THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 6: Thanh Liên (Sen Xanh)

Cập nhật lúc: 2026-02-04 12:06:40
Lượt xem: 133

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đại lễ tế bái dần đến hồi kết.

Hàng ngàn ngọn nến trong Linh điện cũng sắp cháy tàn. Các nhạc công thu dọn nhạc cụ, sự dẫn dắt của Tiết Tích Dương lượt lui ngoài.

Quốc chủ Khâu Từ dẫn đầu vương tộc đến chia buồn với Thiên Đăng, ân cần dặn dò nàng nén bi thương. Ông dù cũng cao tuổi, bao năm qua lao tâm khổ tứ vì Khâu Từ, lúc trời quá nửa đêm nên giấu vẻ mệt mỏi.

Các thành viên hoàng tộc và trọng thần trong triều cũng lượt tiến lên vái chào Thiên Đăng.

Bắc Vương ngay lưng Quốc chủ, ông là Nhị vương thúc của nàng. Sau khi hỏi han vài câu, ông hạ giọng hỏi nhỏ: “Nghe Vương phi , hôm qua cháu nhắc là chuyện tìm ?"

Thiên Đăng gật đầu. Tuy nhiên, lúc tiện bàn về bức thư khuyên nàng hòa , huống hồ khả năng bức thư đó là giả mạo lớn. Nàng bèn đáp: “Chỉ là chút chuyện nhỏ cháu xác nhận với Vương thúc thôi ạ. Để hôm khác cháu ghé thăm sẽ hỏi kỹ hơn."

Bắc Vương hỏi rõ nơi nàng đang tá túc trong cung, : “Được. Chỗ đó cũng yên tĩnh. Ta nhớ gần đó một cái đình hóng mát trong ngự hoa viên. Giờ Thìn sáng mai sẽ đợi cháu ở đó. Chỉ là đêm nay cháu thức trắng cầu nguyện, e là sẽ vất vả lắm."

"Đạo con cháu, dám chuyện vất vả."

Thiên Đăng trịnh trọng hành lễ, lặng lẽ tiễn khỏi điện.

Trời về sáng, dân chúng phố cũng dần giải tán. Bên trong Linh điện, âm thanh đều lắng xuống, tĩnh mịch . Chỉ còn cặp đèn vại khổng lồ ngàn năm tắt vẫn cháy âm ỉ, tỏa thứ ánh sáng u trầm, soi rọi linh vị và chân dung của các đời minh chủ, cũng soi sáng bóng dáng Thiên Đăng đang đơn độc thủ hiếu cho cha và ông.

Nơi cố quốc xa lạ , nàng sẽ tụng niệm kinh văn, thức trọn đêm nay để cầu nguyện cho linh cha ông trở về cố thổ.

Đại điện trống trải, bốn bề ánh lửa chập chờn, im lìm một tiếng động.

Người duy nhất ở bên cạnh Thiên Đăng là Đồi Mồi. Đồi Mồi tiếng Thổ Hỏa La, càng hiểu kinh sách bằng tiếng Khâu Từ, nên chỉ thể giúp Thiên Đăng sắp xếp kinh văn, chờ nàng tụng niệm.

Nhìn bóng tối bao trùm xung quanh, tiếng gió rít khe khẽ, Đồi Mồi chút lo sợ: “Huyện chủ, chúng thật sự đây cả đêm ? Đất lạ quê , trong lòng em cứ thấy sờ sợ..."

"Sợ cái gì? Đây là Linh điện của cố quốc , bên ngoài lính canh tầng tầng lớp lớp, bên trong linh cha ông, liệt tổ liệt tông nhất định sẽ phù hộ chúng ."

Thấy nàng bình tĩnh ung dung như Đồi Mồi cũng yên tâm phần nào, xuống bên cạnh hầu hạ. chẳng bao lâu , nàng ngủ gục giữa đại điện mênh m.ô.n.g tĩnh mịch.

Thiên Đăng nghĩ Đồi Mồi theo lặn lội đường xa, còn lo toan chuyện ăn ở, quả thực quá mệt mỏi. Nàng bèn đỡ vai Đồi Mồi, giúp Đồi Mồi tựa cây cột để ngủ cho thoải mái hơn.

Chỉ còn một nàng quỳ giữa Linh điện, ngước tên cha và ông khắc linh vị. Đối diện với các bậc tiên tổ Khâu Từ, nàng ngàn vạn tụng niệm những dòng kinh văn bi mẫn mà bản vẫn hiểu thấu, cầu nguyện cho những yêu ở một thế giới khác, một gian khác, sẽ một đời bình an và tươi .

