Thiện Lai - Chương 107
Cập nhật lúc: 2026-03-18 08:53:21
Lượt xem: 60
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Dẫu hứng trọn cú đá khá mạnh khiến vô cùng đau đớn, nhưng đó là nhạc phụ đại nhân, hơn nữa rõ ràng là thất kính . Tuy thể biện bạch một câu " tội" "việc gì cũng nguyên do", nhưng suy cho cùng đó vẫn là cha vợ...
Chính vì , cú đá Lưu Mẫn nhận lấy một cách cam tâm tình nguyện, mảy may thấy tủi chút nào.
Nhạc phụ đại nhân tung cước xong liền chẳng thèm để tâm đến nữa. Ánh mắt và bước chân của ông chỉ bám riết lấy con gái . Ông vội vã sải bước tiến lên, hất văng mấy kẻ vướng víu xung quanh, tự bên cạnh chỗ dựa vững chãi đỡ lấy con gái.
Nhạc phụ phớt lờ , nhưng cha ruột thịt thì vẫn luôn để mắt đến.
Phụ tất tả chạy tới, vô cùng lo lắng hỏi han , đồng thời cũng vươn tay định dìu đỡ.
Nếu là đây, dẫu chỉ mới bằng chừng thời gian tàn một nén hương thôi, tuyệt nhiên sẽ chẳng thèm đếm xỉa đến bàn tay . Nếu ông dám tiến tới, nhất định sẽ lạnh lùng gạt phắt màng chút tình diện nào. Thế nhưng ngay lúc , ngoan ngoãn vươn tay đón nhận...
Bởi vì thực sự cần một điểm tựa.
Hắn tìm một để bấu víu, là ai cũng , miễn là thể chống đỡ để ngã quỵ xuống đất một cách t.h.ả.m hại.
Trong lòng hoang mang tột độ.
Nhạc phụ ưa .
Sự chán ghét thể hiện rõ rành rành mặt.
Và lý do vì cú đ.á.n.h khi nãy...
Chỉ trong vài chốc lát ngắn ngủi, thế sự lật lọng xoay vần như trời long đất lở.
Thiện Lai là nữ t.ử nhà nông, nàng là tiểu thư của phủ Quốc công, còn thì ...
Chỉ là một lưu đày chút tiền đồ.
Chẳng trách nhạc phụ đại nhân ưa . Đặt vị trí đó, đổi là , cũng chẳng thể nào chấp nhận nổi.
Mây bùn khác biệt, giếng cạn sông sâu... cho xứng đôi lứa?
Hắn là kẻ thích dựa dẫm bám váy...
đó là Thiện Lai!
Bước đến nước , trong thâm tâm hiểu rõ hơn ai hết, Thiện Lai chính là điều quan trọng nhất, thể nàng là tất cả những gì . Hắn dám tưởng tượng nổi một cuộc sống thiếu vắng nàng. Chỉ cần ở bên cạnh nàng, bảo trâu ngựa thế nào cũng cam tâm.
Chắc chắn sẽ cách giải quyết.
Hắn chầm chậm vươn thẳng sống lưng, từng bước vững chãi tiến trong nhà. Cái chân chịu đòn chỉ khẽ cử động thôi cũng đau buốt thấu xương, nhưng bước của vẫn vô cùng thong dong, bình .
Bởi vì hạ quyết tâm.
Vừa bước chân phòng, thấy tiếng nức nở bi thương kìm nén của Thiện Lai, hệt như tiếng gió gào thét bên ngoài ngay lúc , mãnh liệt, cuồn cuộn dứt, chẳng đến khi nào mới chịu nguôi ngoai.
Trong phòng, chỉ nàng đang .
Cũng đang buông lời khuyên nhủ, an ủi.
Chỉ lọt tai đôi ba câu, thấu hiểu ngọn nguồn cớ sự vì nàng t.h.ả.m thương đến .
Thiện Lai tuy cũng từng rời nhà ngoài, nhưng hiếm khi cơ hội giao thiệp với đời nên đương nhiên chẳng mảy may chuyện gì. Hắn thì khác, sớm tỏ tường sự. Thảm án của tiểu cô mẫu nhà Kỳ Quang ở Hộ Quốc Tự năm xưa, từng qua. Có điều, dẫu mơ cũng thể ngờ rằng, vị tiểu cô mẫu của Kỳ Quang , chính là mẫu của Thiện Lai...
