THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 83: Tặng Lễ
Cập nhật lúc: 2026-01-28 12:39:28
Lượt xem: 144
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Rừng trúc ngoài vốn đang xào xạc trong gió xuân dịu dàng, bỗng nhiên rung chuyển hỗn loạn.
Thiên Đăng đầu , thấy Minh Thứu đang hầm hầm băng qua lối mòn rừng trúc, theo là Yến Bồng Lai với ánh mắt thâm trầm, cùng với Tiết Tích Dương đang vẻ như xem kịch , và Kim Đường với vẻ mặt hả hê.
Vừa thấy cảnh tượng trong Cận Trúc Đường, Huyện chủ đang tự tay bón t.h.u.ố.c cho Thôi Phù Phong, sắc mặt mấy bọn họ đều khỏi biến đổi.
Nhất là Tiết Tích Dương, đôi mắt hoa đào quyến rũ như trải qua cơn mưa đêm, lập tức ảm đạm thất sắc. Còn vẻ hả hê mặt Kim Đường trong chớp mắt chuyển thành tủi , giận dỗi. Cậu Thiên Đăng Thôi Phù Phong, há miệng mà chẳng thốt nên lời nào.
Thiên Đăng đành đặt bát t.h.u.ố.c xuống bàn, cố gắng giữ vẻ bình thản dậy: "Các vị lang quân đến thăm Thôi Thiếu Khanh ?"
Tiết Tích Dương sải bước qua ngưỡng cửa, ánh mắt long lanh như nước hồ thu chỉ dán chặt nàng: "Phải, Thôi Thiếu Khanh thương nặng, khiến Huyện chủ lo lắng chăm sóc tận tình, chúng cùng ở hậu viện, đương nhiên qua thăm hỏi ."
Những khác cũng theo phản xạ hùa theo, duy chỉ Minh Thứu là thèm che giấu, túm lấy cổ áo Yến Bồng Lai, mách với Thiên Đăng: "Tiên Châu nàng xem, cái tên khốn còn mặt mũi nào mà ở đây!"
Yến Bồng Lai vì phủ Công chúa nắm thóp nên giở ít thủ đoạn ở hậu viện, Minh Thứu là nạn nhân lớn nhất, đương nhiên ầm lên.
Vẻ mặt Yến Bồng Lai vẫn trầm tĩnh, chỉ nhẹ nhàng gỡ tay Minh Thứu khỏi áo , với Thiên Đăng: "Bồng Lai tự thấy hổ thẹn, còn mặt mũi nào ở Vương phủ, nên đến đây để xin từ biệt Huyện chủ."
Thiên Đăng giải thích với Minh Thứu: "Yến lang quân quả thực sắp rời kinh, giờ chỉ về thu dọn đồ đạc thôi."
Minh Thứu "hừ" một tiếng, lúc mới hậm hực khoanh tay im lặng.
Yến Bồng Lai rũ mắt xuống, hàng mi dài che khuất ánh sáng u tối trong đáy mắt, vái chào Thiên Đăng một cái thật sâu: "Bồng Lai xin bái biệt Huyện chủ tại đây."
Thấy sắp rời , Thiên Đăng lên tiếng: "Ta chuẩn chút quà mọn cho các vị lang quân, Yến lang quân hãy nhận lấy coi như quà tiễn biệt."
Nói , nàng lấy từ trong hộp chiếc túi thơm bằng bạc mạ vàng chọn sẵn, đưa đến mặt : "Yến lang quân cốt cách như hạc tiên, sống giữa khói mây, hợp với chiếc túi thơm ."
Yến Bồng Lai ngước mắt chiếc túi thơm chạm khắc hình mây khói phiêu lãng, chim hạc bay lượn giữa những tầng mây, thanh thoát tự do, là quên hết sự đời.
Ánh mắt từ từ chuyển sang gương mặt Thiên Đăng, thấy ánh mắt nàng dịu dàng chân thành, trái tim khỏi khẽ rung động, khẽ : " ... quá nhiều chuyện sai trái, khiến Huyện chủ thất vọng."
"Trên đời nhiều chuyện là bất do kỷ. Mong rằng Yến lang quân thể thoát khỏi ràng buộc, nhảy khỏi cái lồng thế tục, cuối cùng đạt tự do."
Thiên Đăng , đưa chiếc túi thơm về phía thêm một chút: " quà thì vẫn nhận, coi như là đáp lễ cho chiếc đệm hương bồ tặng ."
Yến Bồng Lai do dự một chút, cúi đầu đưa hai tay nhận lấy, giọng trầm thấp: "Vâng, tấm lòng của Huyện chủ, Bồng Lai xin nhận."
Thấy Thiên Đăng đối xử với ôn hòa như Minh Thứu nhịn bĩu môi: "Tiên Châu, nàng còn với thế gì! Hắn cứ chơi xỏ suốt!"
"Là hãm hại ngươi."
Một giọng vang lên từ bên ngoài, sải bước lớn cửa là Kỷ Lân Du từ bên ngoài trở về.
Nhìn thấy Thiên Đăng, vẻ mặt lộ rõ vẻ lo âu, : "Huyện chủ, vẫn tìm thấy Thương Lạc, cứ thế để ?"
"Chưa tìm thấy Thương Lạc ư?" Thiên Đăng thấy linh cảm chẳng lành của thành sự thật, bèn hỏi: “Vậy đêm qua cùng Tả Tư Ngự Đông Cung dẫn truy đuổi Xương Ấp Quận chúa, đó tìm thấy dấu vết gì ?"
