THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 98: Hạnh Hưởng Linh

Cập nhật lúc: 2026-01-28 13:59:58
Lượt xem: 157

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Khi , cha hiền từ, còn đàn em thơ dại.

Nhà vài chục mẫu ruộng , cha trồng trọt giỏi, nghề thợ hồ, thêu thùa khéo léo. Gia cảnh tuy chẳng giàu gì nhưng cũng cơm no áo ấm.

Sáu tuổi học vỡ lòng ở trường tộc, nhanh trong tộc phát hiện khiếu sách, bèn gửi đến trường lớp đàng hoàng.

Hắn học giỏi, qua là thuộc, nghiễm nhiên trở thành cục cưng của thầy giáo. Cộng thêm dung mạo hơn , trở thành thần đồng cả huyện ca tụng. Ngay cả Huyện thái gia Trịnh Nhiêu An cũng chú ý đến, thường xuyên gọi đến dự tiệc thơ.

Năm Thám hoa lang Thương Nam Lưu đến Mẫn Trì vãng cảnh, Trịnh Nhiêu An còn đặc biệt dắt -khi đó mười ba tuổi, theo hầu để thấm nhuần văn phong.

Hắn cứ thế lớn lên như một cây ngọc nơi chốn thần tiên trong cuộc đời êm đềm suôn sẻ, cho đến cuối xuân năm mười sáu tuổi, khi hoa lê nở trắng như tuyết.

Cha lao dịch, sang nhà hàng xóm nhận đồ thêu, còn gốc lê ôn bài, trông nom đàn em nhỏ.

Hôm đó, bên ngoài bức tường thấp vọng tiếng vó ngựa lộc cộc. Hắn ngẩng đầu , thấy đường nhỏ xuất hiện một đoàn cưỡi ngựa, ai nấy đều ăn mặc sang trọng, khí độ bất phàm.

Được đám đông vây quanh là một quý phu nhân mặc áo gấm thêu hoa, lấp lánh vàng ngọc, dáng vẻ ung dung quyền quý.

Gió xuân xào xạc, bà ngẩng đầu thấy thiếu niên đang dựa gốc lê sách trong sân. Chỉ mặc áo vải thô đơn sơ, nhưng giữa những cánh hoa lê lất phất rơi, thiếu niên toát lên vẻ phiêu dật thoát tục, chẳng giống trần thế.

kìm cương ngựa, nheo mắt ngắm thật kỹ.

Yến Bồng Lai gấp sách , bờ tường hỏi: "Khách nhân việc gì chăng?"

Giọng điệu xa cách khiến bà bật thích thú. Ánh mắt bà đảo một vòng quanh sân, hất cằm về phía cái giếng: "Trời nắng gắt khát nước quá, tiểu lang quân thể cho xin bát nước ?"

Chuyện nhỏ, Yến Bồng Lai nhận lời, bảo các em mở cửa, còn nhà lấy cái bát nhỏ, múc một bát nước giếng bưng đến mặt bà .

dựa cây lê dựa, lúc đón lấy bát nước, một cơn gió nhẹ thổi qua, một cánh hoa lê rơi trong bát.

rũ mắt , hề đổ mà uống hai ngụm nước, ngậm cánh hoa giữa đôi môi.

Cánh hoa trắng ngần dính son môi đỏ thắm của bà , biến thành một điểm hồng đầy mập mờ. Bà từ từ đưa tay lấy cánh hoa , nhận khăn tay bên cạnh đưa tới lau sạch đầu ngón tay, như với thiếu niên mặt: "Đa tạ. Tiếc là còn việc quan trọng, thể dừng ở đây nghỉ ngơi."

Yến Bồng Lai chẳng hiểu gì, cũng đáp lễ, lẳng lặng nhận bát tiếp tục sách.

Quý phu nhân dẫn đoàn tùy tùng rời . Đám đến vội vàng, cũng vội vàng, giống như cánh hoa rơi trong bát nước, chỉ gợi lên chút gợn sóng lăn tăn nhanh chóng tan biến.

Trong lòng cũng chẳng lưu chút dấu vết nào.

từ nhỏ đến lớn, ngắm , soi xét ít, sớm quen, cũng nhanh quên lãng.

Thấm thoắt sang đầu hạ, sư nương về nhà đẻ mang theo một giỏ hạnh Hưởng Linh. Bà vốn thương , đặc biệt dúi cho mấy quả, chúc hái hoa thơm trái ngọt, đỗ đạt cao, phụ mười năm đèn sách.

