THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 78: Tái Khám Nghiệm

Cập nhật lúc: 2026-01-25 13:18:11
Lượt xem: 166

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chăn gấm xốc lên, Thiên Đăng bèn thấy bộ áo lụa tay rộng .

Bộ y phục màu tím sẫm tươi sáng mà nàng tự tay mặc cho bà nay nước m.á.u phân hủy thấm đẫm, biến thành màu nâu xỉn u tối.

Nước mắt mặt nàng tuôn rơi lã chã. Bức tường phòng ngự tâm lý mà nàng mất mấy tháng trời gượng ép xây dựng nay sụp đổ.

Thiên Đăng nhắm nghiền mắt, đưa tay che mặt, dám dung nhan hiện tại của .

Ngay cả Lăng Thiên Thủy vốn quen thói cứng rắn, đối diện với chiếc mặt nạ ướt đẫm nước mắt của Thiên Đăng lúc cũng trầm mặc hồi lâu.

Hắn rũ mắt t.h.i t.h.ể phân hủy trong quan tài, ánh mắt lướt qua những phần xương trắng lộ lớp da thịt thối rữa, khẽ hỏi: "Huyện chủ Linh Lăng, thể ghi chép tình trạng t.h.i t.h.ể ?"

Thiên Đăng hít sâu vài , ép buộc bản bình tĩnh .

Nàng mặc kệ chiếc mặt nạ ướt đẫm dính chặt mặt, dùng bàn tay run rẩy cầm lấy bút mực, treo lơ lửng trang giấy. Không thể kìm nén thở nặng nhọc, nàng chỉ thể cố gắng giữ tỉnh táo, chờ đợi kết luận khám nghiệm của Lăng Thiên Thủy.

"Được."

Giọng Lăng Thiên Thủy vang lên, lời định và mạnh mẽ, như thể thứ đang đối mặt chỉ là một t.h.i t.h.ể bình thường, và việc đang chỉ là một cuộc kiểm tra theo thông lệ: “Khám nghiệm: T.ử thi nữ, dài năm thước ba tấc, tóc đen, răng trắng, răng tóc và móng tay đều bong tróc. Xương sọ, xương ngực, xương sườn đều lộ , tứ chi và cột sống thối rữa, các khớp xương bắt đầu phân tách rời rạc, cốt trắng, dấu hiệu trúng độc..."

Từng chữ, từng chữ rơi xuống. Dù Thiên Đăng trực tiếp thi hài , nàng cũng tình cảnh hiện giờ thê t.h.ả.m đến mức nào.

Thôi Phù Phong hỗ trợ Lăng Thiên Thủy kiểm tra kỹ lưỡng từng chi tiết của thi thể. Trong ký ức của , Kỷ Quốc phu nhân vẫn là vị Thế t.ử phi thanh lịch dịu dàng, năng nhỏ nhẹ, chớp mắt hóa thành bộ xương trắng hếu thế , khiến cũng suýt nữa chịu đựng nổi.

Lo lắng Thiên Đăng một cái, hạ thấp giọng hỏi Lăng Thiên Thủy: "Người c.h.ế.t phân hủy hết da thịt, thối rữa gần như xong , ngay cả..."

Ba tháng trôi qua, ngay cả nước m.á.u phân hủy chảy cũng gần như khô cạn, xương chỉ còn bám chút tàn dư dạng bùn nhão, thể kiểm tra vết thương, chứng thực chân tướng cái c.h.ế.t của Kỷ Quốc phu nhân đây?

Lăng Thiên Thủy trầm ngâm một chút, bảo lấy nước ở bàn bên cạnh, còn thì lấy từ trong hòm bàn chải, kẹp, nhíp cùng một dụng cụ nhỏ, đeo găng tay da thuộc mỏng, chuẩn lật xem xương cốt.

Hắn bảo Thôi Phù Phong giơ cao nến, soi thẳng lồng n.g.ự.c trơ xương của t.ử thi, bản dùng kẹp cẩn thận bóc tách lớp cơ thịt khô quắt bên ngoài, hỏi Thiên Đăng: "Vết thương lúc nàng gặp chuyện, cụ thể nàng còn nhớ ?"

