THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 66: Lời Xin Lỗi
Cập nhật lúc: 2026-01-28 08:42:06
Lượt xem: 156
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Thực Thôi Thiếu khanh từng với , cái c.h.ế.t của Cáo Quốc Công chúa là một nước cờ phá cục cao tay..."
" cái c.h.ế.t của bà khiến phủ Công chúa mất chỗ dựa, nhưng cũng đồng thời mở một con đường m.á.u mới đầy táo bạo." Lăng Thiên Thủy hiếm khi lộ vẻ hứng thú: “ với phận của Cáo Quốc Công chúa, chỉ dựa lời Minh Thứu thì khó mà thuyết phục , chúng bằng chứng xác thực mới ."
"Bức thư quan trọng đó hủy giấu kỹ ..." Thiên Đăng rõ cách nhất để kiểm chứng là lục soát phủ Cáo Quốc Công chúa: “ hiện giờ ngoài mặt triều đình thể cho phép chúng phủ Công chúa lục soát; còn âm thầm thì vụ Minh Thứu loạn, chúng cũng khó lòng lẻn đó nữa. Ngoài , nếu vụ án hung thủ, Thương Lạc rốt cuộc gặp chuyện gì? Nếu Cáo Quốc Công chúa gặp khi c.h.ế.t là hung thủ, chắc chắn vẫn đang ẩn náu trong hậu viện của với tư cách tai mắt của phủ Công chúa... Huynh xem, liệu Thương Lạc phát hiện tung tích của nên mới gặp tai bay vạ gió ?"
Lăng Thiên Thủy trầm ngâm một lát: "Đêm dài lắm mộng, chuyện sẽ xác nhận sớm."
Hắn luôn quyết đoán dứt khoát, nghĩ là ngay. khi rảo bước về phía hậu viện, giữa khung cảnh dịu dàng của mùa xuân, bỗng chậm bước , vô thức đầu con gái bên cạnh.
Thiên Đăng cảm thấy gì đó khác thường, ngước mắt lên , vô tình chạm đôi mắt sâu thẳm .
Sự bối rối tên khiến nhịp thở nàng lạc một nhịp, chút ngơ ngác: "Sao ?"
"Đêm qua về suy nghĩ kỹ chuyện ban ngày, là suy nghĩ thấu đáo, nóng nảy với Huyện chủ quá."
Lần đầu tiên trong đời xin khác, vẻ mặt chút gượng gạo, khí thế uy nghiêm lẫm liệt thường ngày biến mất tăm, lúc trông phần lúng túng.
Còn Thiên Đăng, nỗi uất ức buồn bã tích tụ trong lòng từ lúc trách cứ bỗng chốc tan biến như mây khói, trong lòng dâng lên niềm vui sướng nhẹ nhõm khó tả.
Từ khi mất, bên cạnh lượt gặp chuyện, nàng luôn căng thẳng như dây cung lên dây, gánh nặng vai khiến quên mất nàng mới chỉ là thiếu nữ mười bảy tuổi.
Lúc nàng ngẩng đầu , khóe môi kìm cong lên: "Ồ? Lăng Tư giai cũng lúc suy nghĩ thấu đáo , nhỉ?"
Lời khó nhất , cũng còn do dự nữa, cúi đầu thiếu nữ mặt: "Có lẽ vì luôn ngoài cuộc, thể cảm nhận rõ ràng áp lực vai nàng, nên đòi hỏi quá khắt khe với nàng. , sẽ cố gắng ở lập trường của nàng, nhận vấn đề từ góc độ của nàng, cùng nàng đối mặt."
Thiên Đăng nhẹ nhõm, đôi mắt cong cong như vầng trăng khuyết trong veo, bừng sáng khuôn mặt nàng, cũng soi sáng thế giới mắt : "Được, ."
Họ bước con đường nhỏ. Liễu xuân như khói, sắc xanh mơn mởn bao trùm lấy họ, đào mận hải đường từng cây từng cây đua nở rộ tàn, lặng lẽ tiếng động, thế giới dịu dàng đến thế.
"Thực những lời hôm đó của , là cho ... Giống như cha , mỗi khi sai chuyện gì, họ cũng trách mắng , nhưng đó cũng là vì họ giúp , trở thành đứa trẻ hơn."
Nàng hít sâu một hương thơm cỏ cây mùa xuân thở thật dài, giọng cũng trở nên êm dịu: "Lăng Thiên Thủy, khi Minh Thứu bắt cóc, ý nghĩ đầu tiên nảy trong đầu là bảo Đồi Mồi tìm . Không chỉ vì giỏi, nhất định thể chế ngự Minh Thứu, mà còn vì... thực sự giận , dù mắng thì cũng là cho , nên nhất định sẽ chần chừ mà đến cứu ."
Lăng Thiên Thủy mím nhẹ môi, kìm nén nụ sắp sửa nở rộ: "Ừ."
Trong khoảnh khắc , Thiên Đăng thực sự đưa tay chọc má , nụ lúm đồng tiền thoáng qua trong rừng núi đêm đen .
