THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 66: Vào cuộc
Cập nhật lúc: 2026-01-25 11:59:02
Lượt xem: 174
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lời thốt , cả hội trường chấn động. Thái t.ử trợn tròn mắt kinh ngạc, Thái hậu che miệng thốt lên một tiếng, ngay cả Cáo Quốc Công chúa và Tiêu Phù Ngọc đang lo lắng cũng khỏi sửng sốt.
Hoàng hậu cũng lộ vẻ ngỡ ngàng: "Phủ Xương Hóa Vương xảy hai vụ cháy, hai vị lang quân c.h.ế.t trong biển lửa, chẳng chuyện ầm ĩ khắp kinh thành ?"
"Bởi vì, một vị lang quân qua mặt tất cả, giành giật một sự sống giữa biển lửa, tìm đường thoát ."
"Lại chuyện đó ?" Hoàng hậu vốn tưởng vụ án đơn giản, lúc khỏi truy hỏi: “ phủ con hai hỏa hoạn, cứu hỏa đông đúc, hiện trường vẫn còn, t.h.i t.h.ể đầy đủ, rốt cuộc là ai? Và thoát bằng cách nào?"
Dương Thái hậu cũng kinh ngạc kém: "Con kể kỹ xem nào để cho rõ. Chẳng lẽ trong hai vị lang quân cho là c.h.ế.t , cải t.ử sinh?"
Mọi ánh mắt đều đổ dồn Thiên Đăng. Nàng ngập ngừng một lát : "Việc con nắm đại khái chân tướng, nhưng bằng chứng đủ, xác thực. Nếu kết thúc vụ án một cách triệt để, còn nhờ Thôi Thiếu khanh cùng con bắt kẻ gây hai vụ t.h.ả.m án quy án."
Thái t.ử với Thiên Đăng: "Dù cũng là hung thủ của hai vụ án mạng để cùng nàng."
Thiên Đăng đáp: "Không cần , con nắm chắc phần thắng, bao lâu nữa hung thủ sẽ tự lộ diện, bó tay chịu trói. Điện hạ chỉ cần cho con mượn vài thị vệ Đông Cung giúp truyền lời là ."
Lời nàng tuy kỳ lạ, nhưng vẻ tự tin của nàng khiến đều tin tưởng nghi ngờ.
Phía , đài giảng kinh dọn dẹp, tiếng các tăng ni đồng thanh tụng chú cát tường vang lên.
Hoàng hậu dậy : "Trụ trì pháp sư, bổn cung sẽ cùng ông xử lý mấy tên sư sãi phá hoại pháp hội, âm mưu hại Huyện chủ Linh Lăng để xoa dịu cơn giận của thần Phật. Đã là do chúng giở trò thì buổi cầu phúc hôm nay chắc vẫn thể tiếp tục."
Trụ trì và các cao tăng trong chùa niệm Phật hiệu, gật đầu đồng ý.
"Huyện chủ Linh Lăng, con hãy mau chóng điều tra rõ ràng đầu đuôi hai vụ án , bổn cung bộ sự việc càng sớm càng ."
Hoàng hậu, Thái t.ử cùng các hoàng mệnh phụ dâng hương. Chùa Tiến Phúc hương khói nghi ngút, tiếng tụng kinh trầm bổng, dân quanh chùa đều cúi đầu bái lạy, mong tắm gội ánh sáng Phật pháp.
Nào ngờ bao lâu, trong chùa bỗng vang lên tiếng ồn ào hỗn loạn, tiếng giảng kinh tụng niệm ngắt quãng. Bên ngoài chuyện gì xảy , bàn tán xôn xao.
Đang lúc ngờ vực đoán già đoán non thì thấy mấy thị vệ từ trong chùa rảo bước , ánh mắt quét nhanh qua đám đông, thấy ai bế trẻ con bèn lập tức chạy kiểm tra, lắc đầu bỏ .
Người bên ngoài hiểu chuyện gì, đợi thị vệ lùng sục xung quanh xong mới nhao nhao hỏi thăm.
