Thiện Lai - Chương 126

Cập nhật lúc: 2026-03-18 08:53:41
Lượt xem: 51

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đứa con của Trân Châu biến mất .

Biến mất ngay trong chính ngôi nhà của .

Trẻ sơ sinh vốn ngủ nhiều. Bú no nê xong, con bé ngáp một cái nhắm nghiền mắt ngủ . Trân Châu ôm con cưng nựng một lúc mới giao cho v.ú em bế nghỉ.

Gội đầu xong xuôi, nàng ngoài sân hóng mát, sai a bế đứa trẻ đây.

Nàng coi đứa con như sinh mạng, chỉ hận thể lúc nào cũng mang theo bên , giữ rịt lấy buông.

Làm coi trọng cho ? Đây là chỗ dựa vững chắc nhất để nàng an lập mệnh trong cái phủ . Đứa con của nàng.

Vương phu nhân, nữ chủ nhân của tòa trạch viện rộng lớn , cả đời bà mới chỉ duy nhất một mụn cháu nội là đứa bé .

Giá như là một đứa con trai thì mấy.

Nếu là con trai, nàng sẽ còn nhận nhiều vinh sủng hơn nữa.

Ngày , ngày nào nàng cũng dập đầu khấn vái thần Phật, chỉ mong cầu sinh một quý tử.

Vương phu nhân, và ngay cả Khâu Nghi, Khâu đại nhân, cũng mỏi mắt trông ngóng nàng sinh một đứa cháu trai. Đích tôn cơ mà! Lỡ vụt mất cơ hội , e rằng sẽ chẳng bao giờ nữa.

Hồi mang thai, ai ai cũng đinh ninh rằng nàng đang m.a.n.g t.h.a.i con trai. Nào là "thích ăn chua”, “bụng nhọn hoắt", những điềm báo mười mươi thế , thể là con trai cơ chứ?

Nghe riết nàng cũng tin sái cổ.

Nàng đinh ninh trong bụng chắc chắn là một bé trai.

Con trai của nàng, lớn lên sẽ chủ tòa phủ bề thế . Từ lúc lọt lòng ngậm thìa vàng, nấy, ai ai cũng nâng niu, cung phụng, tranh lấy lòng...

Con trai nàng sẽ bao giờ nếm trải tuổi thơ cơ cực, tủi nhục như nàng. Đó là cái phúc phận to lớn mà nàng giành giật cho nó. Nó ơn nàng, hiếu thuận với nàng...

Chỉ cần đứa con trai , từ nay về nàng thể kê cao gối mà ngủ, tận hưởng vinh hoa phú quý vững như bàn thạch.

Vậy mà cuối cùng đẻ một đứa con gái.

Sao thể là con gái chứ?

Con gái thì cái tích sự gì? Nuôi cho lớn cũng sắm sửa chút của hồi môn gả là xong, chẳng xơ múi chút gia tài nào của nhà cả.

Nghe tin cháu gái chào đời, tổ phụ của nó thậm chí chẳng buồn ngó ngàng lấy một cái, chỉ lạnh lùng phẩy tay áo ngoắt bỏ . Còn tổ mẫu thì cưng nựng như vật báu, ôm khư khư chịu buông, . miệng bà vẫn ngừng lẩm bẩm: "Cháu ngoan ơi, cháu là con trai nhỉ? Nếu cháu là con trai thì mấy..."

, giá như là một đứa con trai...

Cớ chứ?

Thật cố gắng gì cả.

Cũng vì là con gái, nên tổ phụ của nó chẳng thèm để mắt tới, mãi vẫn chịu gặp mặt, cũng chẳng thèm ban cho một cái tên. Ông còn buông lời lạnh nhạt: "Con của ngoại thất sinh thì gì đáng tự hào? Đặt tên cho nó chỉ tổ phí hoài con chữ."

Trân Châu xong uất hận vô cùng.

Nàng uất ức vì những lời cay nghiệt của cha chồng, mà vì những lời quá đúng, quả thực là phí hoài thật .

Bao nhiêu tâm huyết nàng bỏ , giờ đây đổ sông đổ biển sạch trơn.

Cha chồng chỉ thèm đếm xỉa đến đứa bé, nhưng nàng thì đ.â.m căm ghét nó. Dẫu đứa trẻ tự quyết định giới tính của , nó chẳng gì sai, nhưng nàng vẫn ngăn nổi sự chán ghét.

Ai bảo nó là con trai?

Nàng ghét bỏ đứa bé, học theo thái độ lạnh nhạt của những xung quanh, thèm , cũng chẳng buồn ẵm bồng, âm thầm trút sự bực dọc và oán hận lên một sinh linh bé nhỏ.

ngẫm , dẫu nó cũng là khúc ruột nàng dứt !

