THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 6: Mười món bánh hoa
Cập nhật lúc: 2026-01-18 11:10:49
Lượt xem: 361
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong lòng đều chút tán đồng. Dù hồi nhỏ xinh đến , cũng chẳng ai đảm bảo lớn lên hủy dung, huống hồ nàng còn từng hủy dung.
Trong khi mỗi đang theo đuổi những toan tính riêng, Thôi Phù Phong bước tới, mời các vị lang quân trong để bắt đầu buổi tuyển chọn.
Hắn mở danh sách sảnh đường, ánh mắt quét qua các ứng cử viên: “Mạnh Lan Khê, Mạnh công tử, mời .”
Mạnh Lan Khê gật đầu, khẽ phủi tà áo, xách chiếc rương đựng cụ của định bước , bỗng ngửi thấy một mùi hương thoang thoảng bên cạnh, lập tức nhíu mày.
“Tệ , hương cốt ở chỗ thanh thuần, tuyệt đối thể lẫn với mùi vị khác.”
Hắn thấy hộp thức ăn của Thời Cảnh Ninh đặt bên cạnh rương của , vội hỏi: “Thời , thứ mang theo mùi vị nồng lắm ?”
Thời Cảnh Ninh theo phản xạ mở nắp hộp cho xem, đáp: “Không , chỉ là một ít điểm tâm thôi.”
Mạnh Lan Khê thấy bên trong quả nhiên là các loại bánh hoa, lúc mới yên tâm, giúp y đậy nắp hộp , áy náy : “Thất lễ , tại ngửi thấy mùi thơm của bánh nồng nàn quá.”
Thời Cảnh Ninh bèn xách hộp thức ăn của xa một chút, : “Phải, điểm tâm từ hoa tươi nên chút hương hoa.”
Mạnh Lan Khê phong thái tao nhã, mang cụ nội đường. Sau khi đặt thứ xuống, về phía bình phong hành lễ: “Tại hạ Mạnh Lan Khê, hiện sống tại Trường An, nguyên quán Thái Hồ, xin mắt Kỷ Quốc phu nhân và Huyện chủ Linh Lăng.”
Phu nhân ngắm dáng vẻ ngọc thụ lâm phong của , giấu nổi nụ hài lòng.
Cô cô Huyền Cơ cũng : “Quả đúng là như cây xuân chớm nở, tre non mới mọc. Trà tiết thanh minh, cơn mưa rào, càn khôn thanh tịnh.”
Mạnh Lan Khê quỳ lò , chắp tay hành lễ với bình phong: “Gia tộc tại hạ trang, thạo nghề chế . Hôm nay cố ý mang theo cụ, kính mời chư vị phẩm bình hương của quê nhà.”
Chiếc rương mang theo trông lớn, nhưng bên trong thứ gì cũng . Lò lửa lồng bạc chạm rỗng mạ vàng, trọn bộ cối, nghiền, rây bằng bạc... thậm chí còn một vò nhỏ nước trong.
“Đây là tuyết đọng hoa mai thu gom từ đầu năm, dùng để nấu là thanh khiết nhất. Năm nay hoa mai nở muộn, tuyết đọng trong nhụy hoa chỉ gom bấy nhiêu...”
Động tác của tao nhã mà nhanh nhẹn, chẳng mấy chốc hương lan tỏa khắp nội đường. Những chén sứ men màu xanh bí xếp gọn gàng khay sơn mài, tựa như đóa hoa mai nở rộ, dâng bình phong.
Thái t.ử dùng đồ vật từ bên ngoài đưa , chỉ cầm một chén lên ngửi hương thơm. Những khác mỗi cầm một chén nếm thử. Nước chạm môi, vị chát nhẹ cùng hương thơm thanh khiết lan từ đầu lưỡi xuống cổ họng, lập tức cảm thấy gân cốt thư giãn, tinh thần sảng khoái.
Mẹ nàng tấm tắc khen ngợi, với Thiên Đăng: “Trà ngon, nước , cũng .”
Cô cô Huyền Cơ cũng phụ họa: “Ba cái đều đủ cả, mà quên cả tục trần.”
Thiên Đăng quan sát thiếu niên cốt cách thanh tao bên ngoài tấm bình phong, cũng cách lớp lụa mỏng gật đầu với nàng, mỉm : “Huyện chủ, giúp thanh lọc ruột, khai vị . Uống xong dùng thêm chút điểm tâm sẽ càng tăng thêm phong vị.”
Khi , má hiện lên đôi lúm đồng tiền tròn sâu, khiến khuôn mặt thanh tú càng thêm vài phần duyên dáng say lòng , phong hoa tuyệt đại.
