THIÊN ĐĂNG LỤC - QUYỂN 1: VÂN GIAN THƯ

Cập nhật lúc: 2026-01-18 11:10:11
Lượt xem: 461

QUYỂN 1: VÂN GIAN THƯ

Lửa.

Bạch Thiên Đăng vĩnh viễn thể nào quên ngọn lửa hừng hực trong đêm cung biến năm .

Chiếc hoàng bào thêu rồng cuộn màu vàng sẫm khoác lên hình mười ba tuổi của nàng vẫn còn rộng thùng thình. Nàng vội vàng thắt chặt đai lưng bạch ngọc, giật phăng cây trâm vàng đầu xuống, nhanh chóng búi tóc thành kiểu của nam nhi.

Trước mặt nàng, Thôi Phù Phong cúi xuống, cẩn thận đội ngọc quan cho cô bé thấp hơn cả cái đầu. Ánh lửa hắt mắt sáng rực như hổ phách, nàng chằm chằm, dặn dò từng tiếng: “Nhớ kỹ! Chạy , cứ chạy thẳng đừng ngoảnh đầu !”

Hoàng hậu ôm chặt Thái t.ử Lý Cẩm mới mười lăm tuổi, vội vã khoác lên con trai chiếc áo lụa màu xanh biếc của Thiên Đăng, kéo chạy về phía cung thành phía .

Tổ phụ hiệu cho Thiên Đăng cúi thấp đầu, dắt nàng lao nhanh qua cửa cung, chạy về phía ngoài.

Tổ phụ vốn xuất võ tướng, nhờ quân công mà phong Xương Hóa Quận Vương. Tuy qua tuổi hoa giáp nhưng thủ ông vẫn vô cùng nhanh nhẹn. Ông nắm c.h.ặ.t t.a.y cháu gái, sải bước lớn lao xuống bậc thềm, khiến nàng chạy lon ton mới theo kịp.

“Thiên Đăng, an nguy xã tắc giờ đây đều đặt lên vai con. Vì giang sơn Đại Đường, con tuyệt đối khiếp sợ, lùi bước!”

Thiên Đăng hoảng hốt , dẫn theo vài cung nữ thái giám tùy của Thái tử, cắm đầu chạy ngoài.

Bên ngoài tiếng hò reo c.h.é.m g.i.ế.c rung trời, khắp các cung điện lửa cháy lan tràn.

Loạn quân tuốt trần đao kiếm ùa trong cung, liếc mắt bèn thấy Thiên Đăng đang hộ tống từ trong điện chạy đường cung.

Trong ánh lửa tranh tối tranh sáng, rõ mặt mũi, bọn chúng thấy nàng vóc dáng nhỏ bé mặc y phục Thái tử, bên cạnh còn Xương Hóa Vương liều mạng bảo vệ, bèn lập tức hò hét đuổi theo.

Lửa lớn ngợp trời nhuộm đỏ cả màn đêm, những các Phượng lầu Rồng hùng vĩ cao ngất sự l.i.ế.m láp của lưỡi lửa bắt đầu lung lay sắp đổ.

Tổ phụ kéo nàng chạy về phía cung thất đang bốc cháy phía , ngược chiều với Đế Hậu và Thái tử.

Gió thổi lửa càng to, trong biển lửa hừng hực, tiếng cột kèo đổ gãy ầm ầm đỉnh đầu hòa lẫn với tiếng dầu sơn cháy nổ lép bép thật đáng sợ.

Phía , tên b.ắ.n như mưa về phía hai ông cháu.

Đám thái giám cung nữ theo nàng hét lên t.h.ả.m thiết, lượt ngã gục làn tên.

Tấm lưng rộng lớn của tổ phụ che chắn cho hình mảnh khảnh của nàng mưa tên. nàng thấy tiếng tổ phụ rên hừ một tiếng, là ông chắc chắn trúng tên .

Nàng liều mạng chạy, nhưng một đứa trẻ mười ba tuổi thoát khỏi đám loạn quân hung hãn đang dốc lực truy kích phía . Trong đám cháy, nàng kiệt sức, chân mềm nhũn, ngã sóng soài mặt đất.

Loạn quân phía đuổi kịp, lưỡi đao vung lên c.h.é.m thẳng lưng nàng.

Cơn đau kịch liệt trong tưởng tượng ập đến, tổ phụ túm lấy nàng kéo dậy, đẩy mạnh về phía , gầm lên: “Chạy ! Đừng đầu !”

