THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 7: Các vị lang quân

Cập nhật lúc: 2026-01-18 11:10:50
Lượt xem: 340

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Tiếng đàn của đứa trẻ thật khiến rung động...”

Phu nhân ngắm Tiết Tích Dương, khen ngợi xong nhớ tới dáng vẻ hoang đường hôm qua khi lấy chuyện hôn nhân đặt cược, đoán rằng con gái thể sẽ khúc mắc, khỏi đầu sang.

Lại thấy Thiên Đăng vẫn yên lắng , chỉ vẻ trầm ngâm đ.á.n.h giá vị lang quân .

Bà trong lòng yên tâm đôi chút, con gái dù cũng ngoan ngoãn hiểu chuyện, cân nhắc lợi hại, khó dễ .

Còn Thiên Đăng bên ngoài bình phong, quyến rũ phong lưu, đích thị là một công t.ử hào hoa giữa chốn bụi trần. Đôi mắt nàng qua lớp lụa mỏng ánh lên vẻ ướt át rõ mồn một, thẳng lòng .

Đây chẳng lẽ là đôi mắt hoa đào trong truyền thuyết ?

Thiên Đăng thầm nghĩ, ấn tượng ban đầu hôm qua quả sai, tên thế nào cũng chẳng giống đắn...

Nàng cúi đầu xem cuốn danh sách trong tay. Cái tên đắn hiện giữ chức Thái Nhạc Thừa. Nhờ tiếng tăm phong lưu trác tuyệt, các Vương gia và Công chúa tán thưởng, nên mới tiến cử danh sách.

Trong khi xung quanh đều chìm đắm trong khúc nhạc, cô cô Huyền Cơ mắt rưng rưng, khẽ : “Nếu Vương gia còn sống, chắc chắn sẽ thích khúc nhạc lắm.”

, Xương Hóa Vương cũng xuất từ hoàng tộc Khưu Từ, trong mười bộ nhạc, ông yêu thích nhất là âm nhạc của quê hương.

Khúc nhạc kết thúc, thấy Huyện chủ hỏi gì thêm, Tiết Tích Dương ôm đàn dậy, khẽ tiến về phía bình phong nửa bước. Giọng mang theo ý , cố ý hạ thấp xuống, giống như âm thanh còn vương dây đàn, u hoài đoạt hồn: “Tích Dương quan sát cử động của Huyện chủ bình phong khi đàn, hợp với những chỗ trầm bổng của tiếng tỳ bà, chứng tỏ nàng là tri kỷ của tại hạ. Nếu nàng cảm nhận sự tinh tế và ý vị sâu xa, cứ việc tìm tại hạ đàm đạo, Tích Dương nhất định quét dọn giường chiếu chờ mong.”

Lời thì vẻ nghiêm túc, nhưng cái âm cuối luyến láy của như một cái móc nhỏ, khiến lời hẹn ước bỗng nhiên đầy vẻ mập mờ.

Sao thế? Sợ một trăm lượng vàng đặt cược thu hồi vốn ?

Thiên Đăng thầm nghĩ trong lòng, cũng đáp lời, chỉ dậy nhún hành lễ với , xuống như thường.

Tiết Tích Dương cũng lộ vẻ thất vọng, đầu với bóng nàng bình phong, ôm đàn rời .

Mẹ nàng theo bóng lưng , khẽ cảm thán: “Những thiếu niên lang quân tuyển ở , tướng mạo quả thực nào cũng .”

Thiên Đăng kịp trả lời, Thôi Phù Phong gọi tên tiếp theo “Yến Bồng Lai”, cô cô Huyền Cơ : “Nếu về tướng mạo, đồn vị Yến Bồng Lai mới là đầu.”

Phu nhân sực nhớ , hỏi: “Yến Bồng Lai? Chẳng lẽ là dẫn đầu đoàn tế lễ khi Bệ hạ tế trời mấy năm ?”

“Vâng, là vị Yến lang quân .”

Vì là đại lễ tế trời của quốc gia, Lễ Bộ tuyển chọn một trăm linh tám thiếu niên tuấn tú từ khắp nơi đất Đại Đường để tiếp dẫn xe vua đến Thái Miếu tế tổ, mà yêu cầu đầu tiên là nhan sắc.

Thế là thiếu niên tuấn tú khắp nơi đổ về kinh thành, trở thành một sự kiện trọng đại của giới bà mối, chỉ sự kiện “bắt rể bảng vàng”.

Đến ngày tế trời, nghi trượng xuất phát về phía Thái Miếu, dân chúng vây xem dọc đường ai nấy đều bàn tán về thiếu niên chính giữa hàng đầu tiên, tay nâng sách ngọc.

Dáng vẻ tựa như thần tiên trời chấn động tất cả . Từ đó về , tranh vẽ tiên đồng thần quân lưu hành thị trường đều vẽ theo khuôn mặt của .

