Thiện Lai - Chương 113
Cập nhật lúc: 2026-03-18 08:53:27
Lượt xem: 53
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sự việc nguy cơ xé to.
Thiện Lai cảm thấy , vội vã bước tới nắm lấy cánh tay Dung lão phu nhân, giọng lo lắng: "Tổ mẫu mau sai gọi cha cháu về ạ! Cái tính khí của cha mà ầm lên thì thu dọn tàn cuộc?"
Ngọn lửa giận dữ trong lòng Dung lão phu nhân cháy bừng bừng nào kém gì con trai. Cứ nghĩ đến việc đứa cháu gái lá ngọc cành vàng của suýt chút nữa dùng thủ đoạn đê hèn hủy hoại, bà chỉ hận thể lôi lũ khốn kiếp đó băm vằm thành vạn mảnh!
"Sợ cái gì?" Dung lão phu nhân lạnh: “Cháu ngoan của , nếu sự tình đến nước mà nhà ngay cả mấy kẻ tép riu ức h.i.ế.p cháu cũng trừng trị nổi thì chẳng những bao năm qua cháu chịu khổ uổng phí, mà cháu và cháu cũng c.h.ế.t một cách oan uổng !"
" nếu chúng trực tiếp xông đến loạn thì thể diện để cho đặng? Đến lúc ngoài gạn hỏi, chúng giải thích thế nào đây? Chẳng lẽ rêu rao với thiên hạ rằng: 'Con gái nhà suýt lũ đó bày mưu hãm hiếp, nuốt trôi cục tức nên cho chúng một trận nhừ tử'? Làm , dẫu ngoài thông cảm, nhưng cháu khó tránh khỏi miệng đời đàm tiếu, cháu mới về, cha cháu lôi binh kéo mã đ.á.n.h ghen, kiểu gì chẳng đồn đoán lung tung. Cháu thực sự tự biến thành trò cho thiên hạ. Nếu chỉ là vì xả giận thì thiếu gì cách, việc gì chọn hạ sách ? Cúi xin tổ mẫu nghĩ cho thể diện của cháu..."
Con bé quá đúng: “Đánh chuột thế nào cũng , nhưng tuyệt đối vỡ món đồ quý giá", vạch áo cho xem lưng thì chẳng bõ mất.
Dung lão phu nhân ban nãy giận quá mất khôn, cháu gái phân tích cặn kẽ liền lập tức bừng tỉnh, vội vã sai : "Mau gọi Tam gia đây!"
Chuyện hệ trọng, Đại phu nhân dám chậm trễ, đích chạy ngoài lo liệu.
Thấy tổ mẫu rút mệnh lệnh, Thiện Lai mới thở phào nhẹ nhõm.
Kỳ thực nàng chẳng nhắc chuyện cũ, bởi theo nàng, ân oán giải quyết êm thấm từ lâu .
Khâu tiểu thư bày mưu hãm hại nàng, nàng cũng dùng thủ đoạn tương tự để đáp trả. Hai bên coi như qua , ân oán sòng phẳng. Huống hồ chi Khâu tiểu thư giờ ôm hận xuống suối vàng.
Người c.h.ế.t là hết, chuyện coi như xong, cần gì bới móc thêm nữa?
Năm xưa Khâu tiểu thư dùng hạ sách đó để hủy hoại khác, quả thực là ỷ thế cậy quyền cao ngạo vô cùng. Chỉ vì chút xích mích tổn hại thể diện mà ả rắp tâm lấy mạng . Trong mắt ả, nô tỳ chẳng là , chỉ là con kiến hôi, giẫm c.h.ế.t lúc nào thì giẫm... Giờ đây vật đổi dời, thế sự đảo điên, Thiện Lai mới là nắm quyền sinh sát, nhưng nàng loại tùy tiện giẫm nát sinh mạng kẻ khác? Nếu nàng , nàng khác gì Khâu tiểu thư? Nàng tuyệt đối kẻ tiểu nhân đắc chí.
"Thực chuyện cháu tự liệu lý êm xuôi từ lâu . Giận cũng xả , thực sự cần lớn chuyện thêm nữa."
Dung lão phu nhân đ.â.m tò mò: "Cháu liệu lý bằng cách nào?"
Vì thủ đoạn cũng chẳng lấy gì quang minh chính đại, Thiện Lai chút e ngại kể, cúi đầu định ậm ờ cho qua chuyện.
lúc đó, Cô Tùng Niên bỗng "" lên một tiếng, bộ dạng như bừng tỉnh ngộ.
