Thiện Lai - Chương 12
Cập nhật lúc: 2026-02-24 12:12:36
Lượt xem: 138
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngô Thanh Ngọc cố ý đến tận đây chỉ để thăm Thiện Lai. Gặp , bà mới thấy mãn nguyện. Bệnh tình bà vẫn khỏi hẳn nên chẳng dám lưu lâu, khi Tần lão phu nhân ngỏ ý giữ dùng cơm, bà kiên quyết chối từ và lập tức xin phép về.
Lưu Mẫn cuống quýt định đuổi theo. Tần lão phu nhân hiểu rõ khổ tâm của Ngô Thanh Ngọc bèn vội vàng kéo cháu : "Thôi, cứ để bà . Cháu mà đuổi theo, khéo bà lo lắng sợ hãi thêm đấy."
Lưu Mẫn tổ mẫu đúng nên sững , nhưng miệng vẫn lầm bầm: "Đã lâu lắm cháu gặp vú..."
Tần lão phu nhân mỉm : "Cháu lòng hiếu kính như là v.ú mãn nguyện ."
Đang lúc trò chuyện thì cơm nước bưng lên. Như Huệ lên tiếng hỏi xem dọn cơm . Tần lão phu nhân gật đầu, đám nha lập tức thoăn thoắt tản việc.
Chỉ riêng Thiện Lai là gì, cứ đực đó nhúc nhích, trông vô cùng lạc lõng. Tần lão phu nhân thấy bèn vẫy tay gọi: "Con, đây."
Thiện Lai bẽn lẽn bước tới. Tần lão phu nhân sang dặn dò một nha mặt tròn: "Ngươi dạy con bé quy củ gắp thức ăn ." Nha , Thiện Lai bèn theo cô nàng.
lúc , Lưu Mẫn chợt xen : "Sao bắt nàng học mấy cái gì? Không nàng chỉ việc hầu hạ trong thư phòng thôi ?"
Quả thực, nha hầu hạ Lưu Mẫn sách cần việc vặt, Hàm Thúy đây cũng . Tần lão phu nhân toan tính riêng.
"Học thêm một chút thì hại gì ."
Lưu Mẫn gạt : "Cháu thấy chẳng cần thiết chút nào. Cho nàng về nghỉ ngơi . Sáng nay cháu bắt nàng tìm đồ, chắc cũng mệt bở tai . Nhà chúng xưa nay thói hà khắc với kẻ , cho nàng về ."
Đích thiếu gia lên tiếng, Tần lão phu nhân nỡ chối từ, huống hồ đang đỡ cho Thiện Lai. Bà lộ vẻ mừng rỡ: "Nhà đương nhiên hà khắc với ai. Đã mệt thì cho về nghỉ ngơi." Nói đoạn, bà chỉ tay một đĩa thức ăn bàn: "Mang món về mà ăn."
Thiện Lai định hành lễ tạ ơn thì Lưu Mẫn chen : "Món cháu thích, lão thái thái cứ sai nhà bếp riêng một phần khác đưa tới cho nàng là ."
Tần lão phu nhân xòa: "Tất nhiên là cháu gì cũng ."
Lưu Mẫn tiếp lời: "Cháu học thêm về thư họa, lão thái thái mời cho cháu một vị danh sư về dạy nhé..."
Thiện Lai rũ mắt lắng . Lẽ nàng nên lui xuống từ lâu, nhưng đôi chân cứ chôn chặt tại chỗ. Nàng lời , nhưng chẳng dám mở lời, bởi tự yêu cầu của phần quá đáng.
Nàng xin về thăm nhà.
Chính Tần lão phu nhân hứa, chỉ cần nàng học xong quy củ sẽ cho nàng về thăm cha. Bản tính Thiện Lai xưa nay vốn thật thà, , bao giờ lợi dụng lòng của khác. Do đó, dẫu cho miễn cưỡng nô tỳ, một khi cầm tiền của , nàng tự nhủ tròn bổn phận, đó là chuyện của chữ Tín. Cho nên lúc , nàng nên mở miệng đòi hỏi, vì nàng vẫn học xong quy củ.