“Bánh hoa của Thời công t.ử hương thơm ngào ngạt, khi chúng ở sảnh phụ, chỉ ngửi mùi thôi thấy thèm , Thương Lạc tuổi còn nhỏ càng háo hức hơn.”
Trước nụ mê hoặc , Thiên Đăng vô thức gật đầu đồng ý, nhất thời cũng khó tránh khỏi cảm giác xao xuyến.
“Nếu về vị Mạnh công t.ử , điểm thiếu sót duy nhất là...” Đợi Mạnh Lan Khê lui theo lễ, cô cô Huyền Cơ lật xem danh sách, : “Cha mất sớm, từ nhỏ sống nhờ nhà bá bá ruột.”
Mẹ nàng cau mày tiếc nuối. Cha đẻ thọ, mà Vương phủ chỉ mỗi Huyện chủ là giọt m.á.u duy nhất, chuyện con cái thọ mệnh là điều thể cân nhắc kỹ lưỡng.
Sau khi Mạnh Lan Khê lui , Thời Cảnh Ninh xách hộp thức ăn bước .
Mẹ nàng thấy bèn vô cùng vui mừng: “Đứa trẻ là Cảnh Ninh con của Thời Kiệu Kỵ ?”
Cha của Thời Cảnh Ninh năm xưa là tướng sĩ trướng Thế t.ử Xương Hóa Vương. Sau khi ông hy sinh khi còn trẻ, Xương Hóa Vương xin triều đình truy tặng chức Kiệu Kỵ Úy, còn đón em Thời gia khi đó còn nhỏ về điền trang ở một thời gian.
Thiên Đăng thiếu niên đôi mắt dịu dàng bên ngoài tấm bình phong, nhớ trai nhỏ từng chơi đùa cùng thuở bé. Những ký ức lắng đọng , đến nay nghĩ vẫn thấy thật .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-6-muoi-mon-banh-hoa.html.]
... nàng và đều lý do Thời Cảnh Ninh đến ứng cử.
Sau khi cha Thời mất, gia cảnh sa sút, Thời Cảnh Ninh đau ốm liên miên, em út nheo nhóc. Bản mới Quang Lộc Tự chèn ép. Nhà vợ cưới của vì thế mà chê bỏ, ép buộc hủy hôn, ầm ĩ khó coi, khiến trở thành trò nơi phố chợ, khó lòng tìm mối khác.
Mẹ Thời đến Vương phủ lóc cầu xin, mong phu nhân mở lời cho Thời Cảnh Ninh vòng sơ tuyển. Dù chỉ cần từng là ứng cử viên phu quân của Huyện chủ thì triều đình công nhận là nhân trung long phượng. Không những quét sạch nỗi nhục hủy hôn mà chuyện cưới xin cũng chẳng cần lo nữa.
Danh sách sơ tuyển cả trăm , phủ Xương Hóa Vương mở miệng thêm một cái tên , đương nhiên là chuyện dễ dàng. là nể mặt Vương phủ, Thời Cảnh Ninh thực sự xuất sắc, mà vượt qua tầng tầng lớp lớp tuyển chọn, cuối cùng mặt Huyện chủ, khiến đều bất ngờ vui mừng.
Mẹ nàng và Thời Cảnh Ninh hàn huyên, hiện giờ là Trân Tu Thự Thừa của Quang Lộc Tự. Khi hỏi đến sở thích thường ngày, chút ngượng ngùng về phía bóng dáng mờ ảo của Thiên Đăng rèm, : “Vẫn là chút sở thích từ nhỏ, thích điêu khắc linh tinh. Giờ con thể khắc đậu phụ, khắc củ cải .”
Nói đoạn, dâng hộp thức ăn lên để tỳ nữ mang bình phong.
Mọi hộp, lập tức hiểu tại Mạnh Lan Khê khen ngợi .
Trong hộp bày một bộ Mười món bánh hoa. Bên lót những chiếc lá tỉa từ củ cải, dùng nước rau củ nhuộm thành màu xanh đậm nhạt khác , sống động như thật. Chính giữa những chiếc lá là một đóa mẫu đơn rực rỡ to bằng miệng bát, xung quanh bày các loại bánh hoa nhỏ khác như hoa , hoa sen, hoa cúc, hoa mai... kích cỡ chừng quả trứng vịt, tinh xảo vô cùng.
Có lẽ của Mạnh Lan Khê thực sự tác dụng khai vị, Thiên Đăng dù mới dùng bữa lâu cũng kìm , nhón lấy đóa mẫu đơn to nhất ở giữa, bẻ hai cánh hoa đưa cho , chia nhỏ đóa hoa mời cô cô và các tỳ nữ cùng nếm thử.
