THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 63: Chăm Sóc
Cập nhật lúc: 2026-01-28 08:42:03
Lượt xem: 127
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bước cửa nhỏ hậu viện là một màu xanh mát mắt, Cận Trúc Đường của Thôi Phù Phong ẩn hiện giữa rừng trúc xanh rì.
Thiên Đăng đến bên cửa, thấy Khương đại phu của phủ đang , ông xem vết thương cho Thôi Phù Phong xong, vội hỏi: "Vết thương của Thôi Thiếu khanh thế nào ?"
Khương đại phu đáp: "Vết thương nguy hiểm như , nhưng hung khí nhỏ dài, đ.â.m sâu thớ thịt, dễ xử lý, mất m.á.u khá nhiều, giày vò cả đêm, Thôi Thiếu khanh bắt đầu sốt ."
Thiên Đăng trong lòng lo lắng hối hận, vuốt ve chiếc vòng cổ tay, cúi đầu .
"Sắp sang tháng Ba , vết thương cần chăm sóc cẩn thận, tránh để bên trong mưng mủ. Chỉ là bên cạnh Vương gia và Thế t.ử đều quân y giỏi, mời đại phu trong phủ là vì giỏi trị các bệnh vặt như đau đầu nhức óc, phụ khoa dưỡng sinh... Về vết thương, chỉ thể xử lý đơn giản, sắc chút t.h.u.ố.c hạ sốt ... Thôi Thiếu khanh phận cao quý, theo ý , vẫn nên tìm bên ngoài đến khám kỹ hơn."
Thiên Đăng đưa lọ t.h.u.ố.c đang nắm trong tay : "Thuốc , Khương đại phu xem thể dùng cho Thôi Thiếu khanh ?"
Khương đại phu nhận lấy xem xét, ngửi thử : "Đây là t.h.u.ố.c trị thương thượng hạng, Huyện chủ lấy ở ?"
"Ta thư kể tình hình vết thương của Thôi Thiếu khanh cho Liêu y cô, rõ vết thương nhỏ hẹp, bà tối qua pha chế giúp . Giờ cũng cho mời bà đích đến xem ."
"Nhà họ Liêu đời đời nghề y, thường theo Lão Vương gia chiến trường cứu chữa thương binh, t.h.u.ố.c chắc chắn sai !"
Được Khương đại phu khẳng định, Thiên Đăng cũng yên tâm, bước Cận Trúc Đường. Vừa ngẩng đầu lên thấy Thôi Phù Phong đang dựa giường, mỉm nàng, rõ ràng thấy cuộc đối thoại giữa nàng và Khương đại phu.
Sắc mặt vẫn còn tái nhợt, sốt cao và mất m.á.u khiến sợ lạnh, vai khoác hờ chiếc áo ngoài, cổ áo viền lông cáo trắng càng tăng thêm vẻ yếu ớt mềm mại, nụ hờ hững cũng vương chút mơ màng quyến luyến.
"Thôi Thiếu khanh, ..." Ánh mắt Thiên Đăng rơi vai Thôi Phù Phong, xem vết thương tối qua nàng đ.â.m trúng thế nào .
"Đa tạ Huyện chủ quan tâm, đặc biệt xin t.h.u.ố.c của Liêu y cô cho , ... ."
Nói là , nhưng dáng vẻ yếu ớt đó khiến Thiên Đăng lo lắng thôi.
Nàng hại chịu trọng thương, mất nửa năm mới hồi phục, nếu thêm nữa, nàng thật đối mặt với triều đình và nhà họ Thôi thế nào, càng để bù đắp cho .
"Tối qua hại thương, thật sự xin ." Thiên Đăng đến bên cạnh đưa lọ t.h.u.ố.c cho , khẽ xin : “Y thuật của Liêu y cô cao minh, năm xưa vết thương mặt là do bà điều chế t.h.u.ố.c mỡ, nay phục hồi thế quả thực là diệu thủ hồi xuân. Hy vọng cũng tác dụng thần kỳ với Thôi Thiếu khanh, giúp sớm bình phục."
"Được, Phù Phong nhất định sẽ sớm khỏe , phụ tấm lòng của Huyện chủ." Thôi Phù Phong nhận lấy lọ thuốc, cúi đầu xuống thấy chóng mặt, cả mềm nhũn ngã sang một bên.
Thiên Đăng nhanh tay lẹ mắt đỡ lấy : "Thôi Thiếu khanh, chứ?"
Lại gần, nàng cảm nhận nóng hầm hập , do dự đưa tay sờ trán , quả nhiên nóng bỏng tay.
Đồi Mồi vội vã chạy đuổi theo Khương đại phu, còn Trân Châu bữa ăn sáng nhà bếp đưa tới vẫn còn nguyên xi, bỏ một câu: "Ái chà, Thôi Thiếu khanh là bệnh mà, để em đổi chút cháo loãng dễ tiêu." thu dọn khay cơm tiền viện.
Trong Cận Trúc Đường nhất thời chỉ còn hai họ, cùng tiếng gió xuân xào xạc thổi qua lá trúc bên ngoài cửa sổ.
"Để Huyện chủ chê ... chỉ là mất m.á.u nên chóng mặt thôi." Thôi Phù Phong dựa gối nàng, đôi mắt mơ màng tựa như mây khói ngày xuân.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-63-cham-soc.html.]
Hắn mặt nàng luôn ung dung tự tại, đối mặt với khó khăn lớn đến cũng thể lẳng lặng mở lối tắt, giải quyết chuyện dễ dàng.
