THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 90: Không Trách Huyện Chủ
Cập nhật lúc: 2026-01-28 12:39:35
Lượt xem: 159
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thương Nam Lưu đè thấp giọng hết mức, nhưng vẫn giấu sự run rẩy: "Sao như thế... Tiểu Lạc... thương thế của nó thể hồi phục đến mức nào?"
"Thương tiểu lang quân tuy may mắn giữ mạng, nhưng m.á.u huyết ở tay chân tắc nghẽn nhiều ngày, khớp xương tổn thương, một phần gân mạch hoại tử. Sau cánh tay chắc chắn việc nặng, nếu hồi phục thì miễn cưỡng cầm bút . Còn chân của bé do co quắp quá lâu, cho dù dậy thì dáng cũng sẽ tật."
"Không thể nào, Tiểu Lạc nó... nông nỗi ?", Thương Nam Lưu dám tin, nước mắt trào kìm : “Không... còn cách nào khác ?"
"Ta theo cha trong quân ngũ, từng thấy tù binh trói nhiều ngày, nhẹ thì sốc, tiểu máu, nặng thì tim ngừng đập mà c.h.ế.t. Thương tiểu lang quân thể chịu đựng đến giờ, một là do tuổi nhỏ xương cốt còn mềm, hai là đối phương thi thoảng dựng bé dậy cho ăn uống và vệ sinh. Sống sót là mạng lớn lắm , thương tật là điều thể tránh khỏi."
Cổ họng Thiên Đăng nghẹn đắng, thốt nên lời.
Tổ phụ của Thương Lạc trừng mắt nàng đầy căm hận, như đổ hết tội lên cái mệnh "hình khắc" của nàng.
Thương Nam Lưu nghẹn ngào hỏi: "Y cô, cách nào cứu Tiểu Lạc ? Nó còn nhỏ như cuộc đời mới chỉ bắt đầu..."
"Giữ mạng là may mắn , còn tàn tật ở tay chân thì e là lực bất tòng tâm.” Liêu y cô thở dài: “Ta sẽ châm cứu cho bé một thời gian xem , nhưng tác dụng thì khó ."
Tim Thiên Đăng co thắt, một nỗi thê lương khó tả dâng trào.
Thương Lạc chẳng gì sai cả. Cái sai duy nhất của bé là trở thành ứng cử viên phu quân của nàng, dọn ở trong hậu viện của nàng.
Tổ phụ Thương Lạc nghiến răng, hằn học : "Sợ cái gì, gì cũng c.h.ế.t! Đi, đừng ở cái nơi xui xẻo nữa, chúng đưa cháu về nhà!"
Gia nhân nhà họ Thương cẩn thận khiêng Thương Lạc khỏi Mộc Tê sảnh, rời khỏi hậu viện Vương phủ, đặt lên xe ngựa của Thương gia.
Nằm trong xe, bé vẫn cố dùng đôi tay yếu ớt chống dậy, qua cửa xe về phía Thiên Đăng đang tiễn.
"Huyện chủ tỷ tỷ... Đệ về nhé, đợi tay chân khỏi sẽ !"
Thiên Đăng gật đầu, cố kìm nén dòng lệ nóng: "Được, mong sớm ngày bình phục, cả đời thuận buồm xuôi gió, an khang vô lo."
Xe ngựa từ từ lăn bánh. Vì lo cho thương thế của Thương Lạc nên phu xe chậm.
Chưa khỏi ngõ, cô cô Huyền Cơ từ phía đuổi theo, tay cầm chiếc túi thơm hình mèo rừng, với Thiên Đăng đang thẫn thờ ở cửa: "Lúc nãy Liêu y cô khám cho Thương tiểu lang quân, chiếc túi thơm rơi giường."
Thấy xe ngựa chậm, Thiên Đăng cầm lấy túi thơm, rảo bước đuổi theo.
Ngay khi đến gần xe ngựa, nàng thấy giọng gay gắt của tổ phụ Thương Lạc vọng : "Huyện chủ, Huyện chủ! Con còn nhớ thương cái đứa con gái xui xẻo đó gì? Nếu tại nó thì con nông nỗi !"
Thương Lạc chẳng thích ông chút nào, bĩu môi cãi : "Huyện chủ tỷ tỷ như ông ! Tỷ đối xử với con !"
"Đối với con mà hại con thành tàn phế, khi què quặt cả đời ?"
"Cha!" Thương Nam Lưu vội lên tiếng ngăn cản: “Tiểu Lạc sẽ khỏi mà."
"Giấu một lúc chứ giấu cả đời, con lừa gạt thằng bé thêm vài ngày thì ích gì?" Tổ phụ Thương Lạc nghiến răng, hậm hực: “Để cho nó rõ sự thật, sớm tính xem cả đời sống thế nào!"
Trong xe vang lên tiếng "A" đầy kinh hoàng và ngạt thở của Thương Lạc. Nỗi sợ hãi và bàng hoàng trong tiếng kêu khiến bước chân Thiên Đăng khựng . Nàng nên đuổi theo đưa chiếc túi thơm cho bé nữa .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-90-khong-trach-huyen-chu.html.]
Thương Nam Lưu nghẹn ngào: "Đừng sợ, Tiểu Lạc. Cha nhất định sẽ tìm thầy t.h.u.ố.c giỏi nhất thiên hạ chữa trị tay chân cho con, con nhất định sẽ ..."