Vú em lựa lời dỗ dành: "Phu nhân xem, tiểu thư sinh giống phu nhân như đúc, lớn lên chắc chắn sẽ là một đại mỹ nhân. Đến lúc đó, tiểu thư tiến cung nương nương, phong cáo mệnh phu nhân thì phu nhân cũng tha hồ mà hưởng phúc lây!"

Nghe những lời , tim nàng bỗng nhiên loạn nhịp.

Không vì cái viễn cảnh "hưởng phúc lây" xa vời vợi , mà là vì câu : "Đứa bé sinh giống nàng."

, là con của nàng thì giống nàng chứ.

Đứa con do chính nàng mang nặng đẻ đau sinh .

Mọi oán hờn bỗng chốc tan biến.

Con gái thì ? Chẳng nàng cũng là con gái của nàng đó ư? Ngày xưa đối xử với nàng nhường nào. Mẹ đặt tên nàng là Trân Châu. Trân Châu, đó là thứ quý giá nhất đời mà một nghèo khổ như nàng thể đến.

Cuối cùng nàng cũng chịu ẵm con lòng.

Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn ngoan ngoãn gọn trong vòng tay, quả nhiên giống nàng như đúc.

Là con của nàng, là giọt m.á.u nàng sinh , nàng thể thương yêu cho ?

Cả thiên hạ thể hắt hủi nó, nhưng nàng thì , nàng yêu thương nó.

Con ngoan của , đừng sợ. Mẹ thừa mưu mô thủ đoạn, nhất định hai con sẽ sống những ngày tháng sung sướng...

Nàng tên là Trân Châu, nên nàng đặt tên cho con là Minh Ngọc.

giờ Minh Ngọc biến mất.

Vú em bất tỉnh nhân sự bên mép giường, còn Minh Ngọc giường thì cánh mà bay.

Giữa thanh thiên bạch nhật, trong một trạch viện cửa đóng then cài cẩn mật, một đứa trẻ sơ sinh thể bốc để dấu vết.

Nghe a mếu máo báo tin, nàng hốt hoảng chạy ào tới. Trên chiếc giường trống trơn, chẳng còn thấy hình hài bé nhỏ quen thuộc nữa. Cả nàng lập tức run lên bần bật, sắc mặt nhợt nhạt cắt còn giọt máu. Hai tai ù , đầu óc nặng trịch, nàng đổ gục xuống...

Nàng tỉnh vì một cơn đau nhói. Vùng da mũi rát buốt. Vừa mở mắt , nàng thấy khuôn mặt tái nhợt, hằm hằm sát khí của chồng kề sát ngay mặt.

Vốn là con dâu ngoan ngoãn, nàng theo phản xạ bật gọi một tiếng: "Mẫu ."

Miệng , chữ kịp thốt lên thì một vật gì đó ném thẳng mặt nàng. Dù đau, nhưng vật đó che khuất tầm , chỉ thấy những mảng đen trắng mờ ảo. Ngửi thấy mùi mực thơm xộc mũi, nàng lập tức nhận đây là một bức thư. Có lẽ là do kẻ bắt cóc để .

Nàng bật dậy như chiếc lò xo, vồ lấy tờ giấy ngấu nghiến.

Giờ đây nàng cũng bập bõm nhận kha khá mặt chữ. Kể từ ngày bước chân khỏi Lưu phủ, nàng tự nhủ học chữ. Người chữ sẽ khác bọt hẳn, cao quý hơn những kẻ mù chữ.

Dù vẫn còn vài chữ hiểu, nhưng chừng đó cũng đủ để nàng nắm bắt nội dung thông điệp.

Kẻ bắt cóc con gái nàng yêu cầu nàng một một đến Tây Sơn. Nếu dám dẫn theo khác...

Toàn nàng run lên cầm cập.

"Ta cần ngươi đắc tội với kẻ nào, gây thù oán gì. Ta chỉ cần cháu gái bình an vô sự trở về. Nếu cháu mệnh hệ gì... thề sẽ khiến ngươi c.h.ế.t cũng yên ! Còn ngây đó gì! Chạy tìm nhanh lên!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thien-lai/chuong-126.html.]

Mồ hôi lạnh vã như tắm, Trân Châu cuống cuồng vấp ngã lăn lộn bò xuống giường.

Tây Sơn...

Tây Sơn rộng lớn nhường , tìm ở ngóc ngách nào? Nếu tìm thấy, Minh Ngọc của nàng ? Giờ đáng lẽ con bé b.ú sữa ...

Kẻ đó rốt cuộc là ai?

