Thiện Lai - Chương 10:

Cập nhật lúc: 2026-02-24 11:49:27
Lượt xem: 146

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vân Bình họ Lãnh, là nha má nhất Lưu phủ, một ai dám ho he tranh giành cái ngôi vị nhất . Đừng là Như Huệ, dẫu mười Như Huệ cũng chẳng thể sánh bằng. Bởi lẽ Như Huệ dẫu cũng chỉ là kẻ mua từ bên ngoài , còn nàng mang phận là gia sinh nô tỳ, mầm mống nô tài cha truyền con nối.

Mẹ của Vân Bình hiện đang nắm giữ trọng trách quản sự trong phủ. Cội rễ của sự cất nhắc bắt nguồn từ bà ngoại của Vân Bình, vốn là nha hồi môn theo chân Tần lão phu nhân xuất giá về nhà chồng năm xưa. Cả một đời trung thành cúc cung tận tụy, tình nghĩa chủ tớ sâu nặng như biển Thái Bình. Vậy nên năm xưa Vân Bình chỉ cần đến mặt Tần lão phu nhân tỉ tê lóc một trận, là Vân Bình nghiễm nhiên ẵm trọn cái ghế nha cận của Lưu Mẫn. Mang danh là nha , nhưng thực chất nàng đối xử chẳng khác nào một vị tiểu thư. Ngay từ lúc ở nhà, Vân Bình hai đứa tiểu a lẽo đẽo phục dịch. Nàng quen thói vung tay áo đỡ, há miệng bón cơm. Suốt ngày chỉ việc ăn chơi nhảy múa, chẳng cần động tay động chân nhọc nhằn việc gì. Vậy nên khi tin bắt hầu hạ kẻ khác, nàng giãy nảy lên cự tuyệt. Nàng lăn lộn ăn vạ đất, gào inh ỏi, chọc cho tức điên lên chỉ thẳng mặt c.h.ử.i mắng là đồ ranh con .

Loại ếch đáy giếng từng va chạm sự đời, cứ ảo tưởng rằng đang sống sung sướng như tiên. Trong nhà nắm quyền sinh sát, nên dù Vân Bình cạn nước mắt thì cuối cùng vẫn cun cút thu dọn hành trang a hầu hạ. chỉ qua đúng một ngày, nàng bừng tỉnh đại ngộ, thấu tỏ tấm lòng khổ tâm của . Thế nào mới là những ngày tháng hoàng kim? Là khoác lên lụa là gấm vóc thượng hạng, là nhét mồm sơn hào hải vị. Ngọc ngà châu báu trân quý lấp lánh đều là thứ đồ chơi giải khuây qua ngày. Mang tiếng là hầu hạ , nhưng thực chất là cả chục kẻ khác hầu hạ ngược . Muốn gì chỉ cần há miệng sai bảo là ngay tắp lự, còn rủng rỉnh tiền thưởng đầy túi. Sự sung sướng từ ? Đó là nhờ cái danh phận nha cận của đứa con độc nhất vô nhị chốn Lưu phủ. Từ đó Vân Bình say mê cái nghề nha đến cuồng nhiệt. Dẫu kiếp đầu thai, nàng cũng nhất quyết xin nha tiếp. dĩ nhiên, là nha đầu bảng, cái vị trí quyền lực tột đỉnh ai thể vượt mặt cơ.

Chuỗi ngày rực rỡ ngỡ như sẽ kéo dài bất tận. vẻ như những ngày vui sắp sửa tàn lụi. Nàng quả thực quá xinh . Vân Bình từng chứng kiến nhan sắc của bao nhiêu mỹ nữ. Phàm là kẻ hầu hạ lọt mắt xanh của bề , chắc chắn dung mạo vài phần tư sắc. đến nhường thì đây là đầu tiên nàng mục sở thị. Người câu "Da trắng như tuyết, dung mạo như hoa”, chắc cũng chỉ đến mức là cùng. Hơn nữa, quan sát thần thái kiêu hãnh của ả, chắc chắn loại dễ nắm thóp bắt nạt. Vân Bình cố gượng tỏ vẻ bình thản như chuyện gì, nhưng nàng thất bại t.h.ả.m hại, sắc mặt tối sầm . Định nở nụ mà khóe môi cứng đơ, trong ánh mắt còn lóe lên những tia oán độc sắc nhọn như phi tiêu, chực chờ găm thẳng da thịt đối diện.

