THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 76: Thành Giếng
Cập nhật lúc: 2026-01-25 13:18:09
Lượt xem: 185
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khi Thiên Đăng vội vã chạy đến, ánh tà dương hiu hắt, nàng chỉ thấy xác Thời Cảnh Ninh ngã gục đám lau sậy úa vàng. Máu tươi tuôn trào nhuộm đỏ cả tàn tuyết, khiến trông như đang gục một tấm lụa đỏ thẫm.
Kỷ Lân Du lập tức lao tới, lật để kiểm tra tình hình.
Gương mặt Thời Cảnh Ninh hủy hoại, thể vẫn còn run rẩy, đôi mắt vẫn mở to trừng trừng, cố giữ một sự ý thức cuối cùng. vì yết hầu cắt đứt, chỉ thể há miệng một cách tuyệt vọng, khó nhọc mấp máy môi về phía họ.
Thế nhưng đôi môi vốn lở loét nay chẳng thể thốt nên lời, thở cứ thế thoát từ vết thương nơi cổ họng. Hắn chỉ trân trân Thiên Đăng, phát những tiếng "khò khè" của khí quản mà chữ nào.
Thiên Đăng quỳ sụp xuống giữa bụi lau sậy, nước m.á.u lạnh lẽo thấm ướt đôi đầu gối. Nàng ôm lấy Thời Cảnh Ninh, hốc mắt đỏ hoe, tay nắm chặt lấy tay , gặng hỏi trong đau đớn: "Ai? Là ai hại nông nỗi ?"
Thái t.ử bước đến bên cạnh Thiên Đăng, trầm mặc họ một lúc đầu sang hỏi tên thị vệ Đông Cung phát hiện Thời Cảnh Ninh.
Tên thị vệ lắc đầu, đáp: "Khi thuộc hạ thấy tiếng động chạy tới thì chỉ thấy ngài đây, yết hầu cắt đứt, thấy bóng dáng kẻ nào khác."
Đồng t.ử của Thời Cảnh Ninh bắt đầu giãn . Trong những ảo ảnh cuối cùng của sự sống, Thiên Đăng, cố hết sức vươn bàn tay run rẩy ấn lòng bàn tay nàng, khó nhọc từng nét hai chữ: "Phu nhân".
Hắn rõ còn đường sống, thời gian thế gian chỉ còn tính bằng tàn, mà tên hung thủ sát hại , hai chữ .
"Phu nhân... Phu nhân nào?" Thiên Đăng mờ mịt ôm lấy , đau đớn tột cùng, run giọng hỏi: "Là ?"
Đôi mắt mất tiêu cự của Thời Cảnh Ninh nàng, cố hết sức gật đầu một cái thật khó khăn.
Thiên Đăng kinh hoàng bi thương, theo bản năng ghé sát mặt miệng , run rẩy hỏi dồn: "Cái c.h.ế.t của uẩn khúc ? Hắn ... hung thủ là ai ?"
Thời Cảnh Ninh dốc sức thở, bọt m.á.u từ yết hầu cắt đứt liên tục phun , b.ắ.n lên gò má đang kề sát của Thiên Đăng. Dòng m.á.u vốn ấm nóng, nhưng nhanh trở nên lạnh lẽo, đọng má nàng như những bông tuyết đỏ tươi vụn vỡ.
Thiên Đăng như bừng tỉnh, vội đưa tay bịt chặt cổ , cố giúp thể nốt những lời cùng cho trọn vẹn.
gương mặt đầy vết thương của Thời Cảnh Ninh chỉ hiện lên vẻ đau đớn tột cùng. Lồng n.g.ự.c phập phồng kịch liệt nhưng chẳng thể hít chút khí nào, chỉ m.á.u tràn phổi khiến đau đớn như c.h.ế.t đuối.
Thôi Phù Phong lặng lẽ quỳ một chân xuống, gỡ tay Thiên Đăng , ghé sát hỏi gấp: "Cái c.h.ế.t của Kỷ Quốc phu nhân, nội tình ? Nếu kẻ tình nghi, hãy cho chúng !"
