, nhưng chẳng thèm dán mắt nàng . Bầu khí trở nên vô cùng căng thẳng.

Tần lão phu nhân đương nhiên cảm nhận sự khác thường . Bà cũng thấy Lưu Mẫn phần quá đáng, nên oang oang chỉ trích bẽ mặt biểu tỷ mặt bao như . Theo lý, bà nên an ủi đứa cháu gái vài câu. bàn tay ngón ngắn ngón dài, ruột thịt cũng phân sơ, thế nên Tần lão phu nhân chỉ hời hợt vớt vát một câu: “Ngọc nhi là vì quá yêu thích Thiện Lai thôi. Chúng bỏ qua chuyện , dọn cơm ăn ."

Bên , Thiện Lai cũng đang ăn cơm.

Ngưỡng Thánh Hiên vốn là nơi dùng bữa. Thức ăn kiểu gì cũng mùi, món bóng nhẫy dầu mỡ, mang chốn thư phòng nhã nhặn thì thật sự trướng mắt. ngoài nơi , Thiện Lai chẳng chỗ nào khác để . Với nàng, chỉ Ngưỡng Thánh Hiên là an nhất. Nơi đây là "địa bàn" của nàng, ngoại trừ chủ t.ử , kẻ khác đừng hòng tùy tiện lệnh cho nàng. Những nơi khác thì phức tạp hơn nhiều, chẳng sẽ xảy chuyện gì. Ngồi ăn trong phòng thì tiện, ngoài cũng chẳng xong. Giữa chốn qua kẻ tấp nập, bưng bát cơm ăn thì còn thể thống gì? Thế là nàng đành cửa ăn, khép bớt một cánh cửa , thu giấu cánh cửa đó.

Xuân Yến vô cùng khó hiểu: "Ăn bữa cơm thôi mà cứ giấu giấu giếm giếm thế?"

Thiện Lai dám rõ nguyên do, sợ Xuân Yến bảo bộ tịch, nên chỉ trừ.

Cũng may Xuân Yến thích soi mói tò mò, nàng còn chuyện quan trọng hơn kể. Chuyện kịp thì tiếng vang lên .

"Muội , lầm mà! Quả nhiên thiết với nhất!" Nói đến đây, giọng Xuân Yến chợt đổi sang điệu bộ bực tức: “Muội , bên Phúc Trạch Đường sai đến báo, là từ nay cơm nước của đều chuyển tới bên . Ta cứ đinh ninh cái việc béo bở đó kiểu gì cũng rơi tay ! Ai dè cái mụ già ác độc dám để đứa con gái gầy như que củi của mụ đến đưa cơm! Mụ tưởng thiên hạ mù hết thấu cái tâm tư ! Cỡ con gái mụ mà cũng đòi hầu hạ thiếu gia á? Nó xứng ?" Chửi xong chữ " xứng", cơn giận trong lòng nàng như tan biến hết: “Cũng may thưa với thiếu gia, từ chối cái đồ que củi . Bọn họ quýnh quýnh lên, cuối cùng ba chân bốn cẳng gọi mang cơm tới cho ."

Thiện Lai xong mà ngớ . Nàng mở miệng với Lưu Mẫn lúc nào cơ chứ? Có chuyện đó ?

Trong lúc đó, Vân Bình thì đang dài cổ đợi cơm.

Đáng lẽ cơm đưa tới từ lâu . Đợi mãi sinh bực, nàng bèn sai một tiểu nha xuống nhà bếp giục. Lúc tiểu nha xách hộp cơm về, mặt hằn rõ vẻ bất mãn.

Vân Bình nổi cơn tam bành. Trưng cái bộ mặt đó cho ai xem? Nàng nhu cầu rước bực !

"Còn mau vác xác đây! Đứng ỳ đó cái gì!"

Tiểu nha rề rà bước tới, rón rén mở nắp hộp cơm, cẩn thận lấy từng món đồ ngoài.

Bốn món mặn, một bát cơm.

Vân Bình liếc mắt qua, cất giọng sắc lạnh hỏi: "Bánh rán của ? Ta dặn là hôm nay ăn bánh rán cơ mà! Sao? Ngươi quên truyền lời hả?"

Tiểu nha sợ hãi run lẩy bẩy, ngẩng đầu lên, nét uất ức vẫn tan biến mặt.

"Nô tỳ... nô tỳ đang định bẩm báo với tỷ đây. Bánh rán... bọn họ lấy cho khác ăn mất !"

"Cái gì?"

Vân Bình dám tin tai . Ở cái phủ họ Lưu , ngoại trừ chủ t.ử , kẻ nào to gan dám tranh giành đồ ăn với nàng cơ chứ?

"Là cái con Xuân Yến ở nhà bếp đó! Chính nó ăn mất bánh rán của tỷ!"

Vân Bình đương nhiên tỏng Xuân Yến là con nào, một con oắt tì hôi hám chẳng đáng nhắc tới.

Xoảng... Bát sứ rơi xuống đất, vỡ tan tành.

Vân Bình phắt dậy, lồng n.g.ự.c phập phồng thở hắt từng nhịp nặng nề.

 

 

Loading...