Thiện Lai - Chương 15
Cập nhật lúc: 2026-02-25 02:40:24
Lượt xem: 117
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khóc chung quy cũng là một chuyện . Có gì cơ chứ? Cứ tu tu còn hơn là kìm nén uất ức trong lòng.
Thế nhưng cũng thể cứ mãi . Khó khăn lắm mới về nhà một chuyến, thời gian quý giá, chính sự mới là quan trọng, cứ hoài ? Thiện Lai tự nhủ như , từ từ nín bặt, tự lau khô nước mắt, đưa tay lên lau mặt cho Diêu Dụng: "Cha đừng nữa."
Con gái nín, phận cha vốn là chỗ dựa che mưa chắn gió đương nhiên cũng tiện sụt sùi thêm, bèn thu những giọt lệ.
Kể từ giây phút tự quyết định bán , Thiện Lai thể coi là một lớn đủ sức gánh vác việc, nên chuyện tiếp đãi khách khứa nàng thể tự chủ. Nàng xin tiền Diêu Dụng, đem hết cho Vương đại nương, nhờ bà lo liệu mâm cơm rượu thịt để khoản đãi vợ chồng Triệu Nhị, những đưa nàng về và bà con lối xóm nàng chăm sóc cha suốt thời gian qua. Nàng lấy mấy món bánh trái điểm tâm mang từ bếp Lưu phủ lúc sáng, giao cho một hàng xóm thiết khác, nhờ đem phân phát cho những đang tụ tập cửa.
Lúc nàng xếp đặt việc đấy, nàng hề nhận ánh mắt của cha đang giường bệnh đằng . Ánh mắt ông nàng, cũng chất chứa một niềm bi ai vô hạn y hệt nàng ban nãy.
Người cầm tiền lo liệu, kẻ nhận quà đem chia đều ngoài, trong phòng chỉ còn hai cha con. Thiện Lai xuống mép giường, khuôn mặt cha, nhỏ giọng : "Cha quả nhiên khá hơn nhiều ."
Diêu Dụng khổ: "Cha thà c.h.ế.t cũng con bán cứu cha..."
Nghe những lời , Thiện Lai chẳng chút ngạc nhiên. Nàng tất nhiên hiểu rõ cha , cũng chính vì thế, nàng mới liều cứu ông.
"Cha đừng những lời như . Cha mà thác , con ? Lại đến nhà góa phụ họ Hoàng ? Thế thì thà c.h.ế.t còn hơn. Cha sống cho thật , đó mới là thương con." Vừa , nàng lấy một trăm lượng bạc trong , đưa qua: "Cha giữ lấy, dùng để cưới vợ."
Diêu Dụng rõ là tiền, còn là một trăm lượng bạc trắng thì giật nảy : "Ở thế ?"
"Là lão thái thái nhà họ Lưu cho đó. Không chỉ cho tiền, còn cho nhiều đồ đạc khác, đều đang để xe ngựa cả."
Diêu Dụng trầm ngâm một lát hỏi: "Chủ t.ử ban thưởng đồ vật xuống thì chẳng gì lạ, nhưng nhiều đến ? Còn cả tiền bán của con nữa... Bọn họ đưa cho cha hẳn năm trăm lượng... Năm trăm lượng mua một nha , cha sống đến ngần tuổi đầu, từng thấy chuyện hoang đường thế bao giờ."
Trước mặt cha, Thiện Lai thấy chẳng gì giấu giếm: "Bởi vì lão thái thái nhà họ dường như ý con cho thiếu gia nhà bọn họ. Lão thái thái tuy từng thẳng, nhưng con hạ nhân trong nhà bàn tán ."
Diêu Dụng phơi bày vẻ mặt như ban nãy, thứ bi ai mênh m.ô.n.g đến xé lòng. Thấy cha nhận tiền, Thiện Lai bèn nhét thẳng tay ông.
"Cha cứ cầm , đợi khi nào khỏe thì nhờ mai mối... Cứ coi như vì con . Dù là thêm , tóm vẫn là . Dù cha còn, con cũng cô độc một đời... Con thật sự sợ lắm . Cha còn sờ sờ ở đây, nhắm mắt xuôi tay mà bọn toan tính ăn tươi nuốt sống con..." Nói đến đây, bao nỗi sợ hãi tủi trào dâng, nàng nhịn mà bật : “Con thật sự sợ..."
Nước mắt của nàng chảy thẳng tim Diêu Dụng, khiến ông cũng theo. Hai đối diện lóc một hồi, Diêu Dụng bỗng xoay , thò tay giữa chiếc gối lôi một bọc vải. Khi mở , bên trong là tiền, cả ngân phiếu, bạc vụn, và những vốc tiền đồng.
