Thiện Lai - Chương 116

Cập nhật lúc: 2026-03-18 08:53:30
Lượt xem: 63

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Một lúc mà đắc tội với cả hai .

Phải dỗ dành ca ca .

Nàng đuổi theo ngoài, liên tục gọi "ca ca".

Ca ca dừng bước, xoay , bĩu môi trợn mắt nàng, bộ dạng như : "Để xem định gì."

Thiện Lai bước tới gần, đỏ mặt cúi đầu, nhỏ giọng hỏi: "Ca ca sờ thử em bé của ? Cha và Liên Tư đều sờ đấy..."

Muội thế mà m.a.n.g t.h.a.i .

Ngụy Anh cúi vòng hai của , quả thực nhô lên một đường cong lờ mờ... Cảm xúc trong lòng lúc thật khó dùng lời để diễn tả. Một lúc lâu , mới ngẩng lên, giọng mang theo chút ngần ngại: "Thực sự sờ ?"

"Sao chứ?"

Nói , nàng cầm lấy tay , đặt nhẹ lên bụng .

Bụng nhô lên, tuy cảm nhận t.h.a.i động, nhưng thực sự một sinh linh bé nhỏ đang tồn tại trong đó. Một đứa trẻ.

Bao nhiêu giận hờn trong lòng Ngụy Anh bỗng chốc tan biến sạch. Cậu tức giận cũng chỉ vì quá xót xa cho .

Yêu một sâu đậm đến , chỉ cắm đầu cắm cổ yêu, mặc kệ những xung quanh, thậm chí mặc kệ cả chính bản . Nếu yêu nhiều đến thế, sớm đưa về nhà , đến nỗi xảy bao nhiêu chuyện ?

Ngụy Anh và Lưu Mẫn vốn chẳng thiết gì mấy, nhưng chuyện của Thiện Lai và Lưu Mẫn, đều rõ như lòng bàn tay, bởi Lý Tưởng tìm uống rượu giải sầu bao nhiêu bận.

Nghĩ mà vẫn thấy rùng sợ hãi, chỉ chút xíu nữa thôi là âm dương cách biệt, vĩnh viễn còn cơ hội gặp ...

Nghĩ đến đây, cơn giận bùng lên. Tiểu cô phụ chẳng sai, tên Lưu Liên Tư đó đúng là đồ họa thủy.

“Hắn thì cái gì chứ? Chỉ là một gã thư sinh mặt trắng, tính tình thì nhu nhược. Bị hãm hại mà chẳng thèm phản kháng lấy một chút, cứ ườn đó mặc cho xẻ thịt lột da, liên lụy chạy mấy ngàn dặm đến cái chốn khỉ ho cò gáy đó để chịu khổ..."

"Ca ca bạn của như ? Nếu , ca ca chịu kết giao bạn với ?"

Nếu thì đương nhiên chẳng bạn , nhưng khổ nỗi chỉ là bạn?

"Ta thiếu gì bạn! Tiểu Bạch cũng là bạn của đấy! Mà Tiểu Bạch là một con chó."

"Ca ca dám đem ch.ó so sánh với ! Ca ca mà còn xằng bậy nữa là giận thật đấy."

"Muội tưởng giận chắc?"

Thôi , đúng là nàng đuối lý , nàng đang dỗ cơ mà.

"Ca ca, ca ca còn thương như xưa nữa. Ngày xưa ca ca chẳng bao giờ trái ý , ca ca cơ mà..."

Đó là ba cái chuyện vặt vãnh, đằng là chuyện hệ trọng, thể đ.á.n.h đồng ?

Thế nhưng, mím chặt môi, hàng mi rơm rớm nước mắt...

Quả đúng như câu "con gái lớn giữ ”, so đo với nó gì cho mệt?

"Được ! Hắn ! Hắn lắm! Hắn là nhất thiên hạ! Vừa lòng ?"

Thiện Lai gật đầu, đà lấn tới: "Từ nay về ca ca nữa."

là ngấy đến tận cổ.

ngoài việc gật đầu đồng ý, chẳng còn con đường nào khác để .

