THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 8: Vị Lang Quân Bí Ẩn

Cập nhật lúc: 2026-02-03 06:01:54
Lượt xem: 147

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nhìn sắc trời ngả chiều, Thiên Đăng đoán chừng nhóm Lăng Thiên Thủy xong việc cũng kịp về thành, bèn quyết định đến trang viên chờ bọn họ.

Vi Phong Dương day mũi hắt liên tục, bộ dạng sụt sùi cáo biệt Thiên Đăng.

Thấy khổ sở như Thôi Phù Phong hỏi: "Vi Tả suất dị ứng phấn hoa thông đấy ?"

"Chắc là . Mấy năm cứ đến mùa , nhưng chỉ cần tắm rửa y phục sạch sẽ là đỡ thôi." Vi Phong Dương gãi gãi mặt, tỏ vẻ quá để tâm.

Thấy mắt đỏ hoe sưng húp, nước mắt giàn giụa, Thiên Đăng nghĩ đến đường núi Thập Bát Bàn gập ghềnh hiểm trở, bèn : "Vi Tả suất về trong tình trạng e là dọc đường bất tiện. Chi bằng cùng đến trang viên của , tắm gội nghỉ ngơi một chút tính ."

Đã hơn nửa năm trôi qua, hiện giờ Anh thúc thế Phúc bá quản lý trang viên, việc sắp xếp đấy, vô cùng nề nếp.

Vừa thấy Huyện chủ đưa Tả vệ suất của Đông Cung tới, trong trang lập tức tất bật, kẻ đun nước, chuẩn cơm canh, lo cho ngựa ăn, kẻ dâng , bận rộn đến mức chân chạm đất.

Đồi Mồi đang ở trong trang, tin Huyện chủ đến bèn vội vã chạy hầu hạ.

Hóa lúc Phúc bá chôn cất vội vàng, đúng lúc thời cuộc loạn lạc nên mộ phần bia đá chỉ qua loa cho xong. Nay thế cục yên , nàng thuê thợ đá xong bia mộ và tường bao, mấy hôm nữa sẽ tiến hành dựng bia. Đại sự như phận con gái đương nhiên về lo liệu.

Nàng lướt qua Thôi Phù Phong theo thói quen đưa mắt tìm kiếm bóng dáng quen thuộc bên cạnh Huyện chủ, vẻ mặt thoáng chút thất vọng: "Huyện chủ, Lăng Tư giai cùng ạ?"

Thiên Đăng hỏi: "Hôm nay lạ thật đấy, ai nấy đều hỏi thăm Lăng Tư giai thế nhỉ?"

"Dạ ... thế Kỷ Hiệu úy cũng đến ?"

Thiên Đăng càng ngạc nhiên hơn: "Chẳng lẽ ngươi cũng mượn một đội binh lính tiễu trừ loạn binh?"

"Huyện chủ đúng là thần cơ diệu toán, ?" Đồi Mồi thế thì mừng sợ, vội níu lấy tay áo nàng: “Huyện chủ, nô tỳ và A Trung ca phát hiện dấu vết của mấy tên loạn binh ở núi!"

"Thật sự loạn binh ? Ta tháng trang viên phối hợp với quan phủ dẹp xong một toán mà, vẫn còn?"

" mà đám loạn binh bọn họ..." Đồi Mồi hạ giọng, nháy mắt hiệu với nàng: “E là liên quan đến chuyện ."

Thiên Đăng và Thôi Phù Phong liếc , lập tức nhớ tới di vật của Phúc bá mà Đồi Mồi từng gửi đến, những mảnh giấy vụn đến nay vẫn tìm manh mối.

Nàng lặng lẽ hiệu cho những khác lui xuống. Khi trong phòng chỉ còn ba , Thiên Đăng mới hạ giọng hỏi: "Rốt cuộc là ?"

"Huyện chủ, mộ phần của cha nô tỳ tu sửa xong hồi giữa tháng, nay sắp dựng bia. Theo phong tục ở đây thì coi như là 'nhà mới' thành, con cháu bày hoa quả mộ để cúng tế thổ địa và các vong hồn tứ xứ. Dẫu nghĩa t.ử là nghĩa tận, xuống cũng cần êm thấm với hàng xóm láng giềng, ?"

Đồi Mồi mở lời nhắc đến chuyện khác, nhưng Thiên Đăng và Thôi Phù Phong đều hiểu chắc chắn liên quan, nên kiên nhẫn để nàng kể hết đầu đuôi.