Thiên Đăng siết chặt bút, cố hết sức hồi tưởng tình cảnh ngày hôm đó: "Khi mũi tên cắm thẳng n.g.ự.c , xương quai xanh bên trái hơn bốn tấc, lệch về bên trái. Khi chạy đến thì ngã xuống, miệng mũi trào bọt máu, đau đớn, nhưng vẫn còn thể chuyện khó khăn."

"Miệng mũi trào bọt máu, mũi tên chắc chắn tổn thương phổi. Các nàng chạy từ tới, mất bao lâu?"

"Lúc đó chúng ở ngoại viện, hại ở nội viện. Trang viên nhà lớn, chạy qua cổng viện, lên hành lang, thủy các, mất nửa tuần ."

Lăng Thiên Thủy gật đầu, dùng bàn chải cọ rửa phần xương n.g.ự.c tại vị trí nàng , tỉ mỉ dò xét, cuối cùng cũng tìm dấu vết .

Vẻ mặt nặng nề, xem xét kỹ lưỡng một vết xước nhỏ dài xương ngực, : "Nhìn từ xương ngực, lúc còn sống đúng là mũi tên để vết xước ở đây. đối phương rõ ràng tay vội vàng nên lực đạo đủ. Bởi vì tính theo góc độ vết xước , nếu mũi tên tiến thêm nửa tấc nữa sẽ tổn thương màng tim, nạn nhân sẽ c.h.ế.t ngay lập tức, thể cầm cự lâu như càng đừng đến chuyện còn thể chuyện, ho máu. Cho nên, vết thương của nàng lúc đó thực sự chỉ tổn thương đến phổi, tâm mạch."

Tuy trong lòng sớm suy đoán, nhưng giờ đây khi xác thực, bàn tay cầm bút ghi chép của Thiên Đăng vẫn nhịn mà run lên bần bật.

Mực nhỏ xuống hồ sơ để những vết loang lổ như m.á.u đen. Bên tai nàng là tiếng nổ vang rền, mắt là màn đen cuồn cuộn điên cuồng, bảo nàng còn thể kiểm soát bản , thể theo lời phân tích của Lăng Thiên Thủy mà ghi chép .

Lăng Thiên Thủy giục nàng, chỉ dừng giây lát, xác định nàng vẫn còn giữ ý thức tỉnh táo, : "Ngoài , ở mép xương bả vai phía , chéo với xương sườn thứ năm bên trái, một vết trầy xước do vật sắc nhọn gây ."

Thiên Đăng nhất thời hiểu điều ý nghĩa gì, ngây như phỗng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-78-tai-kham-nghiem.html.]

Bóng tối mắt như sương mù bao trùm lấy nàng. Rất lâu , nàng mới cất giọng khàn đặc, nắm bắt điều Lăng Thiên Thủy trong màn sương đen : "Khi rời , mũi tên đó chỉ tổn thương phổi; nhưng khi , mũi tên xuyên qua thể bà."

Kiểm tra xong vết thương ở ngực, tỉ mỉ tìm kiếm , xác định còn dấu vết nào khác.

Lăng Thiên Thủy đưa tay khép vạt áo lụa rộng, dùng chăn gấm che kín t.h.i t.h.ể Kỷ Quốc phu nhân, cùng Thôi Phù Phong cuộn chăn , đặt trở trong quan tài đen.

"Huyện chủ Linh Lăng, suy đoán của nàng là đúng. Hôm đó khi nàng thương, vốn dĩ vẫn còn cơ hội sống. Là một nào đó trong trang viên vì đoạn tuyệt đường sống cuối cùng của bà, đẩy mũi tên vốn chỉ thương nhẹ cắm sâu tim, tung đòn chí mạng."

Nghiệm thi tất, điểm khả nghi đều giấy trắng mực đen ghi rõ ràng.

