THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 7: Lồng Vàng

Cập nhật lúc: 2026-02-04 12:06:41
Lượt xem: 146

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Câu đó thốt , ánh mắt đang giận dữ chất vấn của Nhị Vương phi bỗng chốc trở nên tỉnh táo lạ thường. Bà trừng trừng Thiên Đăng, ánh mắt toát lên sự kinh hoàng và ngờ vực tột độ.

Thiên Đăng thừa hiểu trong khoảnh khắc đang nghĩ gì. Nàng đảo mắt quanh, những con xa lạ nơi cố quốc xa lạ , vô ánh mắt ngờ vực đang đổ dồn nàng. Rõ ràng, nhiều nghĩ đến khả năng đáng sợ đó.

Thấy sắc mặt Huyện chủ nhà đổi, Đồi Mồi ngay nàng đang nghi ngờ. Nàng cuống quýt mở miệng biện hộ cho chủ nhân, tiếc là tiếng Khâu Từ, chỉ đành trố mắt lo lắng hỏi: “Huyện chủ, họ ý gì ?"

Thiên Đăng giơ tay hiệu cho nàng bình tĩnh, sang Quốc chủ Khâu Từ đang trầm ngâm, hành lễ : “Mong Quốc chủ minh giám. Cháu ở đây đất khách quê , địa điểm hẹn gặp ở cái đình cũng là do Nhị vương thúc chọn, cháu thể đột nhiên nảy sinh ác ý, tay với Vương thúc ?"

"Hơn nữa, cháu thức trắng đêm cầu phúc ở Linh điện, mãi đến giờ Mão hôm nay mới nữ quan trong cung đón về nơi ở. Sau khi sửa soạn xong mới hỏi thăm đường đến chỗ cái đình mà Vương thúc . Việc đều cung nữ chứng cho cháu, dọc đường cháu tuyệt đối thời gian để tay!"

Mọi tuy quen với vị Huyện chủ Đại Đường , nhưng nàng phân tích rành mạch, đều thấy lý.

Quốc chủ Khâu Từ vuốt n.g.ự.c thở dài, : “Huyện chủ yên tâm, cháu là hậu duệ của Xương Hóa Vương, trong chảy dòng m.á.u vương tộc Khâu Từ , ai nỡ, ai dám nghi ngờ cháu? Kế sách hiện giờ là lục soát kỹ hiện trường và hung khí, tìm hung thủ thực sự cho Bắc Vương, đó mới là việc quan trọng."

Mọi nhao nhao . Viên đội trưởng đến mép nước, nhặt lên mấy mảnh vỡ lưu ly lớn nhất, lau sạch vết m.á.u dính đó, dâng lên tận tay Quốc chủ.

"Quốc chủ, lúc chúng thần tới thấy đóa sen . Khi đó nó... nó vẫn còn nguyên vẹn nở n.g.ự.c Bắc Vương. do lúc di chuyển t.h.i t.h.ể ngã nên hoa sen mới vỡ..."

Thực chẳng cần , chỉ cần ghép sơ vài mảnh vỡ là hiện đài hoa lưu ly xanh biếc, Khâu Từ qua là đó là vật gì.

Nhị Vương phi nấc lên: “Đây là... là Thánh khí Trấn quốc, Thanh Liên Lưu Ly!"

Sắc mặt Quốc chủ Khâu Từ sa sầm, ánh mắt về phía t.h.i t.h.ể Bắc Vương, dừng ở cuống sen vẫn còn cắm n.g.ự.c ông, trầm giọng lệnh: “Mời Quốc sư đến đây. Cho đến Linh điện ngay lập tức, kiểm tra xem ba món Trấn quốc Thánh khí thờ phụng thế nào."

Thiên Đăng lúc rõ ràng rơi vòng nghi vấn, tiện bất kỳ hành động nào. Vì nàng chỉ liếc mắt hiệu cho Đồi Mồi, khẩu hình miệng mấp máy ba chữ "Thôi Thiếu khanh".