Thế nhưng, nàng thực sự quá về nhà. Nàng nhớ cha, xem bệnh tình cha khá hơn chút nào . Nỗi khát khao lấn lướt cả nguyên tắc giữ chữ tín trong lòng nàng. Cuối cùng, nàng vẫn đ.á.n.h liều cất lời, giọng run run: “... Lão thái thái, ngày mai con thể về nhà một chuyến ? Con ..."
"Con học xong quy củ." Nàng định dối, nhưng chữ đến bờ môi thốt nổi.
Tần lão phu nhân thừa nàng học xong. nàng cất lời xin... Nếu gật đầu đồng ý dễ dàng, khác trong phủ sẽ nghĩ ? Ai cũng thừa nàng học xong quy củ. Tần lão phu nhân là chủ mẫu một nhà, đạo ngự hạ thể suy tính. Nếu cứ phá lệ lung tung, thành thói thì ắt sinh chuyện. nghĩ nghĩ , đây rốt cuộc cũng chỉ là chuyện cỏn con, nàng đích mở miệng xin...
Tần lão phu nhân nhất thời đưa quyết định.
Thấy im lặng, tim Thiện Lai đập thình thịch, mặt dần đỏ bừng lên. Chuyện , mất mặt chắc chắn là nàng, sẽ đ.á.n.h giá nàng là loại lười biếng, trốn việc...
May , Lưu Mẫn kịp thời lên tiếng giải vây.
"Tất nhiên là ngươi về." Lưu Mẫn sang với Tần lão phu nhân: "Nhớ thương là chuyện thường tình của con , chúng tác thành cho chứ? Huống hồ mấy quy củ hầu hạ trong thư phòng, nàng quả thực học xong, còn nữa. Lão thái thái hôm chẳng hứa với nàng ? Chẳng lẽ bà quên ?"
Được Lưu Mẫn đỡ lời, bề mặt sự việc bỗng trở nên êm xuôi lạ thường. Tần lão phu nhân vang: "Bà quên thật đấy! Già sinh lú lẫn. May mà cháu nhắc, thì thất tín với , thế đặng."
Bà sang dặn dò Như Huệ: "Sáng mai bảo Triệu Nhị đ.á.n.h xe, bảo cả vợ Triệu Nhị cùng nữa. Ngươi chuẩn chút đồ đạc, sáng sớm mai để con bé mang về nhà."
Mọi việc cứ thế quyết định. Trái tim Thiện Lai nhẹ bẫng như bay lên. Nàng thừa chính Lưu Mẫn giúp . Nàng ngước , ánh mắt đong đầy sự cảm kích. Nàng thầm nghĩ, quả là một .
Tốt quá , ngày mai về nhà ! Nàng vui vẻ tới mức cứ qua trong phòng, một lát, bỗng dưng thấy bùi ngùi. Ngày mai về là một ân tứ lớn lao, mà nàng vẫn thấy đủ, chỉ hận thể mọc cánh bay về ngay lập tức. Nàng tự trách bản như là , đủ mới là trí tuệ, cho nên nàng dặn lòng nghĩ ngợi chuyện về nhà nữa. Nàng im lìm chiếc ghế tròn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thien-lai/chuong-12.html.]
Thế nhưng, tuy yên, trái tim vẫn ngừng nôn nao, tâm trí tiếp tục mường tượng đến cảnh tượng ngày mai. Nếu xuất phát từ cửa hông lúc mới , cứ thẳng về hướng Bắc, qua cây cầu, rẽ sang hướng Đông, mãi đến quán rượu treo cờ đỏ, rẽ Tây Bắc... Nàng nhẩm nhẩm con đường, từng bông hoa ngọn cỏ, hòn non bộ đều hiện lên rõ mồn một.
