Thiện Lai - Chương 117
Cập nhật lúc: 2026-03-18 08:53:31
Lượt xem: 65
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vừa bước Lệ Quang Điện, Thiện Lai bèn với nữ quan theo hầu hạ: "Ngươi bảo bọn họ lui hết , đừng phiền và nương nương chuyện."
Nữ quan cúi đầu lệnh, thẳng dậy khẽ phẩy tay một cái, đám cung nữ lập tức răm rắp cúi đầu lui gót, nối đuôi ngoài.
Hoàng hậu sững giữa tẩm điện, mặt mày xám xịt, nét mặt vặn vẹo khó coi vô cùng. Cơ thể nàng cứng đờ, những chiếc móng tay sơn đỏ chót bấu chặt lòng bàn tay đến mức tứa máu.
Thiện Lai vội bước tới, dùng sức gỡ hai bàn tay đang nắm chặt của di mẫu . Quả nhiên da thịt rách toạc, m.á.u rịn ướt đẫm. Chắc hẳn là đau đớn lắm. Thiện Lai rút khăn tay , nhẹ nhàng thấm lên vết thương.
"Di mẫu đừng tức giận nữa, tổn hại phượng thể thì đáng ."
Sao thể tức giận cho ? Cháu gái ruột thịt của nàng, mất, em trai c.h.ế.t, bản lưu lạc bên ngoài nếm trải bao nhiêu đắng cay tủi nhục, tất cả là vì ai? Vậy mà nay khó khăn lắm mới tìm , chẳng những thèm đền bù xứng đáng, còn bắt con bé c.ắ.n răng nuốt cục tức bụng. Hắn định cái gì?
Cõi lòng Hoàng hậu ngập tràn nỗi tủi nhục và phẫn uất tột cùng. Nếu những lời cảnh tỉnh của cháu gái lúc , e rằng nàng cũng chẳng đến mức phẫn hận đến nhường . Hóa từ đến nay, nàng chỉ luôn tự lừa dối bản .
Nàng là công lớn, nàng quyền đòi hỏi! Chính nàng là một tay đưa lên ngôi cửu ngũ. Vì , nàng gần như đ.á.n.h đổi tất cả, đ.á.n.h mất nàng trân quý nhất. Mọi sự hi sinh đều là vì ! Vậy mà dám mang ơn đội nghĩa? Hắn lấy cái gan đó! Làm dám đối xử với nàng như ...
Cơn giận bốc hỏa, nàng toan bùng nổ, sắc mặt tối sầm như đáy nồi, hai mắt vằn đỏ, ánh oán độc tựa như lệ quỷ.
May Thiện Lai lường cơ sự, thấy liền lập tức cúi gập , hai hàng lông mày nhíu chặt, tay ôm lấy bụng, miệng liên tục rên rỉ, mếu máo gọi "Di mẫu ơi, con đau quá."
Thấy cháu gái bề gì, Hoàng hậu còn tâm trí mà bận tâm đến nỗi phẫn uất tủi hờn của bản nữa. Nàng luống cuống đỡ lấy Thiện Lai, cất tiếng gọi thái y thất thanh.
Thái y tức tốc chạy đến. Đương nhiên là chẳng bắt mạch căn bệnh gì, nhưng nét mặt Thiện Lai nhăn nhó đau đớn vô cùng. Thái y đành lựa lời vài câu vô thưởng vô phạt.
Hoàng hậu vốn coi cháu gái như bảo bối, chấp nhận thái độ việc qua loa đại khái đó? Nàng lập tức nổi trận lôi đình, mắng nhiếc đe dọa một trận trò, khiến thái y sợ hãi quỳ rạp xuống đất liên tục dập đầu dập cổ xin tha, cả run lên bần bật như cầy sấy.
Thiện Lai chứng kiến cảnh đó, trong lòng thực sự vô cùng áy náy, vội vàng sang định dỗ dành dì. Chính vì thế, nàng hề bỏ lỡ cái nhíu mày chán ghét xẹt qua khuôn mặt Hoàng đế.
Lập tức, nàng chẳng còn tâm trí mà trò nữa. Chỉ nhẹ giọng nũng nịu với di mẫu: "Có lẽ do con đường xa mệt nhọc, di mẫu dìu con nghỉ ngơi một lát ."
Đương nhiên, khi lui xuống hành lễ cáo lui. May hoàng ân hạo đãng, Hoàng đế phẩy tay miễn luôn cho nàng đại lễ.
Hoàng hậu vốn đang sốt sắng lo âu, nhưng bước khỏi Dao Quang Các thấy cháu gái tươi tỉnh hẳn lên, chẳng còn vẻ vật vã đau đớn như lúc nãy nữa. Nàng còn gì hiểu? Sắc mặt nàng thoắt xanh thoắt trắng, lảo đảo chực ngã.