Đóa mẫu đơn từ kẹo mạch nha và bột, phối màu phấn nộn, miệng tan ngay, thơm ngọt giòn tan, từng cánh hoa đều tinh tế tuyệt mỹ. Mọi ăn xong đều tấm tắc khen ngợi, trầm trồ ngớt.
Thái t.ử đương nhiên sẽ ăn đồ ăn bên ngoài mang , chỉ sang với Thôi Phù Phong đang lặng lẽ bên cạnh: “Tay nghề khéo thật, ở Quang Lộc Tự?”
“Vâng, Thời Cảnh Ninh tâm tính linh hoạt, tay nghề khéo léo, hiện đang phụ trách các loại bánh hoa trong cung, Điện hạ chắc hẳn cũng từng nếm .”
Thái t.ử tán thưởng: “Dù ngành nào nghề nào, thể chuyên tâm tinh thông một nghề thì đều là thông tuệ.”
Hơn nữa, Quang Lộc Tự cũng coi là cận thần của Thiên tử, nếu nâng đỡ, tuy cơ hội mong manh, nhưng tương lai cũng hy vọng lên Quang Lộc Tự Khanh. Đến lúc đó hàng quan to tam phẩm trong triều, cũng là đỉnh cao của phận quan .
Đứa trẻ hiền lành an phận, tình nghĩa thanh mai trúc mã với Thiên Đăng, huống chi trong nhà còn bốn đứa em, trong lòng nàng vô cùng hài lòng: nhà đông con, chắc là dễ sinh dưỡng lắm đây.
Thiên Đăng nhớ tới lời Mạnh Lan Khê, bèn với Thời Cảnh Ninh: “Điểm tâm quả thực tuyệt diệu, hương thơm khiến các vị lang quân bên ngoài đều thèm thuồng. Ta ở đây ăn hết sợ lãng phí, mang ngoài chia cho các vị lang quân cùng thưởng thức .”
Thời Cảnh Ninh lời, xách hộp . Trừ Tiết Tích Dương đang ôm đàn tỳ bà bước sảnh, mấy còn mỗi đều lấy một chiếc bánh hoa trong hộp.
Mạnh Lan Khê nhận lấy bánh hoa , Thương Lạc nằng nặc đòi bánh hoa quế, bánh hoa cúc Kỷ Lân Du cầm , còn đóa hoa sen thì thuộc về Yến Bồng Lai...
“Đây là hoa gì ?” Thương Lạc chỉ đóa hoa vàng rực đặt đài lá xanh biếc, tò mò hỏi.
Thời Cảnh Ninh giải thích: “Đây là hoa Tuyên Phúc, còn tên là hoa Kim Tiền.”
Mọi hẹn mà cùng về phía Kim Đường đang đệm gấm, mỉm ý nhị. Thời Cảnh Ninh xách hộp đến mặt Kim Đường.
Kim Đường rút khăn tay , lót tay cầm lấy chiếc bánh mềm mại, ăn lầm bầm: “Cũng tạm , đầu bếp nhà cũng chẳng kém.”
Bên đang chia bánh ngọt thì bên chính đường vang lên tiếng tỳ bà của Tiết Tích Dương. Khúc đàn gảy là danh khúc “Tô Mạc Già” của vùng Khưu Từ. Khúc vốn ba điệu, nhưng cố tình chọn điệu Thủy, là điệu nhạc triền miên sầu t.h.ả.m nhất.
Thương Lạc nhét tọt cái bánh hoa quế miệng, bò cửa ngó nghiêng.
Không hổ danh là Tiết Nhạc Thừa phong lưu khắp thiên hạ, nhạc vũ động kinh thành. Khúc nhạc nhu mì tinh tế khiến ngay cả thiếu niên hiểu sự đời như Thương Lạc cũng đến ngẩn ngơ.
Ôm tỳ bà trong lòng, Tiết Tích Dương nghiêng cúi đầu, nhưng đôi mắt khuôn mặt đang cúi xuống cố tình ngước lên, thẳng về phía Huyện chủ.
Hai ánh mắt , nhờ góc độ lệch nghiêng, trông động lòng . Rõ ràng cách một tấm bình phong lụa mỏng, nhưng dường như vẫn thấp thoáng ánh nước long lanh, hòa cùng giai điệu uyển chuyển của khúc Tô Mạc Già, tựa như chứa đựng ngàn vạn tâm tình thôi.
Trong bầu khí kỳ lạ bao trùm cả căn phòng, Kỷ Lân Du tay cầm bánh hoa cúc, cái dáng vẻ câu hồn đoạt phách của Tiết Tích Dương, đôi môi khẽ mở, buông một lời phán xét sắc bén: “Đồ hồ ly tinh.”
...