Thiện Lai - Chương 121
Cập nhật lúc: 2026-03-18 08:53:36
Lượt xem: 51
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Một bàn tay của nam nhân kìm chặt lấy đôi cổ tay mỏng manh của nữ nhân, ép sát cây thông xù xì thô ráp. Bàn tay còn thì đang luồn lách giữa lớp lớp váy áo của nàng. Khuôn mặt nữ nhân đỏ bừng như đóa hoa đỗ quyên nở rộ, đan xen giữa sự hoảng loạn và nỗi tủi nhục. Hàm răng trắng như ngọc c.ắ.n chặt lấy bờ môi đào đến bật máu, khóe mắt lấp lánh ngấn lệ.
Quả là một cặp uyên ương hoang dã. Nam nhân thì ngọc thụ lâm phong, ung dung quý phái; nữ nhân thì dung nhan diễm lệ, tươi tắn như đóa hoa đào.
Đứng cạnh thật xứng đôi lứa.
Sẽ là một cảnh tượng nếu như nàng quen ai trong hai họ.
Thực , dẫu quen thì cũng chẳng , miễn là nam vợ, nữ chồng.
ác nỗi, cả hai đều là những kẻ yên bề gia thất, mà lén lút cái chuyện đồi bại ...
Thiện Lai thực sự chẳng đối diện với tình huống bằng biểu cảm gì.
Thái t.ử Lý Hạo chỉ khẽ nhướng mày, nở một nụ thản nhiên như , phong thái vẫn điềm tĩnh như gió thoảng mây trôi. Trái , Cô Chi Thọ mặt mày tái mét, nét mặt hiện rõ sự hổ thẹn đến cùng cực.
Trước đó nàng giãy giụa thế nào cũng thoát khỏi cái kìm kẹp, nay chỉ khẽ cựa một cái, đôi bàn tay gông cùm cổ tay nàng lập tức buông lơi.
Toàn nàng run rẩy ngừng. Nàng cắm đầu bước , luống cuống vuốt mái tóc rối bời lòa xòa mặt, chỉnh trang y phục xộc xệch...
Hai chị em .
Thiện Lai vốn là hiểu chuyện, nên nàng mở lời cặn vặn nửa câu. Nàng ngoan ngoãn để mặc tỷ tỷ kéo rời khỏi chốn thị phi một cách vội vã.
Đi một quãng khá xa, đột ngột dừng bước.
Ngay khoảnh khắc Cô Chi Thọ đầu , Thiện Lai cất lời : "Tỷ tỷ cần giải thích gì , là phân biệt trái."
Cô Chi Thọ hé môi định gì đó, nhưng cuối cùng chỉ mấp máy, chẳng thốt nên lời.
Hai chị em, hiểu ý qua ánh mắt, cần thêm gì nữa.
...
"Đại tỷ tỷ quả nhiên là lạc đường."
Đó là lý do Thiện Lai đưa để giải thích với hai nàng còn .
Xe ngựa của phủ Tĩnh Quốc Công vô cùng rộng rãi, tình cảm chị em khăng khít, thế nên chẳng ai chuẩn thêm xe ngựa, lúc về cả năm chen chúc một cỗ xe.
"Ba vị tỷ tỷ và , thấy trong mệt, chợp mắt một lát... Tình thế bất đắc dĩ, xin đừng phiền trách ..."
Quyền thế phụ. Mỗi khi các gì khỏe, Cô Chi Thọ luôn là đầu tiên lên tiếng hỏi han, quan tâm chăm sóc đủ đường. Từ thuở ấu thơ , nên mấy chị em ai nấy đều thành thói quen.
Tất cả đều chờ đợi Đại tỷ tỷ cất lời .
Đại tỷ tỷ im lặng như tờ, cúi gằm mặt xuống, dường như chìm cõi riêng, mặc kệ thứ xung quanh.
Có lẽ Đại tỷ tỷ cũng mệt , dẫu thì nãy giờ tỷ cũng bộ một quãng đường khá xa.
Vậy nên Cô Xuân Linh đành tỷ tỷ lên tiếng: "Muội gì thế? Chị em ruột thịt với , giữ kẽ ? Muội mau xuống nghỉ ngơi !"
Thiện Lai gượng gạo, ngả lưng xuống nhắm nghiền mắt .
Sợ phiền giấc ngủ của nàng, mấy chị em chẳng ai dám năng tạo tiếng động lớn. Ngay cả cô bé Huyên Vân mới lên sáu cũng im thin thít, cúi đầu ngoan ngoãn.