Thiện Lai chứng kiến bộ sự đổi sắc mặt của ả. Nàng lập tức khựng bước chân.

“Đi nhanh lên chứ!" Lưu Mẫn sốt sắng hối thúc: “Ma ma đang chờ gặp ngươi đấy."

Thiện Lai định nhấc gót, vế liền chột thầm nghĩ: Ma ma là ai? Nàng yên như phỗng.

Lưu Mẫn đợi mãi sinh bực, hùng hổ sấn tới túm áo kéo nàng xềnh xệch, kéo mắng sa sả: "Đồ ngu ngốc chậm chạp, tí xíu lanh lợi nào hả? Bổn thiếu gia thật tò mò tên nào dạy dỗ ngươi, hạng đầu đất như ngươi mà cũng dạy thành tài ! Nếu lão mà từ bi phát tâm dạy học, thế gian chắc tuyệt chủng luôn bọn ngu đần!" Bởi chân bước quá nhanh, Thiện Lai xốc nách lôi . Hai chân nàng tự trụ vững, lảo đảo liêu xiêu ngã trái ngã . Nàng sợ ngã, nhưng nếu cố giãy giụa buông thì chắc chắn sẽ ngã nhào. Vì vồ ếch, nàng đành ngậm miệng cự cãi, chỉ cúi gằm mặt dán mắt xuống đất mà lết theo. Hai , kẻ kéo lôi, chốc lát khuất dạng.

Ngô ma ma tên thật là Ngô Thanh Ngọc, là v.ú nuôi của Lưu Mẫn. Lúc Ngô Thanh Ngọc bước chân Lưu phủ, bà ba mươi tuổi tròn. Bà lưu lạc tới Bình Thành trong cảnh chạy nạn trốn bần hàn, nhờ gặp vận may mà trở thành v.ú nuôi của Lưu Mẫn. Năm đó Tần lão phu nhân sớm tuyển sẵn một đội v.ú nuôi hùng hậu cho đứa cháu bảo bối. Vận mệnh năm đó đúng là thuận buồm xuôi gió. Con trai cưng cưỡi ngựa rời nhà nhậm chức, con dâu ở nhà báo tin hỷ mang hỉ mạch. Mấy cô vợ trẻ của đám gia nhân trong phủ cũng lượt cấn thai. Tần lão phu nhân bèn vung tiền tiếc tay, dặn nhà bếp hầm đủ các món sơn hào hải vị tẩm bổ cho họ. Cốt là để họ ăn uống đủ chất, sữa chắt mới dồi dào. Chờ cháu nội đích tôn lọt lòng, nó ưng ý b.ú dòng sữa của ai thì sẽ lập tức phong đó v.ú nuôi cận. Nào ngờ, Lưu Mẫn nhất định chịu b.ú dòng sữa của bất cứ ai. Tần lão phu nhân ôm đứa cháu nhỏ đỏ hỏn trong tay, sai tức tốc lùng sục khắp nơi tìm v.ú nuôi mới.

Ngô Thanh Ngọc cùng đám phụ nữ lưu lạc bà mối dắt mối, lầm lũi Lưu phủ qua lối cửa hông. Bà mối động lòng thương cảm, để Ngô Thanh Ngọc lên thử đầu tiên. Bà vén vạt áo, rón rén đưa bầu v.ú khuôn miệng bé xíu của con. Đứa trẻ lập tức ngậm lấy mút chùn chụt, nín bặt tiếng . Nhờ , Tần lão phu nhân quyết định giữ Ngô Thanh Ngọc .