"Khuôn mặt của ả ! Có ? Bảo ! Sở đại phu đường đường là danh y lẫy lừng, thể sơ suất chữa hỏng dung nhan của thiên kim tiểu thư nhà , đến mức đuổi khỏi Hưng Đô trong ê chề nhục nhã? Nếu tỷ thực sự bất tài vô dụng như , thể chỗ vững chắc ở chốn kinh kỳ ? Tỷ là cố tình trả thù , đúng ?"
Sở Thanh Đại vốn là khách quen trong chốn khuê các của các gia đình quyền quý ở Hưng Đô. Các vị phu nhân tiểu thư, dẫu từng chạm mặt cũng đều danh tiếng lẫy lừng của vị nữ y . Sự việc ầm ĩ năm ngoái trở thành đề tài bàn tán xôn xao khắp chốn. Kẻ thì hả hê vì bản may mắn rơi tay lang băm, thì chép miệng tiếc nuối cho một tài năng y thuật xuất chúng chịu kết cục t.h.ả.m hại. Tìm một vị nữ y giỏi giang như dễ, giờ đuổi , các phu nhân tiểu thư bệnh tật gì đành vời nam đại phu đến khám, vô cùng bất tiện. Ai nấy đều thầm oán trách nhà họ Khâu tay quá đỗi độc ác, chặt đứt đường sống của .
Nhắc chuyện , mà Thiện Lai cảm thấy nhất chính là Sở Thanh Đại.
Lúc Cô Tùng Niên đề cập đến, trong lòng Thiện Lai cồn cào day dứt khôn nguôi.
"...Tỷ tỷ họ Sở là một vị đại phu , Tam tỷ tỷ đừng ... Căn nguyên chuyện là do mặt mũi nào... Muội lợi dụng lòng tin của Sở tỷ tỷ, giấu giếm tỷ , mượn tay tỷ để trả thù riêng, hại tỷ mang tiếng oan, còn chỗ ở Hưng Đô..."
Lúc chính là thời điểm thích hợp nhất để sử dụng quyền thế.
"Vốn dĩ định đích tìm tỷ để lời tạ , nhưng giờ về nhà , bề gì cũng thuận tiện hơn. Cúi xin tổ mẫu nhọc lòng sai tìm kiếm giúp cháu vị hảo tỷ tỷ , để hai chúng cháu gặp một ... Nói mới thấy, lúc cháu lâm bệnh nặng, bệnh tình nguy kịch tưởng chừng sắp lìa đời. Mấy vị đại phu nam e ngại rào cản nam nữ thọ thụ bất , chỉ chẩn bệnh kê đơn qua loa. Nếu nhờ Sở tỷ tỷ tận tình cứu chữa, e rằng cháu giữ nổi mạng sống. Về Sở tỷ tỷ hết lòng chiếu cố cháu... Tỷ đối xử với cháu chân tâm thật ý, mà cháu lấy oán báo ân, thực sự lương tâm c.ắ.n rứt..."
Dung lão phu nhân gật gù tán thành: "Ân đền oán trả là đạo lý tất nhiên, chuyện cũng chẳng gì khó. Người danh tính rõ ràng, y thuật cao minh, tìm cũng dễ như trở bàn tay."
Được tổ mẫu nhận lời, trút bỏ gánh nặng trong lòng, Thiện Lai nhoẻn miệng , định mở lời tạ ơn thì chợt thấy hai giọt nước mắt lăn dài khóe mắt Dung lão phu nhân. Nàng hoảng hốt: "Tổ mẫu ạ?"
Mọi xung quanh vội vàng xôn xao. Dung lão phu nhân đón lấy chiếc khăn tay, thấm nhẹ hai bên khóe mắt, nắm chặt đôi bàn tay của Thiện Lai, vỗ nhẹ lên mu bàn tay nàng, nghẹn ngào: "Ta thương xót cho cháu. Nếu cháu sống yên bình ở nhà... cớ lưu lạc tỳ nữ, hãm hại, bao phen thập t.ử nhất sinh..."
Có tủi ? Tất nhiên là tủi chứ.
Nghĩ đến những ngày tháng tủi nhục , Thiện Lai cũng kìm tiếng sụt sùi.
Không đành lòng cháu gái , Dung lão phu nhân vội vàng gượng , chuyển chủ đề: " cháu của quả là khí phách, ép đến bước đường cùng mà vẫn cách tự báo thù rửa hận. Quả hổ danh là con cháu nhà , bôi tro trát trấu mặt tổ tông."
Nghĩ đến cái cách báo thù , thật khiến dở dở .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thien-lai/chuong-113.html.]
điều đó gợi cho Thiện Lai nhớ đến một chuyện khác.