Khi xe ngựa dừng , Cô Xuân Linh ngước mắt tỷ tỷ. Nhận ánh mắt của , Cô Chi Thọ ngẩng lên, gượng đáp , nghiêng vỗ nhẹ đ.á.n.h thức Thiện Lai.
"Hạc Tiên, tỉnh dậy , chúng về đến nhà ."
Thiện Lai khẽ cau mày, từ từ mở mắt, mơ màng dậy, dáo dác quanh: "...Đến nhà ?"
...
Về đến phủ, cả bọn cùng đến Thọ An Đường thỉnh an tổ mẫu.
Dung lão phu nhân ôm cháu gái út lòng, vui vẻ trò chuyện cùng mấy đứa cháu.
Cô Xuân Linh đáp lời tổ mẫu, ánh mắt liên tục liếc ngang liếc dọc, chốc chốc Đại tỷ tỷ, chốc chốc Tứ .
Đại tỷ tỷ thì gượng cứng nhắc, Tứ thì tâm hồn treo ngược cành cây.
Dung lão phu nhân tinh ý nhận điều bất thường, bèn hỏi: "Trên đường xảy chuyện gì ?"
Câu hỏi hướng về phía Cô Chi Thọ.
Cô Chi Thọ giật thót ngẩng đầu lên, ánh mắt hoảng loạn. Nàng nhấp nháy môi mấy bận, nhưng rốt cuộc vẫn thốt lời nào.
"Dạ thưa tổ mẫu, chuyện gì to tát ạ. Chỉ là lúc ở Hộ Quốc Tự, Đại tỷ tỷ lạc đường, xui xẻo thế nào đụng con rắn, nên kinh hách đôi chút." Thiện Lai nhanh nhảu đáp lời.
Dung lão phu nhân gật gù: "Hóa là . Thảo nào Đại tỷ của các cháu cứ thất thần, nó vốn sợ rắn nhất mà." Bà sang nàng cháu gái lớn: "Có sợ lắm cháu? Có cần gọi đại phu bốc vài thang t.h.u.ố.c an thần ?"
Cô Chi Thọ cố nặn một nụ : "Dạ đến mức nghiêm trọng thế ạ."
Dung lão phu nhân nhíu mày: "Ta thấy là cần thiết đấy, mặt cháu kìa, đến giờ vẫn còn tái nhợt." Bà đảo mắt một lượt các cháu gái: “Thôi , các cháu chơi xa về, chắc cũng mệt lử . Ta giữ các cháu nữa, mau về viện nghỉ ngơi ."
Nghe tổ mẫu cho phép lui, mấy chị em đồng loạt dậy, tạ ơn sự thấu hiểu của bà hành lễ cáo lui.
Bước đến ngoài hiên, Thiện Lai len lén liếc Đại tỷ tỷ, trong đầu thầm toan tính, quyết định tạm thời án binh bất động.
"Cơn buồn ngủ của ập đến , xin phép về phòng chợp mắt một lát đây."
Thiện Lai vẫn ở tại Lưu Kim Xuyết Ngọc Các, Cô Phóng kiên quyết cho nàng dọn nơi khác.
Thấy nàng về, Cô Phóng hỏi thăm chơi vui . Thiện Lai lặng lẽ phụ một lúc, khẽ gật đầu, đáp rằng vui. Nàng giơ chuỗi tràng hạt do Hoằng Triệt sư phụ tặng cho ông xem, thêm điều gì khác.
Đợi trời nhá nhem tối, Thiện Lai khoác chiếc áo choàng, lững thững sang viện tìm Cô Tùng Niên.
Cô Tùng Niên đang hớn hở kiểm kê danh sách sính lễ ánh đèn dầu. Thấy Thiện Lai đến, nàng vội vàng đặt tờ giấy xuống, lên tiếng trách móc: "Sao giờ còn chạy sang đây? Đêm hôm khuya khoắt lung tung gì? Muội đang bụng mang chửa, nhỡ bề gì thì ?"
Thiện Lai mới là lo sợ nhất, nhưng những chuyện nếu rõ, nàng thực sự thể nào yên lòng.
"Ban ngày ngủ nhiều quá, giờ chẳng tí buồn ngủ nào, nên mới sang đây tìm Tam tỷ tỷ tâm sự. Tỷ đang xem gì thế?"
Cô Tùng Niên rạng rỡ: "Muội đến đúng lúc lắm, cha mới đưa cho đấy." Nàng đẩy tờ danh sách về phía Thiện Lai: “Muội xem thử ."
A Vân rời khỏi phủ Tĩnh Quốc Công, đến nhậm chức trong cấm quân.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thien-lai/chuong-121.html.]