Sao dời vật đổi, ánh sáng lờ mờ từ bên ngoài hắt điện, chẳng mấy chốc bình minh ló dạng.

Ánh ban mai soi rõ những bức họa cũ kỹ treo đầy điện, cũng soi lên đôi mắt vương nét mỏi mệt của nàng.

Đồi Mồi giật tỉnh giấc, xoa cái eo cứng đờ mơ màng nhớ chuyện đêm qua, vội vàng dậy chạy đến bên Thiên Đăng.

Quỳ suốt nửa đêm, Thiên Đăng cũng cảm thấy đầu gối đau nhức. Nghe thấy tiếng bước chân từ ngoài điện vọng , nàng ngước lên thì thấy Thôi Phù Phong bước tới.

"Huyện chủ, thức trắng cả đêm, nàng cũng mệt , nên về nghỉ ngơi thôi."

Ánh mắt vẫn chan chứa sự quan tâm dịu dàng như khi, tay giúp nàng thu dọn chồng kinh phật bàn.

Thiên Đăng khép cuốn kinh tay, ngẩng đầu : “Bây giờ là giờ nào ?"

"Tính theo giờ Trung Nguyên thì gần Mão chính ."

Hắn dường như cũng tinh thông tiếng Thổ Hỏa La*, xếp từng cuốn kinh về đúng hốc tường tương ứng.

*Tiếng Tocharian.

"Ta nhớ Bắc Vương hẹn gặp Huyện chủ giờ Thìn, giờ cũng còn sớm nữa."

Thiên Đăng gật đầu, vội vàng dậy: “Ta về sớm rửa mặt chải đầu một chút."

"Huyện chủ mới đến, e là thạo đường trong vương cung. Lúc đến đây nhờ hai vị nữ quan, họ sẽ dẫn đường đưa nàng về."

Sự sắp xếp của Thôi Phù Phong lúc nào cũng chu đáo, khiến cảm thấy ấm áp như gió xuân.

Thiên Đăng mỉm gật đầu với , gọi Đồi Mồi cùng vội vã rời khỏi Linh điện.

Bên ngoài mặt trời lên cao, quả nhiên hai cung nữ lớn tuổi đang chờ sẵn.

Sau lễ hội tưng bừng đêm qua, đường phố hôm nay phần vắng vẻ, quạnh quẽ. Chỉ những thị vệ canh cửa cúi đầu chào nàng, họ gác suốt đêm nên ánh mắt cũng lộ rõ vẻ mệt mỏi.

Theo chân cung nữ về đến nơi ở, Thiên Đăng rửa mặt qua loa, bộ đồ tang lễ bằng một bộ y phục gọn gàng, trang nhã, dẫn Đồi Mồi đến chỗ hẹn với Bắc Vương.

Theo chỉ dẫn của cung nữ, họ dọc theo hành lang trang trí hoa văn hình thoi, phía quả nhiên hiện một mảng xanh tươi .

Khâu Từ tuy là ốc đảo nhưng nguồn nước dồi dào như Đại Đường, vườn trong cung lớn, chủ yếu trồng các loại cây chịu hạn như nho và lựu.

Nơi những giàn nho rậm rạp nhất, thấp thoáng một tòa thủy đình xanh mát. Kiến trúc chịu ảnh hưởng của Đại Đường nên cũng một bức tường đá, ba mặt hướng nước để thoáng, nhưng cột đá và mái vòm mang đậm phong tình dị vực, dây leo rủ xuống khiến nơi càng thêm u tịch.

Đến gần đình, Đồi Mồi tinh mắt thấy một góc áo bào lộ giữa khe hở của lá nho và cột đá, vội với Thiên Đăng: “Hình như Bắc Vương đến đợi Huyện chủ đúng hẹn ."

Thiên Đăng gật đầu, cùng nàng bước gần.

Bên ngoài là ánh nắng chói chang của mùa hạ Khâu Từ, đột ngột trong đình tối, mắt kịp thích ứng nên chỉ thấy một mảng âm u.

Đồi Mồi vén đám lá nho lòa xòa, cất tiếng hỏi: “Bắc Vương điện hạ?"

Người bên trong rõ ràng đang dựa cột đó nhưng hề trả lời.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-6-thanh-lien-sen-xanh.html.]

Thiên Đăng qua vai Đồi Mồi bên trong.

Mắt nàng dần quen với bóng tối, lớp màn mờ ảo tan . Nàng nhận chủ nhân của góc áo bào lộng lẫy là Nhị vương thúc, Bắc Vương của Khâu Từ, nàng mới gặp mặt đêm qua.