Chẳng bao lâu , một ông lão thạo tin hớt hải từ trong chùa chạy , hạ giọng la lên: "Nguy to , nguy to ! Nghe đài tụng kinh trong chùa sập, đứa bé cầu phúc đưa thiền phòng tạm, kết quả hiểu đứa bé cánh mà bay, chỉ... chỉ để một dấu tay m.á.u nhớp nháp bên cạnh giường!"
"Nói bậy!" Người bên cạnh nhao nhao tin: “Hoàng hậu, Thái t.ử đích đến dâng hương, pháp hội cầu phúc long trọng thế , đài cao mà sập ? Hơn nữa, canh phòng nghiêm ngặt như kẻ gian lọt trộm mất đứa bé cầu phúc chứ?"
"Ôi dào, tin tùy các ! Cháu trai tu trong chùa, chính miệng nó với đấy, giờ trong chùa đang tìm đứa bé khắp nơi, cuống cả lên !"
là một hòn đá dậy ngàn cơn sóng, đám đông bên ngoài xôn xao bàn tán, một đồn mười, mười đồn trăm. Tả hữu vệ Đông Cung còn cưỡi ngựa tuần tra, quát tháo thị vệ bên ngoài chùa canh gác cẩn mật, tròn chức trách, bỏ qua bất kỳ kẻ khả nghi nào, càng chứng thực tin đồn là thật.
Trong khi đó, ở hậu viện chùa Tiến Phúc, Thiên Đăng vòng qua con sông lau sậy um tùm, ẩn bên bờ mương, cùng Thôi Phù Phong canh chừng lỗ hổng phòng thủ phía mà nàng dẫn dụ tới.
Thị vệ lui về nội viện, bờ sông tĩnh lặng như tờ, chỉ hai bọn họ.
Trong lòng Thiên Đăng trĩu nặng tâm sự, xuất hiện như dự đoán , cảm xúc rối bời khó tả.
"Huyện chủ cần lo lắng, giờ Hoàng hậu ý chống lưng cho nàng, việc nàng vạch trần Cáo Quốc Công chúa coi như nắm chắc phần thắng." Giọng Thôi Phù Phong trầm ấm vang lên bên tai nàng, dịu dàng và điềm tĩnh: “Từ hôm nay trở , trong kinh thành sẽ Huyện chủ Linh Lăng tuyệt đối dễ chọc. Dù là ai, đối đầu với phủ Xương Hóa Vương đều tự lượng sức ."
Thiên Đăng sang, khẽ gật đầu với .
Gió bấc lạnh thấu xương, tuyết đọng gốc lau. Thiên Đăng kéo chặt chiếc áo choàng tặng để chống rét, chợt nhớ một chuyện, khẽ hỏi: "Tờ giấy đó... là cái gì ?"
"Cái ... cũng rõ, là Lăng Thiên Thủy nhờ chuyển cho nàng." Thôi Phù Phong nhỏ: “Hắn... tiện xuất hiện mặt , chỉ thứ nhất định sẽ khiến Hoàng hậu về phía nàng."
Lăng Thiên Thủy?
Thiên Đăng ngẩn . Hắn chỉ là một Tư giai cấm quân nhỏ bé mới từ Tây Bắc về, lấy thứ quan trọng đến mức thể đổi lập trường của Hoàng hậu điện hạ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-66-vao-cuoc.html.]
Và... Hoàng hậu quả thực như lời , khi thấy thứ trong tờ giấy đó bèn đổi thái độ ngay lập tức, hẳn về phía nàng.
Trên tờ giấy mỏng manh đó rốt cuộc gì, vẽ gì...
Đang suy nghĩ miên man thì Thôi Phù Phong đang dán mắt bức tường đổ nát phía hạ giọng: "Đến ."
Bên ngoài bức tường đổ nát chỉ còn cao đến thắt lưng, một bóng đen nhỏ thó trùm áo choàng cúi thấp , xổm bức tường quan sát xung quanh.
Đợi hồi lâu, thấy bốn bề yên tĩnh, bóng đen mới trèo qua tường, vội vã len qua bụi lau sậy, chạy về phía .
lúc , bụi lau sậy bên bờ đối diện rung rinh, lờ mờ thấy một bóng khác lén lút chui .
