THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 96: Đường Chết
Cập nhật lúc: 2026-01-28 13:59:56
Lượt xem: 159
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Yến Bồng Lai nàng thật sâu. Khi hàng loạt bằng chứng dần nổi lên mặt nước, hề phủ nhận. Trên gương mặt nhợt nhạt chỉ hiện lên một nỗi bi thương tĩnh lặng: "Thế nhưng dù thế nào nữa, từng phản bội Huyện chủ, cũng từng chuyện gì với nàng."
"Vậy ? nhưng ngay từ khi chọn giúp đỡ Cáo Quốc Công chúa, đ.â.m lưng phủ Xương Hóa Vương của ."
Giọng Thiên Đăng vẫn bình , nhưng từng chữ thốt đều lạnh lẽo như băng: "Ta nghĩ, sở dĩ Cáo Quốc Công chúa chọn hồ Khúc Giang để diễn màn kịch , là vì các ứng viên phò mã sẽ tổ chức sinh nhật cho ở đó. Với lòng căm hận của bà , nếu thể biến thành kẻ tình nghi thì còn gì bằng. Cho dù kết luận cuối cùng là t.a.i n.ạ.n rơi nước thì danh tiếng của cũng tổn hại, trong miệng lưỡi thế gian, sẽ càng trở nên nhơ nhuốc."
Nói đến đây, nàng nhớ năm xưa, chính Yến Bồng Lai là xem bát tự, phán cho nàng cái mệnh "lục vô duyên, hình khắc phu quân".
Lời phán bốn năm giúp thăng quan tiến chức, nhưng đổi cuộc đời nàng.
Thế nhưng sự , giờ những chuyện đó còn ý nghĩa gì .
Yến Bồng Lai nàng, thốt hai câu mang theo lạnh: " cảm thấy, Cáo Quốc Công chúa c.h.ế.t , đối với Huyện chủ mà là chuyện ."
"Phải, đó là kết quả mà nhiều mong đợi." Nàng khẽ thở một , tiếp tục : “Và , cũng là một trong đó. Cho nên khi Cáo Quốc Công chúa tìm bàn bạc, cùng bà lên kế hoạch, lén mang chiếc áo choàng lông Phù Yếp đến hồ Khúc Giang, giúp bà thoát khỏi cửa t.ử mắt, tìm đường sống trong cõi c.h.ế.t. mà... đ.á.n.h tráo chiếc áo lông Phù Yếp của bà . Thứ khoác lên bà , là chiếc áo choàng lông Thúy Vũ, là chiếc áo giấu trong tay nải mà chúng vớt hồ."
"Huyện chủ đang đùa với chúng ? Cáo Quốc Công chúa từng công khai chê bai áo lông Thúy Vũ, chẳng lẽ bà phân biệt đưa cho bà là áo Phù Yếp áo Thúy Vũ?"
Câu hỏi nghi vấn của Yến Bồng Lai khiến mặt đều cảm thấy lý, ánh mắt về phía Thiên Đăng cũng thoáng chút nghi ngờ.
" là lẽ thể nhầm lẫn. ai bảo Yến lang quân tâm tư khéo léo đến thế. Nhìn chiếc bồ đoàn tự tay khâu tặng là đường kim mũi chỉ của xuất sắc nhường nào."
Thiên Đăng nhạt, vỗ nhẹ lên chiếc bồ đoàn trong tay: "Tại áo lông Phù Yếp của phủ Công chúa đốt ở nhà họ Trịnh, còn khúc sông đột nhiên xuất hiện một chiếc áo lông Thúy Vũ? Thực là do Yến lang quân dùng kế 'man thiên quá hải', lừa Cáo Quốc Công chúa khoác lên chiếc áo Thúy Vũ để cõi c.h.ế.t."
"Chiếc áo Thúy Vũ chúng tìm thấy nước, loại áo mà phủ Công chúa vốn coi thường, thêu hai chữ 'Cáo Quốc' bằng chỉ vàng ở cổ áo. Trong khi đó, chiếc áo Phù Yếp đốt trong đống tro tàn nhà họ Trịnh dấu tích chỉ vàng. Liên tưởng đến vẻ ngoài tương tự của hai loại áo, trong lòng nảy một suy đoán."
"Thị nữ Nùng Đào của phủ Công chúa từng khai rằng, khi hẹn hò với , Công chúa : 'Nào, mặc bộ y phục cho Bổn cung, đây là bảo vật hiếm đời, con tiện nhân cả đời cũng mặc ...' Xem thứ Công chúa mặc đương nhiên là thứ , tuyệt đối thể là áo lông Thúy Vũ."
"Ngoài , Công chúa còn một câu: 'Đây là quà sinh nhật ngươi định tặng cho con tiện nhân đó ?' Điều chứng tỏ, chiếc áo đó để cùng với quà sinh nhật của , là chiếc bồ đoàn. Ta nghĩ, vì gấp nhét trong, chi bằng khâu đính nó ngay lớp vỏ bọc tay nải. Dù thì áo Phù Yếp áo Thúy Vũ, bên trong đều lót len màu xanh, khi khoác cho Công chúa, bà sẽ chẳng hề ."