Sự xuất hiện của Xuân Yến cắt ngang dòng suy tưởng của nàng. Xuân Yến đem thức ăn tới cho nàng, chính là món ăn mà ban nãy Lưu Mẫn nhắc.
Xuân Yến đặt hộp cơm lên bàn, tự nhiên phịch xuống chiếc ghế tròn. Từ lúc Thiện Lai bước chân Lưu phủ mới vỏn vẹn hai ngày, sự tồn tại của nàng vô tình chữa khỏi căn bệnh tự ti, hoảng sợ cùng nỗi căm phẫn âm ỉ dồn nén bao năm qua của Xuân Yến ở chốn .
Giờ đây, Xuân Yến trở thành thể ngẩng cao đầu ở nhà bếp. Khẩu phần ăn của nha Lưu phủ xưa nay luôn cố định: hai món mặn, một bát cơm, một bát canh. Điểm khác biệt duy nhất chỉ ở chất lượng món ăn. Đương nhiên, những thứ ngon lành chủ t.ử ăn hết sẽ về , xử lý thế nào, đám chủ t.ử chẳng bao giờ quan tâm.
Thiện Lai thì khác hẳn. Nàng tận ba món, là đồ ngon, chẳng khác gì thức ăn bàn của chủ tử. Bởi vì vị thế của nàng đặc biệt.
Câu đầu tiên Xuân Yến khi xuống là: "Ta ăn mấy món ?" Câu thứ hai là: "Nghe ngày mai cô nương về thăm nhà ?" Cả hai câu đều là câu hỏi, nhưng hỏi vốn nắm chắc câu trả lời.
"Tất nhiên là . Vâng, đúng ."
Xuân Yến lập tức vục mặt ăn ngấu nghiến. Khi no nê, nàng hài lòng lau miệng, rút từ trong tay áo một chiếc túi gấm dúi tay Thiện Lai.
"Phiền cô nương mang cái về cho ."
Cầm chiếc hà bao trĩu nặng tay, Thiện Lai thắc mắc: "Trong gì ?"
Đó là một chút bạc vụn. Xuân Yến bình thản : "Lần nào về cũng đem tiền cho bà . Nhà hai chúng gần , về cũng như về, đương nhiên là gửi tiền cho bà ."
Thiện Lai khỏi lo lắng cho nàng . Trong túi là một tiền nhỏ, nhưng đó Xuân Yến từng kể nàng ở đây sống chẳng sung sướng gì, vả nàng cũng mới về thăm nhà lâu. Thiện Lai đắn đo một lát, cuối cùng vẫn quyết định mở lời: "Tỷ đưa hết cho họ, bản tỷ lấy gì mà tiêu?"
"Ta chẳng gì cả, tiền là vay mượn đấy." Xuân Yến trả lời ráo hoảnh.
Thiện Lai giật thót : “Tỷ để gì cơ chứ? Tỷ cô thế cô bên ngoài, kiếm vài đồng bạc lẻ thấm đẫm mồ hôi nước mắt... giữ phòng ?"
Xuân Yến nhếch mép lạnh: "Muội là kiếm tiền cực khổ, nhưng , ở nhà thì . Ta cứ thích tỏ cho bọn họ thấy đang sống sung sướng. Đệ kể , chỉ cần mấy con tụm năm tụm ba, chắc chắn sẽ xúm đay nghiến , trách bà tại ngày bán chúng nó mà đem bán . Nói dăm ba câu là y như rằng xông c.ắ.n xé, đ.á.n.h cấu trọc cả da đầu... Ta mà thấy hả hê trong lòng."
Nghe đến đây, Thiện Lai chẳng thêm gì nữa. Mỗi một cách sống, nàng tôn trọng "sự hả hê" của Xuân Yến. Không tôn trọng thì cũng đành chịu, khuyên nổi. Chỉ là gửi một chiếc hà bao nhỏ, mang về giúp thì khó gì, Thiện Lai định bụng nhận lời. nghĩ …
Túi bạc tuy nhỏ, mang theo vướng víu gì, nhưng bên trong chứa bạc, còn là bạc vụn... Nhỡ kẻ sinh lòng tham, lúc dẫu một trăm cái miệng cũng khó mà thanh minh cho rõ. Vậy nên nàng trả chiếc hà bao, khéo léo từ chối bằng một lý do êm tai.