Ngay cả Hoàng đế trong kiệu ngọc lúc bấy giờ cũng dung mạo của kinh động. Sau khi tế Thái Miếu xong, ngài đích ban tên cho là “Bồng Lai”.

Lúc đây, thiếu niên như thần tiên giáng trần chỉ mặc một chiếc áo đơn màu mộc mạc, bước qua ngưỡng cửa . Sau khi vái chào Thái tử, về phía bình phong hành lễ với : “Yến Bồng Lai bái kiến phu nhân, Huyện chủ.”

Thiếu niên với dung nhan kinh năm nào, nay càng thêm rực rỡ chói lòa, dường như mang cả ánh nắng cuối hạ từ bên ngoài , khiến cả gian phòng bừng sáng.

Ánh sáng vô hình ngoài cửa biến thành vầng hào quang hữu hình theo bước ; còn dung mạo hữu hình của hóa thành ấn tượng vô hình, khiến đối diện nhất thời hoảng hốt rõ ngũ quan cụ thể, chỉ cảm thấy một sức mạnh khó tả khiến dán mắt dung nhan , cuốn hút tâm trí, thể rời mắt.

Người trong phòng nhất thời đều im lặng, thầm nghĩ đời lang quân đến nhường .

Hồi lâu , phu nhân mới hồn, hỏi: “Không lang quân thường ngày sở thích gì, việc gì?”

Giọng thanh thanh đạm đạm, thần thái ánh mắt đều mang vẻ hờ hững: “Đại đạo chí giản, chấp vọng vô ích. Đời nhỏ bé như quán trọ ven đường, cần gì sở thích? Tại hạ thường ngày chỉ tụng niệm điển tịch, g.i.ế.c thời gian mà thôi.”

Phu nhân và cô cô Huyền Cơ khổ. Vị lang quân tuổi còn trẻ, phong hoa tuyệt đại như , dáng vẻ tu tiên thanh tâm quả d.ụ.c thế ?

Họ sang Thiên Đăng, xem ý tứ của nàng, thấy nàng khẽ đưa tay chạm lên vết sẹo lông mày.

Tuy nàng một lời, nhưng đều nhớ , khi nàng thương, chính vị lang quân như thần tiên phán cho nàng cái tướng “Lục vô duyên, tướng khắc chồng”.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-7-cac-vi-lang-quan.html.]

giờ đây, sớm nhất rõ dung mạo hủy hoại và mệnh cách của nàng, xuất hiện trong hàng ngũ những ứng cử chồng nàng.

Kìm nén cảm xúc kỳ lạ trong lòng, họ hỏi về chức quan và hành tung của , mới phát hiện vị “thần tiên” lấy tên tiên sơn Bồng Lai, con cũng sống như cõi tiên.

Hắn là Thái Bốc Thự Thừa, phong thái phiêu diêu, tâm trí cũng ở tận chín tầng mây. Cầm kỳ thi họa hứng thú, đá gà chọi ch.ó cũng khinh thường động . Thường ngày chỉ đốt hương tĩnh tọa, bói toán kinh, là một kẻ lánh đời sáng trong thoát tục.

Một trai nhường , mở miệng là kệ Phật kinh Đạo, cái dáng vẻ vướng bụi trần đó thật khiến yêu hận.

Mấy ở sảnh phụ cũng đang chú ý bên . Thấy Yến Bồng Lai thao thao bất tuyệt chuyện huyền bí viển vông, Tiết Tích Dương khẩy một tiếng, thong thả ăn chiếc bánh hoa tường vi để phần cho : “Gả cho loại , thà xuất gia còn hơn.”

Kỷ Lân Du : “Kỷ sai . Ta nếu là một tiểu nương tử, ngày ngày đối diện với lang quân như thế , cho dù , là tượng gỗ tượng đất, cũng thể ăn thêm hai bát cơm!”

Kim Đường thì phản bác: “Nông cạn! Huyện chủ thể như thế? Nàng nhất định thèm để mắt !”

Mọi trong sảnh tên công t.ử nhà giàu nông cạn nhất đám , ai nấy đều khoanh tay, chẳng ai thèm đôi co với .

Dung quang của Yến Bồng Lai quá rực rỡ, khiến Kim Đường ở phía vô cùng rầu rĩ. Sợ ngay sẽ lu mờ, Kim Đường sớm dậy kiểm tra quà cáp, chuẩn gặp mặt.

Ai ngờ mới lên, kêu “Ái chà” một tiếng, ôm lấy bụng , lưng cũng thẳng lên nổi.

“Ta... bỗng nhiên đau bụng...” Trong bụng đau quặn từng cơn, mồ hôi lạnh toát , môi trắng bệch: “Các vị, ... giải quyết nỗi buồn... Xin giúp cáo một tiếng.”

lúc quan trọng, mắc bệnh khó .

