THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 8: Do ta đánh đấy

Cập nhật lúc: 2026-01-24 11:50:08
Lượt xem: 197

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cát ma ma vội vàng chạy tìm.

Thiên Đăng mím môi, đang tính xem nên mở lời thế nào thì Định Tương phu nhân tiếp: "Ban nãy dì Phù Phong , nó vì chuyện kén rể trong phủ con xảy sự cố mà hậu viện vùng điều tra? Đứa trẻ thật là cẩn trọng cầu tiến, như biểu ca con, giờ ngoài hai mươi mà tâm tính vẫn định. Lần đưa Hòe Giang rời Quắc Châu lên Trường An cũng là mong nó tìm một tiền đồ, nhất là bước con đường quan lộ thì mới yên tâm ."

Nói đến đây, Định Tương phu nhân lau khô nước mắt, với nàng: "Vốn định để nó ở cùng chỗ với , nhưng chuyện với Phù Phong, các vị lang quân trong phủ con đều là hiểu rộng, am hiểu phong vật kinh thành. Có lẽ trẻ ở cùng sẽ dễ hòa hợp hơn là ở với lớn. Đăng Đăng xem, thể cho biểu ca con ở trong hậu viện để cận thêm ?"

Thiên Đăng cảnh giác ngay, từ chối khéo: "Nghe khi triều đình kén rể cho cháu, Lễ bộ từng gửi thư cho biểu ca, lúc đó từ chối . Giờ ở chung với các ứng viên phu quân của cháu, e là tiện lắm."

"Hồi đó biểu ca con tin đồn nhảm, vết sẹo của con chẳng ảnh hưởng gì đến dung nhan cả, chuyện đó mắng nó nhiều . Huống hồ, năm xưa khi các con còn nhỏ chơi đùa sân, con từng đùa với rằng biểu ca biểu nếu càng thêm thì cũng là chuyện ..."

Lông mi Thôi Phù Phong khẽ run, kín đáo liếc Thiên Đăng, thấy vẻ mặt nàng lạnh nhạt bèn cụp mắt dậy, : "Đại Lý Tự công vụ bận rộn, Phù Phong xin phép cáo lui , mợ và Huyện chủ cứ thong thả trò chuyện."

Hắn là hiểu chuyện, con nhà danh gia vọng tộc phong thái quang minh lạc, tất nhiên tiện những chuyện .

Định Tương phu nhân tiễn cửa, Thiên Đăng, nắm lấy tay nàng tha thiết hỏi: "Đăng Đăng, những lời lẽ nên sớm thế , nhưng con sắp xuất quan , cũng kịp rào đón nữa. Không ý con thế nào?"

Thiên Đăng hờ hững đáp: "Ta cũng đó là lời đùa của cháu năm xưa, thể coi là thật . Hơn nữa, một hai năm nay dốc lòng kén rể cho cháu, từng nhắc chuyện cũ bao giờ."

Nghe giọng điệu của nàng, Định Tương phu nhân chuyển sang than thở: "Đăng Đăng, cũng là lo cho con thôi. Họ hàng chúng rõ gốc gác , đ.á.n.h gãy xương còn bèn gân, chẳng hơn đám đàn ông lai lịch rõ ràng ? Giờ vương phủ to lớn thế chỉ còn con, nếu trao gửi phận nhầm , gặp kẻ gì thì con ?"

Thiên Đăng : "Dì , dì từng trải nhiều, xin dì hãy giúp cháu xem xét kỹ lưỡng xem trong các lang quân ai là phù hợp nhất."

"Chỉ còn mấy ngày nữa là phát tang, vội vàng thế thấu lòng ?" Định Tương phu nhân vờ như hiểu ý tứ của nàng, chịu buông tha: “Dì chỉ biểu ca con gia thế nhân phẩm đều , nếu báo lên triều đình thêm một suất nữa thì chắc chắn vấn đề gì, nhà họ Dương tuyệt đối sẽ để con chịu thiệt thòi..."

