THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 9: Dao động

Cập nhật lúc: 2026-01-24 11:50:09
Lượt xem: 163

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thôi Phù Phong nàng chủ ý riêng, bèn : "Huyện chủ cần gì cứ sai bảo Phù Phong."

Thiên Đăng gật nhẹ đầu, ngước mặt.

Trong ánh chiều tà, dáng thanh cao như tùng trúc, phủ lên một lớp ánh sáng mờ ảo, càng tôn thêm vẻ thoát tục, cao quý mà dịu dàng.

Bên tai nàng văng vẳng lời Hoàng hậu ...

Cách ngày phát tang hạ huyệt đầy mười ngày nữa, con mau chóng tính đến khác, chọn lấy một phu quân mà con cảm thấy nhất, kẻo tang lễ thành, Kỷ Quốc phu nhân suối vàng khó mà nhắm mắt.

Người chồng nhất...

Người đàn ông mặt nàng đây xuất từ dòng tộc danh giá nhất thiên hạ, ai cũng tiền đồ rộng mở vô lượng. Hắn là lang quân chú ý nhất Trường An, cũng là duy nhất đời chia sẻ bí mật cùng nàng.

Và giờ đây đang ở ngay trong tầm tay với của nàng.

Đáng tiếc, phận nàng, cái c.h.ế.t của cha ông nàng, tuy do Thôi Phù Phong và Lâm Hoài Vương trực tiếp gây , nhưng họ là những mắt xích quan trọng nhất trong âm mưu thúc đẩy phía .

Dù họ từng giúp nàng nhiều, nhưng nàng thể quên rằng họ là những kẻ gián tiếp đẩy cha ông nàng chỗ c.h.ế.t?

Có lẽ ánh hoàng hôn mặt quá chói chang, Thiên Đăng chỉ thấy mắt đau nhức, nhưng thứ chất lỏng nóng hổi chực trào khó mà giấu .

Nàng đầu , nữa.

Giữa lúc cả hai cùng im lặng, bỗng một giọng dịu dàng vang lên từ bên cạnh, thấp thoáng nhưng giấu vẻ vui mừng: "Huyện chủ, hóa ở đây ?"

Thiên Đăng ngẩng lên thì là Thời Cảnh Ninh đang xách một chiếc hộp thức ăn từ phía nhà bếp tới.

Hắn gật đầu chào Thôi Phù Phong, hé nắp hộp một chút, mỉm với nàng: "Hôm nay chút điểm tâm cho Huyện chủ, nhưng tiếp Định Tương phu nhân dùng bữa tối, còn tưởng đưa cho nữa."

Buổi gặp gỡ hỗn loạn với Định Tương phu nhân khiến Thiên Đăng chẳng còn tâm trạng nào mà ăn uống, lúc bụng đói meo. Thấy trong hộp bánh ngàn lớp sữa dê giòn tan, nàng bèn nhón một miếng ăn thử.

Chiếc bánh nướng giòn rụm, thêm sữa dê càng dậy mùi thơm nồng nàn, miệng tan ngay, chỉ để dư vị ngọt ngào nơi đầu lưỡi.

"Ngon quá." Thiên Đăng gật đầu khen ngợi: “Phiền quá, ngày nào cũng lo lắng cho ."

Thời Cảnh Ninh dịu dàng đáp: "Huyện chủ thích là , quen tay, cũng chỉ chốc lát là xong."

Mắt hiền từ, hàng mi dài rợp bóng đôi mắt trong veo. Ánh hoàng hôn nhuộm màu hổ phách cho con ngươi , khiến nó trông càng thêm nhu thuận, bình yên.

Nhìn con trai ăn nhỏ nhẹ mặt, nhấm nháp chiếc bánh thơm lừng tay, trái tim Thiên Đăng như ai đó khẽ chạm . Những ký ức xưa cũ trỗi dậy trong lồng ngực, như phá vỡ lớp đất cằn cỗi để đ.â.m chồi nảy lộc, nở những đóa hoa mềm mại bên hồ tâm hồn nàng.

Nếu như...

Đường đến trái tim qua dày, Thiên Đăng cảm thấy cũng đang một sức mạnh vô hình nào đó nắm lấy.

Nàng nghĩ thầm, nếu bắt buộc chọn một trong vài ngày tới thì Thời Cảnh Ninh cũng là một lựa chọn tồi.

Cha là thuộc hạ cũ của cha nàng; và nàng là thanh mai trúc mã hiểu rõ ; tính tình hiền lành trầm lặng; nấu ăn ngon; các em đều dạy dỗ ngoan ngoãn hiểu chuyện, nếu họ con chắc chắn cũng sẽ là một cha ...

Quan trọng nhất là, khi mất nàng chỉ gặp qua các vị lang quân khác một , duy nhất bà quen thuộc lẽ chỉ Thời Cảnh Ninh.

Nghĩ nghĩ , khả năng nàng chỉ định là Thời Cảnh Ninh là cao nhất.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-9-dao-dong.html.]

Và sống với một chồng hiền lành ngại ngùng như thế , nàng cũng chẳng lo sợ gì về cuộc đời . Dù thì đó chắc chắn sẽ là một cuộc đời bình yên, thuận ý...

