Thiện Lai - Chương 103

Cập nhật lúc: 2026-03-18 08:53:17
Lượt xem: 64

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hôm nay thời tiết cực kỳ , gió nhẹ mây quang, nắng vàng rực rỡ. Rất hiếm , quyết thể bỏ lỡ.

Căng dây phơi chăn, mở tung tất cả cửa chính cửa sổ cho thông thoáng, xách nước đun sôi, giặt giũ quần áo lót... Tất cả những việc đều chẳng mảy may liên quan đến Thiện Lai. Nàng chỉ việc đặt một chiếc ghế con mái hiên, tay ấp ủ chén nóng rực, khuôn mặt lạnh lùng Lưu Mẫn tất bật ngược xuôi.

Vốn dĩ nàng định đồng cam cộng khổ với , nhưng cho, viện cớ xót xa, sợ nàng vất vả. Nàng thấy thật buồn , chỉ giặt hai bộ quần áo thôi mà, vác cỏ khô mà sợ vất vả? Hắn xong cũng phá lên, trêu rằng: "Bản lĩnh của nàng thế nào còn lạ gì nữa, thương thật lòng thì giữ sức dành đến đêm hãy dùng." Hắn còn bảo đây chẳng nàng là loại chỉ lo cho , hễ xong việc là lưng ngủ tít thò lò, mặc kệ sống c.h.ế.t của kẻ khác, gọi chẳng thưa, kéo chẳng dậy, còn giở thói tiểu thư, cào cấu c.ắ.n xé , đúng là hành hạ khác đến c.h.ế.t mà.

Mặc dù sự thực là , nhưng thể huỵch toẹt như thế chứ? Đã thế còn nhất quyết cho bằng . Nàng bịt miệng , , tóm lấy hai tay nàng, kẹp chặt lấy nàng, má kề má ép nàng , xong còn hí hí.

Tức c.h.ế.t ! Có sức thì cứ mà giặt giũ ! Chẳng thèm quan tâm đến nữa!

Lưu thiếu gia bây giờ đáng tin cậy lắm, việc gì cũng , mà việc gì cũng giỏi dang. Cứ chuyện giặt giũ , ban đầu quả thực lóng ngóng, nhưng giặt xong hai cái khăn tay là đấy ngay, ngày nào cũng giặt khăn, đ.â.m trách nhiệm, chủ động ôm luôn cả quần áo giặt.

Hắn sinh một đôi tay đẽ, mười ngón tay thon dài, thon thả đều đặn, đầu ngón tay tựa búp măng, móng tay cái nào cái nấy tròn trịa hồng hào, đàn ông con trai mà bàn tay nhường quả là vô cùng hiếm . Chính đôi bàn tay , bây giờ đang ngâm trong chậu gỗ, vật lộn với quần áo và bọt bồ kết, thế mà lấy vui vẻ thích thú. Nhìn cảnh mà thấy xót xa ghê gớm.

"Thiếu gia, đây ông bao giờ nghĩ sẽ sống những ngày tháng như thế ?"

Chắc là vị thiếu gia rớt xuống tận đáy , trong lòng chẳng còn chút hy vọng nào nên con cũng biến thành đồ mặt dày vô liêm sỉ.

"Dẫu cho vẫn là thiếu gia thì chẳng cũng đích giặt khăn tay cho nàng ? Đem cho khác giặt ư? Đều là mùi của nàng cả, dù nàng cam lòng thì cũng ưng ."

"A!" Thiện Lai bịt tai hét lớn. Sao bây giờ giỏi chọc tức khác đến thế cơ chứ! Thế thì cả hai cùng chẳng thèm cần thể diện nữa !

"Đều là mùi của ? Chẳng lẽ của ?"

"Không nhiều bằng nàng."

Thật sự tức c.h.ế.t mà. Lại là câu , tuy sự thật là thế, nhưng chứ!

"Ta để ý đến nữa! Lần thèm quan tâm đến nữa !" Nói đoạn, nàng ngoắt bước trong nhà. Không thấy mặt nữa.

lúc đó, tiếng gõ cửa vang lên.

Bọn họ sống ở đây thường ngày chẳng mấy ai lui tới, chỉ con nhà quân hộ bên bãi cỏ khô thỉnh thoảng mang sang ít đồ đạc. Lưu Mẫn đang dở tay dính đầy bọt xà phòng, lười nhúc nhích, thêm là nam nhi nên tiện mặt, bèn bảo Thiện Lai: "Nàng mở cửa , xem chuyện gì."

Thiện Lai chỉ mở cửa, thèm ngó ngàng đến , thậm chí cố tình ngoảnh mặt thèm .