Tô Vân Trung bên khoanh tay , vốn ưa Kim Đường, bèn hỏi Thôi Phù Phong đang tới gọi tên: “Vậy chúng đợi, tiếp theo ?”

Thôi Phù Phong thấy Kim Đường mặt cắt còn giọt máu, mồ hôi đầm đìa, bèn hiệu cho hạ nhân đưa ngoài , để Tô Vân Trung chính đường.

Tô Vân Trung tuy gia cảnh bình thường, nhưng Xương Hóa Vương phủ để ý những chuyện . Phu nhân cũng xuất nhà nông, thấy mày kiếm mắt sáng, phong thái của chồng thời trẻ, nhờ bắt giang hồ đại đạo mà gia nhập Tả Giám Môn Vệ, nên càng thêm tán thưởng, trò chuyện lâu.

Sau khi lui xuống, phía là hai lang quân xuất Võ cử, một là Nam Ngu, một là Kỷ Lân Du. Cả hai đều là thiếu niên nhanh nhẹn, tư thế oai hùng, phu nhân thấy đương nhiên vui mừng.

Tiếp đó đến lượt Thương Lạc trong. Khuôn mặt thiếu niên vẫn còn nét ngây thơ dứt, đôi mắt to xinh chằm chằm tấm bình phong, vẻ mặt đầy tò mò.

Mẹ nàng ngạc nhiên, hỏi mới Thương Lạc năm nay mới mười ba tuổi.

Huyền Cơ nhắc nhỏ: “Tổ phụ của Thương tiểu lang quân từng giữ chức Hồng Lô Tự Khanh, cha hiện là Ký Châu Biệt Giá, bản học hành cũng khá, tuổi còn nhỏ Quốc T.ử Giám, các phu t.ử hết lời khen ngợi.”

xuất cực , dân gian “gái hơn hai trai hơn một”, gái lớn hơn chồng một chút ắt sẽ hòa thuận tương xứng, nên khi Lễ Bộ và Nội Cung Cục bàn bạc kỹ lưỡng, thiếu niên cũng phá cách cho danh sách.

Hắn tuổi nhỏ mà học vấn , cô cô Huyền Cơ hỏi một câu đáp một câu. Phu nhân bên mày mắt híp, cũng cảm thấy vui vẻ, thậm chí nghĩ rằng đứa trẻ tiền đồ như , đợi thêm ba năm năm năm nữa cũng .

Thiên Đăng chống cằm câu câu chăng, thầm nghĩ, thiếu niên cũng cái , là thể thong thả chuẩn hôn sự trong vài năm, nàng còn thể tận hưởng cuộc sống tự do trong khuê phòng thêm mấy năm nữa...

Sau Thương Lạc, gặp là Vu Quảng Lăng, lớn tuổi nhất. Hắn năm nay hai mươi bốn, lớn hơn Thiên Đăng tám tuổi, nên trông chín chắn già dặn hơn những khác.

Gia cảnh nghèo khó, nhờ chút quan hệ họ hàng xa b.ắ.n đại bác tới với Kim gia, nên Kim gia tài trợ Quốc T.ử Giám để học cùng Kim Đường. học lực của cực kỳ xuất sắc, các phu t.ử Quốc T.ử Giám khen ngợi nhiều. Nếu vì để bầu bạn với Kim Đường mà bỏ lỡ kỳ khoa cử thì chuyện trúng cử hẳn thành vấn đề.

Thế nhưng, hôm qua đặt cược ở phố chợ cũng ít ...

Thiên Đăng nghĩ ngợi, trong lòng khỏi dâng lên một cảm giác hoang đường.

Bởi vì bát tự mệnh cách của Vu Quảng Lăng hợp với nàng nhất. Người của Tư Thiên Đài đồng loạt tán thán, và nàng là tướng mạo xứng đôi hiếm đời, nên mới nổi bật giữa đám đông.

Mẹ nàng khi mệnh cách của , cũng khẽ kéo tay áo Thiên Đăng, nhỏ: “Vị lang quân trông thật thà trang trọng, chịu khó chuyên tâm học hành, chắc chắn là ôn hòa đáng tin cậy.”

Thiên Đăng lẳng lặng gật đầu, nhưng vẫn đáp lời.

Chín đều gặp mặt xong, mà Kim Đường vệ sinh gần nửa canh giờ vẫn thấy .

Những khác để ý, chỉ Vu Quảng Lăng là ngóng cổ lo lắng.

Chợt bên ngoài tiếng bước chân dồn dập, hạ nhân dẫn Kim Đường nhà xí hớt hải chạy về, : “Nguy , Kim công t.ử xong !”

 

Loading...