THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 6: Lam Tú Dung

Cập nhật lúc: 2026-02-03 06:01:52
Lượt xem: 158

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Dù Thiên Đăng thấy lối giữa rừng hoa phần lộn xộn, nhưng nàng mất hứng của Kim Đường nên khẽ đáp: "Tuy chút tùy hứng, nhưng xem như là mang vẻ của sơn dã ."

Được nàng khen ngợi, mắt Kim Đường sáng rực lên. Hắn hớn hở dẫn khỏi con đường hoa vỗ tay hiệu. Đám hầu nhà họ Kim sớm chuẩn lò bếp từ , lấy bột gạo nếp trộn cùng phấn hoa để hấp bánh tùng hoa ngay tại chỗ.

Vốn là gia nhân của nhà giàu nhất Trường An, họ quá quen với việc phục vụ chủ nhân dã ngoại. Chỉ trong chốc lát, giữa núi rừng hoang vu, những tấm gấm vóc căng lên thành tán che, rèm lụa bao quanh bốn phía để chắn bụi, ngăn ngoài tò mò dòm ngó hành tung của Huyện chủ.

Nắng chiều che bớt một nửa, trong làn gió mát rượi, hầu nhà họ Kim lượt dâng lên đủ loại thức ăn và hoa quả. Những món bánh ngũ sắc tinh tế, khéo léo chẳng kém cạnh gì tay nghề của Thời Cảnh Ninh. Đặc biệt nhất là những đĩa đào, hạnh, đào và thanh mai, vốn là những loại quả hiếm thấy ở Trường An mùa , nay rưới thêm lớp váng sữa và mật ong thơm ngọt, dâng tận tay từng .

Những loại quả chín sớm đều trồng nhờ dẫn nước suối khoáng ở cạnh núi Ly Sơn, thế nên hoa mới nở sớm và kết quả nhanh hơn những nơi khác. Những thứ tưởng chừng bình thường thực chất cực kỳ quý giá.

Vi Phong Dương tặc lưỡi khen ngợi: "Không hổ danh là phú hộ một Trường An, đúng là cái gì cũng , vạn sự chẳng cầu cạnh ai!"

"Đâu ... Thật cũng chuyện cầu xin Huyện chủ đây." Kim Đường liếc đám thị vệ mà Thiên Đăng mang theo, gãi đầu tỏ vẻ ngập ngừng.

Thiên Đăng bèn : "Kim lang quân chuyện cứ việc mở lời, giữa chúng cần khách sáo."

"Thật cũng chuyện gì to tát, là chuyện nhà thôi..." Kim Đường bảo hầu đưa Vi Phong Dương sang bên cạnh nghỉ ngơi , bấy giờ mới lúng túng thưa với Thiên Đăng: "Thất thẩm của hai ngày chùa thắp hương, chẳng may đám loạn binh sót ở ngoại ô bắt mất, chắc là vẫn ở loanh quanh đây thôi. Thấy Huyện chủ mang theo thị vệ, nhờ họ núi tìm giúp một tay. Chỉ cần tìm , Kim gia nhất định sẽ hậu tạ."

Đám loạn binh từ năm ngoái dù bại trận nhưng rừng sâu núi thẳm quanh Trường An vẫn còn nhiều toán phỉ quét sạch , Thiên Đăng cũng từng qua chuyện . Nàng ngạc nhiên hỏi: "Đã xảy chuyện lớn như ngươi sớm báo quan mà tìm?"

Kim Đường ấp úng, năng ngập ngừng: "Bởi vì... chuyện của Thất thẩm , chút khó xử."

Thấy bộ dạng của , ba Thiên Đăng hiểu ngay chuyện ẩn tình. Nàng bảo: "Ngươi cứ rõ chi tiết , ích cho việc tìm ."