Đồi Mồi hiểu ý, lập tức lặng lẽ lùi , len lỏi đám đông đang hỗn loạn, nhanh chóng rời khỏi hoàng cung, ba chân bốn cẳng chạy về phía phủ đô hộ nơi đoàn sứ thần Đại Đường đang nghỉ .

Chạy vài bước, nàng chợt nhớ sáng nay chính Thôi Thiếu khanh đến Linh điện phía hoàng cung để đón Huyện chủ kết thúc buổi cầu phúc. Thời gian trôi qua lâu, mà đêm qua nàng mang khá nhiều sách vở khỏi Linh điện, thu dọn xong đồ đạc, vẫn còn lảng vảng quanh đó.

Nghĩ nàng bèn đầu, cắm đầu chạy về phía Linh điện.

Dù Thôi Thiếu khanh ở đó, ít nhất nàng đang mặc trang phục cung nữ Khâu Từ, hy vọng thể trộn đám lục soát, xem bọn họ giở trò gì .

Khi nàng dốc hết sức chạy đến Linh điện, như thể trời cao run rủi, nàng thấy ngay Thôi Phù Phong bước xuống bậc thềm.

Và ở ngã rẽ cách Linh điện xa, bóng dáng các tăng lữ đến kiểm tra Tam Thánh khí cũng xuất hiện.

Đồi Mồi suýt bật , vội vàng lao tới, hổ hển : “Thôi Thiếu khanh, nguy !"

Thôi Phù Phong thấy nàng hoảng hốt như bèn hỏi ngay: “Huyện chủ ?"

"Bắc Vương c.h.ế.t ngay tại chỗ hẹn với Huyện chủ, hung khí là đóa sen lưu ly . Bây giờ Khâu Từ vẻ đang nghi ngờ Huyện chủ!" Đồi Mồi chỉ tay về phía đám tăng lữ đang tới: “Họ đến kiểm tra hung khí !"

Chỉ vài câu ngắn gọn, Thôi Phù Phong lập tức hiểu rõ đầu đuôi câu chuyện. trở Linh điện, đợi bậc thềm chờ các tăng lữ.

Khi còn ở bộ Lễ, nhờ tinh thông ngôn ngữ các tộc, Hồng Lô Tự thường mời sang giúp, tiếng Khâu Từ khó . Lính canh Linh điện thấy , nay thấy cùng các tăng lữ trong xem xét tình hình, dĩ nhiên ngăn cản.

Linh điện cao vút âm u, khi tắt đèn, ánh sáng trở nên mờ ảo.

Mọi rảo bước tiến , leo lên bậc thang cao, về phía hương án linh vị các đời minh chủ.

Ngọn đèn vại cháy sáng tắt soi rọi hương án. Ba món thánh khí vốn bày biện đó, nay biến mất . Chỉ còn chiếc lồng vàng vốn dùng để đựng Thanh Liên Lưu Ly là vẫn còn đó, nhưng bên trong trống rỗng.

Trấn quốc Tam Thánh khí cánh mà bay, và hung khí g.i.ế.c hại Bắc Vương nghiễm nhiên là một trong đó.

Khi Quốc chủ, Quốc sư và nhóm của Thiên Đăng vội vã chạy tới, các tăng lữ cùng lính canh lục soát kỹ lưỡng bộ đại điện một lượt.

Điện thờ trống trải mênh mông, ngoài linh vị và các hốc tường đựng kinh phật thì chẳng còn chỗ nào giấu đồ. Ba món thánh khí lưu ly hiếm đời cứ như bốc , để chút dấu vết.

Quốc sư kiểm tra hương án, sắc mặt khó coi: “Sau khi cúng dường Tam Thánh khí đêm qua, những ai Linh điện?"