"Tiền bọn họ mang đến, trừ chỗ cha tiêu, thảy đều ở đây cả... Cha thể dùng tiền để cưới vợ? Bọn họ đúng, cha sống ... Chỉ sống sót, cha mới thể kiếm tiền, tiền , cha sẽ chuộc con ."
Thiện Lai lắc đầu: "Không cần chuộc con. Con cha cưới vợ, cha cần lo cho con. Ở đó con sống , lão thái thái và thiếu gia nhà họ Lưu đều là , con hề ức hiếp."
Diêu Dụng luống cuống: "Con thể nghĩ ! Sao con cho ? Dẫu lấy một tên nông phu chân lấm tay bùn thì cũng là thê t.ử đường đường chính chính! Thê nhà quyền quý, dẫu hưởng vinh hoa phú quý, đến cùng vẫn chỉ là phận nô tỳ, sống c.h.ế.t chỉ bằng một câu của chủ t.ử mà thôi!"
Những điều Thiện Lai sớm nghĩ thấu từ lâu.
"Ăn lộc vua thì trung với vua, ngày ép uổng con, là con cam tâm tình nguyện ký tờ khế ước bán . Con nhận tiền của thì thể nuốt lời. Đương nhiên, nếu họ chủ động thả con thì là chuyện khác."
Nàng mang một sự kiên quyết mà một đứa trẻ chín tuổi khó lòng . Diêu Dụng khuyên nổi con gái, bèn chuyển sang tự an ủi bản . Thật cũng , con bé từ nhỏ thông minh, dẫu , ắt cũng sẽ tự tìm đường sống cho . Hơn nữa, thì cả đời an phận trong nội viện, chẳng gặp gỡ ai bên ngoài, chắc ... Nghĩ , tâm can ông cũng dần bình lặng .
Thiện Lai thấy Diêu Dụng phản đối nữa, đoán chừng ông chấp nhận sự lựa chọn của , trong lòng cũng thấy an ủi phần nào. Nàng đổi chủ đề, hỏi thăm tình hình trong nhà khi nàng rời , những ai giúp đỡ chăm sóc cha để còn mang đồ đến tạ ơn. Diêu Dụng cũng thấy nên báo đáp ân tình của xóm giềng, bèn nhớ cẩn thận kể tỉ mỉ chuyện.
Hai đang chuyện trò thì Thiện Lai chợt thấy tiếng bước chân vội vã. Quay đầu thì của Xuân Yến đang hớt hải chạy .
Đó là một đàn bà trạc ba mươi, tóc lốm đốm bạc, dáng cao lớn nhưng đẫy đà. Cái đầu tròn vo như gắn liền với bờ vai u thịt bắp chẳng thấy cổ , n.g.ự.c đầy, eo thô, chân to xùi xụi. Bà ánh nắng chói chang giữa trưa, nhe răng hềnh hệch, ánh sáng chiếu rõ khuôn mặt bóng nhẫy mồ hôi dầu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thien-lai/chuong-15.html.]
Bà : "Thiện Lai, cháu tiền đồ thật ! Thẩm thấy chiếc xe ngựa , hỏi mới là lão thái thái nhà cháu sai xe đưa cháu về. Lão thái thái coi trọng cháu thật đấy! Chẳng bù cho cái con Xuân Yến nhà thẩm, nào về cũng tự bỏ tiền thuê xe. À đúng , con Xuân Yến nhà thẩm dạo khỏe ? Nó nhờ cháu nhắn nhủ gì ?"
Thiện Lai chợt nhớ ấn tượng đầu tiên về đàn bà nhiều năm . Nhớ sâu đậm nhất chính là sự gầy gò của bà , gầy như ác quỷ, sắc mặt vàng vọt, tóc tai bù xù. Không chỉ bà giống quỷ, mà đám con cái của bà đứa nào đứa nấy cũng như quỷ đói, chui rúc khắp nơi. Bà cầm cái muôi sắt gõ thẳng tay đầu lũ trẻ, gõ c.h.ử.i bới ngớt, vẻ mặt tràn ngập hận thù, hệt như những đứa trẻ tay con đẻ mà là kẻ thù đội trời chung của bà .
Bây giờ thì bà mập mạp béo lắm . Là khi bán Xuân Yến , bà mới đột nhiên béo lên. Xuân Yến dù vay mượn cũng ráng gửi tiền về nhà. Lại nhớ , mỗi bà đ.á.n.h con đều đầy vẻ lý lẽ, nghiến răng nghiến lợi mắng mỏ: "Uống m.á.u tao mới lớn ngần ! Sao mày dám lời tao!"
Đứa trẻ uống m.á.u mới lớn khôn, đợi khi đứa trẻ khôn lớn, bắt đầu nuốt sống xương m.á.u của con cái, ăn đến mức béo đẫy đà nhường .