Thiện Lai lập tức hít nhẹ mũi, khoác lấy cánh tay , kéo : "Chúng về thôi."

Ngụy Anh để mặc cho nàng lôi kéo. Mới bước hai bước, nàng hỏi dò: "Di mẫu... dạo khỏe ca ca? Trông di mẫu vẻ đổi nhiều, thái độ của di phụ đối với việc ?"

Ngụy Anh khựng bước, sang xuống.

Muội cũng dừng , ngước lên , vẻ mặt vô cùng bình thản. Hạc Tiên quả nhiên vô cùng thông tuệ!

"Đại cô mẫu..." Cậu cân nhắc câu chữ: “Những năm qua quả thực đổi nhiều... Ca ca cũng ý khuyên can, nhưng cô mẫu chẳng mấy kiên nhẫn ca ca ... Ca ca nghĩ, cô mẫu chắc chắn sẽ lời , nhớ khuyên nhủ cô mẫu nhiều ..."

"Tình hình nghiêm trọng lắm ?"

Ngụy Anh im lặng.

Thiện Lai cũng vội hối thúc.

Một lúc lâu , Ngụy Anh mới cất lời: "Suy cho cùng, họ cũng là một nhà, tính cũng chỉ là chuyện nhà cửa. đại cô mẫu dẫu cũng là phận nữ nhi, chịu nhiều thiệt thòi hơn. Còn đại cô phụ là bậc cửu ngũ chí tôn, thứ ông thiếu nhất đời ... chính là nữ nhân..."

Xem tình hình quả thực nghiêm trọng . Đang mải suy nghĩ, chợt tiếng vọng tới: "Hai đứa đang gì giữa trời nắng chang chang thế ?"

Thì là Hoàng hậu, thấy hai mãi , sinh lòng lo lắng nên cũng vội vàng đuổi theo ngoài.

"Cháu bực bội thế nào cũng trút giận lên đầu . Con bé đang mang thai, lỡ cháu nó buồn phiền ảnh hưởng đến thể, xem cô mẫu trừng trị cháu thế nào."

"Cô mẫu lo xa quá , cháu dám phật lòng? Chúng cháu hòa giải xong xuôi cả ."

Hòa giải xong là .

Muội quả thực qua đời, chính Hoàng hậu tận mắt thấy thi thể. Người c.h.ế.t thể hồi sinh, vô phương cứu chữa, nên nỗi niềm thương nhớ đều dồn cả đứa cháu gái . Giờ đây tìm cháu gái, cuộc đời với nàng dường như viên mãn thể viên mãn hơn, cõi lòng vô cùng thanh thản, vui sướng.

"Lão phu nhân, cũng mới tìm cháu gái, nhưng chỉ duy nhất một đứa cháu ngoại thôi, xin rộng lượng nhường phần cho , để đón con bé về cung dăm bữa nửa tháng, hai di mẫu cháu tâm sự cho thỏa nỗi lòng."

Nàng là Hoàng hậu, lời nàng chính là ý chỉ, thử hỏi ai dám nể mặt?

Thế là Thiện Lai lên xe ngựa cùng dì.

Hoàng hậu cứ nắm c.h.ặ.t t.a.y nàng buông, liên tục hỏi han đủ điều. Cũng may cuộc sống của nàng đến nỗi quá bi đát, chẳng mấy chuyện nhục nhã ê chề. Nàng bình thản kể , cũng bình thản lắng . bảo là chút xúc động thì đương nhiên là thể.

"Ta nợ con con, kiếp e là trả hết..."

Nếu năm xưa thực sự bao vây ở Đại Sùng Ân Tự thì tâm huyết mưu đồ coi như đổ sông đổ biển, xôi hỏng bỏng . dẫu bao vây, rơi tay giặc...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thien-lai/chuong-116.html.]

Muội là một , hết lòng vì nàng, thấu hiểu những nỗi khổ tâm của nàng, thà c.h.ế.t chứ khó nàng.