Khi về nhà, thấy các em, chia hạnh cho mỗi đứa một quả.

Cha đang gạch mộc trong sân thấy, buột miệng hỏi: "Hạnh ở thế? Trông thật đấy."

"Cha ơi, hạnh ngọt lắm!” Cô em gái c.ắ.n một miếng to, nước hạnh đôi môi nhỏ xíu của nó bóng loáng.

Thế là đưa quả hạnh cuối cùng tay cho cha. Cha đang khát nước, tiện tay cầm lấy rửa qua ở giếng, hai ba miếng là ăn sạch, khen một câu: " là ngon thật."

Mẹ đang thêu hoa trong nhà đặt khung thêu xuống, mắng yêu qua cửa sổ: "Lớn đầu mà còn ăn tranh của trẻ con, ông thấy lão đại chỉ đúng ba quả hạnh thôi ?"

Nhìn hai bàn tay trống trơn của con trai, cha mới sực tỉnh, chỉ gãi đầu trừ: "Ấy để hôm nào cha mua cho con, mua hẳn một giỏ!"

Nào ngờ hai ngày , cha huyện triệu tập lao dịch. Vì tay nghề thợ hồ giỏi, ông đưa đến nơi chôn binh khí cũ trong cuộc hòa đàm Tần, Triệu để tu sửa hành cung.

Nơi đây là di tích cổ Tần, Triệu, một tòa hành cung nhỏ. Chỉ là Đại Đường suy vi, trung ương kiệt quệ, nơi từ lâu ai lui tới, bỏ hoang mấy chục năm, mỗi năm chỉ theo lệ điều một ít thợ đến tu sửa qua loa mà thôi.

Trong một góc ngự uyển, ông thấy một cây hạnh quả vàng ươm nứt vỏ, rụng đầy đất. Dáng vẻ cam đỏ thơm ngọt , là loại hạnh Hưởng Linh ông ăn hôm nọ.

Ông mất ba ngày để sửa xong tường, mất hai ngày để lợp xong mái ngói. Trong năm ngày đó, cứ ngước mắt lên là thấy những quả hạnh nơi góc tường, rụng hết quả đến quả khác ánh mặt trời, màu cam đỏ vàng rực rữa nát trong đám cỏ dại.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-98-hanh-huong-linh.html.]

Ngày cuối cùng khi tan , ông tụt phía , lén hái năm quả hạnh Hưởng Linh cành, giấu trong n.g.ự.c áo.

Lần tiếp theo Yến Bồng Lai gặp cha, ông chân tường ngoài huyện nha, đầy m.á.u me.

Cha trộm cắp trong hành cung, phát hiện báo lên, đ.á.n.h hai mươi trượng ngay tại chỗ giải lên huyện nha.

Tuy chỉ là mấy quả hạnh, nhưng pháp độ triều đình khó dung, phán ông đeo gông thị chúng ba ngày để răn đe.

Dưới cái nắng tháng sáu như đổ lửa, cha mang thương tích phơi nắng nửa ngày thì ngã gục, bất tỉnh nhân sự lôi ngục tối.

Mẹ chạy sang nhà bác cả vay tiền, hy vọng thể lo lót chút đỉnh, chuộc .

Bác cả dọa lừa, bà đàn bà con gái nào kiến thức gì, mang hết ruộng đất trong nhà nhờ bác bán lấy tiền cứu . Ai ngờ tiền trao cháo múc thấp hơn giá thị trường đến bốn năm phần, căn bản đủ để cứu .

Yến Bồng Lai khi đó còn nhỏ non , trong cơn phẫn uất chạy đến tông từ tìm tộc trưởng kêu oan, gán cho cái tội ngỗ nghịch với trưởng bối, phạt quỳ từ đường, chịu gia pháp.

Chồng tù tội, con trai phạt ở từ đường, hối hận tột cùng vì mất sạch điền sản tổ nghiệp mà vẫn cứu , tuyệt vọng quá nên nhảy xuống bến Mẫn Trì tự vẫn.

Các em lén theo , thấy nhảy xuống nước bèn liều mạng lao xuống cứu, kết quả cả ba con đều c.h.ế.t đuối ở Mẫn Trì.

Khi thả khỏi từ đường, khập khiễng về nhà, còn ảo tưởng bàn với cách cứu cha, nào ngờ đập mắt chỉ là ba t.h.i t.h.ể tấm ván cửa.

Mẹ và các em , bọc trong bùn đất và nước bẩn, lạnh ngắt từ lâu.

Hắn quỳ t.h.i t.h.ể suốt một đêm. Đến ngày hôm , Huyện lệnh Trịnh Nhiêu An đích tới.