Thật đáng thương, đứa trẻ đáng thương, mà cũng đáng thương nốt. Thiện Lai bỗng dưng thấu hiểu cho Xuân Yến, thế nên nàng gật đầu với Xuân Yến: "Tỷ nhờ cháu gửi đồ cho thẩm."
Tiền nong thì tuyệt đối động , nên Thiện Lai lấy hai xấp vải thượng hạng, cùng một ít đồ ăn, giao cho Xuân Yến.
"Tỷ Xuân Yến bảo, hai xấp vải để thẩm may áo."
Mẹ Xuân Yến im lặng nhận lấy, mặt chẳng vẻ gì là vui mừng. Thiện Lai tự tiện gì thêm nên im lặng. Bà ôm xấp vải ngoắt thẳng, từng ngấn mỡ rung lên bần bật, như thể chực trào ngoài.
Thiện Lai nghĩ đến Xuân Yến. Giờ chắc Xuân Yến đang gì? Chắc là đang đốt lửa? Đứng cái bếp lớn, ngọn lửa l.i.ế.m láp đáy nồi, phả nóng hầm hập mặt, thiêu đốt khiến mặt mũi bóng nhẫy mồ hôi, tàn tro rụng đầy tóc. Vậy mà mỗi về nhà, nàng tô son điểm phấn, đeo vàng mang bạc. Cùng một con , hai bộ mặt... Thiện Lai bất giác thấy sống mũi cay xè.
Ăn trưa cùng cha xong, Thiện Lai dọn dẹp nhà cửa trong ngoài một lượt. Xong xuôi, nàng xách đồ đến từng nhà gõ cửa tạ ơn. Quay về nhà thì trời xế chiều. Triệu Nhị giục giã, bảo thể nấn ná thêm nữa, muộn chút nữa e là cổng thành đóng mất, xuất phát ngay thôi.
Triệu Nhị thật, Thiện Lai cũng nên chẳng phàn nàn lời nào, lẳng lặng thu dọn hành lý từ tốn cáo biệt Diêu Dụng.
"Con đây, cha ở nhà nhớ giữ gìn sức khỏe nhé."
Diêu Dụng tự thuyết phục chính , quả thực mắt lựa chọn nào hơn, nên ông cũng nhiều, chỉ dặn dò một câu: "Con cũng tự chăm sóc ."
Thiện Lai gật đầu, xách tay nải bước . Nhìn theo bóng lưng con gái, tai Diêu Dụng bỗng ù , đầu óc váng vất. May mà ông tỉnh ngay tức khắc. Ông định thần, nghĩ thầm thể để con bé cứ thế mà . Ông gắng sức gào lớn tên nàng: "Thiện Lai!"
Thiện Lai tiếng gọi, đầu hỏi: "Cha còn bề gì dặn dò con ?"
Diêu Dụng lắc đầu: "Cha còn gì để nữa, chỉ là tiễn con một đoạn. Con đợi cha một lát." Nói đoạn, ông chống tay định lồm cồm bò dậy.
Thấy , Thiện Lai cuống cuồng ném hành lý, lao tới ôm chặt lấy cánh tay cha: “Ngoài trời gió máy lắm, bệnh cha còn khỏi hẳn, đừng tiễn con nữa."
Diêu Dụng nhất mực cố chấp: "Cha thể gì ..."
Thiện Lai nài nỉ: "Thế thì ? Lòng cha thương con, lẽ nào con hiểu?"
Diêu Dụng vẫn quả quyết, lết đôi chân xuống khỏi mép giường: "Cha thể tiễn con... Cha xin con đấy..."
Ông kiên quyết nhường , Thiện Lai đành lòng cản nữa, đành gạt nước mắt gật đầu. Diêu Dụng nhờ hai xốc nách hai bên, nhích từng bước một đến bên cỗ xe ngựa.
Đứng đầu xe, bộ dáng ốm yếu chỉ còn da bọc xương của cha, sống mũi Thiện Lai cay xè, nước mắt tuôn rơi lã chã. Thấy con gái như , tim Diêu Dụng đau như d.a.o cứa. Ông đưa tay lên lau nước mắt cho con, nhưng cơ thể yếu ớt đến mức chẳng nhấc nổi cánh tay. Cảnh tượng khiến ông cũng kìm tiếng nấc.
Hai cha con rớt nước mắt. Khóc xong, Diêu Dụng nghẹn ngào: "Nhất định tự chăm sóc cho , cha nhất định sẽ đón con về..."
Một câu chạm trúng tơ lòng, bao nhiêu sự điềm tĩnh, tự chủ của Thiện Lai lúc tan biến sạch bách. Giữa thanh thiên bạch nhật, bao con mắt dòm ngó, một cô gái vốn luôn đặt nặng thể diện như nàng gào thống thiết thôi.