Trong tình cảnh đó, nàng quả thực thể chọn , và những khác cũng sẽ cho phép nàng đưa lựa chọn đó.

"Di mẫu đừng , chúng một nhà, m.á.u mủ ruột rà, sướng khổ , vinh nhục cùng hưởng. Vì di mẫu cũng chính là vì , chẳng ai oán thán nửa lời ạ."

Đạo lý là thế, ai cũng hiểu rõ tường tận. nàng vẫn chính miệng cháu gái câu . Chỉ cháu gái mới tư cách , những khác đều xứng. Chỉ khi cháu gái , tâm trí nàng mới thực sự nhẹ nhõm.

"Ta nhất định bù đắp cho con. Về cung sẽ sai soạn chỉ, sắc phong con công chúa, hưởng lộc vạn hộ hầu."

Nghe , tim Thiện Lai giật thót.

Công chúa khác họ xưa nay hiếm, mà lộc vạn hộ hầu cũng chẳng chuyện từng tiền lệ, thế nhưng... Nàng nào xứng! Đâu cần hòa , bản nàng cha nàng cũng chẳng lập công trạng lẫy lừng gì, khiến thiên hạ tâm phục khẩu phục?

Tất nhiên, Hoàng đế là bậc thiên tử, vạn , thiên hạ là của ông, ông thì là . Ông phong ai gì, miễn là ông thuận tình thì chẳng ai cản nổi.

ngộ nhỡ ông bằng lòng thì ? Ông nể cái mặt mũi thì thế nào?

Vậy nên, đương nhiên là từ chối.

"Di mẫu cần ! Con công chúa gì cả! Dẫu công chúa, chẳng lẽ con thiếu thốn vinh hoa phú quý ? Chỉ vì nhận thêm chút ân huệ mà đời đàm tiếu, trở thành tâm điểm bàn tán, con tuyệt đối !"

Đứa trẻ vẫn còn ngây thơ, hiểu chuyện đời.

Hoàng hậu mỉm nắm lấy một bàn tay Thiện Lai, vỗ nhẹ lên mu bàn tay nàng hai cái: "Trở thành tâm điểm bàn tán thì ? Hơn nữa đó chỉ là 'chút ân huệ'. Nếu , cớ thiên hạ liều mạng giẫm đạp lên để ngoi lên cao? Đến mức cha con ruột thịt cũng từ mặt, cũng tương tàn. Đừng mấy lời ngốc nghếch nữa, lẽ nào di mẫu rắp tâm hại con ?"

Thiện Lai thầm thở dài trong lòng. Tình nghĩa phu thê đôi khi còn mỏng manh, bạc bẽo hơn cả tình cha con, em.

"Con tất nhiên hiểu di mẫu luôn cho con, nhưng con thực lòng mà! Di mẫu chuyện với ai khác ? Di mẫu ngàn vạn đừng tiết lộ với ai nhé. Con thực sự thiết tha công chúa ! Đi cũng dòm ngó, bình phẩm một câu, kẻ xì xào một tiếng, chẳng tự do tự tại chút nào. Con ghét nhất là cảnh sống như . Di mẫu hứa với con , đừng nghĩ đến chuyện nữa, con xin di mẫu đấy." Nàng nũng nịu ôm lấy cánh tay Hoàng hậu nài nỉ.

Hoàng hậu vẫn kiên định chút lay chuyển: "Chỉ loại công chúa hữu danh vô thực mới e dè sợ sệt. Con quyền thế, còn sợ cái gì? Hễ kẻ nào con phật ý, cứ việc cắt lưỡi móc mắt kẻ đó, để xem đứa nào còn dám to gan chọc ngoáy con!"

Quyền lực quả nhiên mờ mắt con , ngờ tha hóa đến mức độ .

Thực sự là hết cách khuyên can.

