THIÊN ĐĂNG LỤC - QUYỂN 3: CẨM NIÊN THỜI

Cập nhật lúc: 2026-01-24 10:52:40
Lượt xem: 171

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Đông về. Rũ bỏ những ngày thu mưa dầm dề ảm đạm, bầu trời Trường An đông trở nên lạnh lẽo nhưng trong trẻo lạ thường.

Bờ đê sông Vị mới tu sửa, trông kiên cố thẳng tắp. Thiên Đăng đầu đội mũ màn, dẫn đầu đoàn thị vệ và tỳ nữ thúc ngựa phi dọc theo triền đê. Dưới ánh mặt trời, mặt sông lấp loáng ánh bạc, phản chiếu lên ảnh nàng, khiến nàng trông càng thêm rực rỡ.

Đoàn phi qua cầu, vòng qua hai ngọn núi tiến con đường thần đạo dài hun hút. Ở nơi sườn núi bằng phẳng cuối con đường là lăng tẩm của Xương Hóa Vương.

Thiên Đăng hiệu cho xuống ngựa, chỉnh trang y phục. Chợt tiếng "Ái chà" vang lên, hóa là cô cô Huyền Cơ trượt chân ở chỗ râm mát đường núi, nơi nước đọng đóng thành băng. Bàn chân bà lập tức sưng vù, chẳng thể nữa.

Thiên Đăng dặn dò Lưu Ly ở chăm sóc bà, gật đầu hiệu với Thôi Phù Phong đang bên cạnh. Hai cùng tiếp tục leo lên lăng mộ.

Thôi Phù Phong đây từng việc ở Lễ bộ, tham gia lo liệu tang lễ cho nhiều hoàng quốc thích, nên hôm nay cùng nàng để xem xét tình hình tu sửa sơn lăng.

Sau ba tháng chỉnh trang, lăng tẩm rũ sạch bụi trần. Ở phía bên , hầm mộ dành cho Xương Hóa Vương thế t.ử và Kỷ Quốc phu nhân cũng vẽ bích họa mới tinh, tĩnh lặng chờ đợi chủ nhân.

Trước lăng mộ của cha ông, Thiên Đăng thành kính thắp hương khấn nguyện. Thôi Phù Phong bên cạnh, lặng lẽ dâng hương theo nàng.

Giữa lúc khí đang trang nghiêm tĩnh mịch, bỗng một trận tiếng ch.ó sủa hòa cùng tiếng vó ngựa dồn dập vọng tới x.é to.ạc bầu khí trầm mặc nơi đây.

Thiên Đăng đầu , thấy đường núi xuất hiện một toán ăn mặc sặc sỡ, tay dắt chó, tay thả ưng, đùa phi ngựa lao về phía . Rõ ràng là họ đang săn thú ngày đông.

Dẫn đầu là một phụ nhân trung niên đội mũ lông chồn, trán rộng má bầu, lông mày nhướng cao, dung mạo cũng thuộc hàng xinh . Vây quanh bà là mấy gã đàn ông vóc dáng cao lớn, đang dàn thế bao vây để xua đuổi một con thỏ trắng đang chạy trốn trối c.h.ế.t ngay mặt bà .

Con thỏ hoang bộ lông trắng muốt hiếm thấy, lốm đốm vết máu. Nó hoảng hốt chạy trốn, may lao thẳng lên đường thần đạo, chui tọt đám cỏ khô trong khu lăng mộ.

Những khác thấy đây là lăng mộ nên đều ghìm cương dừng . Duy chỉ một thiếu nữ lưng phụ nhân chịu buông tha. Ả quất ngựa lao thẳng tới , từ đường thần đạo xông thẳng lăng viên, hung hăng phi lên cả đỉnh gò mộ.

Đám thị vệ phía Thiên Đăng lập tức quát lớn: "Đây là lăng Xương Hóa Vương, kẻ nào dám càn rỡ!"

Thấy đối phương sắp sửa sượt qua để xông lăng, Thiên Đăng nhanh tay rút roi ngựa bên hông, quất mạnh con ngựa đang lao tới.

Con ngựa đau, hoảng sợ dựng hai chân lên. Thiếu nữ lưng ngựa hất tung lên cao, sợ hãi hét toáng, vội vàng ôm chặt lấy cổ ngựa, bộ dạng vô cùng chật vật. Đám đàn ông phía thấy bèn vội vã lao đến giữ chặt dây cương. Con ngựa trắng của ả tuy nhưng tính nết hung dữ, khó khăn lắm bọn họ mới khống chế .