Tần lão phu nhân vô cùng ưng ý vị v.ú nuôi . Bởi lẽ bà mát tay chăm trẻ, đứa bé hễ trong vòng tay bà là tuyệt nhiên quấy . Mọi tâm huyết tình thương bà đều dồn hết cho đứa trẻ , lúc nào cũng ôm ấp vỗ về, nửa bước chịu rời. Thế nhưng, Tần lão phu nhân vẫn lệnh tống cổ bà . Bởi lẽ bà mới c.h.ế.t con, Tần lão phu nhân coi đó là điềm gở xúi quẩy may mắn.

Cuộc đời Ngô Thanh Ngọc là một chuỗi dài đẫm m.á.u và nước mắt. Năm tuổi mồ côi cha. Sáu tuổi bước nữa, chỉ dắt theo em trai. Bà và hai chị gái tự nương tựa mà sống. Người chị cả chịu thấu cảnh cơ hàn, năm mười bốn tuổi lén ôm hết chút tiền còm cõi bỏ nhà theo một gã bán t.h.u.ố.c dạo vặt vãnh. Ngô Thanh Ngọc tiếp tục bám víu chị thứ hai. Đau đớn , năm mười ba tuổi chị thứ hai bạo bệnh qua đời, để bà bơ vơ lạc lõng cõi đời . Lúc đó bà mới mười một tuổi, sức dài vai rộng , nuôi nổi bản . Cùng đường, bà đành gật đầu con dâu nuôi từ bé cho nhà . Cuộc sống của dâu nuôi từ bé khác gì địa ngục trần gian. Ngày ngày đầu tắt mặt tối, gà gáy dậy, ch.ó ngáy mới , việc gì cũng đến tay. Lại thêm chồng cay nghiệt c.h.ử.i mắng đ.á.n.h đập, gã chồng vũ phu thượng cẳng chân hạ cẳng tay. Năm mười bốn tuổi sinh đứa con đầu lòng, nhưng giữ . Về cứ sinh đứa nào là mất đứa đó. Đến tuổi ba mươi, bên cũng chỉ còn hai mụn con. Năm chồng nhắm mắt xuôi tay, tuy gã chồng vẫn giữ thói vũ phu, nhưng cuộc sống ít cũng dễ thở hơn chút đỉnh. Ấy thế mà gã chồng gây họa tày đình, đ.á.n.h c.h.ế.t , tống giam ngục kết án c.h.é.m đầu. Cây cột trụ gia đình dẫu mục nát thì vẫn là chỗ bám víu duy nhất, nay cột gãy nhà tan, mấy con bơ vơ họ hàng đuổi khỏi nhà. Cùng đường tuyệt lộ, bà định bụng dắt con tìm cải giá năm xưa để nương nhờ. Thực bà cũng hết đường lui, nhưng bà nếm trải đủ đắng cay tủi nhục, đ.â.m sinh lòng yếu đuối, gặp một cuối cùng... trớ trêu , đứa con trai lớn c.h.ế.t dọc đường , đứa con gái út cũng trút thở cuối cùng ngay đêm rạng sáng ngày đặt chân đến Bình Thành. Bà cũng chẳng bao giờ gặp , bởi khuất núi từ lâu, em trai cũng mất tích. Không còn vướng bận điều gì cõi đời , bà quyết định tìm đến cái c.h.ế.t. May cứu sống, ân nhân cứu mạng đó dẫn bà đến cửa Lưu phủ xin việc.

Bà mối chính là ân nhân của Ngô Thanh Ngọc. Bà giữ kín như bưng lai lịch của Ngô Thanh Ngọc, tuyệt nhiên hé răng nửa lời với bất kỳ ai, kể cả Tần lão phu nhân. Sự việc vỡ lở là do trong một khoảnh khắc thẫn thờ khi ôm đứa trẻ lòng, Ngô Thanh Ngọc lỡ miệng gọi tên đứa con khuất, và câu vô tình lọt tai kẻ tọc mạch. Trấn Bình Thành rộng lớn chỉ bà mối là thế của bà, kẻ tâm ngóng kiểu gì chẳng tìm manh mối. Tin tức lan truyền đến tai Tần lão phu nhân. Tần lão phu nhân vốn dĩ phường độc ác, nhưng hai chữ " chổi" động chạm đến nỗi sợ hãi tột độ của bà. Bà vứt bỏ thể diện quý phái, chỉ thẳng tay mặt Ngô Thanh Ngọc mắng c.h.ử.i thậm tệ, thẳng thừng đuổi cổ bà khỏi phủ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thien-lai/chuong-10.html.]