Khuôn mặt nàng rạng rỡ nụ , nàng nắm c.h.ặ.t t.a.y Dung lão phu nhân, thủ thỉ kể: "Thực cuộc sống của cháu cũng đến nỗi bi đát lắm , chẳng rõ tổ mẫu tường tận bao nhiêu. Lúc đó cháu gieo xuống dòng nước xiết, vốn mang ý định quyên sinh, ngờ ông trời mắt cho cháu giữ mạng sống. Phụ nuôi ở Bình Thành vớt cháu lên. trận ốm thập t.ử nhất sinh, cháu mất ký ức. Người liền nhận cháu con gái, đưa về nhà ở Bình Thành. Người thực sự là một đại thiện nhân, đối xử với cháu vô cùng . Chẳng những đối với cháu, mà còn đối với tất cả . Sau , vì tay tương trợ hoạn nạn..."
Nhắc đến cái c.h.ế.t oan uổng của Diêu Dụng, nước mắt nàng bất giác tuôn rơi. Nàng sụt sịt vài cái, cố gắng kìm nén chua xót, kể tiếp: "Người mắc bệnh nặng, cháu mang danh nghĩa là con gái, thể báo hiếu. Khốn nỗi lúc đó cháu tuổi đời còn quá nhỏ, chẳng nên trò trống gì. May một vị hàng xóm bụng chỉ cho cháu một con đường sống, khuyên cháu bán phủ quý nhân nô tỳ... Cũng nhờ cơ duyên đó, cháu mới quen Liên Tư..."
Nhắc đến Lưu Mẫn, tình ý dạt dào giấu giếm nổi, nụ hạnh phúc tự khắc nở rộ môi.
"Liên Tư chính là trượng phu của cháu, cháu rể của tổ mẫu đấy ạ..."
" khi quen Liên Tư, cháu quen Tần lão phu nhân, chính là tổ mẫu của . Liên Tư thế đáng thương, Tần lão phu nhân thấy cháu lo xa tính kỹ, bỏ tiền lớn mua cháu về, với ý định sẽ để cháu cho Liên Tư... Đó là sự sỉ nhục ạ, tổ mẫu ngàn vạn đừng vì chuyện mà nổi giận... Từ khi bước chân Lưu phủ, cháu trải qua bao nhiêu biến cố. Tuy chẳng chuyện long trời lở đất gì, nhưng mỗi biến cố đều liên quan mật thiết đến sinh mạng của cháu. May mắn là Liên Tư ở bên... Hắn thực lòng đối xử với cháu. Nếu , cháu thực sự tưởng tượng nổi kết cục của sẽ , khi ngày hôm nay còn cơ hội gặp tổ mẫu nữa..."
"Tổ mẫu ơi, cháu thực lòng yêu , đời kiếp thể sống thiếu ... Cháu chẳng hiểu vì cớ gì mà phụ ưa , cũng gây khó dễ cho cháu... Cúi xin tổ mẫu thương tình cháu, khuyên nhủ phụ giúp cháu... Lúc nãy tổ mẫu hỏi vì Liên Tư cùng cháu về bái kiến . Chuyện đương nhiên là uẩn khúc. Liên Tư kẻ gian hãm hại, vướng vòng lao lý tội tày đình, lưu đày đến vùng quan ngoại lạnh lẽo. Hiện tại đang chịu sự quản thúc trướng Đại bá phụ. Chính nhờ Đại bá phụ đến đó thị sát, tình cờ gặp mặt cháu nên gia đình mới ngày đoàn tụ cốt nhục như hôm nay..."
"Dẫu rằng nếu đày đó, chạm trán Đại bá phụ thì kiếp chúng chắc cơ hội tương phùng, nhưng cứ nghĩ đến cảnh bọn chúng ức h.i.ế.p Liên Tư, lòng cháu sôi sục căm phẫn... Không giấu gì tổ mẫu, ngày vì tiền đồ của Liên Tư, cháu màng nguy hiểm nô tỳ trốn chạy. Vậy mà bọn chúng dồn đường cùng... Tổ mẫu ơi, cháu thực sự nuốt trôi cục tức . Gia đình nhất định giúp cháu đòi công bằng."
"Sao đòi công bằng cho cháu chứ? Cháu cứ yên tâm."
Dung lão phu nhân hiền từ vuốt ve khuôn mặt cháu gái, giọng nhẹ nhàng khoan khoái.
ẩn sâu trong đáy lòng bà, chuyện chẳng hề giản đơn như bề ngoài.
Nhà họ Nhạc hạng tép riu như nhà họ Khâu, nắn bóp thế nào cũng .