Chỉ tiếng bước chân vang lên, Cát ma ma tìm Dương Hòe Giang , vẻ mặt hoảng hốt, ngoài cửa ấp úng thôi.

Định Tương phu nhân ngạc nhiên vẫy tay gọi bà , sang Thiên Đăng: "Đăng Đăng, con cứ gặp biểu ca con hãy . Nó tướng mạo đường hoàng, xứng đôi với con, tuy mấy hôm nay đường yên nên mặt mũi chút xây xát... Haizz, cái thằng thương, cứ hậu đậu thế đấy..."

"Ý dì là mấy vết roi mặt biểu ca ạ?" Thiên Đăng với bà, : “Cháu , là do trêu ghẹo tỳ nữ trong phủ cháu nên cháu quất đấy."

Định Tương phu nhân sững sờ: "Con đùa gì thế?"

"Không đùa dì ạ. Sáng nay chân sơn lăng, tỳ nữ của cháu xuống khe lấy nước thì biểu ca sàm sỡ đến mức ngã xuống nước. Cháu tưởng là tên công t.ử bột hư hỏng ở đến nên dạy cho một bài học, ngờ là biểu ca."

Mặt Định Tương phu nhân lúc xanh lúc trắng, ngượng ngùng : "Thằng bé ... ở Quắc Châu tuy ở trường học, ít khi bên cạnh dì, nhưng mặt dì nó luôn cung kính, bình thường đến nỗi hoang đường thế ... Đăng Đăng, con đừng vội, đợi biểu ca con về dì sẽ hỏi cho lẽ, chắc chắn là hiểu lầm gì đó thôi."

Thiên Đăng mỉm , sang hỏi Cát ma ma đang run rẩy: "Cháu tuổi trẻ nóng tính, ban nãy biểu ca cháu là Huyện chủ cô độc của cái vương phủ nát, nên cháu giận quá cãi với , kết quả biểu ca bỏ mất. Không giờ đang ở ?"

Nghe con trai vương phủ mà còn dám những lời như thế ngay mặt chủ nhà, sắc mặt Định Tương phu nhân càng thêm khó coi. Cát ma ma lắp bắp: "Lính gác cổng ... công t.ử khỏi phủ , còn thì... hỏi thăm thêm ạ..."

"Hôm nay họ hàng trùng phùng mà cháu chọc giận biểu ca, cũng là của cháu chủ nhà chu . Đợi về, cháu sẽ tạ với ." Thiên Đăng đương nhiên thể lời ác ý, chỉ lấp lửng để giữ chút thể diện cho Định Tương phu nhân: “Vậy dì cứ nghỉ ngơi , cháu sẽ phái thêm tìm, bảo biểu ca sớm về."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-8-do-ta-danh-day.html.]

Ra khỏi Tây viện, tâm trạng Thiên Đăng chùng xuống, nàng dọc theo hành lang gấp khúc trở về.

Ánh nắng mùa đông kéo dài bóng nàng phía , đồng thời cũng hắt bóng một phía lên nàng, chồng lên .

Nàng ngẩng đầu lên, thấy Thôi gia lục lang, mà ngay cả cái bóng cũng thanh tú vượt trội hơn thường.

Thôi Phù Phong mỉm với nàng. Trong ánh tà dương lưng, rực rỡ và ấm áp như ánh mặt trời sà lòng nàng, khiến trái tim nàng khẽ rung động.

Kể thì cũng là một trong những từng nàng nhắm tới.

Hắn đang đợi nàng, nàng cũng như đợi, hai cứ thế im lặng sóng vai bước ánh nắng.

Ánh nắng thi thoảng cột hành lang che khuất, bóng họ tối trong chốc lát bừng sáng ở bước chân tiếp theo, quấn quýt bên , lúc tách rời lúc hòa quyện, nhưng luôn song hành.