Thế nhưng ông dậy, cũng chẳng đang đợi nàng. Ông dựa nửa cột đá trong một tư thế kỳ quái, đôi mắt nửa nhắm nửa mở, n.g.ự.c một đóa sen lưu ly màu xanh đang tỏa ánh sáng hờ hững giữa gian u tối.

Đồi Mồi ngạc nhiên, theo bản năng định bước : “Đóa sen ... chẳng là một trong ba món Trấn quốc Thánh khí đêm qua ..."

Thiên Đăng vội kéo giật nàng , buông tay cho giàn nho rủ xuống che kín, lùi nhanh hai bước: “Đừng đó!"

Đồi Mồi kêu "A" một tiếng, lúc mới nhận điều bất thường.

Dù ở trong bóng tối, nhưng sắc mặt xám ngoét của Bắc Vương vẫn đập mắt .

Sắc mặt nàng biến đổi, định mở miệng hỏi thì phía vang lên tiếng bước chân.

Là đội tuần tra ngang qua, các thị vệ thấy Thiên Đăng bèn tiến hành lễ.

Viên đội trưởng về phía tòa đình với giàn nho còn đang rung rinh, hỏi: “Huyện chủ phát hiện điều gì bất thường ở đây ?"

"Ta đang định tìm kiểm tra, phiền các ngài xem giúp."

Thiên Đăng chỉ tay trong đình, : “Ta hẹn với Bắc Vương, vốn định giờ Thìn bàn chuyện tại đây. tới nơi thì thấy ông vẻ lạ, nhờ các ngài xem thử thể đ.á.n.h thức ông dậy ."

Viên đội trưởng nhận lời, dẫn vén lá nho bước . Vừa thấy tư thế kỳ quái của Bắc Vương, kinh hãi, vội vàng giật phăng giàn nho để ánh sáng rọi .

Ánh mặt trời chiếu lên đóa sen xanh trong lòng Bắc Vương, ánh sáng lưu chuyển rực rỡ, đích thị là đóa sen lưu ly, một trong ba món Trấn quốc Thánh khí thỉnh đêm qua.

Lúc mới rõ, đóa sen đặt n.g.ự.c ông , mà phần cuống sen bằng lưu ly sắc nhọn, cắm thẳng tim ông .

Sự việc quá đỗi kinh hoàng, đám thị vệ lập tức ùa tới kiểm tra tình hình Bắc Vương.

Viên đội trưởng nhanh chân bước lên , đưa tay định kiểm tra thở.

Nào ngờ tư thế dựa cột của Bắc Vương vốn vặn vẹo, chạm nhẹ , cả lẫn hoa cùng đổ ập xuống đất.

Thân thể ông ngã sấp, đóa lưu ly trong lòng va chạm với nền đá vỡ tan. Trong tiếng loảng xoảng thanh thúy, đóa sen xanh nở rộ nơi tim ông vỡ nát thành từng mảnh, một nửa vương vãi nền đá xanh, một nửa b.ắ.n xuống hồ nước, cách nào thu .

Cuống sen cắm trong tim tuy vỡ hẳn, nhưng vết thương bịt kín nay chấn động hở , m.á.u tươi ồng ộc tuôn trào, thấm đẫm nửa , nhuộm đỏ những mảnh vỡ lưu ly đất, từ từ lan , nhuộm đỏ cả hồ nước bên .

Bắc Vương của Khâu Từ c.h.ế.t bất đắc kỳ t.ử ngay trong vương cung, còn c.h.ế.t tay món Trấn quốc Thánh khí theo cách quái đản như . Mọi đều c.h.ế.t sững, cả trong lẫn ngoài đình rơi sự tĩnh lặng c.h.ế.t chóc.

Cuối cùng, vẫn là Thiên Đăng lên tiếng : “Ta mới đến đây, trong cung xảy chuyện thì báo cho nơi nào ?"

Viên đội trưởng như bừng tỉnh, vội sai hỏa tốc báo cho Quốc chủ, bước đến bên t.h.i t.h.ể Bắc Vương, định gọi cùng khiêng ông lên.

Thiên Đăng định khuyên nên di chuyển thi thể, nhất là giữ nguyên hiện trường. nghĩ cú ngã vỡ nát cả hung khí, giờ động cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa, nên nàng im lặng.

Thi thể Bắc Vương đặt lên ghế đá trong đình, phủ áo choàng tạm che vết thương và dung nhan.

Khi Quốc chủ Khâu Từ vội vã chạy tới, đập mắt ông đầu tiên là những mảnh vỡ lưu ly và vết m.á.u loang lổ đầy đất.