Lúc nãy kinh hãi vui mừng tột độ, chỉ mải chú tâm mắt. Lúc tâm trạng bình hơn đôi chút, nàng mới chợt nhớ đến mẫu . Nàng cất lời hỏi, lẽ mang theo chút thắc mắc vì nương cùng cha đến đón ...
Nàng rằng nương sớm còn cõi đời nữa.
Nàng gục đầu n.g.ự.c phụ , bàn tay vò nát vạt áo của ông thành một nếp nhăn nhúm hung tợn, tiếng bi ai xé ruột xé gan...
Bàn tay dường như chỉ vò nát vạt áo, mà còn bóp nghẹt lấy trái tim , bóp mạnh đến mức tưởng chừng sắp vỡ nát...
Hắn đ.â.m rụt rè, e sợ, dám bước lên lấy một bước.
Thật kỳ lạ.
Rõ ràng là hai thuộc nhất, quyến luyến như keo như sơn, ân ái mặn nồng, rõ ràng cũng thấu hiểu nỗi đau tột cùng , rõ ràng nàng đang hiển hiện ngay mắt...
Thế nhưng, giữa hai bỗng chốc như một bức tường vô hình ngăn cách.
Thế giới của nàng, cách nào chạm tới ...
Biết từ nay về nàng sẽ cần nữa. Một con đường ngập tràn ánh sáng huy hoàng đang trải t.h.ả.m chờ đón nàng, còn , chẳng qua chỉ là một đống bùn nhão...
Nếu nàng cần nữa, sống đây? Liệu còn thiết tha sống tiếp cõi đời ?
Hắn dám suy diễn thêm nữa.
Không cả, thể ngay khắc nàng sẽ sực nhớ đến , sẽ dẫn lối đưa thế giới của nàng, để bơ vơ kẻ ngoài cuộc nữa.
Thế nhưng, gì xảy cả.
Tiếng dần lịm , chẳng nàng nguôi ngoai cõi lòng, mà là do kiệt sức nên trong vô thức.
Hắn cuống quýt bước tới thăm dò tình hình. Đang định sáp gần thì nhạc phụ đột ngột ngẩng đầu lên, trừng mắt lườm một cái sắc lẹm.
Hắn một nữa thu chùn bước, cánh tay đang vươn từ từ hạ thõng xuống...
Căn nhà vốn dĩ xây cất rộng rãi, nhưng với mười nhân mạng chen chúc cùng một chỗ thì khó tránh khỏi chật chội, đến mức xoay cũng thấy khó khăn. Hơn nữa Thiện Lai , những liên quan nán thêm nữa quả thực hợp lẽ thường.
Người quân hộ lên tiếng cáo từ . Trong mấy vị trưởng bối ở đây, ông chỉ quen một Lưu Thận nên chỉ hướng Lưu Thận mà chắp tay lời từ biệt.
Thực sự lý do gì để giữ khách , Lưu Thận cũng chẳng khách sáo vòng vo dư thừa, lời tạ ơn tiễn khách tận cửa.
Vợ quân hộ do vẫn canh cánh lo âu cho sức khỏe của Thiện Lai nên vội dời bước ngay. Bà nán mặt Lưu Mẫn, ân cần dặn dò đủ điều.
Hàng xóm láng giềng hòa thuận quan tâm lẫn vốn là một chuyện , ngặt nỗi kẻ cố tình buông lời mất cả hứng.
"Cái bà lão ! Muốn thì mau ! Lắm mồm rườm rà cái gì! Chuyện của con gái cần đến đám dưng nước lã nhúng tay !"
Tình cảnh lúc chẳng thể nào khó xử hơn nữa.
Một lòng cho , chuốc lấy thái độ khinh miệt nhường , tức giận thì là dối. thấy ông khoác lụa là gấm vóc sang trọng, rõ ràng là hạng dễ chọc , gia đình quân hộ dám hó hé phản kháng? Họ đành nuốt giận thinh, cúi gầm mặt rảo bước ngoài.
Lưu Mẫn thì ngay đến cả sự bất mãn cũng chẳng dám . Hắn nép sang một bên, buông thõng hai tay cứng đờ , đến thở mạnh cũng dám.
Bộ dạng hèn mọn khúm núm lọt mắt Cô Phóng hóa thành một trọng tội tày đình.
Con vốn dĩ là sinh vật lòng tham đáy.
