THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 67: Người Trong Phủ

Cập nhật lúc: 2026-01-28 08:42:07
Lượt xem: 156

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vì Cáo Quốc Công chúa c.h.ế.t nhắm mắt, nên phủ Công chúa ngày đêm tế lễ, ai nhạc dứt.

Nhạc công trong phủ đủ sức cáng đáng, mượn mấy đội nhạc công của Giáo Phường Ty sang giúp, Ngọc nương cũng trong đó.

Cây đàn hầu của cô khá lớn, xếp ở cuối dàn nhạc, trong góc nghiêng phía linh đường. Đến giờ Ngọ, đương nhiên thể dùng bữa tại linh đường, bèn ngừng tấu nhạc, cùng sang thiên viện ăn cơm.

Chỉ Ngọc nương thu dọn đồ đạc chậm chạp nên tụt phía . Khi dậy, cô ngửi thấy trong linh đường thoang thoảng mấy mùi hương lạ, khiến cô buồn ngủ rũ rượi, bèn co trốn cây đàn hầu trong góc, mơ màng ngủ .

Cũng qua bao lâu, phía linh đường vang lên tiếng nhạt chói tai khiến cô lơ mơ tỉnh . Ngay đó, cô thấy tiếng quát mắng...

"Ngươi chẳng qua chỉ là con ch.ó nuôi, giờ mất , ngươi dù báo ân thì cũng nên c.ắ.n cho chứ!"

Ngọc nương kinh ngạc ngẩng đầu, qua dây đàn hầu và tấm màn trắng rủ xuống, về phía chính giữa linh đường.

Chẳng từ lúc nào, trong linh đường còn ai khác, chỉ một nam một nữ đang linh cữu.

Người đàn ông dáng cao gầy, lưng về phía cô nên rõ mặt.

Người phụ nữ đối diện thì vẻ mặt đầy châm chọc oán hận, lời chút nể nang: "Sự việc đến nước , ngươi đừng ảo tưởng phu quân của cái Huyện chủ đó nữa nhé?"

Ngọc nương đương nhiên nhận phụ nữ đó là Xương Ấp Quận chúa.

Còn phu quân Huyện chủ... Cô lập tức nghĩ đến đám ứng viên phu quân của Huyện chủ Linh Lăng đang đồn đại ầm ĩ khắp kinh thành.

thì Thái Nhạc thừa Tiết Tích Dương - trong mộng của tất cả các cô nương giáo phường, cũng là một trong đó, họ đều đang quan tâm đến kết quả .

Xương Ấp Quận chúa nổi tiếng hống hách, chuyện thì hậu họa khôn lường, nào dám thò đầu xem vị lang quân là ai, chỉ co rúm trốn cây đàn hầu, thở cũng dám thở mạnh.

Hồi lâu , đàn ông đối diện Xương Ấp Quận chúa cuối cùng cũng lên tiếng: "Quận chúa phần nóng vội , Huyện chủ chịu tang ba năm, ý của Công chúa cũng là để vùng ở Vương phủ chờ thời cơ. Quận chúa nên bình tĩnh, chớ nóng vội, kiên nhẫn chờ kết quả."

"Hừ, ngươi thấy mất , cô độc nơi nương tựa, nên tưởng rằng chuyện cũ thể chôn vùi, nhân cơ hội phản bội phủ Công chúa chúng đấy chứ?"

"Quận chúa ? Nếu ý đó thì cần gì khi Công chúa qua đời đến bái kiến Quận chúa, hiến kế cho ?"

"Vậy ? Không vì chuyện ngươi lén lút gặp tì nữ khai , ngươi sợ lôi ánh sáng nên mới đến tìm hợp tác, định họa thủy đông dẫn ?”*

*đổ vạ cho khác.

"Dù Quận chúa nghĩ thế nào, ít nhất hiện giờ lập trường của chúng thống nhất. Trước khi Công chúa trải đường cho , nay chuyện tiến triển đều trong tay chúng . Hiện tại chuyện Huyện chủ Linh Lăng trái lệnh triều đình, cấu kết ngoại bang chúng nắm thóp, Quận chúa chớ bỏ lỡ thời cơ, đợi lật đổ Huyện chủ là ngày Đông Cung, đến lúc đó sự an bài, Quận chúa sẽ viên mãn như ý."

Nhắc đến chuyện , giọng Tiêu Phù Ngọc đầy vẻ oán hận: "Viên mãn như ý cái gì! Vốn dĩ phong quang đại giá Đông Cung, hôn lễ long trọng khiến phụ nữ cả thiên hạ ghen tị ngưỡng mộ! nhưng bây giờ... bây giờ Đông Cung chỉ chuẩn hai cỗ xe ngựa, mấy tên nội thị đến đón , cái chức Thái t.ử phi của , phô trương còn kém cả Lương , Nhụ nhân, chẳng để trong thiên hạ chê ?"