Kim Đường mân mê dải lụa chiếc mũ vàng nạm ngọc, lưỡng lự kể: "Thất thúc và Thất thẩm của vốn hôn ước từ nhỏ. Thất thẩm họ Lam, nhà vốn cũng nghề buôn bán. nhà họ đắc tội với thế gia quyền quý, buộc dời nhà nơi khác, gia đạo từ đó sa sút. Đến khi lớn khuất núi, họ còn đủ sức duy trì lễ nghĩa qua nữa, bặt vô âm tín suốt nhiều năm."

Đạo lý ai nấy đều hiểu. Một nhà bình dân kết với nhà giàu nhất Trường An dễ dàng gì. Mỗi dịp lễ tết, Kim gia gửi tặng thỏi vàng thì bên cũng đáp bằng miếng ngọc trắng. Nếu gánh nổi thì đành tìm cớ né tránh, chứ chẳng thể nào bán sạch gia sản chỉ để giữ lấy cái thể diện hờ .

"Mười năm , Thất thúc may ngã ngựa qua đời khi mới ngoài hai mươi, kịp thành gia lập thất. Thúc là con út của tổ phụ , ông đau lòng vì thúc nối dõi nên mộ tổ, bèn tìm một mối âm hôn để quá kế một đứa trẻ về thờ phụng. Nhớ ước hẹn năm xưa với con gái nhà họ Lam, ông sai hỏi thăm xem nàng gả cho ai ."

Nào ngờ khi nhà họ Kim tìm đến nơi, cảnh tượng nhà họ Lam vô cùng bi đát. Đám con cháu bất tài kinh doanh thua lỗ đến mức gán nợ cả nhà tổ, nợ nần chồng chất, chủ nợ đòi cửa suốt ngày, cả gia đình lâm đường cùng.

Cô con gái hôn ước năm xưa tên là Lam Tú Dung. Tuy là nữ nhi nhưng nàng tháo vát và chủ kiến, hơn hai mươi tuổi vẫn chịu lấy chồng, một tần tảo trông coi vài cửa tiệm nhỏ còn sót của dòng tộc để chèo lái cả gia đình qua cơn khốn khó.

Thế nhưng ngay khi tin tức từ Kim gia truyền đến, đám vốn đang sống dựa nàng thấy khoản sính lễ khổng lồ thì mắt ai nấy đều đỏ quạch vì tham lam. Cái ngày tháng chủ nợ đuổi đ.á.n.h thực sự sống nổi nữa, chi bằng cứ gả "bà cô già" để vớ lấy một mớ tiền tài .

Các bậc thúc bá nhà họ Lam quỳ lạy mặt Lam Tú Dung, cha nàng cũng lóc t.h.ả.m thiết, cầu xin nàng cứu lấy cả nhà. Cuối cùng, khi vạn quán sính lễ của Kim gia đưa cửa, Lam Tú Dung xuống tóc đoạn tuyệt quan hệ với dòng tộc, ôm bài vị gả Trường An, trở thành Thất thẩm của Kim Đường.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-6-lam-tu-dung.html.]

Thiên Đăng khẽ cau mày, lời nào.

Kim Đường sắc mặt Huyện chủ, vội vàng giải thích: " khi Thất thẩm cửa, nhà cũng đối xử tệ bạc với . Tộc trưởng chia cho một nửa sản nghiệp tên Thất thúc, tặng một căn nhà yên tĩnh để ở, quá kế một đứa trẻ họ xa cho nuôi nấng. Mười năm qua cuộc sống của , mỗi dịp lễ tết gặp mặt, thấy tinh thần vẫn lắm."

Quả thực là sắp xếp chu , chỉ điều... Thiên Đăng thầm nghĩ, cuộc sống " " đổi lấy bằng cách chôn vùi cả cuộc đời của một phụ nữ.

"Vốn dĩ ngày tháng trôi qua yên bình, nhưng trận binh biến , bắt đầu thường xuyên khỏi thành đến chùa Tiên Du thắp hương. Cho đến vài ngày , Thất thẩm thắp hương xong, chớp mắt biến mất khỏi tầm mắt của đám hạ nhân. Lúc đó lùng sục khắp núi mấy thấy tăm , mới vội vàng về báo cho các vị tộc lão."