"Chẳng thu hoạch gì. Cái địa đạo mật thất đó mà mấy ngã rẽ, bọn tìm hơn hai canh giờ mới thấy đúng đường, vất vả lắm mới bò . Lối trong cái giếng cạn của một ngôi nhà hoang bên ngoài phủ Công chúa."
Kỷ Lân Du vẻ mặt xui xẻo tiếp: "Lúc đó bên ngoài gì còn bóng dáng Xương Ấp Quận chúa nữa. Ta nghi là phủ Cáo Quốc Công chúa xưa nay nhiều chuyện ác, nên chuẩn sẵn đường lui, chạy nhanh như chớp!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-83-tang-le.html.]
Minh Thứu vội hỏi: "Không tìm thấy ả Quận chúa ngông cuồng đó nữa ?"
"Đang cho tìm kiếm, nhưng binh loạn, các phường viện bỏ hoang quá nhiều. Cho dù ả trốn khỏi thành, nhưng Trường An một trăm linh tám phường, lục soát cũng là bài toán khó."
Thiên Đăng nghĩ đến Thương Lạc, lòng rối như tơ vò, miễn cưỡng : "Hy vọng sớm tìm nàng , tung tích Thương Lạc bây giờ chỉ thể bắt đầu từ nàng mà thôi."
Yến Bồng Lai nãy giờ im lặng bên cạnh bỗng lên tiếng: "Nếu Huyện chủ tin tưởng , thể đến Hoa Nghiêm Ni Tự tìm thử xem."
Kỷ Lân Du hỏi ngay: "Thật ? Sao ngươi sẽ ở đó?"
"Thương Lạc đúng là của phủ Công chúa bắt , nay tìm thấy tung tích ở đó, khả năng lớn là Xương Ấp Quận chúa bắt con tin. Theo , lối mật đạo của phủ Công chúa cách chùa Hoa Nghiêm xa. Hôm giúp phủ Công chúa ngụy tạo hiện trường Cáo Quốc Công chúa c.h.ế.t nhắm mắt, trụ trì chùa Hoa Nghiêm qua cầu phúc, tỏ thiết với Xương Ấp Quận chúa. Ta nhớ đây Cáo Quốc Công chúa cũng thường đưa Quận chúa đến chùa Hoa Nghiêm ăn chay bố thí, cái mật đạo trổ gần Hoa Nghiêm Ni Tự là nguyên do."
Thôi Phù Phong cũng tán thành suy luận , gật đầu với Thiên Đăng.
Thiên Đăng bèn dậy: "Kỷ Hiệu úy, chúng cùng đến chùa Hoa Nghiêm xem ?"
Kỷ Lân Du nhảy dựng lên: "Được, gọi thêm mấy , chúng ngay!"
"Tiện thể mang quà theo luôn." Thiên Đăng lấy chiếc túi thơm hình hổ trong gió.
Kỷ Lân Du vui mừng nhận lấy, đeo ngay thắt lưng: "Để Huyện chủ nhọc lòng , con hổ oai phong, hợp với !"
Thiên Đăng lấy hình voi báu cho Kim Đường, hình Thừa Hoàng cho Tiết Tích Dương.
"Của , của ?" Minh Thứu chút sốt ruột, liếc mắt chấm ngay chiếc túi thơm hình sư t.ử lông vàng chễm chệ trong hộp.
Quả nhiên Thiên Đăng cầm nó lên, đưa tới mặt : "Con sư t.ử tặng cho Vương tử."
Minh Thứu chộp lấy ngay, đắc ý, lộ hàm răng trắng bóng, y hệt như con sư t.ử tay: "Oai phong mười mặt thế , ngoài còn ai đây nữa?"
Kỷ Lân Du sửa lưng: "Oai phong tám mặt thôi."
Minh Thứu hùng hồn cãi : "Ta đường đường là Hoàng t.ử Hồi Hột, chúa tể muôn loài giống đương nhiên hơn khác hai mặt chứ!"
Kỷ Lân Du khẩy một tiếng, túm lấy con hổ của : "Chúa tể muôn loài đang ở chỗ đây !"
"Hừ, đương nhiên là sư t.ử lợi hại hơn hổ !"
"Hờ, xưa nay thống lĩnh muôn thú đều là hổ cả!"
"Xì, đó là vì các thấy sư t.ử bao giờ thôi!"
Nghe hai cãi chẳng khác gì trẻ con, Thiên Đăng chỉ thấy đầu đau như búa bổ: "Được , các đều oai phong lẫm liệt, kẻ tám lạng nửa cân cả, Kỷ Hiệu úy, chúng mau thôi."
"Khoan , cũng , hôm nay nhất định phân định xem ai là nhất ai là nhì!" Minh Thứu xắn tay áo định theo, nhưng Kỷ Lân Du gạt : "Việc công của Đại Đường, ngoại bang đừng xía !"
Thiên Đăng dẫn Kỷ Lân Du cửa, nghĩ ngợi Yến Bồng Lai: "Yến lang quân tạm thời ở thêm một ngày nhé, dù thế nào cũng đợi chúng tìm Thương Lạc tính."
Nếu tìm , nàng đương nhiên thể để cứ thế mà .
Yến Bồng Lai cũng hiểu rõ, khẽ đáp: "Vâng."