Trịnh Nhiêu An xưa nay trọng tài, ân cần chỉ cho một con đường sáng: Quốc triều sắp đại lễ tế, Quang Lộc Tự đang tìm kiếm thiếu niên theo đoàn tế lễ ở khắp nơi, chỉ yêu cầu gia thế trong sạch, dung mạo xuất chúng.

Nếu thực sự thể trở thành một trong những thiếu niên dẫn đầu đoàn tế lễ thì chút hành vi trộm cắp vặt vãnh của cha sẽ xóa bỏ nhẹ nhàng, bởi triều đình sẽ ban cho một phận trong sạch.

Khi đó, chỉ còn đầy hai tháng là đến kỳ thi Hương tháng Tám. Nếu t.a.i n.ạ.n , lẽ thể đỗ Tú tài, kinh thi Hội, dựa bao năm khổ để bước lên con đường quan lộ, từng bước thực hiện ước nguyện quan thanh liêm vì dân vì nước.

Thế nhưng cha giờ đang giam trong ngục, trọng thương, tàn thoi thóp.

Hắn còn đường lui. Sau khi Trịnh Nhiêu An dặn dò nha dịch chăm sóc cha cẩn thận, chôn cất và các em qua loa, khoác áo vải thô lên đường Trường An.

Giữa muôn vàn ứng cử viên đến từ khắp nơi đất Đại Đường, dễ dàng nổi bật. Ngay đầu tập luyện Bát Dật trong sân Quang Lộc Tự, thu hút ánh .

Trong đám đông , thấy vị quý phu nhân từng duyên gặp gỡ một . Trong sắc lê trắng như tuyết mùa xuân năm , từng dâng cho bà một bát nước giếng trong lành.

Mùa xuân, đôi mắt cụp xuống của in bóng nước, những cánh hoa lê rơi gợn sóng lăn tăn, khó mà rõ. trong mùa thu , Cáo Quốc Công chúa xuyên qua sân đầy những thiếu niên thiếu nữ, trắng trợn tiến gần, kỹ từng đường nét của , cũng để rõ bà .

Cáo Quốc Công chúa quyền uy nghiêng triều, chỉ cần một câu nhẹ nhàng đưa lên vị trí dẫn đầu đội rước. Hắn ở vị trí đầu tiên của tất cả , ánh mặt trời hội tụ, chói lòa thể thẳng. Hàng triệu Trường An từ đó hình dung cụ thể về một "Thần tiên lang quân".

Hoàng đế đích ban cho cái tên "Bồng Lai". Hắn Thái Bốc Sở, chẳng cần khổ học thi cử cũng chen chân chốn triều đường.

Chỉ là thứ đối mặt còn là bách tính thiên hạ, chúng sinh khốn khổ. Cả cuộc đời từ đó về , chỉ thần Phật ma quỷ hư ảo, bói toán tinh tượng, hỏi thương sinh chỉ hỏi quỷ thần.

Lỗi lầm của cha xóa bỏ nhẹ nhàng, nhưng do chữa trị quá muộn, ông liệt giường cả đời, t.h.u.ố.c thang vô hiệu.

Những tộc nhân họ hàng xa lánh nay xúm nịnh bợ, lạnh lùng mặc kệ, thèm để ý. Hắn tin đám thần Phật hư ảo . Từ khi gia biến, thành tâm cầu khẩn nhưng từng nhận hồi đáp từ và các em, ngay cả gặp họ trong mơ cũng là điều xa xỉ.

Hắn thường Tư Thiên Đài về phía chân trời xa xăm, nhật nguyệt xoay vần, trời đen trắng.

Kinh sách, thơ văn thuộc lòng thuở thiếu thời dần phai nhạt trong tâm trí, khiến hiểu rằng thực sự vĩnh biệt lý tưởng ngày xưa.

con đường mới, vẫn tiếp thế nào.

Những lời đàm tiếu rằng chỉ dựa khuôn mặt để mát ăn bát vàng trong triều ngày càng rầm rộ, tiếng chế giễu châm chọc thậm chí truyền tận Thái Bốc Sở.

Bản đúng là như càng nóng lòng tìm kiếm một cơ hội để chứng minh bản để thể vững ở Thái Bốc Sở. Hắn giống như khi còn là thần đồng để tất cả đều , đường đường chính chính ở vị trí của , tư thái kiêu hãnh, ai sánh bằng.

nhanh, Cáo Quốc Công chúa tìm cho một cơ hội.

 

Loading...