Thấy con trai và cháu nội lóc, tổ phụ Thương Lạc càng thêm căm hận, phẫn nộ : "Đều tại ả Huyện chủ khắc chồng đó, hại cháu ngoan của nông nỗi ! Giờ thằng bé tàn tật , đừng là ứng cử viên phu quân, cả đời coi như hỏng bét. Thương gia quyết để yên chuyện !"
Thương Nam Lưu thở dài rơi lệ, đáp lời cha .
"Ông bậy! Không cho ông Huyện chủ!" Thương Lạc bỗng gào lên, giọng lạc trong tiếng nấc: “Huyện chủ tỷ tỷ hề khắc chồng! Tỷ cứu mạng con! Nếu tỷ liều mạng cứu con thì con loạn binh g.i.ế.c c.h.ế.t ở đồi Lạc Du từ lâu !"
Tổ phụ Thương Lạc tức đến râu tóc dựng ngược: "Mày... cái thằng bất hiếu !"
"Nếu nhờ Huyện chủ tỷ tỷ thu nhận thì đứa cháu bất hiếu cũng sớm ông đ.á.n.h c.h.ế.t !" Đôi tay yếu ớt của Thương Lạc bám chặt cửa xe, gào lên với tổ phụ, tiếng cũng nín bặt: “Dừng xe! Con về nhà, con về Vương phủ! Cho xe dừng !"
"Đồ khốn nạn, mày còn dám đó, sớm muộn gì cũng nó hại c.h.ế.t!"
"Huyện chủ tỷ tỷ hại con, hại con là kẻ khác! Huyện chủ vẫn luôn nỗ lực tìm con, cứu con, tại đổ hết tội lên đầu tỷ , tại trách mệnh tỷ ?"
Nước mắt kìm nén bấy lâu cuối cùng cũng vỡ đê. Thiên Đăng đẫm lệ chạy đến bên xe ngựa, nén chặt nỗi đau rát bỏng trong tim, đưa tay vỗ cửa xe: "Thương Biệt giá, xin dừng một chút!"
Thương Nam Lưu nhận giọng nàng, vội vàng cho xe dừng .
Cửa xe mở , Thiên Đăng Thương Lạc qua làn nước mắt. Hồi lâu nàng vẫn điều hòa thở.
Mặt Thương Lạc cũng đầy vệt nước mắt, thấy chiếc túi thơm nàng nắm chặt trong tay, bé nức nở cố nở một nụ : " ha... con bỏ quên... bỏ quên món quà Huyện chủ tỷ tỷ tặng..."
Nói , gắng hết sức giơ tay , cầm lấy chiếc túi thơm.
dù dốc lực, ngón tay chỉ chạm chú mèo rừng thì cổ tay yếu ớt rũ xuống, bàn tay rơi mạnh xuống đầu gối.
Thương Nam Lưu nắm lấy tay con, lòng đau như cắt, run rẩy đưa tay về phía Thiên Đăng: "Huyện chủ... đưa cho ."
Thiên Đăng cúi trong, tự tay đeo chiếc túi thơm mèo rừng ngậm cá thắt lưng cho Thương Lạc, thắt chặt nút dây.
Như hạ quyết tâm, nàng dùng mu bàn tay quệt nước mắt, thần sắc và giọng bình tĩnh trở : "Khoan hãy vội. Tiệc Phất Hế ngày xuân vẫn kết thúc để Tiểu Lạc và uống hết chén rượu cuối cùng, lời từ biệt cho đàng hoàng ."
Thấy Huyện chủ , phía là thị vệ đang bế Thương Lạc tay, ai nấy đều ngạc nhiên.
Thiên Đăng khôi phục vẻ bình thường. Nàng hiệu cho các lang quân xuống. Kỷ Lân Du quan hệ nhất với Thương Lạc, đỡ dựa , rót nước, lấy bánh hoa và thịt khô đặt mặt .
Tiết Tích Dương nâng chén dậy: "Nhân lúc cảnh ngày vui, chúng tề tựu nơi đây đều nhờ ân trạch của Huyện chủ, xin kính Huyện chủ một ly."
Mọi cùng hưởng ứng, nâng chén chúc Thiên Đăng.
Nàng cũng nỡ phụ ý của các lang quân, nâng chén rượu nhạt lên hiệu, uống cạn.
Kỷ Lân Du uống một cạn sạch, thuận tay chấm chút rượu lên môi Thương Lạc, gọi là chút hương vị.
Đợi an tọa trở , Thiên Đăng mới về phía Yến Bồng Lai, mở lời: "Yến lang quân, ngươi xác định rời khỏi Vương phủ, rời khỏi Trường An để về quê nhà ?"
Yến Bồng Lai chăm chú nàng, trong mắt như phủ một lớp khói sương xa xăm: "Phải, nương nhờ Vương phủ, phiền Huyện chủ hơn nửa năm nay. Giờ ai cũng là dư đảng của Cáo Quốc công chúa, cộng thêm đây phạm nhiều sai lầm, chẳng còn mặt mũi nào ở bên cạnh Huyện chủ nữa. Vì ... xin Huyện chủ cho phép Bồng Lai bái biệt."