Thiên Đăng mượn lực đẩy của ông, lảo đảo lao về phía .

Nàng đầu, chỉ c.ắ.n chặt răng cắm đầu chạy, hy vọng thể tìm thấy đường sống trong cung đạo dài hun hút .

Cuối cung đạo, cửa điện đóng chặt. Các cung thất cháy sớm cửa đóng then cài, chẳng ai dám mở .

Nàng sức đập cửa, nhưng trong cơn hỗn loạn , đừng thấy tiếng cầu cứu của nàng, mà dù thấy, cũng chẳng ai to gan dám mở cửa cung.

Nàng tuyệt vọng xoay . Dưới lầu gác đang bốc cháy, bóng dáng nhỏ bé đám binh lính cầm đao bao vây. Tên thủ lĩnh chĩa lưỡi đao sắc lẹm n.g.ự.c nàng, từng bước ép sát, lưỡi d.a.o sắp sửa xuyên thủng tim nàng.

Ánh lửa hừng hực chao đảo, lưỡi đao n.g.ự.c phản chiếu ánh lửa đỏ rực lên ấn đường của nàng.

Nàng màu đỏ chói mắt lưỡi đao, bỗng nhiên hiểu , thứ dính đó là m.á.u của tổ phụ.

Nàng trừng lớn đôi mắt. Trong khoảnh khắc cái c.h.ế.t cận kề, nàng ưỡn n.g.ự.c lưỡi d.a.o sắc lạnh, ngẩng cao đầu. Lồng n.g.ự.c nhỏ bé tràn ngập phẫn nộ, thù hận và bi thương, hề chút sợ hãi nào.

Bằng giọng còn non nớt, nàng quát lớn đầy giận dữ: “Lũ loạn thần tặc tử, các nhất định sẽ c.h.ế.t t.ử tế!”

Dưới lầu cao lửa cháy ngùn ngụt, binh lính vũ trang đầy đủ ập tới như thủy triều. Ánh lửa và rừng đao sáng lòa như tia chớp nóng rực, soi rõ nàng.

Dường như tiếng hò reo c.h.é.m g.i.ế.c bên kinh động, tấm biển hiệu treo cao lầu các cuốn theo ngọn lửa hừng hực, ầm ầm đổ sập xuống, nhắm thẳng đầu nàng mà rơi.

Thấy tiếng gió rít mạnh, lưỡi đao n.g.ự.c nàng rụt , tên thủ lĩnh vội vã lùi khỏi phạm vi tấm biển rơi xuống. Đám loạn binh đông như kiến cỏ mặt cũng đồng loạt lùi để tránh tai bay vạ gió.

Ngay khi tấm biển đang cháy rực sắp sửa đè nát hình nhỏ bé bên thành tro bụi, phía bỗng ánh hàn quang lóe lên.

Một con ngựa đen thần vũ phi thường nhảy vọt qua đầu đám binh lính. Người ngựa tung nhảy lên, vung đao c.h.é.m mạnh tấm biển đang rơi xuống, chẻ nó hai đoạn.

Tấm biển lửa khổng lồ ầm ầm vỡ vụn, tách hai nửa rơi xuống bên cạnh thiếu nữ.

Nàng bất động, kịp phản ứng nỗi hận trong lòng đang chống đỡ cho nàng. Nàng vẫn quật cường trân trân ngọn lửa hừng hực, hề di chuyển nửa bước.

Cạnh của tấm biển sượt qua trán nàng, m.á.u tươi đỏ thẫm lập tức tuôn , nhuộm đỏ nửa khuôn mặt lấm lem tro bụi.

Kỵ sĩ lưng ngựa đen mày kiếm mắt sáng, ánh lửa phản chiếu trong đáy mắt dường như cũng mang theo lạnh thấu xương.

Hắn nhanh như cắt, ngay khoảnh khắc vó ngựa lướt qua bên nàng, cúi rạp xuống, kẹp chặt lấy vai nàng nhấc bổng lên, đặt lên lưng ngựa của .

Ngay đó, tay vung đao c.h.é.m xuống. Tên thủ lĩnh loạn quân nãy còn kề d.a.o n.g.ự.c Thiên Đăng chỉ kịp lùi vội hai bước, cổ trúng đao, m.á.u tươi phun trào, kêu t.h.ả.m một tiếng ngã vật xuống đất.

