Thiện Lai - Chương 111

Cập nhật lúc: 2026-03-18 08:53:25
Lượt xem: 48

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sáng sớm mùng hai, đúng hơn là ngay từ lúc nửa đêm, đoàn rục rịch khởi hành.

Đây là ý của Cô Phóng. Ông cho rằng xuất phát sớm thêm một chút thì sẽ về đến nhà sớm thêm một chút, dù đường cũng khối thời gian rảnh rỗi để ngủ bù. Giờ phút , ông hưng phấn đến mức gần hai ngày hai đêm hề chợp mắt, quầng thâm đen kịt bọng mắt trông vô cùng đáng sợ.

Chuyện Thiện Lai đón giao thừa đường thực chất chỉ là cái cớ. Lý do thật sự là nàng phụ lập tức đưa rời . Cục diện đổi quá nhanh và quá đỗi kịch liệt, nàng sợ nếu vội vã rời kịp rõ ràng bề, Lưu Mẫn sẽ sinh lòng suy nghĩ lung tung. Còn giờ đây, trái tim hai hòa một, chẳng còn gì e dè nữa.

Thế nên, thì cứ thôi, cõi lòng chẳng còn vương vấn nỗi xót xa chia lìa.

Đảm nhận việc hộ tống dọc đường là binh của Cô Huấn. Người dẫn đội là một viên Phó tướng, xuất từ gia nô của phủ Tĩnh Quốc Công, từng thị vệ tín cho Cô Huấn. Bởi , khi gặp , quy củ gọi một tiếng "Tam lão gia" và "Tứ tiểu thư".

Cả đoàn mười chiếc xe ngựa, hai chiếc dành cho Cô Phóng và Thiện Lai sinh hoạt, còn đều dùng để chở đồ đạc. Đa phần là da thú, d.ư.ợ.c liệu mà Cô Huấn sai mang đến, cậy Cô Phóng tiện đường mang về nhà quà hiếu kính của hai em.

Trước lúc khởi hành, Thiện Lai đến bái biệt gia đình quân hộ. Họ đều là những hiền lành chất phác, nàng thực tâm vô cùng ơn. Dẫu chuyến chỉ e chẳng còn cơ hội , nhưng vì Lưu Mẫn vẫn còn ở đây, nàng tiện tặng đồ đạc giá trị. Thiện Lai chỉ nắm c.h.ặ.t t.a.y phụ nữ nhà quân hộ, mãi những lời tạ ơn. Nàng còn ân cần dặn dò, nếu bề gì khó khăn, cứ đến nha môn tìm giúp đỡ; giả như nha môn giải quyết hoặc xử lý thỏa đáng, cứ việc thư gửi cho nàng. Nàng chỉ thể đến , bởi gia đình nặng tình nặng nghĩa với quê cha đất tổ, tự nhận bản chỉ giúp chút việc vặt vãnh, tuyệt đối dám tranh công, cũng kiên quyết chối từ nhã ý khác của Thiện Lai. Hết cách, nàng đành thuận theo họ.

Tiếp đến là từ biệt Lưu Thận. Nàng nhún hành lễ, cung kính gọi một tiếng "lão gia". Bởi đinh ninh rằng chắc chắn sẽ còn ngày tương phùng, nàng quá nhiều lời sướt mướt bi lụy, chỉ hai chữ "bảo trọng".

Riêng với Lưu Mẫn, càng chẳng cần thêm gì nữa. Mọi lời tâm tình tỏ tường từ , thế nên nàng chỉ nắm lấy hai bàn tay , ngước khuôn mặt nhỏ nhắn lên, dịu dàng trao cho một ánh đắm đuối.

Trên trời cao, Mai đang vằng vặc tỏa sáng.

"Ta đây, và lão gia ở nhớ bảo trọng sức khỏe."

Hắn gật đầu, khẽ ừ một tiếng. Dẫu trong lòng vẫn nhói lên chút lưu luyến nỡ rời xa, nhưng đến lúc thì vẫn .