"Áo choàng lông Phù Yếp kiểu dáng 'Nhất Khẩu Chung' (hình cái chuông), phủ kín từ đầu đến chân, tay áo, xẻ tà, nên thể bọc kín cơ thể, giúp mặc chìm. cũng vì thế mà mặc thể đưa tay cài nút bên ngoài, bắt buộc nhờ mặc giúp."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-96-duong-chet.html.]
"Và cũng cố tình giúp bà cài xong bộ nút áo, đó mới rút sợi chỉ lược, tháo lớp vỏ bọc tay nải bên ngoài để lộ màu xanh vàng rực rỡ. Lúc , bà bọc kín trong áo choàng, dù thò tay qua khe áo thì những chỗ sờ cũng hạn chế..."
Thiên Đăng nhấc chiếc áo lông Thúy Vũ lên, chỉ những chỗ mài mòn: "Từ vạt áo thò tay , chỉ thể theo cổ áo xuống, sờ một nhỏ từ n.g.ự.c đến bụng mà thôi."
Yến Bồng Lai chăm chú những chỗ trụi lông chiếc áo Thúy Vũ, vẻ bi thương mặt dần tan biến, chỉ khẽ buông một tiếng thở dài như trút gánh nặng.
"Thứ khoác lên Công chúa là chiếc áo Phù Yếp bà đưa, mà là chiếc áo dùng chất liệu Thúy Vũ để giả y hệt. Tuy thể động tay động chân trực tiếp lên áo Phù Yếp, nhưng nếu đó vớt lên, sẽ nhanh chóng đoán nguyên nhân cái c.h.ế.t của Cáo Quốc Công chúa cũng như thủ đoạn của . Vì thế chỉ tháo chỉ vàng thêu chữ cổ áo Phù Yếp, khâu nguyên trạng sang áo Thúy Vũ. Sau đó, ở những chỗ bà thể sờ tới, cạo sạch lông vũ, dùng keo cá dán từng phiến lông tơ lấy từ áo Phù Yếp sang, cho nó trông như mới."
"Dù chiếc áo Thúy Vũ khi sửa chữa chắc chắn điểm bất thường, nhưng cố tình cài xong áo cho Công chúa mới tháo lớp vỏ bọc. Thứ Công chúa rõ nhất, sờ thấy , chỉ là mảng lông tơ Phù Yếp n.g.ự.c mà thôi. Hơn nữa lúc đó đang là thời khắc căng thẳng chuẩn cho đại biến, Cáo Quốc Công chúa thể nào cởi để kiểm tra tỉ mỉ từng chi tiết. Ta đoán cũng đang đ.á.n.h cược, cược sự sơ suất của bà trong lúc vội vã. Và rõ ràng, cược thắng."
Cáo Quốc Công chúa hề gì, cứ ngỡ thể nhờ áo lông Phù Yếp mà nổi mặt nước. Chỉ cần một chút lực nâng ngắn ngủi, bà sẽ nắm sợi dây thừng dùng để nạo vét lòng sông ở khúc quanh hồ Khúc Giang, nương theo dây thừng trôi dạt đến chỗ vắng vẻ ở bờ đối diện.
Bà bố trí xe ngựa trong phủ đợi sẵn, trong ngăn bí mật của xe chứa đầy những trang sức và bảo vật bà yêu thích nhất. Đợi khi lên bờ, bà sẽ lập tức đổi diện mạo rời , từ đó thoát khỏi đại nạn, cũng là dọn đường cho con gái.
Bà đúng theo kế hoạch, giả vờ trượt chân ngã xuống bậc thềm rơi xuống nước để vết trượt bùn.
điều bà ngờ tới là Yến Bồng Lai cố ý nhắc nhở Kim Đường rằng dây thừng nước bám đầy bẩn thỉu. Thế nên khi thợ của Kim gia trang trí mặt nước, họ sớm thu hồi hết dây thừng ở khúc sông đó.
Và chiếc áo choàng mà tự tay khoác lên cho bà , khi bà trượt xuống bờ sông, chẳng những hề nâng đỡ bà , mà còn nhanh chóng ngấm nước, trở nên nặng trịch, quấn chặt lấy thể, kéo bà chìm sâu xuống đáy.
Bà liều mạng giãy giụa, lớp keo cá áo tan trong nước, những mảng lông tơ tươi sáng nhanh chóng rụng rời. Những nút thắt động tay chân cũng bung hết, chiếc áo Thúy Vũ nhanh chóng dòng nước cuốn trôi.
Cáo Quốc Công chúa chìm nghỉm, dù vùng vẫy thế nào cũng nhanh chóng tắt thở, trở thành t.h.i t.h.ể tóc tai rũ rượi, mặt mày xanh mét mà Thương Lạc thấy ánh pháo hoa.
Nắng xuân vẫn ấm áp chan hòa, nhưng bên hồ Chiếu Ảnh là một mảng tĩnh lặng c.h.ế.t chóc. Tất cả đều vì sự thật phơi bày mà lặng , thốt nên lời.
Hồi lâu , Thương Lạc dám tin Yến Bồng Lai, lẩm bẩm hỏi: "Vậy... còn cái bùa hộ mệnh hại thì ?"
Thiên Đăng chằm chằm Yến Bồng Lai, : "Ta nghĩ, đó là chiếc bùa mà Xương Ấp Quận chúa quỳ gối lâu ở chùa Đại Từ Ân để cầu xin, dùng m.á.u đầu ngón tay hòa với chu sa để lời khấn nguyện."