THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 87: Là Ngươi
Cập nhật lúc: 2026-01-28 12:39:32
Lượt xem: 160
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thương Nam Lưu an ủi: "Đừng sợ nữa, phủ Cáo Quốc công chúa giờ sụp đổ , bọn họ còn hại con nữa ."
Thương Lạc ngạc nhiên thốt lên: "Không thể nào? Con nhốt bao lâu ? Sao đùng một cái bọn họ tiêu tùng hết ? Chẳng lẽ con còn cơ hội báo thù ? Vậy mấy manh mối con phát hiện đó thành vô dụng hết ?"
Hàng loạt câu hỏi ngây ngô của bé khiến Thiên Đăng bật . Nàng thầm cảm thấy an ủi, may mà biến cố kinh hoàng mất vẻ hồn nhiên của Thương Lạc.
Thương Nam Lưu bất lực vuốt nhẹ lưng con: "Trời quang mây tạnh, vạn sự vô lo , con còn nhớ mấy chuyện đó gì? Mau chóng khỏe mới là chuyện chính."
Thương Lạc gật đầu lia lịa: "Vẫn là học nhất! Con hận thể lập tức trường bù hết đống bài vở con bỏ lỡ mấy ngày nay!"
"Cứ dưỡng sức cho . Chỉ cần con bình an lớn lên, chuyện học hành để chậm một chút cũng ." Thương Nam Lưu thở dài, tiếp: “Khi nào rảnh rỗi, con hãy thỉnh giáo thêm Thôi thiếu khanh và Yến lang quân. Thôi thiếu khanh bảy tuổi vạn lời, Yến Bồng Lai mười ba tuổi đầu thi hội. Được sống cùng viện với hai bậc thiên tài là phúc phận của con đấy."
"Thật ạ? Thôi thiếu khanh lợi hại thì con , nhưng Bồng Lai ca thì con rõ lắm. Hình như chẳng bao giờ sách thánh hiền cả mà?"
Yến Bồng Lai mãi đến năm mười sáu tuổi kinh mới Tiên đế ban tên, nên Thương Lạc hề bài thơ treo trong thư phòng ở nhà chính là bút tích của y.
"Bởi vì dùng y, bốc, tinh, tướng để nhập thế, cần mấy sách vở đó nữa.” Thương Nam Lưu chút tiếc nuối: “ thông minh thì cũng tỏa sáng. Dù chuyển sang tu đạo thần Phật, vẫn rạng danh ở Thái Bốc Thư, nghiễm nhiên trở thành trụ cột triều đình."
"Hèn gì...” Thương Lạc đăm chiêu: “Hồi Quảng Lăng ca gặp chuyện, Huyện chủ đưa bọn con đến Quốc T.ử Giám. Huyện chủ còn nhớ , lúc đó tỷ nhờ Bồng Lai ca tạo khói để diễn một màn kịch . Lúc con và Bồng Lai ca tụt phía , con thấy chằm chằm bàn án và sách vở trong thư phòng, vẻ mặt ... ôi con cũng tả thế nào nữa. Vừa như buồn bã, như xa xăm... Vì bình thường Bồng Lai ca cứ lơ đễnh như mây, ít để ý chuyện xung quanh, nên lúc thấy như con thấy lạ lắm, nhớ mãi quên."
Cậu bé miêu tả chính xác, nhưng đều hiểu cảm giác .
Dáng vẻ thường ngày của Yến Bồng Lai quả thực giống phàm tục. Tâm tư và cảm xúc của y dường như vượt thoát khỏi hiện thực, phiêu diêu ở một thế giới khác. Một như thế mà động lòng khung cảnh thư phòng của sĩ t.ử bình thường, quả thực khiến bất ngờ.
Chỉ là đời đến bước , dù , kiếp y định sẵn từ bỏ con đường Nho học. Y vô duyên với trần tục, chỉ thể một kẻ tu tiên thanh cao mà mờ mịt, tiêu mòn cả đời trong cõi hư ảo.
Thiên Đăng bỗng nhớ bài thơ Yến Bồng Lai thời niên thiếu:
Yến Triệu bi ca lưu tàn cảnh,
Tam Tần tráng chí tồn lậu hàng.
Trù trướng thư sinh chung hà ích,
Thanh minh lê thủ thị bình chương.
(Tạm dịch: Yến Triệu bi ca còn cảnh cũ, Tam Tần chí lớn tại ngõ nghèo, Thư sinh buồn bã nào ích,Dân chúng thanh bình mới )
Yến Bồng Lai năm , nơi chôn vùi binh lính thời hòa đàm Yến Triệu mà nên chí hướng thái bình thanh minh. Có lẽ trong thâm tâm y, vẫn luôn ấp ủ lý tưởng của Lạn Tương Như, dùng phận thư sinh để mưu cầu thái bình cho thiên hạ.
Chỉ tiếc, vận mệnh kiếp của y an bài: “Sinh vị bốc, thử sinh hưu" (sống bói quẻ, kiếp xong).