Thiện Lai vốn là rành rọt lý trí, tuyệt dây dưa để lỡ canh giờ. Hai tay nàng siết nhẹ tay Lưu Mẫn một cái dứt khoát buông , bước lên xe ngựa.

Trong xe, chậu than đốt đỏ rực, vô cùng ấm áp. Vừa bước , nóng phả hai má nàng ửng hồng, mồ hôi rịn lấm tấm. Thiện Lai cởi chiếc áo choàng lông thú , vươn tay vén tấm rèm cửa sổ bên hông xe.

Quả nhiên, Lưu Mẫn đang lặng thinh ngay bên ngoài cửa sổ, dáng vẻ vô cùng ngoan ngoãn.

Thiện Lai khỏi thầm nghĩ: Vừa mới xa nhớ mất .

Nàng cầm một chiếc túi hương nhỏ xíu trong tay, khẽ lắc lắc mặt , mỉm hỏi: “Chàng bên trong đựng gì ?"

Hắn đáp, chỉ mỉm , nhè nhẹ lắc đầu.

"Là tiền mừng tuổi đưa cho hôm qua đấy. Ta sẽ luôn mang theo bên , cho đến tận ngày chúng gặp ."

Thực sự vuốt ve khuôn mặt thêm một nữa, ngặt nỗi xung quanh đông quá.

"Ta xin thề, nhất định sẽ đến đón ."

Vừa thốt xong câu , chẳng hiểu lấy dũng khí, nàng bỏ mặc luôn cả ánh của đám đông xung quanh, đưa tay vuốt ve gò má .

Giữa chốn thanh thiên bạch nhật, đông qua , thế thì còn thể thống gì nữa!

"Lên xe hết ! Lập tức khởi hành!" Nhạc phụ đại nhân bất thình lình quát lớn: “Bỏ rèm xuống! Gió lạnh lắm, thổi lâu đau đầu bây giờ!"

Phụ cấm sai, nhưng Thiện Lai chẳng thèm để tâm.

Xe ngựa bắt đầu lăn bánh, nàng vẫn tì bên bậu cửa sổ. Lát , nàng còn rướn hẳn nửa ngoài, ngoái bóng hình cô độc đang lặng lẽ nền tuyết trắng xóa.

Vốn dĩ Lưu Mẫn quyết định tiễn thêm bước nào nữa, để lộ vẻ yếu đuối của . Thế nhưng, tận mắt chiếc xe ngựa khuất dần xa xa, đôi chân vô thức bước theo...

Bốn bề là tuyết, khắp nơi chỉ rặt một màu trắng xóa tĩnh mịch.

Hắn nàng yêu , nàng chẳng nỡ rời xa, nàng cứ ngoái mãi. Nàng còn ngần ngại thề thốt mặt ...

Thế nhưng, vẫn ngăn nổi nỗi sợ hãi. Sợ rằng cái buông tay hôm nay, về sẽ chẳng bao giờ tìm nàng nữa.

Trời đất bao la nhường , con mới nhỏ bé và đáng thương .

Hắn cứ trân trân giữa màn tuyết lạnh, cõi lòng trống trải chông chênh. Chẳng bao lâu trôi qua, chỉ là lâu lắm , chút ấm cuối cùng cũng tan biến sạch. Lúc , phụ bước đến bên cạnh, dùng giọng điệu khuyên giải nhẹ nhàng cất lời: "Về thôi con."

Hắn vốn luôn ôm lòng oán hận đàn ông , giờ phút càng hận hơn.

"Giá như con vẫn còn là Thượng thư công t.ử thì mấy. Ông xem, đang yên đang lành ông tự dưng từ quan gì? Quả nhiên ông chính là khắc tinh của con mà..."

Lưu Thận , quả thực cạn lời chẳng .

...