Lính canh đồng thanh xác nhận, khi tế điển kết thúc, rời , chỉ Huyện chủ Linh Lăng và tỳ nữ ở cầu phúc tụng kinh, ngoài còn ai khác .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-7-long-vang.html.]

"Mãi cho đến khi trời sáng, vị ..." Họ chỉ Thôi Phù Phong, nhưng vì rành quan chế Đại Đường nên phận cụ thể của : “Đêm qua chúng ngài là quan chức Đại Đường, còn là vị hôn phu của Huyện chủ. Thế nên sáng nay ngài dẫn cung nữ đến đón Huyện chủ cầu phúc xong, chúng bèn cho . Rất nhanh đó Huyện chủ và các cung nữ về cung, còn ngài bên trong khá lâu."

Thôi Phù Phong ung dung đáp: “Rất rõ ràng, và Huyện chủ đều thể là trộm thánh khí. Huyện chủ đêm qua cầu phúc mặc y phục mùa hạ của Khâu Từ, tay áo chật, vải mỏng, màu sắc trang nhã, khả năng giấu thánh khí trong mang ngoài."

Lời thốt , đều im lặng gật đầu. Nhất là lính canh và các nữ quan đều chứng, họ tận thấy Thiên Đăng từ trong điện . Nàng dáng mảnh khảnh, y phục mùa hè Khâu Từ mỏng manh ôm sát, đừng là pháp luân và hoa sen to như ngay cả chiếc chày kim cương nhỏ nhất cũng thể giấu nổi.

Hơn nữa, hai vị nữ quan theo sát Thiên Đăng về hoàng cung, nếu nàng gì bất thường, họ ngay, cần đợi đến bây giờ mới nhớ ?

"Còn về phần , quả thực nên nán trong Linh điện." Thôi Phù Phong chỉ các hốc tường bốn phía, : "Chỉ là vốn ngưỡng mộ Cưu Ma La Thập đại sư, nên khi giúp Huyện chủ thu dọn kinh sách, phát hiện bản thảo của đại sư mà Đại Đường từng thấy, bèn ở chép một bản, định mang về tặng cho các chùa ở Trường An để hoằng dương Phật pháp."

Nói , rút từ trong tay áo một cuộn kinh văn, mở cho xem.

Mực giấy vẫn còn khô hẳn, giấy bút đều là đồ mới đưa đến đêm qua cho Thiên Đăng dùng, quả nhiên là mới chép xong tại đây.

"Đợi chép xong, bước khỏi điện thì gặp Đồi Mồi chạy đến tìm, mới trong cung xảy chuyện lớn." Thôi Phù Phong sang đám lính canh, hỏi: "Ta nhớ lúc đó khỏi Linh điện, vẫn còn trong tầm mắt của các vị đúng ?"

Lính canh đều gật đầu xác nhận: “Phải, khỏi tầm mắt chúng thì ngài ."

"Linh điện cao lớn rộng rãi, cửa sổ lấy sáng đều mái, cách mặt đất cả trượng, bốn bức tường treo đầy tranh, cách nào leo trèo . Lối duy nhất thể là cửa chính, nhưng lính canh luôn túc trực ở đó. Vậy nên Huyện chủ và đều thể mang đồ rời giữa chừng."

Kết luận khiến đều tin phục.

Thiên Đăng bổ sung thêm: “Cho nên, y phục bó sát, thể mang theo bất cứ thứ gì; Thôi Thiếu khanh tuy y phục rộng hơn chút, nhưng rời , cũng thể mang Thánh khí Trấn quốc sự giám sát của khác. Hơn nữa, lúc Thôi Thiếu khanh rời , Nhị vương thúc hoa sen đ.â.m trúng tim mà c.h.ế.t từ lâu , tuyệt đối thời gian mang hoa sen g.i.ế.c , về đây tiếp tục chép kinh."

Suy luận của Thiên Đăng và Thôi Phù Phong hợp tình hợp lý, đều thầm gật đầu tán đồng.