"Nếu con công chúa, Liên Tư ? Con là công chúa, sẽ trở thành phò mã. Đã là phò mã thì gì còn cơ hội thăng tiến con đường quan lộ? Chẳng lẽ quanh quẩn mấy chức quan bù vô thưởng vô phạt cả đời ? Cuộc sống của vốn lắm truân chuyên, giờ mang thêm cái mác 'dựa dẫm nhà vợ', thêm cái danh phò mã, cả đời thể ngẩng cao đầu tự hào? Chàng dùi mài kinh sử bao năm, đêm đêm chong đèn sách đến canh ba, lẽ nào đổ sông đổ biển hết? Con thực sự nỡ."

Hoàng hậu bắt đầu bực thật sự.

"Quan tâm gì? Hắn cưới con là phúc đức tu ba đời, còn đòi hỏi cái gì nữa? Học hành thi cử suy cho cùng cũng chỉ để cầu vinh hoa phú quý. Vinh hoa phú quý nay dâng tận miệng, hà cớ gì bỏ gần tìm xa? Thêm nữa, ai bảo phò mã thì tiền đồ? Luật lệ do Hoàng đế định , đương nhiên Hoàng đế cũng thể sửa đổi, ngai vàng quyền quyết định tất cả! Con ? Lúc ở nhà, sợ con khó xử nên hùa theo mắng mỏ con. Rốt cuộc con định hi sinh vì đàn ông đến mức độ nào nữa? Cứ liên tục tự chuốc lấy phiền phức !"

Lời lẽ tuy phần nặng nề, nhưng cũng chỉ vì quá đỗi hận sắt rèn thành thép. Nàng bắt khác hi sinh tính mạng vì , cớ cứ tự rút gân lột cốt, dâng hiến bản chừa đường lui như thế? Có Bồ Tát giáng trần .

Nói hết nước hết cái mà chẳng xoay chuyển ý định của dì, còn vô tình kéo Lưu Mẫn xuống bùn, bắt gánh chịu hàm oan. nếu cản thì tuyệt đối xong.

Thiện Lai cũng vòng vo khách sáo nữa, thẳng vấn đề: "Con là vì cho di mẫu. Những năm qua di mẫu sống thế nào? Di phụ còn nhất mực lời di mẫu như thuở ?" Nàng nhích gần, gần như áp sát Hoàng hậu, hạ giọng thì thầm cực nhỏ: "Di mẫu Hoàng đế, di phụ mới là Hoàng đế. Có kẻ nào cho phép khác ngáy ngủ bên cạnh giường ? E rằng trong mắt di phụ, di mẫu quá đỗi hống hách quên mất bổn phận . Dẫu là phu thê tào khang từng đồng cam cộng khổ, cớ để tình cảm nông nỗi ?"

Mười mấy năm qua, đây là đầu tiên dám thẳng thừng với Hoàng hậu những lời lẽ chướng tai đến .

 

Hoàng đế đang ngự tại Dao Quang Các, một chốn nghỉ ngơi thanh nhã bao bọc giữa muôn vàn kỳ hoa dị thảo.

Thiện Lai quỳ xuống hành đại lễ: “Ngô Hoàng vạn tuế."

Hoàng đế bẩm báo về phận của nàng.

"Hạc Tiên... Thật ngờ chúng còn ngày tương phùng... Mau bình , gọi dượng? Trước con vẫn gọi là di phụ cơ mà?"

Lý Ngưng, đương kim Thánh thượng, vóc dáng cao ráo oai phong, hàng chân mày thanh tú, ánh mắt sáng ngời. Lúc ông đang nở nụ vô cùng hiền từ, rũ bỏ vẻ trầm mặc uy nghiêm thường ngày.

Thiện Lai mỉm đáp: "Thế sự nay khác xưa. Di phụ giờ là bậc cửu ngũ chí tôn, dân nữ dám to gan mạo phạm?"

Hoàng đế cũng mỉm nhẹ.

"Nói cũng lạ, tung hô 'bệ hạ', nhưng con gọi hai tiếng , đây là đầu tiên..."