Người kỵ sĩ tay tàn nhẫn và chuẩn xác, hề chút do dự. Thanh trường đao sắc bén trong tay vung ngang, c.h.é.m gọn đám loạn quân mặt. Ánh m.á.u và ánh lửa trong nháy mắt bao phủ nửa , tựa như Diêm La giáng thế, tắm trong m.á.u và ánh sáng, đỏ rực.

Đám loạn quân mặt khí thế của áp đảo, sợ vỡ mật, đầu bỏ chạy tán loạn.

Những kẻ ngã xuống trong cơn hỗn loạn vó ngựa dẫm đạp thương tiếc. Kỵ sĩ ngựa đen như sói đơn độc truy đuổi bầy cừu, sát khí ngập trời, cản đường là c.h.ế.t.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thien-dang-luc/quyen-1-van-gian-thu.html.]

Thiên Đăng ôm chặt lấy thắt lưng ngựa, trong cơn xóc nảy chỉ cảm thấy gáy và mu bàn tay nóng hổi, nàng đó là m.á.u của đám loạn quân c.h.é.m ngựa.

Nàng c.ắ.n răng nén nước mắt, nhưng chẳng hề cảm thấy sợ hãi. Nàng chỉ hận trong tay đao kiếm, thể tự tay lấy m.á.u trả nợ m.á.u những kẻ sát hại tổ phụ.

Phía vang lên tiếng kêu t.h.ả.m thiết, đám loạn quân bỏ chạy bao vây chặn đánh. Lưỡi đao trắng lóa gặp , tiếng c.h.é.m g.i.ế.c kêu la vang lên dứt.

tiếng hỗn loạn thê t.h.ả.m lập tức một âm thanh khác lấn át.

Cung điện phía cháy rụi, trong tiếng ầm ầm đinh tai nhức óc, tòa lầu các cao lớn đổ sập xuống, tro tàn đen đỏ ập xuống đầu xuống cổ tất cả bên .

Thấy Thiên Đăng mở to mắt về phía , kỵ sĩ ghìm cương ngựa, ấn mặt nàng lòng , dùng lưng che chắn cho nàng khỏi những tàn lửa đang bay tứ tung, tránh để nàng bỏng mặt.

Tro than tàn lửa quét qua cung đạo, rít lên bên tai họ, đốt cháy vô lỗ thủng y phục.

Thiên Đăng co vai cúi đầu, liếc mắt bèn thấy bóng dáng quen thuộc đang gục giữa cung đạo.

Mắt nàng đau rát như thiêu đốt, nước mắt cuối cùng cũng trào .

Cơn gió bụi lửa quét qua, kỵ sĩ thẳng lưng lên, hình mảnh khảnh trong lòng , nhíu mày.

Hắn thô bạo đưa tay lau vết m.á.u mặt nàng, quát hỏi: “Ngươi là ai? Sao dám mặc y phục trong cung, mạo danh Thái tử?”

Lòng bàn tay thô ráp, lau mạnh vết m.á.u má nàng chút thương hoa tiếc ngọc, vết thương lông mày kịp đóng vảy rách toạc .

Thiên Đăng đau đến run , nhưng cổ họng nghẹn ứ khiến nàng thốt nên lời nào, chỉ đẩy mạnh lao từ lưng ngựa xuống.

Hắn phi ngựa tới định vớt nàng lên, thấy nàng nhào đến bên t.h.i t.h.ể m.á.u thịt be bét trong ngõ, đưa tay bịt lấy lỗ m.á.u đang òng ọc chảy n.g.ự.c ông, dường như cố sức chặn m.á.u , để ông sống .

Kỵ sĩ ghìm cương con ngựa đen, cô bé đang òa nức nở , đầu về phía Sóc Phương quân đang đuổi tới phía .

Các phó tướng hành lễ với , bẩm báo nhỏ: “Đó là Xương Hóa Vương và cháu gái. Hôm nay Quận Vương đưa cháu gái cung diện kiến Đế Hậu, nên bên mang theo vũ khí và thị vệ, ai ngờ...”

“Xương Hóa Vương...” Nhìn cô bé lấm lem m.á.u me đầy , ánh mắt sắc bén của thoáng hiện lên một sự thương cảm trầm mặc.