Đáng tiếc, Lăng Thiên Thủy quá keo kiệt, mà nàng e thẹn.
Dù cho hoa xuân nở rộ như sương khói mộng mơ, dù cho chim xuân hót véo von như than như , dù cho cả hai đều nhận sự rối bời trong lòng ...
Dù trải qua chuyện đêm qua trong rừng núi, quan hệ giữa họ dường như khác , nhưng cái bóng dính sát ánh lửa rốt cuộc cũng thực thể.
Cuối cùng, họ chỉ một một lặng lẽ qua rừng thơm nước biếc ánh nắng xuân. Chỉ tà áo thỉnh thoảng chạm nhẹ , lặng lẽ tách trong gió như những cành hoa lay động.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-66-loi-xin-loi.html.]
Sắp sang tháng Ba, hoa ở Y Lan Quán tàn, những bông hoa đỏ thắm rơi rụng xuống dòng suối, nước chảy hoa trôi mang theo vẻ thê lương khó tả.
Qua những tán cây thưa thớt, Thiên Đăng thấy bãi cỏ bên ngoài Y Lan Quán, Mạnh Lan Khê đang tưới nước cho mấy bụi lan mới trồng, hình mảnh khảnh toát lên vẻ dịu dàng nho nhã.
Còn Lăng Thiên Thủy khi lấy đồ xong dặn dò vài câu rời , dáng vẻ uy nghiêm, nhanh nhẹn cao lớn, dù chỉ bóng lưng cũng toát lên khí thế lẫm liệt.
Hai , dù là ngoại hình cử chỉ đều khác biệt.
Một như tùng bách cứng cỏi, một như lan huệ thơm tho; một bao giờ , một lúc nào cũng tươi thiện; một là hán t.ử quân nhân bước từ gió cát Tây Bắc, một là thư sinh nghèo ở Trường An...
Ngoài đôi lúm đồng tiền thoáng hiện trong bóng tối , họ quả thực chẳng điểm nào giống .
Tuy nhiên, Thiên Đăng nhớ đến khuôn mặt mới đổi của Minh Thứu, nếu Lăng Thiên Thủy cũng đổi dung mạo, khuôn mặt thật của trông như thế nào?
Ngoài đôi lúm đồng tiền , và Mạnh Lan Khê giống ?
Nếu , tại để tâm đến Mạnh Lan Khê như , chỉ vì ân tình của Mạnh phu nhân thôi ? Đó rốt cuộc là ân tình gì...
"Huyện chủ."
Phía vang lên giọng êm ái, cần đầu nàng cũng giọng như ngoài Tiết Tích Dương thì chẳng còn ai.
Nàng đầu , bắt gặp ngay đôi mắt đào hoa xếch lên.
Tiết Tích Dương nàng, liếc Mạnh Lan Khê bên luống lan, trong mắt lập tức dâng lên vẻ ghen tuông tủi : "Huyện chủ đang gì thế?"
"Không gì, dạo thôi." Thiên Đăng thu cảm xúc, về phía tiền viện: “Tường Vi Tạ của Tiết lang quân cách đây một quãng, đến đây?"
Tiết Tích Dương quanh quất, hạ giọng : "Huyện chủ, trong phủ câu kết với phủ Cáo Quốc Công chúa, gây bất lợi cho . Xin Huyện chủ nhất định đề phòng đối phương, đừng để thực hiện âm mưu!"
Thiên Đăng dừng bước, đầu .
Vẻ mặt chắc chắn: "Xin Huyện chủ nhất định tin , chuyện thiên chân vạn xác."
Thiên Đăng giao du rộng rãi, quen đủ hạng , bèn hiệu cho khoan hãy , cùng trở về Tường Vi Tạ để thị nữ đợi bên ngoài.
Lần nàng tịch thu một đống tranh, giờ trong lu đựng tranh chỉ còn lác đác một hai bức tranh mới.
Tiết Tích Dương thấy ánh mắt nàng quét qua cuộn tranh, bèn lấy mở cho nàng xem, mặt mày hớn hở: "Huyện chủ xem tranh mới của ? Vẽ hải đường xuân yến và ngọc lan hồ điệp đấy."
Thiên Đăng nhớ đến đủ loại hình dáng của ngòi bút của , bất đắc dĩ và ngượng ngùng hiệu cho cất tranh : "Tranh của Tiết lang quân đương nhiên là nhất, tiếc là rành khoản , chuyện vặt vãnh trong hậu viện hơn."
Tiết Tích Dương thích nhất là đ.â.m thóc chọc gạo, huống hồ hôm nay còn chuẩn mà đến, lập tức gièm pha với nàng: "Hôm nay khi đang sắp xếp nhạc phổ ở Thái Nhạc Thử, Ngọc nương, , cô là nghệ nhân đàn hầu trong giáo phường, bỗng chạy đến tìm , ấp úng khỏe, xin đổi khác đến phủ Cáo Quốc Công chúa. Ta thấy cô hoảng hốt như chắc vấn đề, khi giúp cô đổi , gặng hỏi mãi mới cô tình cờ gặp chuyện lớn ở phủ Công chúa..."