Sau khi Thiện Lai khuyên nhủ, Cô Tùng Niên lập tức chạy đến tìm Cô Chính. Nàng dập đầu nhận , ôm chặt lấy ông, tung hết đủ chiêu trò nũng nài nỉ ỉ ôi.
Làm Cô Chính chịu đựng nổi sức công phá ?
Ông quả thực chê bai xuất của A Vân, nhưng , con gái ông trót đem lòng yêu thương ! Vốn dĩ ông cưng chiều con gái hết mực, thêm ái thê bên cạnh rỉ tai khuyên can, ông thể giữ mãi thái độ cứng rắn?
Thực ngẫm , quyền thế của phủ Tĩnh Quốc Công đạt đến đỉnh điểm. Trừ phi gả Hoàng thất, còn gả cho ai cũng coi là gả thấp. Nếu , chi bằng thành cho con gái. Dù thì bản ông cũng tài cán, chống lưng, chẳng lẽ nâng đỡ nổi một thằng con rể? Hơn nữa, Tứ chất nữ cũng nhúng tay chuyện .
Vị cháu gái thể diện nhỏ, mà hễ tay thì chẳng dạng .
Thế nên, ông cũng chẳng còn lý do gì để bất mãn nữa.
"Nhị bá phụ quả nhiên tay hào phóng."
Cô Tùng Niên đắc ý: "Nếu ít thì chịu ưng thuận?"
là may mắn, bắt đầu câu chuyện từ việc cưới hỏi, thứ tự nhiên đến vô cùng.
"Nói đến chuyện , cứ thắc mắc mãi. Tại gia đình bằng lòng để Đại tỷ tỷ lấy chồng xa thế? Sao sắp xếp cho Đại tỷ phu một chức quan ở Hưng Đô? Như cũng tiện. Giờ thì , Đại tỷ tỷ chịu thiệt thòi quá. Muội thực sự hiểu nổi. Cứ cho là Đại bá phụ quang minh lạc, thiết diện vô tư, nhưng còn Đại bá mẫu thì ? Bác cưng chiều Đại tỷ tỷ đến , lẽ nào bác cũng cam lòng chấp nhận?"
Cô Tùng Niên im bặt.
"Sao Tam tỷ tỷ gì? Lẽ nào còn uẩn khúc gì mà phép ?"
Cô Tùng Niên mím chặt môi.
"Tam tỷ tỷ, nếu tỷ , sẽ giận đấy."
Thực cũng chẳng gì giấu giếm, chuyện gần như ai ai cũng . Dù Thiện Lai hỏi từ nàng thì cũng sẽ moi thông tin từ khác. Việc gì rước lấy bực ?
"...Chuyện là thế ... Đại tỷ tỷ của ... vốn dĩ tỷ ... Ôi chao! Tức là, ban đầu ai cũng đinh ninh Đại tỷ tỷ sẽ gả Đông Cung Thái t.ử phi. Nào ngờ đến lúc chốt hạ, Hoàng cung ban thánh chỉ, mà Thái tử, biểu ca của , lấy vợ, là Đại tỷ tỷ! Muội , lúc đó trong nhà náo nhiệt lắm, kẻ tấp nập, ai nấy đều bóng gió dò hỏi xem chuyện gì xảy ... sự thật là chẳng ai rốt cuộc là chuyện gì! Lại chẳng dám to gan tận cung điện mà hỏi cho nhẽ, thế nên chuyện cứ mãi chìm trong bí ẩn... Rồi đó, Đại tỷ tỷ vội vã xuất giá, rời khỏi Hưng Đô. Nếu vì trở về, e rằng tỷ sẽ vĩnh viễn bao giờ nơi nữa..."
Nhắc đến chuyện , dẫu nhiều năm trôi qua, ván đóng thuyền, nhưng Cô Tùng Niên vẫn cảm thấy bất bình uất ức.
"Ta tin Đại tỷ tỷ lầm gì. Vậy mà sự việc thành nông nỗi đó. Phía cung đình cũng chẳng lấy một lời giải thích. Quả thực là khinh quá đáng! Dẫu c.h.ế.t thì cũng cho c.h.ế.t một cách rõ ràng chứ! Hành xử kiểu đó là ?"
Dẫu ngọn lửa giận của Cô Tùng Niên chĩa về phía , nhưng Thiện Lai vẫn cảm thấy chột , cúi gằm mặt xuống.
Phải ! Chuyện rốt cuộc là cơ chứ!
Thật sự quá nhục nhã ê chề.
