THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 6: Sinh nhật

Cập nhật lúc: 2026-01-27 16:16:46
Lượt xem: 177

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trời sáng rõ. Bên ngoài cửa sổ vọng tiếng chim lảnh lót, là những chú én xuân đang rỉa cánh bên đóa hải đường chớm nở, ríu rít gọi giữa xà nhà.

Hai mươi hai tháng Hai, Xuân phân qua, Thanh minh tới, là thời khắc trăm hoa đua nở rực rỡ nhất.

Trường An đón từng đợt gió hoa tín, lúc đang len lỏi giữa những cành đào, nhành mận, ngọc lan và hải đường.

Thiên Đăng qua hoa sảnh để dùng bữa sáng. Cây ngọc lan bên sảnh đang độ nở rộ, tiếng của con kinh động, những cánh hoa trắng muốt như bông tuyết lả tả rơi xuống.

Nàng ngẩng đầu lên, thấy Thương Lạc đang bắc thang leo lên tổ chim én ở góc mái, hí hoáy gì đó.

"Huyện chủ dậy ?" Kim Đường đang giữ thang, chỉ tay lên tổ én xà nhà giải thích: “Cái tổ én ngay mái hiên, lúc nào cũng thải bậy ngoài. Hôm Yến Bồng Lai chê nền gạch vết bẩn, đến mức thèm qua lối nữa."

Chuyện Thiên Đăng cũng . Vì vị Thần tiên lang quân mắc bệnh sạch sẽ tỏ ý chê bai, Hổ Phách, phụ trách khu vực , trong cơn uất ức xách nước cọ rửa cọ rửa mấy , chỉ mong đổi lấy một cái hài lòng của .

"Thực của , phiền các thị nữ vất vả ." Yến Bồng Lai tĩnh lặng bên cạnh, tay cầm mấy tấm đệm cỏ bồ. Bộ y phục màu xanh nhạt trơn màu hoa văn càng tôn lên khí chất phiêu diêu thoát tục, vương bụi trần của .

"Vì thế đan vài tấm đệm cỏ , nhờ Thương tiểu lang quân treo các tổ chim để hứng những thứ ô uế."

Không ngờ vị thần tiên lánh đời lúc nhập thế và chu đáo đến Thiên Đăng chút ngạc nhiên, mỉm với : "Yến lang quân thật tinh tế."

Yến Bồng Lai khẽ cúi mặt, hàng mi dài đen nhánh che đôi mắt sâu thẳm xa xăm, khẽ đáp: "Mẹ én về nhà là điềm lành. Ngày xưa bà cũng thường đan một tấm đệm cỏ cho chúng."

Thiên Đăng nhớ qua đời, bèn gật đầu nhẹ, dặn dò Thương Lạc cẩn thận.

Thương Lạc , ghé đầu trong tổ, phấn khích reo lên: "Chim non nở , tận bốn con lận!"

Thấy định đưa tay sờ chim non, Kim Đường ở vội ngăn : "Đừng để chim non dính , cẩn thận chim bỏ con đấy! Hồi bé từng sờ con Kim Đoàn Đoàn, suýt nữa nó mổ mù mắt."

Thương Lạc rụt tay , đầu thì thấy hai con én lớn đang đậu ở đầu hiên, kêu chiêm chiếp đầy lo lắng, sợ hại con .

"Được , , ai bảo các ngươi cứ ị bậy lung tung? Ta chứ gì?" Thấy chim bộ lao mổ , Thương Lạc vội vàng nhảy xuống thang.

Chiếc thang mượn từ chỗ thợ thuyền của Kim gia, ba họ định bụng chỉnh trang bộ tổ én trong phủ.

Kim Đường nhân tiện báo cáo tiến độ tu sửa Vương phủ với Thiên Đăng: "Nhà bếp và kho ở tiền viện tu sửa xong xuôi, giờ chỉ còn vài góc ở hậu viện cần sơn sửa và trát vôi vữa. Có điều hai ngày tới thợ thuyền sẽ đông hơn chút, mùa xuân đến , cho thông cống rãnh, nạo vét bùn đất một thể."