Lưu Mẫn tủm tỉm , nàng vặn vẹo bước , bật thành tiếng, thấy nàng mở cửa xong, cúi xuống tiếp tục vò quần áo.

Không động tĩnh gì. Cũng chẳng thấy tiếng chuyện.

Hắn cảm thấy điều bất thường, ngẩng đầu bóng lưng nàng, hỏi: "Sao thế?"

Nàng đầu , sắc mặt vẻ , , mấy hé môi định thôi.

"Rốt cuộc là ?" Chẳng màng đến tay đầy bọt xà phòng, vội vứt quần áo dậy, bước nhanh tới.

Bên ngoài cửa là Lưu Thận, cha ruột của .

Hắn sững sờ một giây, sắc mặt thoắt cái đổi, đôi mày kiếm dựng ngược, ánh mắt tràn ngập vẻ chán ghét.

Đã là chẳng còn liên quan gì đến , cớ vẫn cứ bám riết lấy để hãm hại ! Chẳng chút ngần ngại, kéo giật Thiện Lai lùi , hai tay dùng lực đóng sập cửa. Một tiếng "rầm" chát chúa vang lên rúng động cả đất trời.

Tiếng động lớn khiến Thiện Lai giật thót , mãi mới thốt nên lời: "Là lão gia..."

"Lão gia nào? Ta quen ! Đừng xằng bậy!"

Hắn kéo nàng đầu bước thẳng nhà.

" mà..." Nàng cam tâm rời , kéo .

Hắn ngoảnh đầu, trừng mắt lườm nàng: "Không lên tiếng!"

Trên bếp đang sẵn nước nóng, Lưu Mẫn múc một ít pha thêm nước lạnh, kéo Thiện Lai đến rửa tay. Thiện Lai cúi đầu , nét mặt bình thản, biểu lộ cảm xúc gì, nhưng đôi bàn tay ngừng cọ rửa tay nàng, hết đến khác... Tay nàng dính nhiều bọt đến thế cơ chứ.

Hẳn là đang tức giận. Tức giận cũng là lẽ đương nhiên. Thiện Lai cũng giận, giận cho những bất công mà gánh chịu. mà... Lưu Mẫn thể từ chối ngoài cửa, nhưng nàng thì thể.

Công bằng mà , Lưu Thận đối xử với nàng tệ, thậm chí còn ân với nàng. Nàng chỉ là một tỳ nữ, để xảy sự việc tày đình như thế, nàng ngỡ đời xong , mà Lưu Thận hề trách phạt nàng, còn an ủi nàng, hứa sẽ bồi thường cho nàng... Nàng là kẻ vô ơn bạc nghĩa. Hơn nữa...

"Sao lão gia xuất hiện ở đây?"

Chắc chắn là chuyện gì đó. Phải hỏi cho rõ ngọn ngành.

Nàng rụt tay , bước ngoài. Lưu Mẫn cản nàng: "Nàng ?"

"Ta lời hỏi." Nàng chỉ hỏi lý do ông đến đây, mà còn hỏi tại ông đối xử với con ruột của như . Dẫu thích thì đó cũng là cốt nhục m.á.u mủ, trách nhiệm với cả đời, thể trơ mắt khác hãm hại ?

"Không ! Nàng mà lời, giận thật đấy!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thien-lai/chuong-103.html.]

Hắn giận thì ? Ta còn chọc tức cả buổi sáng nay cơ mà. Không thèm quan tâm, nàng vẫn nằng nặc đòi ngoài.

Hắn trợn mắt: "Ta giận thật đấy!" Trợn mắt gì? "Chẳng lẽ sợ chắc?"

, nàng sợ ? Bây giờ đem nàng lên bàn thờ ngày ngày lễ bái, vẫn cảm thấy đủ thành kính chứ. chỉ đơn giản là nàng bước qua đó. Hạng , quan tâm gì? Nhìn thêm một cái cũng là thừa thãi.

"Tóm !" Mặt lúc xanh lúc trắng.

"Cứ đấy! Ta sợ !"

"Được lắm! Không sợ !" Hắn bộ hung hăng, bóp eo nàng, bất chấp tiếng la hét của nàng, cưỡng chế kéo nàng về phía giường sưởi, đè nàng xuống, cù lét điểm yếu của nàng, cơ thể nàng quá đỗi rành rẽ, tường tận như lòng bàn tay, hạ thủ chỗ nào sẽ phản ứng rõ mồn một, trong tiếng của nàng, liên tục truy vấn: "Có sợ ? Sợ ! Ta hỏi nàng sợ ? Sợ thì mau xin tha ! Nhận sai !"