"Người việc lớn câu nệ tiểu tiết, đây là tất cả những gì Công chúa dốc sức giành lấy cho , mong Quận chúa đừng phụ tấm lòng khổ tâm của Công chúa, sớm ngày trở thành Thái t.ử phi mới là chuyện chính."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-67-nguoi-trong-phu.html.]

"Hừ, cái bộ dạng bày mưu tính kế khổ tâm của ngươi trông giống con ch.ó ngoan thật đấy, chắc suối vàng cũng sẽ an ủi phần nào."

Lời Tiêu Phù Ngọc thật khó , nhưng như , giọng vẫn lạnh lùng bình thản: "Ta ngày hôm nay đều là nhờ Công chúa ban cho, kiếp nguyện xả báo đáp."

Nói đến đây, bên ngoài tiếng động, chắc là đám nhạc công dùng bữa xong .

Hai ngừng chuyện, đàn ông đưa tay vớ lấy chiếc mũ mành đen đặt bên cạnh đội lên đầu vội vã rời .

Ngọc nương dám thở mạnh, đợi đến khi Xương Ấp Quận chúa , trong, cô vẫn giả vờ ngủ tỉnh, coi như ở đây từng xảy chuyện gì.

"Ngọc nương sợ lắm, hỏi nếu Xương Ấp Quận chúa cuộc đối thoại nên trong điện thì liệu trả thù cô . Ta an ủi cô đừng lo, giọng điệu của họ thì Xương Ấp Quận chúa và gã đàn ông đó giao tình sâu đậm, đến mức phí tâm sức che giấu cho , còn vui khi thấy hậu viện của Huyện chủ rối loạn, gà bay ch.ó sủa chứ."

Tiết Tích Dương xong, về phía Thiên Đăng.

Trong hậu viện lén lút qua với phủ Cáo Quốc Công chúa, thậm chí còn mượn chuyện nàng và Minh Thứu để gây sóng gió, chuyện đương nhiên chuyện nhỏ.

Hắn vốn tưởng Huyện chủ sẽ kinh ngạc tức giận, nào ngờ vẻ mặt nàng vẫn bình tĩnh như nước, ánh mắt thậm chí còn trong trẻo như đoán : "Đa tạ Tiết Nhạc thừa cho , giúp một việc lớn ."

"Huyện chủ khách sáo quá, thu nhận, đương nhiên mãi mãi về phía . Huống hồ phủ Cáo Quốc Công chúa dăm ba gây sự, bọn họ vu oan cho Huyện chủ, thì cũng là kẻ thù của ."

Có bạn chung tất nhiên kéo gần quan hệ, nhưng kẻ thù chung khiến kề vai sát cánh, cùng chung chí hướng.

Quả nhiên, ánh mắt Thiên Đăng khẽ d.a.o động, rõ ràng chứa đựng chút gì đó khác với .

Đôi mắt đào hoa xếch của Tiết Tích Dương tràn đầy dịu dàng: "Huyện chủ, trong những ở hậu viện, kẻ lòng lang thú, mưu toan hãm hại như chúng quyết thể tha thứ, nhất định điều tra nghiêm ngặt!"

"Ta sẽ ."

"Vậy Huyện chủ nghĩ là ai?" Tiết Tích Dương nắm bắt cơ hội, đương nhiên sức gièm pha: “Theo thấy, Mạnh Lan Khê hiềm nghi nhỏ. Tại Ngọc nương ngủ quên trong điện đúng lúc thế? Rõ ràng mùi hương cô ngửi thấy vấn đề lớn, chỉ là đ.á.n.h giá quá cao hiệu quả của mê hương đó nên mới lộ hành tung."

Thiên Đăng trầm ngâm đáp.

"Còn Yến Bồng Lai cũng khả năng. Cả kinh thành đều Cáo Quốc Công chúa ân với , quan hệ giữa và phủ Công chúa thiết hơn bất kỳ ai, thể chối cãi .

Đương nhiên, còn Kim Đường, đây dựa quan hệ của Cáo Quốc Công chúa mới Quốc T.ử Giám, mới tư cách ứng viên phu quân của Huyện chủ, đây đại ân đại đức thì là gì?"

"Tiết lang quân cần lo lắng, chuyện tự chừng mực, cần lo lắng cho ." Thấy mở to đôi mắt hồ ly long lanh nước nhưng nhắm mắt bừa tát nước bẩn, Thiên Đăng đành : “Chuyện quan hệ trọng đại, thể xử lý vội vàng, mong Tiết lang quân bình tĩnh chớ nóng vội."

"Vâng, Tích Dương quả thực nóng vội , chỉ là... quá lo lắng cho Huyện chủ, cũng mong thể chia sẻ nỗi lo với ..."

Thấy đôi mắt quyến rũ thường ngày của tràn đầy vẻ chân thành, quan tâm phản chiếu bóng hình và khuôn mặt , trong lòng Thiên Đăng cũng khỏi cảm động, khẽ : "Được , , tóm đa tạ Tiết lang quân, vụ án nhờ giúp đỡ ."

 

Loading...