Thiện Lai vội vàng đỡ lấy, thấp giọng động viên: "Di mẫu cố gắng chống đỡ nhé."
Nhờ câu đó, Hoàng hậu mới gục ngã, nhưng cục tức nghẹn ứ nơi lồng n.g.ự.c thực sự khó lòng xua tan, thậm chí càng lúc càng tích tụ dồn nén. Về đến tẩm điện, nàng tiều tụy trông thấy.
"Lòng vốn dĩ bạc bẽo, bậc đế vương càng bạc tình quả nghĩa. Di mẫu hồ đồ, để sự nông nỗi ?"
Lời lẽ vô cùng sắc bén thẳng thắn. Dẫu cũng là bậc trưởng bối, mang phận Hoàng hậu mẫu nghi thiên hạ, những lời khép tội phạm thượng cũng chẳng oan. Hoàng hậu vốn là nắm giữ quyền uy bậc nhất thiên hạ, điều nàng thể dung thứ nhất chính là sự mạo phạm của kẻ khác. Thế nhưng khi những lời chói tai , nàng hề nổi giận, chỉ trào dâng một nỗi xót xa vô bờ bến.
Lòng đổi, mà nàng chẳng mảy may . Sao thể đổi phũ phàng như chứ?
"...Di mẫu dâng hiến tất cả cho ! Vì để tranh đoạt vương vị cho , di mẫu đẩy ruột thịt của sa trường! Dùng ân tình của phụ , bắt đ.á.n.h cược cả tính mạng để tạo thanh thế cho ... Thủy tặc, Oa khấu, dẹp yên chỗ chỗ nổi loạn, năm nào cũng thương vong vô ... Di mẫu chỉ duy nhất một đứa thôi! Nếu nó mệnh hệ gì, di mẫu lấy mặt mũi nào xuống suối vàng gặp song ! di mẫu vẫn c.ắ.n răng để nó ... Còn ruột thịt, di mẫu luôn mong mỏi nó sống an nhàn sung sướng, tiêu d.a.o tự tại... Rốt cuộc thì ?"
Giọng nàng nghẹn đắng, hai hàng nước mắt lã chã rơi.
"Di mẫu điểm nào với ?" Thốt câu , bởi vì nàng thực sự cảm thấy uất ức khôn cùng. Nàng đối với là tình cảm chân thành. Nếu chỉ vì quyền lực, chắc nàng nhẫn tâm đ.á.n.h cược tính mạng như .
, chuyện nông nỗi ?
"Di phụ đối với di mẫu chắc hẳn vẫn còn sự xót thương. Có uẩn khúc gì chăng? Hay là cữu cữu, hoặc... hai vị bá phụ của con... liên lụy đến di mẫu?" Mặc dù lên tiếng hỏi, nhưng trong thâm tâm nàng thừa hiểu, cả hai gia tộc đều chẳng thế lực nào hô phong hoán vũ, e rằng nguyên nhân vẫn ở cái tính khí của di mẫu ở hiện tại. Di mẫu như , điềm đạm, bao dung độ lượng, chẳng hề nóng nảy bộp chộp.
Hoàng hậu chầm chậm lắc đầu, vẻ mặt điểm chút muộn phiền, .
Càng nghĩ càng thấy bi ai.
Miệng Hoàng hậu tuy cứng rắn, nhưng thực chất chẳng mấy khi đoái hoài đến chuyện bên ngoài. Cũng chẳng cần đoái hoài, bởi cuộc sống của nàng luôn vô cùng suôn sẻ. Ngoại trừ chuyện của cháu gái , nàng chẳng gì bất mãn. Mọi đều a dua nịnh hót, tung hô nàng lên tận mây xanh. Thế nên nàng mới tự tin thái quá, buông lời ngông cuồng với cháu gái như .
Bi ai. Thiện Lai chỉ thể nghĩ đến hai chữ . Rõ ràng ngày xưa, di phụ và di mẫu cũng là một cặp uyên ương ân ái mặn nồng hệt như cha nàng. Mẹ mất, cha tục huyền; di mẫu vẫn còn sống sờ sờ đó, nhưng ly tâm ly đức với di phụ. Thậm chí di mẫu còn chẳng nhận hai xa cách đến mức độ .
, tình hình cũng đến mức vô phương cứu chữa, ít thì vẫn còn giữ chút bề mặt qua loa chiếu lệ.
"Thế biểu ca thì ? Huynh vẫn chứ ạ?"
Không chân tình thì vẫn còn ngôi vị Hoàng đế, chẳng thiệt thòi .