Lời còn dứt, Thiên Đăng thấy tiếng ồn ào phía . Ngoảnh , từng tốp thợ đang túa nạo vét các đường cống ngầm, mương nước, rãnh nổi rãnh chìm, kỹ lưỡng đến mức hận thể cử mười lau từng vệt bùn.

Thương Lạc trố mắt: "Kim Đường ca, gọi nhiều thế, cần thiết ?"

"Hừ, thế là để cho phủ Cáo Quốc Công chúa xem đấy." Kim Đường khẩy: “Nghe đêm hôm Cáo Quốc Công chúa gặp ác mộng, mơ thấy rơi xuống nước. Tỉnh dậy sợ quá hóa rồ, bắt nhà cử một đội thợ sang giúp tát cạn bộ ao hồ cống rãnh trong phủ bà ."

"Xì, mụ già đó tính nhất, Kim Đường ca đừng thèm để ý đến bà !" Thương Lạc đến bốn chữ Cáo Quốc Công chúa là lửa giận bốc lên, chống nạnh : “Cứ để trong phủ bà tự mà đào!"

Kim Đường đầy ẩn ý: "Chứ nữa, chúng lo tu sửa bên phía Huyện chủ, gì còn nhân lực mà chia sẻ, đúng ?"

Nhìn hai đàn ông trẻ con mặt, Yến Bồng Lai đang lật qua lật tấm đệm cỏ tay, Thiên Đăng ngẫm nghĩ về cơn ác mộng của Cáo Quốc Công chúa, hai , im lặng gì.

Thương Lạc hậm hực: "Mụ đàn bà ác độc đó đáng đời ngày nào cũng gặp ác mộng! Hại Huyện chủ suýt hòa , mà Thánh nhân chỉ phạt bà một năm bổng lộc, đúng là tức c.h.ế.t !"

Kim Đường : "Thôi đừng nhắc đến bà nữa. Kẻ chúng cần đối phó bây giờ là cái tên Hồi Hột mặt dày chen ngang kìa..."

Vừa dứt lời, phía vang lên tiếng ha hả: "Cái gì mà chen ngang? Nếu tiểu tình đại lý thì đưa Tiên Châu về thảo nguyên cưỡi ngựa b.ắ.n cung từ lâu !"

Thương Lạc lí nhí nhắc: "Là thông tình đạt lý..."

Bị bắt quả tang lưng, Kim Đường liếc hình vạm vỡ của , rụt cổ , lầm bầm: "Ngươi cứ hống hách , đợi Lăng Thiên Thủy về xem trị ngươi thế nào."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-6-sinh-nhat.html.]

Minh Thứu bước hoa sảnh, phịch xuống bàn ăn sáng với dáng vẻ đại gia, miệng càm ràm với Thiên Đăng: "Lại là bánh với cháo, đầu bếp phủ nàng kém quá, bao giờ mới sữa, bánh thịt với bánh nướng đây?"

Các vị lang quân khác thường đưa đồ ăn đến tận phòng, thỉnh thoảng mới tự xuống bếp kiếm đồ ăn hoặc ngoài ăn, chỉ Minh Thứu ỷ phận, ngày nào cũng sấn sổ đến ăn cùng Thiên Đăng.

Kim Đường chua loét : "Nếu Vương t.ử quen đồ ăn ở đây, giới thiệu cho ngài một chỗ. Nhà mấy tửu lầu, bán rượu chỗ trọ, bảo họ dựng lều vải Hồi Hột cho ngài, sáng nào cũng khiêng lên một con cừu nướng nguyên con nhé!"

"Ngươi thì hiểu cái gì?" Minh Thứu vỗ n.g.ự.c bùm bộp: “Đại nam nhân như , vì Vương phi tương lai mà chịu khổ một tí thì ? Người bảo, c.h.ế.t hoa mẫu đơn, quỷ cũng phân bón!"

Thương Lạc giật khóe miệng, nuốt hai chữ "phong lưu" trong bụng.

Minh Thứu ăn hỏi: "Hôm nay săn với mấy , Tiên Châu ? Để nàng ngắm cơ thể !"

Thương Lạc và Kim Đường kinh hãi, mãi mới định thần : "Là thủ! Ai thèm xem cơ thể ngươi!"