**
Cả đêm trằn trọc chợp mắt, sáng sớm tinh mơ, Thiện Lai thức dậy, thẳng tiến cung.
Hoàng hậu chút ngạc nhiên: "Sao mới sáng sớm con đây ?"
Thiện Lai vòng vo, cho lui hết ngoài, thẳng vấn đề của năm xưa.
"Rốt cuộc tại di mẫu chuyện đó?"
Rốt cuộc là chuyện gì?
Dẫu cho quan hệ thích, nhưng phận tiểu thư phủ Tĩnh Quốc Công cao quý vô ngần, nhân phẩm đoan trang chê , hiển nhiên xứng đáng với ngôi vị Hoàng hậu tương lai. Huống hồ, hai gia đình mối quan hệ thông gia, từng đồng cam cộng khổ sinh tử, lẽ là "phù sa chảy ruộng ngoài" mới đúng.
cái "đồng cam cộng khổ" chính là nguồn cơn.
Vốn dĩ là một chuyện đại hỉ sự mà ai nấy đều hân hoan, nhưng Hoàng hậu bỗng dưng nảy sinh lòng ghen ghét.
Dựa chứ? Muội c.h.ế.t, cháu gái ngoại thì bặt vô âm tín, sống c.h.ế.t rõ. Dựa mà các vui vẻ như thế? Hai họ cũng là của phủ Quốc công mà, tại năm đó c.h.ế.t là các ? Chẳng những c.h.ế.t, các còn sống trong nhung lụa vinh hoa, giờ hưởng lây vinh quang của họ ... Dựa chứ? Thế nên, chuyện vốn dĩ ván đóng thuyền, đến phút chót, Hoàng hậu lật lọng đổi ý.
Bất kỳ ai cũng thể trở thành Thái t.ử phi, nhưng con gái họ Cô thì tuyệt đối .
Nàng hận họ Cô.
Hoàng hậu cho rằng lý lẽ của là đúng đắn.
Thiện Lai tức đến mức bật .
"Di mẫu quả thực cách chà đạp khác... Nếu đổi là con, dẫu là thích, dẫu di mẫu là Hoàng hậu, con cũng sẽ trở mặt cãi với di mẫu cho bằng ... Đây là cái kiểu hành xử gì chứ!" Nói đến đây, nàng chợt nhớ đến cảnh tượng ngày hôm qua, bèn hỏi: "Còn biểu ca thì ? Huynh ý kiến gì ư? Không ngăn cản di mẫu ?"
Chuyện xưa nay ai dám nhắc đến, Hoàng hậu cũng gần như quên bẵng . Giờ khơi , Hoàng hậu cũng tự cảm thấy cách hành xử của năm đó quá đáng, sắc mặt bỗng chốc trở nên khó coi.
"Nó... nó gì cả..."
"Thật ? Hay là di mẫu quên ? Chẳng lẽ biểu ca vô tình vô nghĩa với Đại tỷ tỷ như ?"
Nếu thực sự vô tình vô nghĩa thì ngày hôm qua xảy cái chuyện động trời đó? nếu tình ý thì tại năm đó bảo vệ?
"Nó thực sự phản đối câu nào. Khi chuyện với nó, nó bảo sự đều tuân theo ý , để tự quyết định..."
"Thế di phụ thì ? Cũng ngăn cản di mẫu ư?"
Câu hỏi thốt , câu trả lời lập tức hiện hình.
Nhà họ Ngụy và nhà họ Cô là thông gia, hai gia tộc gần như nắm giữ binh quyền của cả thiên hạ.
Hoàng hậu tình nguyện đóng vai "cây giáo hứng bão", Hoàng đế tự nhiên là kẻ ngư ông đắc lợi, mát ăn bát vàng.
Có những việc, vết tích rành rành đó từ lâu, chỉ là những kẻ vẫn mù quáng tin tưởng, hề ...
Sắc mặt Hoàng hậu càng thêm thê thảm, trắng bệch như tờ giấy, cơ thể lảo đảo tưởng chừng sắp ngã.
"...Ông cũng khuyên can vài lời, nhưng..."
cũng chẳng buồn thêm nhiều, dễ dàng thỏa hiệp với ý định của nàng, nhanh chóng ban hạ chiếu chỉ.
Nếu thực sự đồng tâm hiệp lực, thể để mặc nàng tùy hứng đắc tội với khác như ...
Thì thứ vốn dĩ như những gì nàng vẫn lầm tưởng.
Hoàng hậu cảm thấy bản như đang chơi vơi, bồng bềnh giữa trung, chẳng lấy một điểm tựa vững chãi.