Thời Cảnh Ninh rít lên từng nặng nhọc, ánh mắt tuyệt vọng Thiên Đăng. Hắn nâng ngón tay run rẩy, định một nét ngang lòng bàn tay đầy m.á.u của nàng.
khi xong nét đầu tiên, dừng . Ánh mắt hư ảo quét qua những bóng đang vây quanh Thiên Đăng.
Bóng chập chờn, chẳng còn rõ mặt ai, chỉ khiến thở hấp hối càng thêm rối loạn.
Hắn từ bỏ nét ngang đó, ngón tay dính m.á.u quẹt lên lòng bàn tay Thiên Đăng những nét mờ nhạt, loáng thoáng nhận là hai chữ "Đệ ".
Thiên Đăng c.ắ.n răng nén tiếng lớn, gật đầu hứa: "Huynh yên tâm, nhất định sẽ chăm sóc cho các em của để chúng lớn lên bình an."
Hắn chăm chú nàng. Khi cái c.h.ế.t giáng xuống, cơn đau xé phổi dường như nhạt dần, cái lạnh buốt giá của mùa đông xung quanh cũng hóa thành ngọn gió xuân dịu dàng, êm ái.
Hắn phảng phất như thấy ngày xuân năm , vị Huyện chủ sáu tuổi vẫn còn là một cô bé con, mặc chiếc áo xuân mỏng manh, cưỡi lưng ngựa nhỏ. Khi thấy , nụ gương mặt bầu bĩnh còn ngây thơ, đáng yêu hơn cả cỏ non mới nhú.
Trong sự ấm áp và mềm mại đến tê dại, quyến luyến vị Huyện chủ nay trở thành thiếu nữ mặt, cuối cùng cũng nhấc tay lên. Trong lòng bàn tay nàng, bằng ngón tay đầy m.á.u tươi, dùng chút sức lực cuối cùng xuống hai chữ.
"Thỏ".
Tất cả vây quanh đều hiểu hai chữ ý nghĩa gì. Ngay cả Thiên Đăng đang ôm chặt lấy cũng mờ mịt rõ.
Thời Cảnh Ninh , sắp chìm nơi vĩnh viễn cô độc và tĩnh lặng.
Trong cơn co giật cuối cùng, thấy vẻ mặt ngơ ngác của nàng. Dù nên thêm gì nữa, nhưng cuối cùng, vẫn nắm chặt lấy tay áo Thiên Đăng như nỡ buông bỏ thứ cuối cùng thế gian . Đôi môi lở loét mấp máy cùng yết hầu vỡ nát, cổ và miệng phun trào m.á.u tươi, cố hết sức ép hai chữ mơ hồ khó phân biệt: "Thành giếng".
Thành giếng, cũng giống như Thỏ, là một từ đầu mối.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-76-thanh-gieng.html.]
Tay buông thõng xuống, m.á.u cổ vẫn chảy nhưng cũng nhanh chóng ngừng .
Máu cạn, thể dần lạnh , chỉ còn Thiên Đăng vẫn ôm lấy . Nước m.á.u ấm nóng hòa cùng nước tuyết lạnh lẽo, tan đông cứng, khiến nửa của nàng như đang quỳ giữa một đóa hoa băng m.á.u đỏ rực quỷ dị.
Cảm giác đó chắc chắn là lạnh thấu xương, nhưng lúc Thiên Đăng bi thương và mờ mịt đến độ chẳng còn cảm nhận gì nữa.
Thi thể Thời Cảnh Ninh trông quá đáng sợ, hiển nhiên thể đưa về nhà họ Thời để các em của đối mặt với trai trong bộ dạng . Thôi Phù Phong cho của Nghĩa trang đến thu nhận thi thể, tạm thời quàn tại đó.
Trở phủ Xương Hóa Vương, Thiên Đăng thẫn thờ qua hậu viện, lặng một hồi Lựu Hoa Sơn Phòng, nơi Thời Cảnh Ninh và các em từng ở.
Trên sườn núi trống trải chẳng còn tiếng đùa của trẻ thơ. Những cây lựu vốn thuộc về mùa hè nay rụng hết lá, đầu cành trơ trọi, từng nhánh gầy guộc khẳng khiu.