Đường về Hưng Đô vô cùng thuận lợi. Trước Tết lập Xuân, càng xuôi về phương Nam khí hậu càng ấm áp. Dù vẫn còn chút se lạnh, nhưng cái lạnh nhạt nhiều. Đất đai rã đông, mềm xốp vô cùng. Cỏ non kịp mọc thành thảm, chỉ điểm xuyết dăm ba vệt xanh nhạt thưa thớt, đậm nhạt đan xen, tựa như ai lỡ tay đ.á.n.h đổ hộp phấn thơm vương vãi mặt đất.

Ban đầu, xe ngựa lao vun vút như chạy trối c.h.ế.t. Mặc dù trong xe trải đệm và t.h.ả.m lông cực dày, nhưng vẫn xóc nảy đến mức Thiện Lai c.ắ.n răng chịu đựng hai ngày thì chịu nổi nữa. Nàng đành lên tiếng với Cô Phóng, bấy giờ xe mới chịu chậm , nhờ thế nàng mới tâm trí mà ngắm cảnh ven đường. Lúc nào ngắm cảnh, nàng lấy túi hương ngắm nghía, ngắm chán chê áp n.g.ự.c ủ ấm.

Xe ngựa cứ thế thong dong lăn bánh, chặng đường hai ngàn năm trăm dặm mất gần ba tháng trời. Về đến Hưng Đô thì qua tiết Hoa Triêu, trăm hoa đua nở rực rỡ sắc màu, cành liễu vờn trong gió, én tước lượn vòng quanh.

Cô Phóng chẳng mảy may chút cảm giác "gần quê hương mà sinh lòng e ngại", trong ông chỉ rặt một nỗi mừng rỡ hân hoan. Ông sớm chuyển sang cưỡi ngựa xe. Mỗi ngày ông đều sát cửa sổ xe chuyện với Thiện Lai, kể cho nàng về những đổi của con và sự vật trong suốt mười một năm qua. Toàn là chuyện vui cả.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thien-lai/chuong-111.html.]

Nào là các ca ca thành , đại tỷ tỷ cũng xuất giá, nhà Nhị bá phụ thêm một tiểu , cháu gái nhỏ cũng chào đời. Ông kể hồi đó vì ghen tị nên ông giả vờ như , chẳng gửi quà cáp gì, bây giờ nghĩ thấy quả là thất lễ, về nhất định bù một phần hậu lễ mới . Chẳng những bù cho cháu gái, mà quà cho mấy đứa cháu chắt cũng chuẩn đầy đủ. Lại còn nhắc tới Lý Quốc công, giờ ông chẳng thèm nuôi cá nữa mà chuyển sang trồng hoa nuôi chim, mới tậu một cái trang viên lớn lắm, hiện tại đang là độ ngắm hoa nhất, đến lúc đó hai cha con sẽ cùng qua chơi, giống hệt như ngày xưa, nhắm trúng cái gì là gom về cái đó...

Dọc đường , con gái vẻ mệt mỏi thiếu tinh thần, chỉ khi ông kể những chuyện , nét mặt nó mới bớt vẻ tiều tụy. Thế nên ông càng kể càng hăng, vắt óc nghĩ đủ chuyện đời để kể cho nó .

Ngày hôm , Thiện Lai đang thiu thiu ngủ thì chợt giật tỉnh giấc bởi tiếng gõ cộc cộc bên cửa sổ. Cô Phóng đang gọi tên nàng. Nàng tưởng ông định kể chuyện gì đó, bèn ngọ nguậy bò dậy, quỳ gối tiến sát đến vén tấm rèm lên. Cô Phóng vốn đang mỉm , thấy khuôn mặt nàng ló , nụ càng thêm rạng rỡ: "Mau xuống xe thôi con, chúng về đến nhà ."

Về đến nhà .

Tim Thiện Lai đập thịch một cái. Nàng ngoái ngoài. Hai bức tượng sư t.ử đá uy nghi, cổng lớn ba gian đều đang mở toang, bên gian giữa treo một bức hoành phi khắc nổi bốn chữ vàng chói lọi: "Phủ Tĩnh Quốc Công"...