Thuở mới quỳ thánh thần thắp hương thề nguyện, ông chỉ mong con gái bình an, chẳng dám cầu xin thêm bất cứ điều gì khác. Ông sợ đòi hỏi nhiều quá thần Phật sẽ chê trách ông lòng tham vô đáy mà tước phúc phận.
Những tình huống tồi tệ nhất, ông đều lường trong tâm trí.
Vậy mà cục diện hiện tại là điều mà thuở ban đầu ông dẫu mơ cũng dám nghĩ tới.
Con gái ông bình an vô sự, cơ thể lặn thiếu sứt mảnh nào, thậm chí cũng từng trải qua những tủi nhục quá mức bi đát. Chẳng qua là từng nô tỳ, và gả cho một kẻ trượng phu môn đăng hộ đối mà thôi.
ngẫm , sự " môn đăng hộ đối" cũng chẳng đến nỗi quá sức khó coi, tướng mạo ưa , hình mặt mũi đều sáng sủa, từng thời sách thánh hiền, khí chất đến nỗi tệ, cũng chẳng nhiễm thói hư tật nào...
Vứt giữa đám đông thì cũng coi như là dạng thể lọt mắt.
Đáng lẽ ông nên đủ mới .
ai bảo lúc đây con gái ông đang bình yên cuộn tròn trong vòng tay ông cơ chứ!
Làm ông thể kìm nén cái bản tính xăm soi kén chọn của một cha?
Ngay từ lúc con gái cất tiếng chào đời, ông tự thề với lòng , kiếp dù cũng để con gái sống trong ngập tràn niềm vui và hạnh phúc. Chỉ cần nó vui vẻ, thế nào ông cũng chiều. Ông sẵn lòng tất thảy chuyện vì nó. Chỉ cần nó vui là đủ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thien-lai/chuong-107.html.]
Kẻ đang là con gái ông cam tâm tình nguyện gửi gắm cả đời, quản ngại xa xôi ngàn dặm lặn lội chạy theo, ân tình chân thật đến thể chân thật hơn.
Lời thề của ông năm xưa cũng là lời thề từ tận đáy lòng.
Vì , ông chẳng nên thêm lời nào trách móc, cứ yên lặng đôi trẻ ân ái mặn nồng là đủ.
mà, nhưng mà!
Cái tên tiểu t.ử thật sự quá sức nhu nhược, chẳng toát nổi chút khí khái nam nhi nào cả!
Nhu nhược đến mức hèn mọn!
Vậy mà thể khinh khi, chèn ép đến bước đường ! Đường đường là đấng nam nhi đại trượng phu, hết đến khác xúm thương xót, chép miệng kêu đáng thương. Hắn tưởng thế là ho, là êm tai lắm ? Đây là hạng phế vật vô tích sự thì là cái gì!
Hạng như , bảo ông cam tâm ưng thuận thế nào cho cam!
Con gái ông bẩm sinh lệ chất, đoan trang hiền thục, là dòng dõi trâm thế phiệt, phận và nhân phẩm đều tôn quý ngút ngàn. Cớ để một tên phế vật, ngoại trừ cái mã bề ngoài thì chẳng nên trò trống gì, nẫng tay mất cơ chứ!
Tuyệt đối thể chấp nhận !
Ông dồn lực hai tay, ôm siết con gái chặt thêm một chút. Ánh mắt ông sắc lạnh tựa lưỡi dao, từng nhát từng nhát cứa thẳng về phía kẻ .
Hắn nhất là nên điều một chút.
Lưu Mẫn những ánh mắt hình viên đạn của nhạc phụ đại nhân lăng trì đến mức vã mồ hôi hột, hai chân ghim chặt xuống đất cựa quậy nổi.
Cô Huấn dẫu cũng là phận bá phụ, tấm lòng bao dung rộng lượng hơn nhiều, ông cảm thấy đứa trẻ trông cũng khá thuận mắt.
"Sao cứ mãi thế? Mau tìm chỗ xuống , nhiều chuyện hỏi lắm."
Ngữ điệu chậm rãi khoan thai, môi còn điểm nụ hiền từ.
Vị là trưởng bối bề , Lưu Mẫn nào dám chậm trễ, vội vàng khom lưng cung kính đáp lời: "Công gia bề gì cứ việc sai bảo, vãn bối nhất định gì nấy, dám giấu giếm nửa lời..."
Đại bá phụ dễ chuyện bao nhiêu thì nhạc phụ khó chiều bấy nhiêu.