Ký ức năm xưa bất giác ùa về. Hạc Tiên, Uyển Uyển, Đình Đình...

Hoàng đế đưa mắt sang thê t.ử kết tóc se tơ. Đình Đình đang cúi rũ rèm mi trầm ngâm suy nghĩ, dáng vẻ thoáng chốc gợi hình bóng dịu dàng năm xưa. Cõi lòng ông khỏi dâng lên chút xúc động.

"Bình an trở về là . Bao năm qua con lưu lạc phương nào? Đã bình an vô sự, cớ chịu về nhà? Có bao nhiêu ngày đêm canh cánh lo âu cho con."

"Năm xưa gặp nạn, dẫu may mắn quý nhân cứu vớt, nhưng may chấn thương ở đầu, ký ức xưa cũ trôi tuột cả. Thế nên con đành sống phận một khác, trải qua bao thăng trầm... Nhắc đến chuyện của bản , con một thỉnh cầu, cúi xin bệ hạ ban ân."

"Ồ? Ân điển gì nào?"

"Phu quân con... Bẩm bệ hạ, năm ngoái con xuất giá. Cha chồng là cựu Công bộ Thượng thư. Trượng phu con tên gọi Lưu Mẫn. Năm ngoái kẻ gian hãm hại, dính líu đến vụ ầm ĩ ở Quốc T.ử Giám, bệ hạ phán tội lưu đày hai ngàn năm trăm dặm... Bẩm bệ hạ, con xin lấy tính mạng bảo đảm, thực sự hề g.i.ế.c , là do hãm hại. Cúi xin bệ hạ minh xét, lật án cũ, trả sự trong sạch cho ..."

Hoàng đế vẫn còn nhớ rõ sự vụ . Vị Thủ phụ đại thần của ông và Thượng thư Bộ Công, một cặp cha vợ con rể bao chuyện lùm xùm rối rắm. Ngọn ngành câu chuyện , ông nắm rõ như lòng bàn tay. Chỉ là ngờ sự việc dây dưa đến tận của ông.

"Ta sẽ hạ chiếu gọi về ngay."

Thiện Lai hỏi : "Không cần phúc thẩm án ạ?" Nàng mỉm : “Chỉ khi chân tướng phơi bày rõ ràng, mới thực sự trả sự trong sạch cho . Việc triệu hồi về kinh, thực cũng cần gấp gáp..."

"Chẳng cần xét xử rườm rà. Truyền lệnh xuống, bảo bọn họ dâng lên một bản tấu chương trình bày rõ sự tình là , đỡ tốn thời gian đỡ tốn công sức."

Thiện Lai chỉ mỉm trừ.

Hoàng đế thấy nàng vẻ miễn cưỡng, đoán chắc trong lòng nàng đang chất chứa bất mãn. là bậc đế vương, ông những toan tính riêng của .

"Chuyện , quả thực vợ chồng con chịu nhiều hàm oan. Đợi khi về kinh, bọn họ ắt bày tiệc rượu nhận . Đến lúc đó hai gia đình với , ba mặt một lời rõ ràng chuyện, coi như xí xóa."

Cách xử trí phơi bày quá rõ ràng sự thiên vị của Hoàng đế. Sắc mặt Hoàng hậu tối sầm , khó coi vô cùng.

Thiện Lai vội vàng quỳ xuống tạ ơn: "Đa tạ bệ hạ ân chuẩn."

Hoàng đế liếc Hoàng hậu một cái, mới sang với Thiện Lai: "Con đừng nghĩ đòi công bằng cho con. Thực sự là trong lòng nỡ. Lạc Uyên dẫu cũng là bậc trọng thần rường cột của quốc gia, công lao hãn mã chẳng thể phai mờ. Cả đời lão chỉ ba đứa con trai và một mụn con gái. Cách đây lâu mới mất đứa con gái rượu, nếu giờ động đến con trai lão, e rằng lão sẽ chịu đựng nổi đả kích ... Lão ắt sẽ ghi tạc ân tình của vợ chồng con."

 

 

Loading...