Thiên Đăng ôm chặt tập hồ sơ trong lòng, như nén c.h.ặ.t c.h.â.n tướng cái c.h.ế.t của lồng ngực, ép bản khắc cốt ghi tâm, truy lùng hung thủ, vĩnh viễn buông tha.

Thôi Phù Phong và Lăng Thiên Thủy đậy nắp quan tài , mở cửa sổ cho thoáng khí. quan tài nạy chỉ khe hở mà lớp sơn đen cũng bong tróc nhiều chỗ, lộ cả dằm gỗ bên .

Thôi Phù Phong nhà kho phía tìm sơn đen dùng trong xây dựng để tu bổ các vết xước.

Lăng Thiên Thủy thì gõ từng chiếc đinh đồng cho thẳng, đóng c.h.ế.t nắp quan tài, cố gắng khôi phục như cũ.

Cánh tay mạnh mẽ và trầm , mỗi nhát búa gõ xuống khiến đinh đồng lún sâu thêm một phần, cũng khiến Thiên Đăng càng cảm nhận rõ ràng hơn sự chia lìa âm dương.

Cảm giác ngột ngạt ập đến, Thiên Đăng đang cố gượng ép bản gục ngã, lúc rốt cuộc chịu nổi nữa, tê dại ngã xuống chiếc ghế bên cạnh.

Lăng Thiên Thủy đóng đinh xong, đầu thấy sắc mặt nàng trắng bệch, khó coi tột cùng, chần chừ một chút tháo găng tay da mềm , thử đưa tay sờ lên trán nàng.

Cơ thể nàng lúc nóng lúc lạnh, run rẩy nhè nhẹ lòng bàn tay giống như một con thú non ốm yếu đang run rẩy, ý thức mơ hồ.

Thiếu nữ dập đầu linh cữu , quả quyết yêu cầu mở quan tài nghiệm thi thực gánh vác quá nhiều đau khổ và dằn vặt ai tới. Vào khoảnh khắc cuối cùng cũng vén màn sương thấy chút chân tướng , nàng còn chống đỡ nổi nữa, gục ngã vì quá tải.

Hắn cúi nàng chăm chú, hỏi: "Huyện chủ, nàng vẫn chứ?"

Thiên Đăng vô lực dựa lưng ghế, chỉ hai cánh tay vẫn siết chặt, sống c.h.ế.t bảo vệ tập hồ sơ nghiệm thi trong lòng.

Nàng thấy câu hỏi của , lắc đầu, nhưng còn sức để trả lời.

Nỗi bi thương quá đỗi nặng nề đè bẹp sự chống đỡ của nàng.

Vậy mà còn tàn nhẫn hơn cả hiện thực đang từng bước ép sát, buộc nàng đối mặt với vấn đề cấp bách nhất hiện nay: "Vậy giờ nàng xác định, trong đám nam nhân ở hậu viện chắc chắn một kẻ là hung thủ g.i.ế.c hại nàng. Nàng định chọn thế nào?"

Thiên Đăng c.ắ.n chặt răng đáp. Ngón tay nàng bấu chặt tập hồ sơ đến mức như co rút, tóc mái ướt đẫm mồ hôi lạnh dính bết trán để lộ vết sẹo do biến cố năm mười ba tuổi để , cắt ngang qua xương lông mày, khiến mỗi khi nàng nhíu mày đau đớn đều mang theo một vẻ quyết tuyệt đầu.

Có lẽ vì góc từ xuống, bóng dáng nàng cái bức bách của trông thật nhỏ bé và yếu đuối. nàng thực sự lớn , còn là cô bé con chỉ lóc vì sự của nữa.

Trong lòng Lăng Thiên Thủy lướt qua một cơn sóng ngầm khó tả, cúi đầu nàng đang co trong ghế, thể dời mắt.

Hồi lâu , nỗi bi thương to lớn khi rõ sự thật về dần tan , Thiên Đăng thẳng dậy, như thể chuẩn lao tới và phá hủy trở ngại lớn nhất của đời .

Cuối cùng nàng mở miệng, : "Ta chọn."

 

Loading...