chính bà sai lật đật mời . Vì Lưu Mẫn dở chứng chịu b.ú sữa của ai. Ngô Thanh Ngọc , việc đầu tiên là cho đứa trẻ b.ú mớm, việc thứ hai là quỳ sụp xuống dập đầu tạ tội mặt Tần lão phu nhân. Tần lão phu nhân đích đỡ bà dậy, giàn giụa nước mắt nức nở: "Ta cố tình khó ngươi... Ta... cũng nỗi khổ tâm áy náy khôn cùng! Đứa cháu của ... mẫu vì nó mà bỏ mạng... Ngộ nhỡ nó xảy hệ trọng gì, sống đây? Ta dám mạo hiểm, thực sự dám cược mạng sống của nó..."

Ngô Thanh Ngọc cũng nghẹn ngào: "Lão phu nhân dẫu phái tìm, cũng sẽ tự mò về... Thực treo sẵn dây thòng lọng định tự vẫn , nhưng nghĩ đến tiểu thiếu gia, lòng ... lòng ..." Hai ôm , khúc mắc trong lòng đều tan biến, tình cảm bền chặt như xưa.

Từ đó, Ngô Thanh Ngọc dốc lòng chăm chút từng miếng ăn giấc ngủ cho Lưu Mẫn. Mãi cho đến hai năm , bệnh tật liên tục hành hạ khiến sức khỏe bà suy yếu rõ rệt. Bà kiên quyết đòi dọn ngoài, dẫu khuyên can níu kéo cỡ nào cũng lay chuyển . Sau nhiều tranh cãi, cả hai bên thống nhất một phương án vẹn : Ngô Thanh Ngọc vẫn Lưu phủ, nhưng dọn một viện nhỏ biệt lập. Hễ ốm đau thì an tâm dưỡng bệnh, lúc khỏe mạnh thì sang Phúc Trạch đường sum vầy, bởi Lưu Mẫn quấn quýt và lúc nào cũng v.ú nuôi ở bên cạnh. những ngày bà ốm liệt giường nhiều hơn những ngày khỏe mạnh. Lưu Mẫn nhớ nhung v.ú nuôi khôn xiết, cứ dăm bữa nửa tháng chạy sang thăm, nhưng nào cũng nhốt ở ngoài cửa. Bị từ chối nhiều , cũng sang nữa, chỉ lặng lẽ đợi bà khỏe tự tìm đến . Mỗi gặp bà là sung sướng vui vẻ suốt mấy ngày liền.

Đã hai tháng ròng Lưu Mẫn gặp mặt Ngô Thanh Ngọc, thấy mặt bà là lao tới ôm chầm lấy: “Ma ma cuối cùng cũng chịu tới thăm con , con nhớ ma ma c.h.ế.t !"

Ngô Thanh Ngọc kìm nén tiếng ho, mỉm xoa đầu : "Liên Tư đấy , hình như con cao lên thêm một chút nhỉ?”

“Chắc chắn là cao lên chứ! Ma ma lâu thế mới ghé thăm con mà!" Lưu Mẫn đưa tay so so lên đỉnh đầu: “Con cao thêm chừng nè!”

“Cao thế cơ !" Ngô Thanh Ngọc cố tình hùa theo trêu đùa dỗ ngọt : “Thật quá, Liên Tư của sắp sửa trưởng thành một đấng nam nhi ."

Tần lão phu nhân bên cạnh cũng hiền từ: " thế thật, thoắt cái lớn bổng lên nhường ..." Nói bà vội đưa khăn lau những giọt nước mắt hạnh phúc.