"Nhìn thấy tiền , tỷ chắc chắn sẽ vui mừng. Thế nên nhất là tỷ hãy tự tay đưa cho bà . Nếu niềm vui trực tiếp dành cho tỷ, chẳng tỷ chịu thiệt thòi quá ?"
Xuân Yến ngẫm nghĩ một lát, thấy cũng lý, bèn cất chiếc hà bao : “Muội ngoan, hổ danh là , thông minh thật đấy."
Ăn uống xong xuôi, Thiện Lai thấy chẳng việc gì để . Bởi vì Lưu Mẫn phán nàng chịu cực nên cho nghỉ ngơi. Thực chất nàng nào gì nặng nhọc, Lưu Mẫn tung lời dối chỉ là để giữ thể diện cho nàng. Hắn nàng những việc vặt vãnh hầu hạ khác, với nàng đó là một sự sỉ nhục. Lúc nãy chỉ mải mừng thầm nên nàng suy nghĩ sâu xa, giờ ngẫm mới thấy tỏ tường chuyện. Hắn quả là một .
Nàng nảy ý định tìm để lời cảm tạ. tìm ở bây giờ? Thư phòng ư? Nàng nhớ đường đến thư phòng, nhưng nhỡ ở đó thì ? Nếu ở đó, nàng mở lời thế nào? Lỡ như những lời ban nãy chỉ là vô tâm hời hợt, mà nàng chạy đến to chuyện cám ơn, chẳng nực lắm ?
Chỉ mới nghĩ đến viễn cảnh đó, mặt nàng nóng ran, cứ như thể đang mặt chịu sự chế nhạo . Nàng chịu nổi. Cuối cùng, nàng từ bỏ ý định tạ ơn.
Không tìm thì gì đây? Đi ngủ ? Vừa nảy sinh ý định , cơn buồn ngủ lập tức kéo đến. Đêm qua trằn trọc ngủ , ban ngày dĩ nhiên buồn ngủ. Trước đó việc nên còn ráng chống đỡ, giờ rảnh rỗi vướng bận, cơn buồn ngủ ùa tới như thể một đạo quân công thành, thế như chẻ tre gì cản nổi.
Thật sự buồn ngủ quá. Vậy thì ngủ thôi, nàng tự nhủ, dù cũng là chủ t.ử dặn nàng nghỉ ngơi cơ mà. Nghĩ , nàng yên tâm. Nàng nhanh chóng chìm giấc ngủ. khi lịm , trong đầu nàng vẫn m.ô.n.g lung nghĩ: Thật bi ai , đến cả chuyện ngủ ngủ cũng do khác quyết định, chẳng tự chủ bản .
Trong mơ nàng thấy bi ai, chỉ thấy ngập tràn vui sướng. Bởi vì nàng mơ thấy về nhà. Dọc đường hoa nở rộ, còn thấy tiếng chim oanh líu lo suốt dọc đường, cảnh sắc vô cùng hân hoan. Về đến nhà, nàng thấy cha vẫn khỏe mạnh, đang khom lưng thái rau trong bếp...
Lúc tỉnh dậy, nàng vẫn còn đang . Nước mắt giàn giụa mặt cô nha nhỏ đến tìm nàng hoảng sợ. Bản Thiện Lai cũng giật thót khi thấy lạ thình lình xuất hiện mặt. Tim nàng thắt , hai mắt trừng lớn.
"Làm cô nương sợ ? Thật sự xin , nhưng cũng hết cách, Vân Bình tỷ bảo cô nương qua đó một chuyến, tỷ đang gấp lắm, dám chậm trễ..."