Lời dứt, bỗng tiếng thỉnh an vọng , Thiện Lai loáng thoáng bốn chữ "Thái t.ử điện hạ". Đi cùng Thái t.ử còn cả Thái t.ử phi.
Thái t.ử Lý Hạo, dung mạo nhã nhặn thanh tú, thần thái thanh xuất trần, vóc dáng cao ráo thanh mảnh tựa ngọc thụ lâm phong. Thái t.ử phi Mạnh Ái, tóc búi cao điểm xuyết lộng lẫy, mắt hạnh mày ông, dung mạo xinh kiều diễm vô cùng. Hai sóng bước bên , quả thực là một đôi bích nhân đôi.
"Biểu ca? Là biểu ca ạ?" Cõi lòng Thiện Lai reo vui, ánh mắt long lanh ý : “Muội là Hạc Tiên đây!"
"Hạc Tiên." Lý Hạo nheo mắt hiền từ: “Ta đương nhiên là , cất công đến đây là vì cơ mà, ?"
Biểu ca nay vốn tính trầm , lúc dù đỗi vui mừng nhưng vẫn giữ thái độ chừng mực. Trái , biểu tẩu vô cùng vồn vã nhiệt tình.
"Muội , cuối cùng cũng gặp !"
Nàng nắm chặt hai tay Thiện Lai, giọng cử chỉ đều toát lên vẻ thiết gắn bó. Hoàng hậu ở bên cạnh nhắc nhở: "Đây là biểu tẩu của con."
Thiện Lai vội vàng khụy gối hành lễ.
Thái t.ử phi vội vàng đưa tay ngăn , giọng điệu hờn dỗi trách móc: "Muội khách sáo với thế?" Rồi tiếp: “Chẳng ai báo cho tiếng nào, nếu đích đón , đến nỗi giờ tỷ mới gặp . Muội xinh quá chừng, gọi là tiên sa giáng trần cũng chẳng ngoa!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thien-lai/chuong-117.html.]
"Biểu tẩu quá khen ạ."
"Đâu quá khen? Muội là cháu gái ruột thịt của nương nương cơ mà, đương nhiên nhan sắc xuất chúng hơn ..."
Thái t.ử phi dung mạo diễm lệ, giọng êm ái lọt tai, lời ăn tiếng khéo léo ngọt ngào, thực sự khiến khó mà sinh lòng ghét bỏ.
Thế nhưng, một giai nhân tuyệt sắc như , trượng phu ngay bên cạnh chẳng mảy may để tâm đến dáng vẻ yêu kiều tươi tắn của nàng. Ngay cả chồng cũng nàng mỉm hài lòng, mà Thái t.ử nghiêng đầu, tủm tỉm ngắm nghía cành hồng mai cắm trong chiếc lộc bình sứ trắng, phong thái thoát tục như thể chẳng vướng bận bụi trần.
Lúc , Thái t.ử phi vươn tay sờ nhẹ lên bụng Thiện Lai: "Mới bốn tháng mà nhô cao thế ? Trông như đang úp quả dưa , chắc là nặng nề vất vả lắm nhỉ?"
Thiện Lai mỉm đáp vất vả.
Thái t.ử phi chợt nở nụ mang theo chút xót xa: “Muội quả là phúc." Nói , nàng khẽ ngoái đầu, liếc phu quân của .
trượng phu của nàng vẫn chỉ mải mê ngắm hoa. Nụ môi nàng dần tắt lịm.
Thiện Lai vẫn giữ nụ nhẹ nhõm môi, hai khóe miệng nhếch lên mỉm . Một lúc , nàng bỗng che miệng ngáp một cái thật nhẹ nhàng tao nhã.
Hoàng hậu vội hỏi: "Con mệt ?"
Thiện Lai đáp, chỉ bẽn lẽn.
Thái t.ử phi lên tiếng: "Người m.a.n.g t.h.a.i dễ mệt mỏi lắm, mau nghỉ ngơi ! Vừa cũng về chọn quà cho , đầu gặp mặt, thể tay đến ? Chỉ vì tin quá gấp gáp, vội vã chạy qua đây nên kịp chuẩn . Đợi về nhất định sẽ tự tay chọn cho món quà thật ưng ý."
Thiện Lai mỉm tạ ơn.
Thái t.ử cũng lên tiếng cáo lui với Hoàng hậu, sang với Thiện Lai, đợi khi nào rảnh rỗi sẽ ghé thăm nàng . Thiện Lai vẫn chỉ mỉm đáp lễ.
khi Thái t.ử và Thái t.ử phi khỏi, nụ môi nàng lập tức biến mất: “Biểu tẩu quả là một mỹ nhân đáng yêu."