Thiên Đăng bước qua sườn cỏ khô, đẩy cửa viện Lựu Hoa Sơn Phòng bước .
Trong phủ liên tiếp xảy chuyện, bọn trẻ chuyển nơi khác. Tại gian ngoài sảnh đường, những tờ giấy tập của chúng vẫn còn để bàn.
Thời Cảnh Ninh nhường phòng lớn cho các em, bản ở trong gian chái phòng nhỏ bên cạnh. Căn phòng bé, ngoài chiếc giường đơn sơ và rương hòm, chỉ một chiếc tủ nhỏ.
Cánh cửa tủ chạm khắc hoa văn rỗng, Thiên Đăng thấy bên trong xếp ngay ngắn một đồ vật, bèn đưa tay mở cửa tủ .
Chiếc tủ nhỏ ngăn thành từng ô, bên bày biện nhiều tượng thỏ điêu khắc, tượng gỗ, cũng tượng đá, tư thế khác , chất liệu cũng khác biệt.
Ánh mắt Thiên Đăng lướt qua từng chú thỏ, nhận những bức tượng bày ở phía đều khá thô sơ, vụng về, càng về càng tinh xảo, mượt mà.
Rõ ràng những chú thỏ sắp xếp theo thời gian, điêu khắc tiến bộ từng ngày, thỏ cũng ngày càng hơn.
Thiên Đăng cầm lấy con thỏ đầu tiên, đây là một chú thỏ gỗ cũ kỹ. Khi đó tay nghề khắc còn non nớt, chú thỏ gỗ trông chẳng khác gì củ khoai, chỉ nhờ đường nét đôi tai dài mới nhận đó là thỏ.
Cầm nó tay, Thiên Đăng chợt nhớ đây là con thỏ đầu tiên nàng mè nheo bắt Thời Cảnh Ninh khắc cho năm xưa.
Khi mới bắt đầu học, nàng chê con thỏ quá , chơi vài cái tùy tiện vứt , chẳng hề để tâm.
con thỏ nàng vứt bỏ Thời Cảnh Ninh giữ gìn cẩn thận bên . Và suốt bao năm qua, vẫn kiên trì luyện tập ngừng, những con thỏ khắc ngày càng tinh xảo, hình thần đều đủ.
Thiên Đăng lấy từ trong tay áo con thỏ ngọc thành nhặt trong đống đổ nát ở nhà bếp, đặt nó phía cùng những con thỏ trong tủ.
Nàng đưa tay, nhẹ nhàng vuốt ve từng con thỏ một, tưởng tượng cảnh tượng những năm qua Thời Cảnh Ninh ánh đèn, ánh mặt trời, cặm cụi khắc từng con thỏ như thế nào. Đó cũng giống như nàng đang mười năm cuộc đời của .
Thỏ. Thành giếng.
Thời Cảnh Ninh lúc lâm chung chỉ rằng manh mối liên quan đến cái c.h.ế.t của nàng là "thỏ".
Hắn điều gì? Và từ ? Thỏ, thành giếng và nàng rốt cuộc liên hệ gì với ?
Trong lòng trăm mối tơ vò, những suy nghĩ ngổn ngang khiến thái dương nàng đau âm ỉ, mạch đập thình thịch dứt.
Nàng day thái dương, bước khỏi chái phòng qua sảnh đường.
Trên bàn học cửa sổ, mấy tờ giấy tập của bọn trẻ vẫn còn vương . Tờ cùng rõ ràng bài "Cổ Diễm Ca": “Vắng vẻ thỏ trắng, Chạy đông ngó tây, Áo bằng mới, Người bằng cũ."
Nét chữ non nớt nhưng khung chữ ngay ngắn.
Nét chữ khiến nàng kinh tâm động phách xuất hiện ngòi bút của các em Thời gia, cũng từng xuất hiện trong tay nàng và Thời Cảnh Ninh, và còn xuất hiện mảnh giấy mà Phúc bá giấu .
Chính vì điều mà Thời Cảnh Ninh mới chịu phận tàn sát ?