Ông đau xót tột cùng, chẳng còn tâm trí mà tránh né, cứ thế giẫm lên mảnh vỡ và vũng máu, bước nhanh đến bên thi thể. Đôi tay run rẩy xốc tấm áo choàng lên , sắc mặt ông lập tức trở nên t.h.ả.m thiết, vững.

"Chinh chiến bao năm, mấy chỉ còn và lão tam... Thúc nào trận cũng bình an trở về, cũng ... thể bỏ mạng ngay trong vương cung thế !"

Khâu Từ vương bi thương tột độ, nắm chặt lấy vạt áo Bắc Vương như kéo ông dậy.

Thị vệ thấy áo c.h.ế.t còn vương mảnh lưu ly, sợ đ.â.m tay Quốc chủ, vội đỡ ông xuống bên cạnh, khuyên ông nén bi thương.

Quốc chủ phịch xuống đất, nước mắt lưng tròng: “Lại kẻ... kẻ dám lẻn cung g.i.ế.c ! Truyền lệnh xuống, lục soát bộ vương cung, nhất định bắt hung thủ!"

Thị vệ đang cúi đầu lệnh thì bên cạnh vang lên tiếng bước chân dồn dập. Là Nhị Vương phi tin dữ chạy tới. Nhìn thấy khuôn mặt chồng lộ tấm áo choàng, bà sững sờ, lảo đảo lao trong đình, quỳ rạp giữa vũng m.á.u và vụn lưu ly, ôm lấy t.h.i t.h.ể gào t.h.ả.m thiết.

Nghe tiếng tuyệt vọng của bà, ai nấy đều thấy xót xa trong lòng.

Tỳ nữ bên cạnh đỡ bà dậy, khuyên giải, giúp bà nhặt những mảnh vỡ găm đầu gối. bà dường như cảm thấy đau đớn, ánh mắt ngước lên, dừng Thiên Đăng. Dường như nhớ chuyện đêm qua Bắc Vương hẹn gặp nàng ở đây, bà lao tới túm chặt lấy áo nàng, gào lên: “Huyện chủ! Nhị vương thúc của ngươi hẹn gặp ngươi ở đây đêm qua, ngươi... Ngươi thấy ? Rốt cuộc ông xảy chuyện gì? Kẻ g.i.ế.c ông là ai?"

Thiên Đăng lắc đầu đáp: “Khi cháu đến thì quá muộn. Đứng ngoài đình thấy tư thế Vương thúc kỳ lạ, trong lòng ôm đóa sen lưu ly, cháu linh cảm chuyện chẳng lành nên lập tức cùng tỳ nữ lui , mời thị vệ kiểm tra."

Viên đội trưởng vội gật đầu xác nhận: “Phải, chúng thần tuần qua đó, khéo thấy Huyện chủ Đại Đường từ trong đình . Ngoài nàng và tỳ nữ, lúc đó xung quanh bất kỳ ai khác."

Nhị Vương phi trừng mắt nàng: “Ngươi... ngươi hẹn gặp Vương thúc ở đây, thấy ông vẻ bất thường mà gần xem ?"

" , cháu từng bước chân trong đình."

" thị vệ rõ ràng ngươi từ trong đình ! ngươi và lão tam hẹn gặp , ông xảy chuyện, ngươi là phận cháu, hỏi han quan tâm, tự ý bỏ ngoài để khác xem?"

Thiên Đăng trải qua bao biến cố, chứng kiến ít hiện trường cái c.h.ế.t kỳ dị, nên bộ dạng Nhị vương thúc là ông c.h.ế.t. Nàng hiểu cần bảo vệ hiện trường và bản , nên can dự , nên theo bản năng dừng bước.

Nhị Vương phi đang đau đớn tột cùng, cần tìm nơi trút giận. Những câu chất vấn tuyệt vọng như lưỡi dao, lên án sự lý trí đến lạnh lùng của nàng lỡ mất cơ hội: "Nếu lúc đó ngươi bước , Nhị vương thúc của ngươi c.h.ế.t? Biết thể phát hiện dấu vết hung thủ?"

Thiên Đăng đành né tránh ánh mắt sắc như d.a.o của bà, đáp: “ khi cháu tới, Nhị vương thúc sát hại, sắc mặt đổi màu. Cháu phát hiện bất cứ động tĩnh sự bất thường nào tại hiện trường, càng thấy dấu vết của hung thủ."

Trong đám thị vệ bên cạnh, lầm bầm: “Lạ thật, chúng tuần tra quanh đây cũng thấy ai cả, chỉ mỗi Huyện chủ Đại Đường và tỳ nữ của nàng trong vườn thôi."

 

Loading...