Hoàng hậu , bĩu môi hậm hực: "Chỉ cái mã ngoài, như cái gối thêu hoa nhồi cỏ rác, mà vô dụng. Đã năm năm vẫn tịt ngòi chẳng đẻ đái gì, giữ gì cho chướng mắt!"
"Đông Cung thất ạ? Biểu ca năm nay... hai mươi ba tuổi nhỉ?"
Hoàng hậu bật lạnh lẽo: "Nếu thể nhét thì gọi ả là kẻ ăn bám vô tích sự."
Thiện Lai bật : “Tình cảm vợ chồng biểu ca quả thực vô cùng sâu đậm."
Hoàng hậu buông lời nặng nhẹ với cháu gái, chỉ đành : "Con bớt mấy lời chướng tai khiến thêm buồn lòng ."
Thiện Lai chỉ thở dài thườn thượt: “Thôi , con sẽ kể chuyện khác cho di mẫu . Phu nhân... chính là con gái của Lạc Thủ phụ, vị chủ mẫu đây của con, bà rốt cuộc xảy chuyện gì?"
**
Sau khi tiễn Ngụy Anh về, Thiện Lai liền bàn thư.
Nàng thư cho Lưu Mẫn, cứ rảnh rỗi nhớ đến là một bức. Hắn hiếm khi hồi âm, mà dẫu hồi âm cũng chỉ vỏn vẹn vài ba chữ cộc lốc, chẳng thấm tháp so với những lời đường mật ngọt ngào của nàng. nàng vẫn miệt mài mệt.
Hồi còn ở gần, thư từ qua nhanh chóng, chẳng mất bao nhiêu thời gian. Từ ngày xa, những lá thư cũng thưa thớt dần, xa mặt cách lòng.
Ngày , khi thư, một tay nàng cầm bút, tay nắm khư khư túi tiền. Cảm nhận sự rắn chắc của những đồng tiền trong tay khiến nàng thấy yên tâm. Sau thư, cứ vài chữ nàng dừng bút, hai tay đặt lên bụng, nhẹ nhàng vuốt ve một lúc mới tiếp.
Nàng định tiết lộ chuyện m.a.n.g t.h.a.i trong thư. Một là sợ bồn chồn yên, hai là nàng thực sự tận mắt chứng kiến vẻ mặt của khoảnh khắc , giống con hươu ngốc nghếch mà từng miêu tả . Mới chỉ thấy một , nàng vẫn thấy thỏa mãn.
Lần thư cũng , nàng huyên thuyên kể về cuộc sống của , cứ một lúc dừng bút, cách một lớp áo nâng niu xoa nắn đứa con trong bụng.
Đứa bé, kết tinh tình yêu của nàng và Liên Tư, là minh chứng sống động nhất cho sự gắn kết thể tách rời giữa hai .
Khi bận kể lể chuyện của , nàng vuốt ve bụng nữa mà chỉ tập trung . Nàng đắn đo suy nghĩ nhiều, cuối cùng quyết định vẫn cho Lưu Thận . Bất kể ông đưa lựa chọn gì, thì thể giấu giếm.
Lạc Nhã Tâm hóa điên .
Sau khi nhận giấy hòa ly, tình trạng của bà vẫn luôn tồi tệ. Hay đúng hơn là cực kỳ tồi tệ. Bà suốt ngày ngây dại, trầm trọng đến mức việc ăn uống sinh hoạt cũng phụ thuộc khác. Cố gắng lay lắt m.a.n.g t.h.a.i đến tháng thứ tám, bà sinh non một bé gái.
Một bé gái. Không con trai.
Bà cũng thích con gái, bà một đứa con gái, bà mực yêu thương con gái . Thậm chí đứa con gái đó là niềm mong mỏi suốt bao năm ròng rã của bà . Có con gái thì nhất định sẽ đẻ con trai, gì bà cũng sẽ một mụn con trai.
Thế nhưng, phu quân hòa ly với bà .
Bà sẽ vĩnh viễn thể con trai nữa. Phu quân của bà sẽ bao giờ về.
Tất cả là tại đứa con gái .
Nếu nó, bà đ.á.n.h mất phu quân. Đều tại nó cả.
Thế nên, trong một đêm khuya vắng, bà nhẫn tâm bóp cổ đứa con gái ruột thịt của .
Đứa trẻ vốn sinh non ốm yếu mỏng manh, yếu ớt đến mức bóp cổ đến c.h.ế.t mà chẳng thể cất lên nổi một tiếng ré.
Lạc Nhã Tâm . Khóc chán chê bỗng nhiên phá lên , một nụ ngây ngô trong sáng như trẻ thơ, mãi dứt, tiếp tục gào .