Thiện Lai đến chảy cả nước mắt: "Sợ ! Ta sợ ! Ta , buông tha cho !"

Không buông nữa. Hai đùa giỡn một hồi, y phục Thiện Lai bung xõa cả, để lộ làn da trắng nõn nà như tuyết, óng ánh tỏa sáng, phập phồng nhịp thở, thêm lấm tấm mồ hôi nên hương thơm cơ thể cứ thế phảng phất bay , ngửi khiến mềm nhũn gân cốt...

Hắn kìm cúi xuống...

nàng đột ngột đẩy , bò dậy giường sưởi, xoay bối rối chỉnh y phục. Hắn kịp bắt gặp ánh mắt kinh hãi của nàng khi xoay . Hắn lật đật . Quả nhiên là .

Cơn giận bốc lên ngùn ngụt. Dù là cha ruột nhưng vẫn kéo cánh tay ông lôi xềnh xệch ngoài, quẳng mạnh một cái khiến cha suýt nữa thì ngã nhào nền tuyết.

"Ông điều một chút !" Sao đời loại rằng xông thẳng phòng của đôi vợ chồng trẻ cơ chứ? "Chuyện giữa chúng sớm rạch ròi , quen ông! Đừng đến phiền nữa, dù ăn xin thì cũng mời ông sang cửa nhà khác!"

Những lời quả thực quá đỗi chói tai. Ngay cả Thiện Lai xong cũng sửng sốt, cảm thấy thật quá đáng. Nàng vội chạy kéo sân, đẩy thẳng cửa nhà, chỉ tay quát: "Đứng yên đó! Đứng im ở đây cho !" Nói xong, nàng ngoắt bước ngoài.

Thấy nàng vẫn nằng nặc ngoài, Lưu Mẫn tức giận thực sự: “Quay !" Hắn gầm lên tức tối. Cứ ầm ĩ thế thì chẳng bao giờ kết thúc .

Thiện Lai còn khách sáo với nữa: “Chàng xem bộ dạng bây giờ giống cái gì? Phương thốn đại loạn, như lâm đại địch, mở miệng quen , ai đối xử với quen như ? Chàng thật sự quá để tâm !"

Như một chậu nước lạnh dội thẳng đầu, chợt bừng tỉnh: “Ta..."

"Không ! Ta ! Đứng im ở đây, còn loạn nữa là phạt thật đấy! Không cho ăn cơm, để nhịn đói!" Nàng trông vẻ vô cùng tức giận nên Lưu Mẫn dám lên tiếng nữa. Thiện Lai lườm một cái gót bước ngoài.

Lưu Thận dường như đang chìm trong suy nghĩ, Thiện Lai rón rén tiến gần, hành lễ, gọi khẽ: "Lão gia."

Lưu Thận đột ngột ngẩng đầu lên, vẻ mặt hoảng hốt như bừng tỉnh một giấc mộng. Thật là hiếm thấy. Một quan đến chức Thượng thư, mặt biểu cảm như ?

Thiện Lai gọi một tiếng lão gia. Đôi mắt cuối cùng cũng hồn sắc, Thiện Lai, Lưu Thận khẽ mỉm . Nụ thế mà chẳng ẩn chứa hàm ý sâu xa nào. Với loại như Lưu Thận, nụ khuôn mặt giống như chiếc áo khoác , thể mặc, cho nên nụ luôn mang theo vài phần ý tứ, nhưng đến lúc thực sự cần thì chẳng thấy . Bộ dạng lúc thực sự kỳ lạ. Rốt cuộc ông đến đây gì? Trong lòng Thiện Lai bắt đầu nổi trống thình thịch.

"Lão gia... đến tận nơi ?"

Lưu Thận vẫn Thiện Lai mỉm , nàng cất lời hỏi thì ông cũng thủng thẳng đáp lời, nhưng chẳng hề ăn nhập với câu hỏi của nàng: “...Không ngờ ngươi cũng ở đây... Tốt quá... Trước đây là ..."

Lưu Thận hòa ly với Lạc phu nhân, đồng thời từ quan. Chuyện hòa ly , đương nhiên Lạc phu nhân đời nào chấp nhận, bà vẫn đang mang thai, mà phu quân đòi hòa ly. Bà kéo lấy tay áo chồng, t.h.ả.m thương, nhưng dẫu thì bà vẫn . Những phận như bà hiếm khi rơi lệ, nên mỗi , ông đều nhớ rõ. Tính thảy chỉ bốn bận.