Quốc chủ Khâu Từ lẩm bẩm: “Nếu thì Tam Thánh khí biến mất, và Bắc Vương thánh khí sát hại?"

Quốc sư trầm ngâm giây lát, hiệu cho tăng lữ mang thang tới, leo lên kiểm tra các cửa thông gió tít cao.

Tất cả cửa sổ đều kiểm tra kỹ lưỡng, lớp bụi tích tụ bên vẫn còn nguyên vẹn, dấu vết leo trèo .

Sự biến mất của Trấn quốc Thánh khí những tìm manh mối, mà càng trở nên ly kỳ khó hiểu.

Trong sự im lặng bao trùm, Quốc sư mở lời: “Sau khi tế điển đêm qua kết thúc, Tam Thánh khí quả thực đặt lên hương án. Đợi khi tất cả chúng rời , Huyện chủ vẫn luôn ở cầu phúc cho liệt tổ liệt tông ?"

Thiên Đăng khẳng định: “Phải, cháu luôn tụng kinh trong điện, từng chợp mắt."

"Nói như cũng tồn tại khả năng lén lút lẻn lấy trộm thánh khí?"

"Không thể nào. Trong điện trống trải yên tĩnh, chỉ một cháu tụng kinh. Hơn nữa hai bên hương án là đèn vại lớn, chiếu sáng trưng nơi đặt Tam Thánh khí. Đừng gần, cho dù là một con chuột, một con mèo lẻn , cháu cũng chắc chắn sẽ phát hiện ."

Lính canh cũng thề thốt: “Hơn nữa, chúng luôn canh gác ngay cửa, bốn cùng chằm chằm, thể lẻn !"

"Đã như bần tăng một câu hỏi lớn lời giải, xin Huyện chủ chỉ giáo."

Quốc sư giơ tay chỉ lên bậc thềm, dẫn đến hương án.

Trên hương án ánh đèn chiếu rọi, giờ đây chỉ còn một chiếc lồng vàng trống rỗng. Những đám mây đan cài tinh xảo, từng sợi vàng rõ ràng, hề rối loạn.

"Huyện chủ Đại Đường mời xem, đây là chiếc lồng vàng đan đặc biệt để đựng Thanh Liên Lưu Ly. Mỗi một khe hở hình mây đều đỡ lấy một cánh hoa, nhờ hoa sen bên trong luôn giữ cố định. cũng chính vì thế kết cấu chiếc lồng vàng vô cùng tinh xảo phức tạp. Muốn mở để lấy hoa sen bên trong, cần tháo gỡ nhiều dây vàng đan xen đan như cũ. Huyện chủ nghĩ xem, việc mất bao nhiêu thời gian?"

Thiên Đăng lập tức hiểu ý ông , nhưng ông hỏi thì nàng đành đáp: “Nhìn kích thước thế , ít nhất tháo dỡ một nửa hoa văn mây lồng vàng mới thể nghiêng hoa sen lấy nguyên vẹn ."

"Tháo lồng vàng, lấy hoa sen phục hồi nguyên trạng. Cho dù là thợ lành nghề, khôi phục chiếc lồng vàng hảo như từng động thế , ít nhất cũng mất nửa canh giờ. Mà thể ở trong điện tỉ mẩn việc suốt nửa canh giờ, từ lúc tế điển kết thúc đêm qua đến giờ, ngoài Huyện chủ thì còn ai đây?"

Ánh mắt dồn chiếc lồng vàng hề dấu vết phá hoại, theo bản năng sang Thiên Đăng.

Rốt cuộc, lời Quốc sư thể chối cãi.

Sau khi tất cả rời , duy nhất ở trong Linh điện, duy nhất đủ thời gian tiếp xúc với Tam Thánh khí lâu như chỉ Thiên Đăng, cầu phúc đến tận sáng.

 

Loading...