Trước mắt nàng bỗng nhòa bởi màn sương mỏng. , nhà của nàng...

Bên ngoài vang lên tiếng bưng bê khuân vác đồ đạc. A hầu hạ xe cũng tiến gần đội chiếc mũ rèm che mặt cho nàng, dìu nàng dậy. Nàng vén rèm xe bước , lập tức bàn tay đỡ lấy, kính cẩn gọi một tiếng: "Tiểu thư."

Nàng bước từ cổng chính. Được hai bà t.ử dìu hai bên, nàng từng bước từng bước trong. Quãng đường mà xa xôi thăm thẳm, tưởng chừng như mãi thấy điểm dừng, đến mức rã rời, hai chân như khụy xuống...

Bước qua thêm một bậc cửa, bà t.ử bên cạnh thấp giọng khẽ thưa: "Vào trong thưa tiểu thư, thể gỡ rèm xuống , lão phu nhân đang đợi ở phía đấy ạ."

Nghe , Thiện Lai vươn tay định cởi dải lụa buộc mũ, nhưng cánh tay cứ run lên bần bật, chẳng thể nào gom nổi sức lực.

"Hạc Tiên, cháu ngoan của !"

Một tiếng kêu than ai oán vang lên.

Cả Thiện Lai run bần bật, đầu óc bỗng chốc cuồng choáng váng. Chưa kịp gỡ mũ rèm, một bóng lao tới mặt, tự tay hất tung lớp lụa mỏng che khuất tầm của nàng.

Không còn lớp rèm cản trở, nhưng mắt nàng vẫn chỉ là một mảng mờ ảo, nước mắt chực trào rơi khỏi khóe mi.

Hai bên cánh tay nàng đồng loạt siết chặt.

"Cháu ngoan của ơi! Cháu về đến tận cửa nhà , cớ mặt ! Chỉ cần một cái thôi! Một cái thôi! Ta thể nhận cháu gái ruột của cơ chứ! Để cháu chịu bao nhiêu là khổ cực! Khổ cực nhường cơ chứ! Cháu ngoan ơi! Trái tim tổ mẫu đau đớn như xé nát ! Cháu thật tàn nhẫn với quá!"

Rất nhiều , vô vàn âm thanh hỗn tạp, tiếng than vang vọng đất trời, tiếng khuyên giải thiết tha khổ sở, xen lẫn cả tiếng chim vỗ cánh bay lượn, lúc vút cao lúc là đà, lúc xa lúc gần...

Chẳng là ai bỗng lớn tiếng gọi: "Hạc Tiên, gì? Muội mau ! Khuyên tổ mẫu đừng nữa..." Vừa dứt lời, chính đó cũng òa nức nở.

Thiện Lai cố gắng hé môi, nhưng lồng n.g.ự.c bỗng cuộn lên từng cơn co thắt dữ dội, ép nàng đưa tay ôm n.g.ự.c nôn khan. Nàng nôn nước chua, nôn rơi nước mắt, hình lảo đảo ngã gục xuống.

Khung cảnh càng trở nên hỗn loạn.

Hai cánh tay Thiện Lai đỡ chặt lấy. Một bóng dáng mặc y phục màu thu hương nhào tới, mặc kệ nàng đang nôn mửa, ôm ghì lấy nàng lồng ngực. Một tay ôm chặt, tay ngừng vỗ về vuốt ve mái tóc nàng.

"Đừng sợ, tổ mẫu ở đây . Đừng sợ, về đến nhà , chỉ cần về nhà là chúng chẳng sợ gì nữa..."

Một chiếc khăn tay mềm mại đưa tới, cẩn thận lau những giọt nước mắt, nhẹ nhàng lau sạch vệt bẩn khóe môi nàng.

Thiện Lai cố gắng mở miệng, mở thật to, lặp lặp mấy mới khó nhọc thốt nên lời.

"...Cháu từng ốm một trận thập t.ử nhất sinh, còn nhớ gì cả, nhớ nữa..." Nàng òa lên nức nở: “...Cháu nhớ đường về tìm tổ mẫu nữa ..."