Thấy ánh mắt nàng cứ dán chặt , vẻ mặt đăm chiêu mơ hồ, Thời Cảnh Ninh ngượng ngùng đưa tay sờ lên mặt, ấp úng hỏi: "Huyện chủ? Ta... chuyện gì ?"

Thôi Phù Phong đôi gò má ửng hồng trong ráng chiều của Thiên Đăng, khẽ hắng giọng như để nhắc nhở nàng.

Thiên Đăng giật tỉnh , nhét nốt miếng bánh miệng, mở nắp hộp tay Thời Cảnh Ninh xem : "Nhiều thế ăn hết , thôi, chúng mang đến ăn cùng các em của ."

Thời Cảnh Ninh theo phản xạ định "Huyện chủ thích thì cứ ăn nhiều một chút", nhưng chợt nhận ý của nàng là đến chỗ ở của trong hậu viện.

Hắn mừng rỡ khôn xiết, vội vàng gật đầu: "Được chứ, các em ... cũng mong gặp Huyện chủ, thấy chắc chắn chúng sẽ vui lắm."

Thiên Đăng hiệu cho Thời Cảnh Ninh cùng, thì thấy Thôi Phù Phong vẫn bất động tại chỗ theo bọn họ. Ánh hoàng hôn mạ lên một lớp vàng rực rỡ, nhưng đôi mắt tối sầm, thăm thẳm thấy đáy.

Chẳng hiểu nàng bỗng thấy chột , giọng cũng trở nên ngập ngừng: "Thôi Thiếu khanh... cùng về hậu viện ?"

Hắn đầu , chẳng buồn cảnh hai mật sóng đôi: "Không, còn về nha môn xử lý công vụ."

Chỉ là dù tỏ hờ hững đến , vết thương nơi đầm nước lạnh lẽo năm xưa nhói lên khi lưng bước , như một mũi kim đ.â.m thẳng tim.

Sơn phòng Lựu Hoa rộng rãi thoáng đãng, các em của Thời Cảnh Ninh đang luyện chữ bên cửa sổ. Ngẩng lên thấy trai đưa Huyện chủ tới, lũ trẻ reo lên vui sướng, vứt bút chạy ùa .

"Huyện chủ! Huyện chủ!" Bọn trẻ ngước nàng, ánh mắt tràn đầy vẻ ngưỡng mộ.

Thiên Đăng xoa đầu từng đứa, cả nhóm trong sảnh chia ăn bánh nướng. Thấy trời tối, cô em lớn Hoài Ninh xin phép Thiên Đăng đưa các em về phòng lớn bên cạnh nghỉ ngơi.

Nhìn khuôn mặt hiền hòa của Thời Cảnh Ninh ánh đèn cam ấm áp, Thiên Đăng suy tư một hồi quyết định mở lời: "Cảnh Ninh, chúng quen từ nhỏ, giao tình giống thường. Hôm nay hỏi một chuyện, xin hãy lấy tư cách là quen cũ của , chứ là ứng viên phu quân, mà cho lời thật lòng."

"Vâng, xin Huyện chủ cứ hỏi."

"Về... những trong hậu viện của , thấy nên chọn ai nhất?"

Thời Cảnh Ninh sững một lát mới khó khăn thốt lên: "Ta nghĩ... lẽ là Thôi Thiếu khanh. Dù là gia thế, tài học, tiền đồ tướng mạo, ngài đều xứng đôi lứa với Huyện chủ."

"Vậy ..." Thiên Đăng tắt nụ , vẻ mặt nghiêm túc hề ý đùa cợt: “Vậy nếu trong các lang quân một sẽ gây bất lợi cho , nghĩ đó là ai?"

Thời Cảnh Ninh há hốc mồm định hỏi gì đó, nhưng thấy vẻ mặt nghiêm trọng của Thiên Đăng dám hỏi nhiều. Hắn lượt điểm qua từng trong đầu, do dự hồi lâu lắc đầu hoang mang: "Ta... ."

Thiên Đăng thở phào nhẹ nhõm, đặt chén xuống : "Nếu trong các một tuyệt đối tin tưởng thì chỉ thôi. Dù chúng cũng từ bé, tình nghĩa khác biệt. Vì thế nhờ một việc..."

Thấy nàng vẻ bối rối lo âu, trong lòng Thời Cảnh Ninh dâng lên chút xót xa, xen lẫn niềm vui sướng vì nàng tin tưởng giao phó đặc biệt. Hắn cung kính chắp tay: "Huyện chủ cứ sai bảo. Chỉ cần giúp Huyện chủ, đừng một việc, dù ngàn việc vạn việc Cảnh Ninh cũng dốc sức thành."

Thiên Đăng gật đầu, đang định thì thấy cửa sổ hoa sảnh mở toang, gió đêm lùa lồng lộng.

Nàng dậy tới bên cửa sổ, quanh quất xem trong bóng đêm gì bất thường .

Khi định , nàng cúi xuống thấy mấy tờ giấy trắng rơi vãi bàn bên cửa sổ.

Trên giấy là những nét chữ quen thuộc. Từng nét bút cứng nhắc, sự run rẩy của mới tập , khung chữ tròn trịa thành thục, trông cực kỳ quái dị.

Nàng chằm chằm những chữ đó, cứng đờ thể cử động.

Hồi lâu , nàng phắt , chộp lấy tờ giấy hỏi Thời Cảnh Ninh phía : "Cái là?"

Loading...