Nàng nay sống an phận, gây thù chuốc oán với ai ! Tại nhẫn tâm bắt cóc con nàng!

Nàng quên bẵng sự tồn tại của Thiện Lai từ lâu.

Thiếu gia bại danh liệt, Thiện Lai đương nhiên cũng chẳng còn đường sống. Cả hai họ đều chẳng thể bằng nàng. Nàng đ.á.n.h bại Thiện Lai, giẫm đạp ả gót chân .

Thiện Lai kiếp vĩnh viễn ngóc đầu lên nổi, chỉ thể cam chịu một con rệp đáng thương.

Còn nàng thì khác, nàng đang tận hưởng những tháng ngày vinh hoa phú quý.

Một kẻ đang sống trong nhung lụa thì thời gian bận tâm đến một con rệp cơ chứ?

Thế nhưng giờ đây, Thiện Lai đang an tọa uy nghi mắt nàng. Mái tóc búi cao vương giả, đầu đội kim phượng quan chế tác tinh xảo bằng kỹ thuật lũy ty, miệng phượng hoàng ngậm những viên trân châu to cỡ nhãn lồng. Trên chiếc mũ miện còn nạm đầy hồng ngọc, lam ngọc lấp lánh chói lóa. Trâm cài cũng khắc hình phượng hoàng, vòng cổ bằng vàng ròng nạm đầy kim cương sáng rực rỡ. Y phục dường như may từ vân cẩm thượng hạng, đan xen chỉ vàng chỉ bạc lấp lánh kiêu sa...

Khâu phủ tuy giàu nứt đố đổ vách, nàng cũng là Thiếu phu nhân danh giá, nhưng những món bảo vật xa hoa lộng lẫy nhường , nàng từng sở hữu, cùng lắm chỉ chiêm ngưỡng qua.

điều khiến nàng sững sờ nhất, chính là khí chất uy quyền toát từ đối diện.

Nàng chiễm chệ giữa một đám đông đang cung kính. Nam thì đeo đao hộ vệ, nữ thì tay bưng bảo vật, ai nấy đều cúi gầm mặt phục tùng. Sự hiện diện của những kẻ bề càng tôn lên vẻ ung dung, đạm bạc của giữa. Ánh mắt tuy hiền hòa, khóe môi điểm nụ nhạt, nhưng toát một sự cao ngạo thể xâm phạm.

Khí chất , chẳng khác nào một vị công chúa, một bậc nương nương...

Ngày xưa cùng nô tỳ, Thiện Lai cũng chỉ coi là nửa hầu nửa tiểu thư. Nay nàng leo lên con dâu nhà quan lớn, đường hoàng là Thiếu phu nhân thì Thiện Lai vọt lên tận mây xanh, thành công chúa, thành nương nương...

Rốt cuộc ai mới là con rệp đáng thương?

Hóa , cả đời nàng cũng bao giờ sánh kịp Thiện Lai, vĩnh viễn thể giẫm đạp kẻ mà luôn ghen tị héo mòn gót chân...

Giờ phút , nàng thực sự nhận thua. Cả cơ thể lảo đảo chực ngã, vững nổi...

Chợt một tiếng trẻ con thét vang lên.

Là Minh Ngọc, con gái nàng.

Nàng bừng tỉnh.

Những ký ức liên quan đến Tây Sơn lập tức ùa về trong đầu.

Kẻ mang thâm cừu đại hận với nàng, chẳng chính là Thiện Lai !

Đại tiểu thư...

Chính nàng bày mưu tính kế cho Đại tiểu thư, Đại tiểu thư sai sát thủ . Nếu kẻ qua đường tay hiệp nghĩa, Thiện Lai mất mạng ở Tây Sơn từ lâu ...

Kể từ ngày trượng phu qua đời, nàng gạt phăng chuyện khỏi đầu. Nhờ cái c.h.ế.t của Đại tiểu thư, nàng rũ bỏ phận nô tỳ Dương Bích Đào của Lưu phủ. Nàng giờ đây là Dương Trân Châu, một nàng nhi vì cha mất sớm nên lên Hưng Đô tìm họ hàng xa nghề buôn vải để nương nhờ... Vài ngày khi hạ sinh con gái, nàng còn mời cả di mẫu và biểu tỷ đến thăm...

Nàng đinh ninh rằng kiếp sẽ bao giờ chạm mặt Thiện Lai nữa.

Nếu chạm mặt, với sự thông minh sắc sảo của Thiện Lai, tội ác năm xưa ắt sẽ phơi bày. Khi đó, nàng chắc chắn khó mà thoát tội...

cũng hẳn là hết cách.