"Nhà sai ngóng quanh đó, kết quả một thợ săn quả thực thấy tung tích của . Ông kể rằng thấy một phu nhân mặc đồ lụa cùng một gã đàn ông trông bặm trợn kiểu binh lính. Ai cũng tưởng là loạn quân bắt giữ đàn bà nhà lành, nhưng phụ nữ đó và gã cử chỉ vô cùng mật. Người thợ săn thấy lạ lùng nên mới nấp lùm cây kỹ thêm mấy , ghi nhớ dáng vẻ của họ."

Thiên Đăng trầm ngâm một lát hỏi: "Đã đến nhà của Thất thẩm xem qua ?"

Kim Đường thở dài: "Hôm qua đến xem, quả nhiên các đồ quý giá và vàng bạc đều biến mất cả . Chắc là mỗi thắp hương, đều lén lút mang theo một ít."

Nói như nghĩa là nàng tư tình với loạn binh, gom góp của cải bỏ trốn theo nhân tình.

Nếu báo quan, một là danh tiếng Kim gia sẽ hủy hoại, hai là đám nha dịch chắc đối phó nổi lũ loạn binh . nếu báo lên quân đội, nhỡ quy kết tội "cấu kết với loạn quân" thì coi như xong đời, cả tộc khó mà thoát tội. Vì thế họ tính tới tính lui, thấy mượn một đội phủ binh của Huyện chủ là nhất, thể giải quyết êm thấm trong bóng tối, bắt về là xong.

Nghe xong tình hình, Thiên Đăng chút khó xử: "Nói thật, thị vệ trong vương phủ đa phần đều do cha ông tuyển chọn kỹ lưỡng, trang ngựa và cung tên đúng luật, đối phó với một nhóm loạn binh thì khó, nhưng mà..."

" mà cái mớ bòng bong Huyện chủ e là tiện quản." Lăng Thiên Thủy chẳng chút khách khí ngắt lời nàng.

Thiên Đăng im lặng. Suy cho cùng, nàng hiểu rõ cảnh ngộ của Lam Tú Dung. Việc nàng gả Kim gia vốn đáng thương, nếu vì động dụng binh lực của vương phủ mà khiến nàng ép bức cái "ngôi mộ" , chẳng với nàng ?

Thôi Phù Phong cũng tiếp lời: "Sau khi Cáo Quốc công chúa qua đời, trong triều vẫn còn nhiều kẻ đang chằm chằm vương phủ. Hôm nay kênh Tào Cừ chuyện lớn ồn ào đến tận tai Thái tử. Huyện chủ tư riêng phái binh dọn dẹp loạn quân dù là việc nhỏ, nhưng nếu kẻ trong triều thêu dệt, e rằng gây thêm sóng gió."

"A? Vậy... thì thôi ." Kim Đường tuy hiểu chuyện chính sự nhưng thấy thể gây rắc rối cho Huyện chủ, bèn xua tay: "Thế thì Huyện chủ đừng bận tâm nữa, nhà sẽ tự thuê thêm đó xem . Cùng lắm thì... Thất thẩm thì coi như từng chuyện ."

"Gấp cái gì? Huyện chủ tiện phái , nhưng thì tiện." Lăng Thiên Thủy chỉ về phía doanh trại quân Thần Sách cách đó xa: "Tay chân của đang rảnh rỗi nhiều lắm, mấy tháng nay đều dẹp tàn quân. Biết cơ hội lập công thế , đứa nào chẳng tranh ?"

Kim Đường vui mừng khôn xiết: "Thật ? Vậy phiền Lăng Tư giai !"

Thiên Đăng dặn dò Lăng Thiên Thủy: "Bảo thuộc hạ lưu ý một chút, tiên hỏi rõ tình hình ."

Lăng Thiên Thủy gật đầu với nàng. Khi dậy, Kim Đường cũng vội vàng theo: "Lăng Tư giai, sợ binh lính khi vây bắt sẽ tay nặng nhẹ chừng Thất thẩm thương, là để cùng ngài, chờ hỏi rõ chuyện mới để tay."

 

Loading...