Trong lòng dâng lên nỗi cảm khái mơ hồ, nàng với Thương Nam Lưu: "Yến Bồng Lai e là thể chỉ dạy cho Thương Lạc nữa, ngày mai rời ."
Thương Lạc ngạc nhiên: "Hả? Bồng Lai ca về quê ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-87-la-nguoi.html.]
Thương Nam Lưu tiếp lời: "Đã thì cũng xin phép đưa Tiểu Lạc về nhà . Thằng bé giờ bất tiện, Huyện chủ ở hậu viện Vương phủ, ngoài chăm sóc cũng tiện. Hồi giáng chức rời kinh, cha giận cá c.h.é.m thớt lên Tiểu Lạc nên đối xử phần khắt khe. Giờ Cáo Quốc công chúa mất, cũng hồi kinh, nhất định sẽ chăm sóc nó chu đáo."
Thương Lạc nhớ những ngày nhốt trong bóng tối, trong lòng vẫn còn sợ hãi tột độ, nhưng chút nỡ rời .
Thiên Đăng khẽ thở dài: "Về nhà cũng . Có lẽ mệnh đúng là hình khắc, khiến trong phủ xảy nhiều chuyện. Lần Tiểu Lạc gặp nạn, đến giờ vẫn còn sợ, nhỡ mệnh hệ gì, thật ăn với gia đình ngài."
Thương Lạc vẫn cứng cỏi: "Con sợ! Con cứ ở bên cạnh Huyện chủ tỷ tỷ, sống thọ một trăm tuổi cho bọn họ xem!"
Thiên Đăng cảm động bất lực: "Ngoan nào, đợi về nhà dưỡng thương cho khỏe , sang chỗ chơi lúc nào cũng mà."
Thương Nam Lưu trò chuyện với con trai thêm một lúc mới luyến tiếc về để sắp xếp chuyện đón Thương Lạc, hẹn ngày mai lễ Phất Hế sẽ đến đón .
Đợi cha , Thương Lạc chợt nhớ một chuyện, bèn : "Huyện chủ, nhờ tỷ một việc nhé. Nếu gặp bón cơm cho ở phủ công chúa, tỷ giúp cảm ơn với. Chỉ tiếc là là ai..."
Tâm trạng Thiên Đăng phức tạp, chỉ đáp: "Được, sẽ cảm ơn ."
Thương Lạc ngỡ ngàng: "Huyện chủ là ai ?"
"Ừ, cũng nhờ đó mà suy luận bộ đầu đuôi câu chuyện."
Thiên Đăng âm thầm xâu chuỗi manh mối trong đầu. Từ những gì Thương Lạc trải qua mà suy ngược , chân tướng vốn dĩ mờ mịt như cách một lớp sương mù nay sáng tỏ.
"Vốn dĩ còn rõ nội tình bên trong, may mà nhắc nhở. Dù kẻ vụ án toan tính kín kẽ đến , bố cục mỹ thế nào, thì cuối cùng cũng đầu mối mà cung cấp kéo sụp tấm màn che đen tối xuống."
"Thật ạ?" Nghe công lớn như Thương Lạc mừng rỡ, cảm thấy mấy ngày chịu khổ qua cũng bớt đáng sợ phần nào.
Cậu bé quanh quất, hiệu cho nàng ghé tai gần, hạ thấp giọng: "Vậy kể cho Huyện chủ thêm một bí mật nữa nhé. Ừm... thấy chuyện lạ lắm, giúp ích gì cho tỷ ."
Thấy vẻ mặt trịnh trọng của bé, Thiên Đăng cũng nghiêm túc lắng : "Chuyện gì ?"
"Thực ... khi cứu, lúc đang mê man gầm xe ngựa, tiếng hét t.h.ả.m thiết của một đàn ông cho giật tỉnh giấc. Sau đó thấy tiếng thét của Xương Ấp quận chúa."
Thiên Đăng lập tức hiểu , bé chứng kiến khoảnh khắc chồng xe và Xương Ấp quận chúa sát hại.
"Lúc đó bà hét lên một câu: 'Là ngươi! Kẻ g.i.ế.c ở chùa Thiện Phúc cũng là...' Sau đó... đó bà im bặt, câu phía như ai đó chặt đứt ..."
là chặt đứt, giống hệt như Thời Cảnh Ninh cắt đứt cổ họng trong chùa Thiện Phúc năm nào, bọn họ vĩnh viễn thể thốt lời nào nữa.
Thương Lạc sắc mặt khó coi của nàng, rụt rè hỏi: "Huyện chủ tỷ tỷ, g.i.ế.c ở chùa Thiện Phúc... là về cái c.h.ế.t của Cảnh Ninh ca ?"
Thiên Đăng lắc đầu: "Vẫn , nhưng sẽ điều tra kỹ chuyện . Đệ nhất định nhớ kỹ, chuyện chôn chặt trong bụng, với bất kỳ ai. Nếu để lộ ngoài sẽ rước họa đấy, ?"
Thương Lạc sợ đến tái mặt, gật đầu lia lịa: "Vâng, sẽ với ai hết!"