"Nói chuyện với cái loại như thì ích gì? Đồ heo ch.ó nhục! Không đ.á.n.h đập là nương tay lắm ! Đừng chuốc thêm bực dọc !"
Nhạc phụ soi xét con rể là lẽ dĩ nhiên, nhưng thái độ quả thực là quá mức khinh thường thể diện của . Đâu kẻ thù đội trời chung, cớ hành xử cay nghiệt đến mức ?
Hơn nữa còn đang ở ngay mặt thông gia.
Lưu Thận tiễn gia đình quân hộ xong trở , một chân mới bước qua ngạch cửa kịp hạ xuống đất thì rõ mồn một câu thốt từ miệng ông thông gia...
Bước chân ông sững ngay cửa.
Quả thực là quá bẽ mặt.
Cô Huấn vội vàng bật dậy khỏi ghế, nét mặt hiện rõ sự bối rối, ngượng ngùng.
"T.ử Tu, lâu gặp, dạo ông vẫn khỏe chứ?"
Cô Phóng vẫn bất động, chỉ vòng tay ôm riết lấy con gái, y hệt như tư thế che chở năm xưa, dẫu cho con gái nay mười sáu tuổi, cái độ tuổi chẳng còn phù hợp để cuộn tròn trong lòng cha như thuở ấu thơ nữa.
Lưu Thận bao năm lăn lộn chốn quan trường, sóng to gió lớn nào mà từng trải qua, hiếm khi chuyện khó ông. Chẳng qua chỉ là một ông thông gia khó đối phó thôi mà, gì to tát . Năm xưa hôn sự còn ngã ngũ, ông đích bưng rót nước dâng lên Tống Bị cơ mà. Giờ phút , Thiện Lai danh chính ngôn thuận là con dâu của ông, chịu chút uất ức cũng là lẽ thường tình.
Huynh trưởng của ông thông gia suy cho cùng cũng là thông gia.
Vị thông gia xem lễ nghĩa tiến thoái.
"Ta nay là kẻ nhàn tản, tự khắc bề gì cũng . Trái là Quốc công gia, một lòng tận trung vì nước vì dân, ngày đêm lao tâm khổ tứ, so với những năm e rằng sương gió phong trần điểm thêm nhiều nét, song cốt cách càng thêm tráng kiện, vững vàng."
Lời qua tiếng đều là những câu tâng bốc mượt mà.
Cô Huấn lớn sảng khoái, đưa tay chỉ về chiếc ghế trống phía đối diện, ôn tồn : "Người nhà cả, cớ khách sáo nhường ? Cứ gọi chữ của là , mau xuống chuyện, vặn bao điều hỏi ông đây."
Ban đầu vốn định chất vấn Lưu Mẫn, nhưng trưởng bối ở đây, lẽ dĩ nhiên hỏi chuyện bậc bề .
Lưu Thận cũng đáp lời bằng những câu khách sáo tương tự, nào là " gì nấy, dám giấu giếm nửa lời".
Bên kẻ xướng họa êm đềm như nước, bên Cô Phóng nổi trận lôi đình.
"Đại ca thế là ý gì? Cố tình đối đầu với ? Chẳng lẽ thực sự thấy trở mặt cãi ?"
Đứa em trai từ nhỏ tính tình ngang ngược nóng nảy, trong đó cũng một phần "công lao" nuông chiều của trai , thế nên ông chẳng thể nào nổi giận với em .
"Đệ hỏi thăm chuyện của Hạc Tiên ?"
Cô Phóng hậm hực im bặt, cúi đầu khẽ ôm con gái sát hơn, tay vỗ nhẹ lưng nàng hai cái.
Lưu Thận vội vàng tiếp lời: "Nếu Tam gia bề gì , cứ việc hỏi ." Thái độ vô cùng khiêm nhường, cung kính, tuyệt nhiên hề tự coi là bề của thông gia. Cách hành xử nhất thời khiến bới lông tìm vết cũng khó.
Cô Phóng hừ một tiếng đầy khinh miệt.
Ông kinh tởm nhất là cái hạng . Bề ngoài thì tỏ vẻ đạo mạo sáng sủa, dáng đàng hoàng, nhưng thực chất bên trong thì ? Một kẻ nhu nhược hồ đồ, một ả đàn bà dắt mũi xoay như chong chóng để đến mức bại danh liệt! Thảo nào nuôi dạy cái giống con rể đốn mạt như thế, tận gốc rễ mục nát ! Con gái ông thể bước chân cái thể loại gia đình như ?