Dẫu nàng cũng sinh cho nhà chồng một mụn con, là đứa con duy nhất của trượng phu. Gia đình chồng nàng quyền thế ngập trời, dễ gì đụng . Chỉ cần công công, bà bà chịu che chở cho nàng...

giờ đây, chỗ dựa duy nhất của nàng đang trong tay kẻ thù.

Nàng tiêu đời .

Nghĩ thông suốt điểm , nỗi sợ hãi bỗng chốc tan biến.

Thấy Bích Đào thị vệ chặn , Thiện Lai nhẹ nhàng lên tiếng: "Đừng cản, cho ả bước tới đây, vài lời ."

Thị vệ lui , Trân Châu từng bước từng bước tiến lên. Mỗi bước chân đều vững vàng và kiên định hơn bước .

Trong lòng ả đưa quyết định.

Đã đến giờ b.ú sữa mà chẳng thấy sữa , đứa bé ré lên ngừng, tiếng the thé xé ruột xé gan.

Là một , thể chịu đựng âm thanh .

Hơn nữa, đây lẽ là cuối cùng hai con gặp .

"...Làm ơn cho cho con bé b.ú vài miếng sữa , cầu xin nàng..."

Thiện Lai phớt lờ lời cầu xin thống thiết . Nàng chỉ thong thả đổi tư thế bế đứa trẻ, bàn tay nhẹ nhàng vỗ về lưng nó, khóe môi nhếch lên một nụ mỉa mai: "Bích Đào , con bé quả hổ danh là con gái của ngươi, trông giống ngươi y như đúc."

"...Nàng oán hận gì xin cứ trút hết lên đầu . Ta tội hữu ứng đắc, nửa lời oán thán, nàng xử lý thế nào cũng ... trẻ con là vô tội, nó chẳng gì cả..."

"Nó đúng là chẳng gì thật, nhưng nó là kẻ hưởng lợi, ? Nếu ngươi cấu kết với kẻ khác hãm hại , thể trở thành tiểu thư nhà họ Khâu?"

Trân Châu cứng họng đáp trả thế nào, chỉ dập đầu lạy lục liên hồi. Chỉ vài cái dập, trán toạc máu, m.á.u tươi tứa hòa quyện cùng cỏ khô và bụi đất nhếch nhác.

Thiện Lai lạnh lùng đáp: "Giờ mới hối cải thì e rằng quá muộn. Hơn nữa, ngươi tưởng dập vài cái đầu là thể xóa sạch ân oán giữa hai chúng ?"

"Ta tình nguyện c.h.ế.t, bắt trâu ngựa gì cũng , chỉ xin nàng buông tha cho con gái ..."

"Ngươi xót xa cho con gái ngươi, nỡ để nó chịu tổn thương..." Thiện Lai bật một tiếng khẩy buốt giá: “Ta cũng là con gái của cha . Ngươi nhẫn tâm hãm hại như , lẽ nào cha xót xa cho ? Ngươi từng nghĩ cho họ, hà cớ gì nghĩ cho ngươi? Việc bản thì đừng mong cầu ở khác, ngươi tư cách đó."

"Ta , thực sự ..."

"Ta tin là ngươi , nhưng cũng thừa, chỉ khi nắm thóp con gái ngươi trong tay, ngươi mới chịu nhận sai. Nếu tự tìm đến, trong lòng ngươi sẽ chẳng lấy một mảy may ân hận, vẫn cứ ung dung tận hưởng cuộc sống của một Thiếu phu nhân. Bích Đào , để những ngày tháng vinh hoa phú quý , cũng góp công nhỏ đấy. Sao ngươi thể báo đáp chứ?"

"Ta , nàng cũng theo, nàng bắt cũng , chỉ cần nàng buông tha cho con ..."

Trân Châu tiếp tục dập đầu cồm cộp.

"Ngươi chỉ cần con gái ngươi bình an vô sự thôi đúng ? Vậy thì càng . Bích Đào, sẽ động đến một sợi tóc của ngươi, thứ cần là mạng sống của con gái ngươi. Ngươi hãy nhớ cho kỹ, chính ngươi là kẻ hại c.h.ế.t nó. Nó c.h.ế.t là vì những tội ác mà ngươi gây ."

"Không!!!"

Trân Châu phát một tiếng gào thét thất thanh, sắc nhọn đến chói tai, khiến cảm giác cổ họng ả như x.é to.ạc . Tiếng gào thét rướm máu.

"Đừng! Cầu xin nàng! Đừng mà..." Ả gào t.h.ả.m thiết, chống hai tay bò nhoài về phía Thiện Lai: “Dẫu nàng băm vằm thành trăm mảnh vạn mảnh..."

 

 

Loading...