Lần đầu tiên là khi bà chủ động tìm ông, rơi lệ khẩn khoản cầu xin ở bên ông, dẫu cũng cam lòng. Khác với vợ kết tóc mà ông mãi chẳng thể nhớ nổi khuôn mặt, ông ghi nhớ bà rõ, bởi vì vị tiểu thư quá táo bạo, khác biệt, từng gặp ai như thế. cũng chỉ dừng ở sự ấn tượng mà thôi, gì hơn.

Lần thứ hai là khi bà sinh con, khó sinh, chịu vô vàn đau đớn, đứa bé mãi mới chào đời, ông cho phép thăm, thấy ông là bà rơi nước mắt, thành tiếng, chỉ lặng lẽ , ông thấy thế, trong lòng đau xót, ngay cả hít thở cũng khó khăn.

Lần thứ ba, ông dạy dỗ con cái, tay nặng, bà chạy đến, rớt nước mắt khuyên can ông...

Khi đó rõ ràng là bà thực tâm bảo vệ che chở, thì rốt cuộc tại , thể chuyện tày đình ? Ông vắt óc suy nghĩ cũng tài nào hiểu nổi, nên đành mở miệng hỏi. Bà biện minh rằng hề hãm hại Liên Tư, bà hiểu chuyện nông nỗi , bà chỉ than vãn đôi câu với Tam ca, thực tâm từng ôm suy nghĩ hãm hại Liên Tư.

Ông hỏi bà than vãn những gì. Bà đang hoảng sợ, nên thành thật khai báo hết thảy. Bởi vì Liên Tư họ bức t.ử .

" đó là sự thật cơ mà? Tại nàng oán hận?" Ông hỏi như thế.

Ngay cả chính ông cũng là do bà hại. Ông thê tử, tuy mấy yêu thương nàng nhưng ông cưới nàng, họ cũng với một mụn con. Dẫu ông yêu, ông vẫn trách nhiệm với nàng, ông nào gì sai trái! Công chúa thiên kim các lão, ông từng giáp mặt! Ấy thế mà thê t.ử c.h.ế.t, chỉ vì nửa câu của ông, khó sinh mà c.h.ế.t.

Mẹ oán hận ông, con cái oán hận ông. Thê t.ử lẽ cũng oán hận ông... Cảnh góa vợ khi còn trẻ tuổi, vì bọn họ ầm ĩ lên nên ông thể cưới bà . Thực dẫu tục huyền, ông cũng chẳng việc gì cưới một vị thiên kim các lão, bản ông cũng thể tự lập , cưới bà đời gièm pha là dựa nhà vợ, cần gì chuốc lấy phiền phức? Thế nhưng sự việc vỡ lở đến mức đó, cưới bà thì cưới ai cũng sinh thù chuốc oán, cũng cân nhắc thiệt hơn. Đối với bà , cũng giống như với thê t.ử kết tóc, thể là yêu thích, nhưng cũng chẳng đến mức chán ghét. Rốt cuộc ông cũng cưới bà , cũng chung những đứa con, ông sẽ đối với bà .

Thế nhưng bà hãm hại con ông.

Liên Tư lầm gì cơ chứ? Nó sai điều gì? Tại bọn họ thể tàn nhẫn hủy hoại thằng bé như thế.

biện minh rằng , nếu thì cũng là của khác, liên quan đến bà . Nếu ông trách tội, bà cũng đành c.ắ.n răng chịu đựng, bà thề từ nay về sẽ tuyệt giao với Tam ca, thậm chí sẵn sàng mặt hoàng thượng minh oan cho Liên Tư, ông gì cũng , chỉ xin đừng hòa ly, bà thực sự yêu ông.

Ông cạn lời, chỉ cảm thấy bà đáng thương. Rốt cuộc chuyện là vì ? Ai cũng đáng thương đến thế. Liên Tư mới là đáng thương nhất. Có lẽ quả thực lầm là do ông.

Ông hạ quyết tâm. Ông bảo cần mặt hoàng thượng gì, Liên Tư chuyện nhưng vẫn chẳng thèm nửa lời biện minh cho bản , ông coi như đó là sự đền đáp cho nàng , từ nay về coi như hai ân đoạn nghĩa tuyệt, ông sẵn lòng ân đoạn nghĩa tuyệt với nàng , cũng như với gia đình nàng : “Chúng chia tay tại đây, nếu hòa ly thì đành hưu thư, nhưng quả thực cần thiết đến mức , tình nghĩa phu thê bao năm, nên xé rách mặt , chẳng ai còn mặt mũi nào cả."

Những lời , dẫu mang đến Lạc phủ thì cũng đường hoàng lọt tai.

 

 

Loading...