Giờ đây đang sốt cao, thần trí khó tránh khỏi mê man, nhưng Thôi Thiếu khanh với ánh mắt mơ màng, thậm chí chút mờ mịt giống như những lọn tóc rối bên mai , khiến lòng nàng mềm nhũn rối bời.
Nàng đưa tay nhẹ nhàng vén những lọn tóc rối mặt , cụp thấy vai khẽ run, chắc là vết thương đang đau, do dự một chút đưa tay kéo cổ áo một chút, thấy băng gạc quấn bên trong thấm máu, vội vàng cởi áo .
Thôi Phù Phong đưa tay khẽ giữ lấy vạt áo, dùng đôi mắt mơ màng nàng: "Huyện chủ, ... tự ..."
Đầu ngón tay hai chạm , nhiệt độ nóng bỏng khiến Thiên Đăng chần chừ giây lát, nhưng vẫn giúp cởi áo: "Không , tối qua chẳng cũng là băng bó cho ? Thêm một cũng chẳng ."
Máu ở vết thương cầm, nhưng lỗ m.á.u n.g.ự.c khi rửa sạch sơ qua, da thịt rách nát cuộn lên trông càng đáng sợ.
Thiên Đăng nén nỗi áy náy bất an trong lòng, lấy t.h.u.ố.c của Liêu y cô , cúi cẩn thận bôi t.h.u.ố.c lên vết thương cho .
Nàng ghé sát quá, thở nhẹ nhàng phả lên lồng n.g.ự.c trần của như chiếc lông vũ mỏng manh lướt qua da thịt, khiến đang sốt mê man thể động đậy, chỉ ngẩn ngơ khuôn mặt đang cúi xuống của nàng.
Không là do sốt cao do khí huyết cuộn trào trong lồng ngực, gò má tái nhợt của ửng lên sắc hồng nhạt như lụa trắng ánh hoa đào, mãi tan.
Thiên Đăng kéo chăn đắp cho , khẽ : "Thôi Thiếu khanh ngủ một giấc , lát nữa Liêu y cô đến để bà khám kỹ cho ."
Thôi Phù Phong khẽ "ừ" một tiếng, ánh mắt mơ màng nhưng vẫn nàng chằm chằm, nỡ rời : "Huyện chủ ? Lại ... tiếp tục bôn ba vất vả ?"
"Phải, chân tướng rõ, Thương Lạc vẫn bặt vô âm tín. Trước khi kẻ thù g.i.ế.c bắt , hung thủ trong hậu viện lộ diện, chỉ thể tiếp tục bước . Giống như Thôi Thiếu khanh bảo vệ vinh quang trăm năm của Thôi gia lẽ tìm kiếm sự thật là ý nghĩa cuộc đời ."
"Ý nghĩa cuộc đời ... là bảo vệ Thôi gia ?" Hắn dựa gối nàng, môi vương nụ mơ hồ, khẳng định cũng phủ định lời nàng.
Hắn yếu ớt như Thiên Đăng cũng tranh luận vấn đề cao siêu với , chỉ giúp ém góc chăn, múc chậu nước vắt khăn, giúp hạ sốt trán, bên cạnh giường đợi các thị nữ .
Ngoài cửa sổ gió nhẹ thổi qua lá trúc, cũng lướt qua căn phòng họ đang lặng lẽ bên , tiếng xào xạc cũng trở nên dịu dàng.
Vì sự rung động vô danh trong lòng, nàng : "Thôi Thiếu khanh, mơ một giấc mơ, mơ thấy... Cáo Quốc Đại Trưởng Công Chúa."
Nàng kể giấc mơ kỳ lạ đêm qua cho , thần sắc chút hoảng hốt: "Có lẽ vì đêm qua gặp nạn nên đặt vị trí nạn nhân là Cáo Quốc Công chúa, thấy tâm trạng của bà . Thậm chí khi tỉnh , cũng suy nghĩ, nếu là bà , sẽ chọn cách nào để xóa bỏ khó khăn mắt."
Thôi Phù Phong vì sốt cao mà chìm trong chóng mặt mê man, nhưng dù cần suy nghĩ, vẫn khả năng phán đoán hơn về cục diện triều chính: "Hiện tại xem cái c.h.ế.t của bà đối với phủ Công chúa quả thực là một nước cờ phá cục cao tay. Nguy cơ của phủ Công chúa, sự lựa chọn của Đế Hậu, thậm chí hôn sự của Xương Ấp Quận chúa... sự chuyển biến từ thế c.h.ế.t sang thế sống, đều nhờ nước cờ mà đảo ngược ..."
" một chuyện cứ thấy kỳ lạ." Thiên Đăng trầm ngâm, : “Phủ Cáo Quốc Công chúa chĩa mũi nhọn phủ Xương Hóa Vương là bình thường, dùng các lang quân hậu viện để tấn công cũng bình thường, nhưng tại cuối cùng chọn Minh Thứu?"
"Ừ, đúng là... Minh Thứu thể coi là ít ràng buộc với Huyện chủ nhất, dù họ chọn bất kỳ ai khác, tin rằng thu hoạch cũng sẽ lớn hơn Minh Thứu." Thôi Phù Phong dựa gối nàng, khóe môi vương nụ hờ hững: “Nếu họ chỉ hại Huyện chủ, tại chọn ? Chẳng lẽ đ.á.n.h giá quá cao địa vị của trong phủ?"
Thiên Đăng nhịn : "Đó chắc chắn là do phủ Công chúa dám tay với cây ngọc nhà họ Thôi ."