Dung lão phu nhân thấy thế, khựng một giây, đó cũng xé ruột xé gan mà gào , từng tiếng từng tiếng gọi "Tâm can của ơi"...

Bất chợt, bà ngừng , ôm chặt Thiện Lai đỡ nàng thẳng dậy: "Ngoan nào, đừng nữa, cháu nữa . Thân thể cháu đang yếu, hỏng thì . Nào, chúng trong nhà ."

Nghe câu , tiếng nức nở của Thiện Lai bỗng nghẹn , nàng thực sự nữa. Nàng ngoan ngoãn theo bước chân Dung lão phu nhân, tự lau khô dòng lệ.

Đi xuyên qua nhà phụ, là đến viện chính: Thọ An Đường, nơi ở của Dung lão phu nhân.

Vừa bước trong, từng hàng a nối đuôi bưng chậu đồng đựng nước ấm tiến . Cứ mỗi vị chủ t.ử đều sẵn một chậu túc trực. Đích Dung lão phu nhân tự tay vắt khăn, cẩn thận lau mặt cho Thiện Lai.

"Cái già ráng sống lay lắt đến tận hôm nay cũng chỉ vì đợi cái ngày . Cuối cùng ông trời cũng thương xót cho đợi . Ta phúc hơn tổ phụ của cháu..." Nhắc đến chồng khuất, Dung lão phu nhân kìm nước mắt: “Tổ phụ của cháu cơn đau hành hạ đến lúc nhắm mắt xuôi tay cơ mà! Trước lúc trút thở cuối cùng, miệng ông vẫn ngừng gọi tên cháu..."

Sống mũi Thiện Lai cay xè, những hạt lệ to như hạt đậu lã chã tuôn rơi.

Ngay lúc đó, nghẹn ngào lên tiếng: "Khó khăn lắm mới khuyên nín, lão thái thái xin đừng nhắc những chuyện đau lòng đó nữa! Lát nữa ngất bây giờ! Nói chuyện gì vui vẻ ạ!"

"Phải ! Chúng chuyện vui!" Dung lão phu nhân ngẫm nghĩ một chốc: “Thế còn cháu rể của ? Sao thấy mặt mũi nó?"

Lúc Cô Phóng cũng nín . Nghe mẫu hỏi , ông lập tức nổi đóa: "Mẫu bậy bạ gì thế! Cháu rể nào ở đây? Con gái con là trong sạch!"

Vừa bước khỏi Ô Vân Vệ, Cô Phóng suy tính kỹ càng. Ông vẫn luôn coi Lưu Mẫn như cái gai trong mắt, tuyệt đối chấp nhận rể nhà . Hơn nữa, ông cũng đối sách. Con gái ông từ nhỏ đến lớn chỉ quanh quẩn tiếp xúc với mỗi cái tên phế vật , từng chứng kiến nam nhân nào tài ba lạc hơn nên mới u mê chịu tỉnh ngộ. Giờ đây nó về nhà , thiếu gì bậc thanh niên tài tuấn cho nó tha hồ lựa chọn. Chờ đến lúc nó những tài giỏi cho lóa mắt, ông tin nó còn thể nhớ nổi cái tên phế vật là ai!

Cô Huấn gửi thư báo tin về nhà từ sớm, bởi những chuyện nực mà Cô Phóng gây ở Ô Vân Vệ, Dung lão phu nhân sớm tỏ tường, chỉ là lúc nãy bận bịu quá kịp lên tiếng mắng mỏ mà thôi.

Đầu óc nó chứa nước thế? Quấy rối như thì ích lợi gì cho nó cơ chứ!

"Ngươi rốt cuộc định cái gì! Con gái ngươi bụng mang chửa lù lù đấy! Ngươi còn đó xằng bậy cái gì! Rắp tâm cái gì thế hả? Cứ thấy con bé bất hạnh ngươi mới lòng !"

 

 

Loading...