Sợ khí căng thẳng quá mức thể vãn hồi, Cô Huấn vội vàng lên tiếng chuyển chủ đề: "Ta chuyện gì cũng tỏ tường cặn kẽ, nhưng mà trăm mối tơ vò, hỏi e rằng cũng khó mà rạch ròi, thôi thì T.ử Tu, ông cứ kể từ đầu , như sẽ mạch lạc hơn."
Lưu Thận đương nhiên gật đầu đồng ý, hỏi : "Vậy bắt đầu từ bây giờ?"
Cô Huấn đáp: "Cứ kể từ cái đoạn Hạc Tiên bước chân nhà ông !" Nụ môi ông dần nhạt phai, nhường chỗ cho tiếng thở dài não nuột: “Nói cũng , quả thực là nhờ mang ơn lớn của ông. Nếu ông dang tay cưu mang, chẳng cơ sự bây giờ ..."
Đó là sự thật rành rành, ngay đến cả Cô Phóng cũng chẳng bẻ hành bẻ tỏi bắt bẻ nửa lời.
Đây quả là một nước cờ , thể dốc lòng nắm bắt.
"Chuyện e là để Liên Tư kể tường tận thôi. Thiện... Hạc... Ta gặp mặt con bé khá muộn, bao chuyện khuất tất rõ ngọn ngành bằng Liên Tư."
Cô Huấn cũng thuận nước đẩy thuyền: "Vậy thì Liên Tư, cháu kể ."
Lưu Mẫn sủng ái mà đ.â.m lo sợ, vội vàng cất cao giọng thuật rành rọt mười mươi những gì .
Bắt đầu từ chuyện Diêu Dụng lâm bạo bệnh, Thiện Lai lâm đường cùng bán nô tỳ, Diêu Dụng qua đời, đưa nàng lên Hưng Đô...
Hắn kẻ ngốc, cái chi tiết "năm trăm lượng bạc" , đ.á.n.h c.h.ế.t cũng cạy miệng nửa lời.
Vì lòng nóng như lửa đốt, nhạc phụ đại nhân thấu hiểu tấm chân tình của , kể hăng say, lời tuôn như suối chảy, càng kể càng nhập tâm, dần dần kìm nén cảm xúc, giọng vô thức mỗi lúc một lớn hơn...
Cuối cùng, thành công đ.á.n.h thức đang chìm giấc ngủ miên man vị sự mệt mỏi.
Thiện Lai quá lâu, xác rã rời, ngủ một giấc. Lúc tâm trí vẫn còn mơ màng hỗn độn, nàng chẳng rõ hiện đang là canh giờ nào, cũng chẳng nhớ những chuyện chấn động mới xảy . Nàng chỉ cảm nhận đang trọn trong một vòng tay ấm áp quen thuộc, rã rời mệt nhọc, đồng thời văng vẳng bên tai là âm thanh chuyện quen thuộc của . Thế là nàng cứ ngỡ đây chỉ là một đêm bình thường như bao đêm khác, nàng lỡ ngủ quên, giận dỗi vui, cố ý trêu đùa đ.á.n.h thức nàng dậy để ép nàng "bồi tiếp" .
"Liên Tư, đừng phá nữa mà, xin đấy... Ta mệt đứt , để cho ngủ , tha cho thôi, ngày mai hứa sẽ đền bù cho ..."
Giọng điệu mềm mại nũng nịu, như nài nỉ thương lượng, chất chứa sự nũng, vô cùng kiều diễm lẳng lơ...
Đã thế, nàng còn dán chặt khuôn mặt về phía , cọ cọ nhẹ lồng n.g.ự.c đang bế .
Nàng luôn thế với .
Lưu Mẫn cũng vô cùng thích nàng trong bộ dạng . Cứ mỗi nàng dùng chất giọng nũng nịu để mè nheo, kiềm lòng nổi mà đưa ngón tay môi nàng ép nàng ngậm lấy. Nàng đối đãi với , rõ sở thích của nên nào cũng vô cùng ngoan ngoãn và dốc sức lấy lòng.
Hắn thực sự vô cùng yêu thích dáng vẻ .
đó là khi chỉ gian riêng tư của hai ...
Tuyệt nhiên là trong cái tình cảnh dở dở ...
Nhạc phụ đại nhân nắm chặt hai tay, cơ hồ như ngừng thở.