Thiếu nữ hồn bèn chỉ roi ngựa mặt Thiên Đăng, phẫn nộ quát: "Kẻ nào to gan dám cản ngựa của bổn Quận chúa? Nếu ngã, ngươi lấy mạng đền cũng đủ !"

Vừa ả tự xưng là Quận chúa, Thiên Đăng lập tức nhận ngay phận của hai con . Nàng hạ roi ngựa xuống, về phía phụ nhân trung niên hành lễ: "Linh Lăng bái kiến Cáo Quốc Đại Trưởng Công chúa, Xương Ấp Quận chúa."

Thị vệ của phủ Xương Hóa Vương tuy trong lòng đầy căm phẫn nhưng cũng đành ngậm ngùi lui sang một bên. Dù nữa, Cáo Quốc Đại Trưởng Công chúa cũng là trưởng tỷ của Tiên đế, còn Xương Ấp Quận chúa Tiêu Phù Ngọc hôn ước từ bé với Hoàng tôn, tức Thái t.ử Lý Yển hiện giờ.

Tuy tính theo vai vế bên Cáo Quốc Công chúa thì Thái t.ử và Tiêu Phù Ngọc là quan hệ biểu di - cháu, nhưng xét theo họ cha, Tiêu Phù Ngọc là cháu đời thứ chín của Chiêu Minh Thái tử, tuổi tác tương đương với Thái tử, thể phối ngẫu.

"Hóa ngươi là Huyện chủ Linh Lăng ? Người trong kinh đồn rằng ngươi hủy dung, xuất con nhà võ biền vai u thịt bắp, xem cũng giống lời đồn lắm nhỉ." Tiêu Phù Ngọc đưa mắt đ.á.n.h giá Thiên Đăng từ đầu đến chân. Thấy nàng tuy vận bạch y để mặt mộc nhưng thần thái vẫn rạng ngời áp đảo khác, ả khỏi bĩu môi ghen tị. "Con thỏ b.ắ.n trúng chạy lăng , ngươi tránh !"

Thiên Đăng nhã nhặn đáp: "Bẩm Đại Trưởng Công chúa, Quận chúa. Nơi đây là lăng mộ của phủ Xương Hóa Vương, bãi săn bắn. Xin chư vị vui lòng sang nơi khác săn, chớ kinh động đến sự yên nghỉ của cha ông ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thien-dang-luc/quyen-3-cam-nien-thoi.html.]

Cáo Quốc Công chúa lưng ngựa, rũ mắt Thiên Đăng, liếc sang Thôi Phù Phong nàng, ánh mắt dừng ở tấm bia mộ phía xa. Bên cạnh tên của Thế t.ử là tên họ của Kỷ Quốc phu nhân. Hầm mộ tu sửa như mới, chỉ chờ hai họ thực hiện lời thề "sống cùng chăn, c.h.ế.t cùng huyệt".

Bàn tay Cáo Quốc Công chúa bất giác siết chặt. Nhớ đến Xương Hóa Vương thế tử, một luồng khí nóng giận dữ pha lẫn thẹn thùng xộc thẳng lên não. Cho dù c.h.ế.t, bà vẫn thể nguôi ngoai hận ý dù chỉ một phân.

lúc đó, giọng chanh chua của cô con gái Tiêu Phù Ngọc vang lên: "Ngươi bảo là chúng ? Ta cứ bắt con thỏ đó đấy, lông nó nhất. Tránh !"

Dứt lời, ả vung roi ngựa, thúc con vật lao thẳng lăng viên.

Thiên Đăng đời nào chịu để ả giày xéo lăng mộ cha ông, bèn lập tức lao túm lấy dây cương, định ghìm con ngựa .

"Cút ngay!" Tiêu Phù Ngọc chẳng chẳng rằng, hung hăng quất thêm một roi m.ô.n.g ngựa.

Con ngựa cao to khỏe mạnh đau, lồng lên phóng thẳng về phía . Thiên Đăng đang nắm dây cương nên kịp đề phòng, sức ngựa lôi , khiến nàng sắp ngã xuống đất và vó ngựa giẫm nát.

Giữa tiếng kinh hô của , một bóng từ bên cạnh lao vút . Một đôi tay rắn chắc ôm lấy eo Thiên Đăng, xoay cực nhanh đưa nàng thoát khỏi tầm vó ngựa. Cùng lúc đó, gót chân nọ mượn đà xoay , tung một cú đá trời giáng đúng chân con ngựa đang đạp xuống.