"Huyện chủ..." Mãi đến cuối hành lang, khi cửa hậu viện hiện mắt, Thôi Phù Phong mới lên tiếng: “Xem Định Tương phu nhân và Dương Hòe Giang đến đây chỉ để giúp lo liệu tang sự?"

"Dù họ mục đích gì, cũng sẽ để họ đạt ." Thiên Đăng trả lời dứt khoát chút do dự: “Dì lo tương lai cho con trai thì nên đốc thúc dùi mài kinh sử, chứ xúi dựa việc cưới đứa cháu mồ côi để tiến . Mẹ suối vàng chắc chắn cũng đồng ý ."

"Thực cũng hiểu cho mợ, dù mợ cũng là vợ kế con, giờ mất , mợ khó mà chỗ trong dòng họ Dương." Thôi Phù Phong thấu hiểu nhân tình thế thái, ngoái về phía Tây viện nơi Định Tương phu nhân ở, giọng đầy cảm thán: “Năm xưa khi mợ gả nhà họ Dương, nhiều thê và con cái đề huề. Người sinh Giả Chỉ mất sớm thì thôi, nhưng sinh Hòe Giang vì ghen ghét mà hạ d.ư.ợ.c mợ, khiến mợ cả đời thể sinh nở, đó bán , ầm ĩ một trận khó coi."

Phủ Xương Hóa Vương hai đời cha con đều nạp , Thiên Đăng lớn lên trong sự êm ấm bao bọc nên từng những chuyện đấu đá nội trạch , nhất thời cũng thấy cảm khái: "Vậy Dương Hòe Giang chuyện ?"

"Lúc đó mới ba bốn tuổi, đó cùng chị gái Giả Chỉ nuôi gối mợ. chuyện giấu mãi, tình cảnh bây giờ thì hai con họ bằng mặt bằng lòng ."

Thiên Đăng trầm ngâm: "Thế lực dòng họ Dương lớn, giờ dượng mất, dì giữ vững gia đình nuốt chửng thì chỉ còn cách dựa đứa con trai duy nhất là Dương Hòe Giang. Dương Hòe Giang bất hòa với dì, cho nên..."

Cho nên bà mới mượn cớ lo tang lễ, vội vã đưa con trai đến đây, tìm cho một tiền đồ ở kinh đô, tìm cho một vợ để an cư lạc nghiệp, từ đó trói buộc đứa con ngỗ nghịch

đời , còn ai thích hợp hơn cô cháu gái Huyện chủ Linh Lăng để giúp bà đạt tâm nguyện chứ?

Hèn gì bà sốt sắng đến thế, dám chậm trễ giây phút nào, đến nỗi kịp thương xót cho em họ vội vàng vun vén cho nàng và Dương Hòe Giang.

Thấy vẻ mặt nàng u sầu, Thôi Phù Phong bèn : "Ta nghĩ Dương Hòe Giang tuy là biểu ca của nàng nhưng dù cũng là nam giới, ở trong phủ nàng mãi cũng bất tiện. Hắn với cũng là họ hàng, nếu Huyện chủ cho phép, sẽ mời sang nhà họ Thôi ở."

Thiên Đăng đang giúp tống khứ Dương Hòe Giang, bèn đáp: "Thật biểu tỷ Dương Giả Chỉ lấy chồng ở nhà họ Hoàng phường Vĩnh Ninh, sang đó lẽ hợp hơn. Chỉ tiếc là ý của dì là Dương Hòe Giang ở trong Vương phủ."

Thậm chí, nhất là ở luôn trong hậu viện của nàng.

Thôi Phù Phong gò má nàng ửng hồng trong ráng chiều, hỏi: "Vậy Huyện chủ định thế nào?"

"Ta định thế nào ư?" Thiên Đăng lạnh nhạt : “Cứ xem bản lĩnh gây sóng gió gì ."

 

Loading...