Kẻ cũng bịt mặt bằng vải đen, chỉ để lộ đôi mắt, nhưng khóe mắt đầy vết bỏng rộp đóng vảy máu, thể hình dung khuôn mặt bỏng nghiêm trọng thế nào.
Bàn tay cũng chi chít mụn nước lở loét, đang xách một cái giỏ, bên phủ một tấm vải rách.
Bóng đen nhỏ thó khựng , theo bản năng nấp một bụi lau sậy rậm rạp khô vàng.
Kẻ bịt mặt bỏng đến bờ sông, dáo dác quanh thấy ai bèn giật phăng tấm vải che giỏ, lôi thứ bên trong .
Đó là một chiếc tã lót, bên thêu hoa văn Thiên Man Bách Tử.
Bóng đen nhỏ thó run lên bần bật, nhất thời quên mất việc ẩn nấp, đột ngột nhổm nửa dậy khỏi bụi lau.
May mà lúc kẻ bịt mặt cũng đang cầm chiếc tã lót, bước từng bước về phía bờ sông.
Hắn cầm chiếc tã lót bên bờ sông, rít lên khàn đặc: "Đồ ranh con, ngươi mới sinh hôm nay, nhưng trách thì trách ngươi hại , khiến nông nỗi , ngợm, chỉ còn đường cùng. Tổ phụ tổ mẫu ngươi cần mày, hôm nay tao họ ‘tẩy nữ'!"
Hai chữ "tẩy nữ" lọt tai, bóng đen nhỏ thó lập tức run b.ắ.n , như mất hết lý trí, điên cuồng lao khỏi bụi lau, lồm cồm bò chạy về phía kẻ bịt mặt.
Đáng tiếc dù bà liều mạng đến thì cũng muộn một bước.
Chiếc tã lót rơi xuống nước. Lớp băng mỏng mặt nước phá vỡ, bọt nước lẫn băng vụn nhanh chóng nuốt chửng chiếc tã lót.
Đứa bé chào đời bao lâu, đến giãy giụa và lóc cũng kịp, cứ thế tã lót bọc lấy, chìm nghỉm xuống nước một tiếng động.
Bóng đen hét lên một tiếng t.h.ả.m thiết, lao xuống dòng sông băng giá, quờ quạng điên cuồng trong làn nước lạnh buốt lẫn băng vụn. Khi chạm chiếc tã lót chìm đáy, bà vớt lên, ôm chặt lòng, trèo lên bờ.
Kẻ bịt mặt rõ ràng cũng hành động điên rồ của bà cho hoảng sợ, ngẩn một lúc mới sải bước đuổi theo, đưa tay giật lấy chiếc tã lót ướt sũng tay bà .
Bóng đen nhỏ thó hét lên, bảo vệ chiếc tã lót trong lòng, nhưng bà vốn sức yếu, từ nước lạnh lên, chân tay tê cứng, tranh đối phương. Thấy đối phương giật mất chiếc tã lót, bỏ chạy, mấy bước nhảy qua bức tường đổ.
Bóng đen bất chấp nước băng , lê đôi chân đuổi theo lảo đảo.
bờ sông lau sậy um tùm, bà từ băng lên, lạnh cứng, chân vấp ngã sóng soài mặt đất.
Bên là đá lởm chởm ven sông, bà ngã đau điếng nhưng như cảm giác, lồm cồm bò dậy ngã dúi dụi.
Có đỡ lấy dìu bà dậy.
Bóng đen ngẩng lên khuôn mặt đó, sững sờ kinh ngạc, tự chủ rùng một cái.
Người đỡ bà dáng vẻ mảnh mai, dung mạo xinh nhưng lông mày trái khuyết, là Huyện chủ Linh Lăng Bạch Thiên Đăng.
Và bên cạnh nàng là Thôi Phù Phong.
Thiên Đăng cúi , đưa tay hất chiếc áo choàng ướt sũng đầu bà để lộ khuôn mặt hoảng loạn thất thần bên , quả nhiên là Định Tương phu nhân.