Lưu Mẫn thấy lập tức lao đến sà lòng tổ mẫu, lấy tay áo lau nước mắt cho bà: “Tổ mẫu gì chứ? Con khôn lớn trưởng thành là chuyện mà, vui lên chứ!"

Tần lão phu nhân phá lên rạng rỡ, ôm rịt đứa cháu trai lòng: “Cháu đúng, là việc đại hỷ, nên ."

Trong lúc hai bà cháu đang ríu rít trò chuyện, ánh mắt Ngô Thanh Ngọc nãy giờ vẫn rời khỏi Thiện Lai. Thiện Lai đương nhiên cảm nhận điều đó. Ánh mắt quá đỗi nồng nhiệt, chân thành, tựa như thực thể vây lấy nàng. Né tránh cũng vô ích, giả vờ như kẻ mù thấy thì chẳng khác nào lạy ông ở bụi . Thiện Lai đành c.ắ.n răng bước tới. Nàng lờ mờ đoán vị ma ma chắc chắn giữ một vị trí quan trọng, bèn cúi thi lễ: "Nô tỳ thỉnh an ma ma." Lời thưa còn dứt, nét mặt Ngô Thanh Ngọc bừng sáng rạng rỡ. Bà chồm tới nắm chặt lấy đôi tay Thiện Lai, định điều gì đó nhưng mới mở miệng một tràng ho sặc sụa cắt ngang. Tràng ho dữ dội đến mức khiến khuôn mặt bà đỏ lựng lên, nhưng đôi tay vẫn gắt gao siết c.h.ặ.t t.a.y Thiện Lai chịu buông: “Con ngoan, gần đây cho kỹ mặt con một chút..."

Lúc giao mùa giữa xuân sang hạ, bệnh hen suyễn của Ngô Thanh Ngọc tái phát hành hạ bà hơn hai tháng trời, đến nay vẫn thuyên giảm hẳn. Vốn dĩ bà định bước chân khỏi viện, nhưng rỉ tai rằng lão thái thái vung tiền mua về cho thiếu gia một nàng a tiểu di nương. Bà bèn nóng lòng sang xem mặt mũi cho tường tận. Người ruột thịt của Ngô Thanh Ngọc, kẻ thì c.h.ế.t, thì mất tích, thảy đều là những bóng hình thể nào gặp . Cả một đời chịu đựng phong trần bể dâu, xác bà sớm tàn tạ héo hon. Bà thừa hiểu rõ điều đó. Cố gắng bám trụ cõi đời chẳng qua chỉ là kéo dài thêm chuỗi ngày chịu đựng đau đớn, c.h.ế.t càng sớm càng , coi như sớm ngày giải thoát. Thế nhưng... bà vẫn cứ sống leo lắt qua ngày. Sống thêm một ngày là một ngày, hy vọng cầm cự đến ngày cục cưng bé nhỏ mà bà hằng mong ngóng thành gia lập thất... Nếu thấy ngày đó, bà nhắm mắt cũng yên... Bà rằng, kiếp định sẵn ngậm hận mà ôm nỗi nuối tiếc xuống suối vàng. dẫu thấy cảnh lập gia đình, nay một nữ nhân sắp trở thành kề vai sát gối cùng , dẫu chỉ là vợ lẽ thì bà cũng thấy mãn nguyện. Bởi lẽ, đối với một kẻ sắp kề miệng lỗ như bà, mộng tưởng về tương lai là điều quá xa xỉ. Bà chỉ sống cho hiện tại. Vậy nên, dẫu chuyện gì xảy , bà nhất định mặt nàng một cho thỏa nguyện. Bởi bà linh cảm rằng, lẽ ngày mai sẽ còn cõi đời nữa. Bây giờ, ao ước đó thành hiện thực, những giọt nước mắt hạnh phúc cứ thế lã chã tuôn rơi: “Con ngoan, quả là một con ngoan ngoãn thiện lương... Nhìn thấy con, trong lòng thực sự vui sướng lắm..."

 

Loading...