Thiên Đăng lắc đầu: "Ta còn chút việc bận , điện hạ cứ chơi vui vẻ."

"Thôi , nàng cứ việc của nàng ." Minh Thứu cũng ép, quẹt mồm dậy, hớn hở bỏ : “Đợi b.ắ.n con dê vàng béo múp về cừu nướng cho nàng!"

Mãi mới dùng xong bữa sáng, đám giải tán. Thiên Đăng bước xuống bậc thềm, mái hiên ngẩng đầu lên xà nhà.

Gia đình nhà én chen chúc thiết trong chiếc tổ nhỏ, ríu rít gọi .

"Hai mươi hai tháng Hai..." Nàng lẩm bẩm trong miệng.

Đồi Mồi chuẩn xe ngựa, nàng đội mũ màn, đồ trắng, một mạch khỏi thành về phía sơn lăng.

Cỏ hoang năm ngoái dọn sạch, cỏ xuân năm nay mọc lên mơn mởn, trải t.h.ả.m xanh rờn khắp lăng mộ Xương Hóa Vương.

Thiên Đăng dâng hương khấn vái mộ phần cha ông, bia mộ , khẽ khàng : "Tổ phụ, tổ mẫu, cha, ... Đăng Đăng của hôm nay tròn mười bảy tuổi ."

Mười bảy năm , cũng ngày là khoảnh khắc nàng chào đời.

Mẹ nàng đau đớn suốt một ngày trời, cuối cùng khi bóng chiều buông xuống mới sinh hạ nàng, trở thành chủ nhân duy nhất của thế hệ thứ ba Phủ Xương Hóa Vương.

Khi , Xương Hóa Vương bế nàng tay nỡ rời, gặp ai cũng khoe đứa bé giống hệt bà cố Quy Thiện Nữ Vương năm xưa, nhất định sẽ rạng danh Bạch gia, cứ như thể nàng là đứa bé gái còn quấn tã, mà là vinh quang của cả dòng tộc .

Đến nay, đứa bé gái cả nhà nâng niu như châu báu trở thành thiếu nữ mười bảy tuổi, nhưng mộ phần cha ông, nàng chỉ thấy tương lai mịt mù.

Quá nhiều chuyện đè nặng trong lòng, chân tướng cái c.h.ế.t của , kỳ vọng của cha ông với quốc gia, những kẻ mưu đồ bất chính ẩn nấp trong hậu viện, tình thế ép hòa ... nàng bước tiếp thế nào.

Nghĩ đến những nghịch cảnh trùng trùng lớp lớp mà buộc giải quyết nhưng chút manh mối nào, nàng bất giác thẫn thờ lâu trong lăng viên.

Mãi đến khi mặt trời bóng, phía mới vang lên tiếng gọi trầm ấm: "Huyện chủ, hóa nàng ở đây?"

Thiên Đăng đầu . Cuối con đường thần đạo ngay cổng lăng viên, Thôi Phù Phong đang về phía nàng.

Vị ngọc nhân cao quý trong kinh thành ca tụng hôm nay mặc quan phục, chỉ khoác chiếc áo bào cổ tròn màu tím than thêu vân mây bạc, càng tôn thêm vẻ thanh nhã cao sang.

Thiên Đăng như bừng tỉnh khỏi giấc mộng, đưa tay day day mi tâm, dậy hỏi: "Thôi Thiếu khanh hôm nay đến nha môn trực ?"

Thôi Phù Phong xin hương từ lính già giữ lăng để tế bái, đáp: "Nha môn việc gì, bèn xin nghỉ nửa ngày. Nghe Huyện chủ đến sơn lăng nên qua xem ."

Thiên Đăng lặng lẽ gật đầu: "Hôm nay là sinh nhật của , nên... đến tụ họp với nhà một chút."

"Vương gia, Vương phi và Thế t.ử phu nhân thấy Huyện chủ trưởng thành thông tuệ, kiên định như ngày hôm nay, suối vàng chắc chắn sẽ an lòng." Thôi Phù Phong nàng thật sâu, mỉm : “ mà sinh nhật là ngày vui, vui vẻ mới . Khéo hôm nay Lăng Thiên Thủy cũng về, nào, chúng tìm ."

 

Loading...