Cháu gái phận nô tỳ nơi hậu viện nhà , phận thấp hèn nên tai mắt che khuất, chẳng tường tận bao nhiêu chuyện bên ngoài. Ông con út thì quanh năm suốt tháng lang bạt kỳ hồ, ngoại trừ việc tìm kiếm con gái thì vạn sự đều màng tới, bởi cũng chẳng nắm rõ tình hình.
Đứa con trai cả thì khác, chuyện gì cũng tỏ tường cặn kẽ, thế nên mới cất công một bức thư dài dằng dặc gửi về nhà.
Trong thư, ngoài việc báo tin mừng, phần lớn là những lời căn dặn thận trọng.
Một là cầu xin lão mẫu răn đe khuyên giải tiểu . Cốt nhục tương phùng là chuyện vô cùng khó khăn, huống hồ tình cảm của đôi trẻ sâu đậm khăng khít, cớ sắm vai ác nhân chia loan rẽ thúy? Hai là sắp xếp những việc hệ trọng. Cần nghiêm khắc quản thúc gia nhân, tuyệt đối tiết lộ tin tức tìm thấy cháu gái cho Trung Cung và phủ Tề Quốc Công , e sợ nương nương vì quá đỗi kích động mà hỏng đại cục.
Dung lão phu nhân thấy vô cùng hợp lý, nên đến tận sáng nay, khi chắc về đến ngoại ô kinh thành, bà mới triệu tập trong phủ , thông báo tin vui Tứ tôn nữ bình an trở về. Đợi an tọa trong phủ , bà mới sai phi ngựa cung cấm và phủ Tề Quốc Công báo tin.
Mọi sự sắp đặt đều là để thời gian căn dặn cháu gái những lời ruột gan .
"Hạc Tiên , di mẫu của cháu nay là Trung Cung Hoàng hậu. Mẹ cháu là ruột thịt duy nhất của . Ngày xưa di mẫu cháu thương cháu đến nhường nào thì nay cháu là giọt m.á.u duy nhất còn sót của cháu, tình thương đó đương nhiên sẽ nhân lên gấp bội... Di mẫu thương cháu như sinh mạng... nên cháu cũng nghĩ cho dì... Cháu xa nhà nhiều năm, vô vàn chuyện cháu ... Vậy nên những lời sắp đây, cháu khắc cốt ghi tâm."
"Nhà họ Nhạc là kẻ thù của cháu, đương nhiên cũng là kẻ thù của cả gia tộc . Nhà nay từng nuốt giận thinh là gì, nương nương chắc chắn sẽ đòi công bằng cho cháu. Chỉ một điều duy nhất, báo thù rửa hận là chuyện hệ trọng, thể bốc đồng xằng bậy . Lát nữa gặp nương nương, cháu ráng khuyên nhủ , xin đừng vì phẫn nộ mà hỏng chuyện lớn..."
"Việc đón Liên Tư trở về và rửa sạch hàm oan cho nó là điều chắc chắn trong tầm tay... những sự tình khác, e rằng chúng bàn bạc kỹ lưỡng dài lâu..."
"Tuy nhiên, cháu cũng đừng quá âu lo. Chỉ cần nương nương vẫn ngự trị ngai vàng Hoàng hậu, Thái t.ử vẫn vững ngôi Trữ quân thì tương lai sớm muộn gì cũng ngày bắt kẻ ác đền tội..."
Ngay từ câu đầu tiên của Dung lão phu nhân, Thiện Lai âm thầm tính toán trong lòng.
Tổ mẫu sẽ vô cớ dặn dò những lời , ắt hẳn uẩn khúc gì đó mà nàng tỏ tường, quả nhiên những câu dần hé lộ chân tướng sự việc.
Nàng quả thực xa nhà quá lâu .
Đợi Dung lão phu nhân dứt lời, nàng lập tức nở nụ ngoan ngoãn thưa: "Tổ mẫu việc gì cũng là cho cháu, cháu đương nhiên sẽ lời tổ mẫu dặn dò."
Đứa cháu gái quả thực thông minh lanh lợi, uổng công bà yêu thương.
Dung lão phu nhân thở phào nhẹ nhõm, nụ rạng rỡ môi. Bà định cho lui mấy đứa cháu dâu và cháu gái, giữ Thiện Lai để dặn dò riêng vài điều cơ mật thì bỗng khóe mắt bắt gặp một a từ ngoài hiên chạy xộc , vẻ mặt hốt hoảng báo nguy. Dung lão phu nhân đoán chắc chuyện chẳng lành, bèn ngừng lời.
Thông tin qua miệng vài a truyền đạt, cuối cùng cũng lọt đến tai Dung lão phu nhân.
Quả ngoài dự đoán, Hoàng hậu nương nương ngự giá chinh đến cửa.