Đây là phong tục vùng quanh Trường An, nhà quê đều hiểu đó là chút quà mọn c.h.ế.t biếu "hàng xóm", nên khi mộ phần lấp đất chỉnh, chẳng ai dám động những thứ .

Nào ngờ hôm nay khi Đồi Mồi và A Trung quét tước mộ phần, phát hiện bộ đồ cúng ai đó lấy sạch, còn sót thứ gì.

Hai em tức đến nổ đốm mắt. Trên đời kẻ nào vô phép tắc đến thế? Dù đói khát quá mức thì ăn tạm vài ba quả là , đằng vơ vét sạch trơn, gói mang hết.

Cha bọn họ chân ướt chân ráo mới xuống mảnh đất , còn kịp tạo mối quan hệ với cô hồn dã quỷ xung quanh, lỡ như suối vàng đám ma cũ bắt nạt thì ?

Hai em chẳng buồn dọn dẹp nữa, cứ thế theo dấu vết sâu núi, quyết tâm tìm kẻ tính sổ.

Phúc bá năm xưa từng là lính trinh sát trướng Xương Hóa Vương, giỏi nhất là thuật theo dõi. A Trung và Đồi Mồi từ nhỏ cũng học chút bản lĩnh của cha, cứ thế theo dấu vết đứt quãng, cuối cùng phát hiện điều bất thường tại một ngôi chùa hoang trong hẻm núi gần đó.

Trong ngôi chùa nát năm gã đàn ông và một phụ nữ. Đám đàn ông tuổi tác khác nhưng đều vẻ mặt hung hãn, yêu đao bên hông tuy rách nát nhưng rõ ràng là kiểu dáng trong quân đội. Nhìn cử chỉ điệu bộ , em Đồi Mồi quen quá , đích thị là một toán binh phỉ bỏ trốn.

Đám binh phỉ quây tròn đất ngấu nghiến hoa quả cúng, mặt còn bày một con gà rừng nướng thơm phức. Trong đó, gã đàn ông trông vạm vỡ nhất xé một cái đùi gà đưa cho phụ nữ cạnh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-8-vi-lang-quan-bi-an.html.]

Con gà vốn chẳng to, mấy gã to con bên cạnh đang tính toán xem ăn phần nào, thấy đưa phần nhiều thịt nhất cho phụ nữ thì lập tức trừng mắt .

Gã đàn ông : "Coi như đây là phần của chia cho Tú Dung, chỗ còn là của các ngươi."

Nghe tên binh phỉ gọi phụ nữ là "Tú Dung", Thiên Đăng và Thôi Phù Phong đăm chiêu , ngờ sự đời trùng hợp đến thế.

Đồi Mồi tiếp lời: "Huyện chủ, xem lạ ? Người phụ nữ cùng đám binh phỉ trông khá trắng trẻo đầy đặn, mặc váy lụa màu xanh lam sáng loáng, đầu còn cài trâm, qua thì chẳng trâm gỗ trâm đồng rẻ tiền !"

Thiên Đăng chẳng thấy lạ. Người gả Kim gia, gia tộc giàu nhất Trường An, tuy chồng c.h.ế.t sớm nhưng Kim Đường sai, Kim gia bao giờ để bà thiếu thốn trong chuyện ăn mặc tiêu pha.

Lam Tú Dung mười năm nay sống trong nhung lụa, c.ắ.n hai miếng đùi gà bèn cau mày, chê bai nhạt nhẽo vô vị: "Phùng ca, bao giờ chúng mới về nhà? Cứ trốn chui trốn lủi ở cái xó , ăn ngon ngủ yên, lúc nào cũng nơm nớp sợ bắt, sống thế nổi!"

Gã đàn ông vạm vỡ bất lực đáp: "Ráng thêm vài ngày nữa , chúng đang giúp Ân công tìm mà."

Lam Tú Dung hỏi: "Ân công nào? Mà tìm nào?"

"Là giúp chúng ẩn náu. Chúng trốn ở đây lâu như tránh bao đợt truy quét của quan binh tất cả đều nhờ ân công giúp đỡ..."

Loạn quân vốn tàn bạo, bên hông vũ khí, Đồi Mồi hiệu cho trai, nhân lúc bọn chúng mải chuyện chú ý bên ngoài, định lén lùi về báo tin để tóm gọn đám .