Xem , hẳn là nàng và Thái t.ử đổi y phục, liều cứu gia đình Đế Hậu thoát khỏi hiểm cảnh, nhưng mất tổ phụ của .

Quay đầu ngựa , ánh mắt chuyển từ nàng phía ngoài cửa cung.

Biến loạn khởi phát từ ngoài cửa cung. Thế t.ử Xương Hóa Vương - cha của nàng, đưa hai ông cháu cung diện thánh, là lực lượng đầu tiên ngăn cản loạn quân.

Thế t.ử và vài thị vệ ít ỏi thể cản nổi nghịch tặc đông như thủy triều, dẫm đạp nát nhừ thềm Đan Bệ.

“Tham kiến Lâm Hoài Vương.”

Phía vang lên tiếng gọi khẽ, giữa tiếng kêu hỗn loạn xung quanh trong trẻo lạ thường.

Quay đầu , tới từ cuối cung đạo là Thôi Phù Phong.

Con em nhà Bác Lăng Thôi thị, đương nhiên là nhân vật xuất chúng nhất thiên hạ . Hắn chỉ mặc một chiếc áo lụa cổ tròn màu xanh da trời nhạt mỏng manh, giữa biển lửa m.á.u tanh như địa ngục trần gian mà vẫn toát lên phong tư trác tuyệt, vướng bụi trần.

lúc , thiếu niên như thần tiên thiếu nữ đang ôm xác lóc, khuôn mặt ngọc trắng bệch còn chút máu.

Lâm Hoài Vương trầm giọng hỏi : “Ai bày cái kế để nàng mạo danh Thái t.ử dụ phản quân ?”

Thôi Phù Phong bất động giữa con ngõ cung đình đầy máu, mặc cho gió dài thổi tung tà áo, vẻ mặt cứng đờ.

Hồi lâu , miệng mới khó khăn thốt một chữ: “Ta.”

Lâm Hoài Vương liếc một cái, mày nhíu .

Còn Thôi Phù Phong khuôn mặt đầy m.á.u của Thiên Đăng, vô nghĩa nhưng vẫn nhỏ như thấy: “Nếu mặc y phục Thái tử, tự .”

Lâm Hoài Vương để ý đến lời giải thích của , chỉ ngựa : “Cuộc bạo loạn thể nhanh chóng dập tắt, chứng tỏ lựa chọn của đều sai.”

Cho dù một thiếu nữ vì thế mà mất tất cả nương tựa.

Xác định loạn quân dọn sạch, nhảy xuống ngựa chỉnh đốn quân dung, hiệu cho tướng sĩ thu đao về vỏ, lau sạch vết máu.

Khi đón lấy tấm vải trắng lau tay, vệt m.á.u của nàng còn vương trong lòng bàn tay, bỗng nhiên hỏi Thôi Phù Phong: “Nàng tên là gì?”

Thôi Phù Phong tự nhiên đang hỏi ai: “Thiên Đăng. Bạch Thiên Đăng.”

Hắn thêm gì nữa, dẫn đầu đoàn quân Sóc Phương giáp trụ sáng ngời tiến trong cung, báo bình an cho Đế Hậu.

Cửa nội cung từ từ mở . Trong cung đình tối tăm khi loạn quân tàn phá, hàng trăm hàng ngàn ngọn đèn cung đình lượt thắp sáng, soi rọi những lầu ngọc gác tía như cung điện trời.

Những Phượng khuyết đốt cháy sụp đổ, những Long lâu m.á.u chảy đầm đìa đều ánh lửa ấm áp sáng ngời xoa dịu thê lương. Trong ánh sáng chập chờn, khung cảnh bỗng hiện lên một vẻ hoa lệ đầy bi tráng.

“Thiên Đăng...”

Ánh đèn của Đại Minh Cung dường như cũng gột rửa sự tanh m.á.u và hung hãn .

Hắn vô thức gọi tên nàng, giọng vốn cố ý đè thấp nay lộ chút trong trẻo, tiết lộ sự thật rằng mới chỉ đến tuổi nhược quán.

Cho dù lập công lớn cái thế, trường đao bên hông còn tanh mùi máu, sát khí quanh vẫn tan, nhưng dù thì vẫn còn quá trẻ. Đến nỗi trong giờ phút căng thẳng kích động , trong lòng còn thoáng qua một suy nghĩ nên ...

Hắn rách vết thương của nàng, liệu khiến nàng hủy dung ?

...

 

Loading...