Thân ngựa tuy to khỏe nhưng phần chân mảnh khảnh, đó là điểm yếu chí mạng. Chỉ một tiếng "rắc" khô khốc vang lên, con ngựa lập tức chúi nhủi về phía , ngã rầm xuống đất, hí lên t.h.ả.m thiết, rõ ràng xương chân gãy lìa.

Tiêu Phù Ngọc hét lên thất thanh, ngã văng khỏi lưng ngựa. Bàn tay ả chống xuống đất, lập tức trầy xước một mảng lớn. Ả giơ bàn tay rướm m.á.u lồm cồm bò dậy, tóc tai rũ rượi, hầu dìu về bên cạnh Cáo Quốc Đại Trưởng Công chúa, giơ tay mách : "Mẹ ơi, đau quá! Con suýt thì mất mạng !"

Đám tùy tùng vội vã xúm phủi bụi, băng bó vết thương cho ả. Cáo Quốc Đại Trưởng Công chúa sa sầm mặt mày, đầu trừng mắt Thiên Đăng.

Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc , cứu Thiên Đăng khỏi vó ngựa là Lăng Thiên Thủy. Hắn đỡ Thiên Đăng thẳng dậy, ánh mắt sắc lạnh liếc về phía Cáo Quốc Đại Trưởng Công chúa.

Trái tim Cáo Quốc Đại Trưởng Công chúa bất chợt thắt . Ánh mắt lạnh lẽo như dao, mang theo một luồng uy áp đáng sợ dường như bà từng gặp ở đó, khiến cho sự hống hách thường ngày của bà bỗng nhiên kìm , phát tác .

Thiên Đăng ngẩng đầu Lăng Thiên Thủy, ngạc nhiên hiểu vì xuất hiện kịp thời như .

Lăng Thiên Thủy đỡ nàng vững, hiệu về phía Mạnh Lan Khê đang tới từ phía đường núi: "Mạnh phu nhân mới an táng gần đây. Sinh thời bà thích hoa thược dược, nên Mạnh Lan Khê rủ qua trồng hoa mộ. Thấy Huyện chủ ở đây nên chúng qua chào hỏi một tiếng."

Thiên Đăng gật đầu chào Mạnh Lan Khê, cúi xuống con ngựa đang đất. Con ngựa trắng đang rên rỉ đau đớn, t.h.ả.m thương vô cùng. Ngựa mà gãy chân thì coi như bỏ, kéo dài cũng chỉ thêm đau đớn chứ chẳng thể nào dậy nữa.

Tiêu Phù Ngọc chằm chằm con ngựa cưng của , sang trừng mắt Thiên Đăng đầy oán hận: "Huyện chủ Linh Lăng, trong mắt ngươi còn phủ Công chúa ? Ta chẳng qua chỉ mải đuổi theo con mồi nên lỡ chân đạp lên thần đạo, mà ngươi dám đ.á.n.h hỏng ngựa quý của , hại ngã nông nỗi !"

Thiên Đăng Cáo Quốc Công chúa là cô ruột của Hoàng đế, quan hệ với Đế Hậu tầm thường, nên lập tức nhượng bộ xin : "Là Linh Lăng lỗ mãng. Để tạ , khi hồi phủ sẽ sai dốc lòng tìm kiếm ngựa , vài ngày nữa sẽ đưa đến phủ Công chúa đền bù."

Tiêu Phù Ngọc nghiến răng: "Tuyết Vân là giống ngựa Đại Uyển ngàn dặm mới chọn một, cái đám ngựa tạp nham đem cả trăm con ở phủ Xương Hóa Vương các ngươi đến cũng đền nổi !"

Thấy ả miệt thị phủ Xương Hóa Vương như đám thị vệ đều tức giận mặt. Thiên Đăng như thấy, chỉ bình tĩnh hỏi: "Vậy theo ý Đại Trưởng Công chúa và Quận chúa, chuyện hôm nay chúng nên bồi thường thế nào?"

"Hắn hại ngựa của , dập đầu tạ với con ngựa, đeo khăn tang chôn cất nó!" Tiêu Phù Ngọc chỉ thẳng tay mặt Lăng Thiên Thủy lưng Thiên Đăng, hằn học . "Nếu sẽ tâu lên triều đình, cáo buộc ngươi dung túng trong phủ ngang ngược hống hách, nhất định trị tội nặng!"

 

 

Loading...