Nào ngờ, ngay lúc họ rón rén định , bỗng thấy trong câu chuyện của đám kẹp thêm bốn chữ "Phủ Xương Hóa Vương".

Bốn chữ lọt tai, Đồi Mồi và A Trung giật kinh hãi, vội trao đổi ánh mắt dừng bước, tiếp tục nép bụi rậm ngoài chùa dỏng tai ngóng.

Hóa là gã đàn ông để râu dê, lớn tuổi nhất trong đám binh phỉ lên tiếng: "Nhắc mới nhớ, nghi ngờ vị ân công của phủ Xương Hóa Vương đấy!"

"Hồi đó Thế t.ử Xương Hóa Vương đuổi mấy , mặc kệ chúng quỳ lạy van xin thế nào cũng chịu giữ , còn sai đ.á.n.h cho một trận thừa sống thiếu c.h.ế.t." Một gã đàn ông khác hừ lạnh, đưa tay day day mũi: “Giờ thì , báo ứng đến, phủ Xương Hóa Vương c.h.ế.t sạch, chỉ còn một đứa con gái mồ côi. Có điều... Ân công của chúng là đàn ông."

Gã đàn ông thoạt như mũi tẹt, nhưng Đồi Mồi kỹ mới phát hiện sống mũi vết sẹo, hóa gọt mất hơn nửa chóp mũi nên mới thành như .

Gã râu dê nhạt: "Tuy Xương Hóa Vương chỉ còn một cô cháu gái, nhưng trong hậu viện Vương phủ... nuôi ít đàn ông đấy!"

Lời thốt , mấy gã lập tức nháy mắt hiệu đầy ẩn ý, phút chốc quên cả cảnh đang sống chui nhủi trong miếu hoang, đồng loạt nở nụ quái gở.

Lam Tú Dung hỏi: "Là ứng cử viên nào trong hậu viện? Họ gì?"

cũng là Thất thẩm danh nghĩa của Kim Đường, mà Kim Đường đang ở trong hậu viện của Huyện chủ. Bất kể bà tình nghĩa gì với Kim gia , thì với quen vẫn luôn chút tò mò.

Tên binh phỉ họ Phùng cử chỉ mật với bà đáp: "Không , mỗi đến đưa gạo nước đều che mặt, khoác áo choàng kín mít, trong miệng như ngậm thứ gì đó nên giọng cứ ồm ồm quái dị. thấy dáng dấp và khí độ của ân công quả thực giống thường."

"Nói thừa, đường đường là ứng cử viên phu quân của Huyện chủ, quan to thì cũng là quý nhân. mà ngươi xem ngươi thấu phận ?"

Gã râu dê vuốt râu, khoe khoang: "Ta lớn tuổi, trải đời nhiều, hơn các ngươi. Có rời , lén bám theo, thấy đến đường núi bên ngoài, quanh ai bèn cởi áo choàng, lên ngựa phóng thẳng về hướng thành Trường An."

"Lão đại thấy mặt ?"

"Chưa thấy, nhưng cũng đoán tám chín phần là ai . Ngươi còn nhớ ngày đại tuyết năm ngoái, lúc Kỷ Quốc phu nhân xuất quan, em chẳng lén lút đoàn đưa tang từ xa núi ?"

Gã mất mũi gật đầu lia lịa: "Nhớ chứ! Xương Hóa Vương và Thế t.ử đều tuấn tú, vị Huyện chủ càng như tiên, hèn chi cả đống đàn ông tranh chồng nàng!"

"Người cưỡi ngựa rời hôm đó là một trong những ứng cử viên phu quân của Huyện chủ." Gã râu dê khẳng định chắc nịch: “Hồi còn ở trướng Xương Hóa Vương, từng coi sóc yên cương bàn đạp ở trại kỵ binh. Ta cho các ngươi , mỗi tư thế cưỡi ngựa khác , đặc biệt là thói quen và góc độ khi lên xuống ngựa. Ân công của chúng về khoản ... giống y hệt một trong đó, tuyệt đối sai!"

"Nói ..." Tên binh phỉ họ Phùng đặt tay lên vai Lam Tú Dung, trầm ngâm hỏi: “Lúc Ân công bảo chúng tìm xác c.h.ế.t, giờ bảo tìm 'Thành giếng', cũng liên quan đến phủ Xương Hóa Vương ?"

 

Loading...